Làm Tra Nam Đừng Mơ Có Hậu Duệ - Chương 4
14
Sau khi Giang Minh rời cũng thay đồ khỏi nhà
Dù cũng chỉ trả tiền phòng cho ba ngày tranh thủ chứ
Gặp Trần ở quán cà phê trừng mắt
“Luật sư Chu là do cô nhờ gọi á”
“Má bà làm hại thảm mà dám gọi tới Biết là bà ông đây chết cũng ”
Tôi hiệu cho bình tĩnh chậm rãi bưng cà phê lên nhấp một ngụm
“Anh Trần với xưa nay oán gần đây thù”
“Người thực sự nợ tiền còn hại trại—là Giang Minh”
Anh Trần quả hổ danh là tay lão luyện chỉ vài câu đã bắt trọng điểm
“Cô biết Giang Minh ở ”
“Tôi tìm nó hai ngày ”
“Mẹ nó đừng với là nó trốn về quê nhé”
Tôi lắc đầu đặt một mảnh giấy lên bàn mặt
“Tôi chỉ trả tiền phòng cho ba ngày Ba ngày thực sự biết ở nữa”
Anh Trần liếc tờ giấy bán tín bán nghi
“Nó là chồng cô cô còn đang mang thai cô nỡ lòng làm thế”
“Bà cô đây chắc giấu quỷ kế gì đấy chứ”
Tôi xoa xoa ngón áp út—nơi từng đeo nhẫn cưới giờ chỉ còn một vết hằn nhàn nhạt
“Anh Trần những chuyện làm với chẳng là rõ nhất ”
Anh Trần lập tức câm nín
Tôi tiếp:
“Anh Trần biết ”
“Vừa nãy chỉ mới nửa tiếng ngoài cửa nhà chửi nguyền cả đời đẻ ”
“Tôi chửi Tôi nguyền cả đời tuyệt tử tuyệt tôn”
Anh Trần nhíu mày im lặng một lúc
Hắn đáp cầm tờ giấy lên chuẩn rời
Tôi gọi giật :
“Anh Trần Giang Minh nợ bao nhiêu”
Anh liếc do dự :
“Mười hai vạn”
Tôi tính toán trong đầu gật đầu với :
“Coi như giảm giá sáu vạn”
“À nhắc lần nữa nhé— nãy với cãi chửi sinh nguyền tuyệt tử tuyệt tôn”
“Chờ tin ”
Anh Trần thật sâu rời khỏi quán
15
Hôm là ngày hẹn với bác sĩ để phẫu thuật
Tôi một đến bệnh viện làm thủ thuật
Y tá đẩy khỏi phòng phẫu thuật giường bệnh tay đặt lên bụng phẳng lì của
Muốn
Tôi từng mong ngóng đứa bé đến phát điên
Cho đến khi nhận cha của nó là một tên cặn bã
Nó sinh từ tình yêu thương của cha mẹ mà từng tế bào trong nó đều là kết quả từ toan tính của Giang Minh
Thế là quyết định từ bỏ
Nếu thể chào đời trong yêu thương và chờ mong thì nỡ để con đến thế gian chịu khổ
Bánh xe giường bệnh kêu kèn kẹt vang vọng khắp hành lang cho đến khi ngang một chiếc giường bệnh khác
Bên cạnh giường mẹ chồng cũ của đang như mưa gió
“Con ơi Con ơi Tỉnh Con tỉnh ”
Bác sĩ mất kiên nhẫn quát lên:
“Tránh Tránh ”
“Bệnh nhân đang nguy kịch cấp cứu ngay”
Tôi gắng nâng nửa lên thoáng qua
Giang Minh hôn mê bất tỉnh mặt trắng bệch như tờ giấy
Nửa đắp chăn máu đã nhuộm đỏ cả lớp vải trắng tinh
Tôi thở phào một xuống nhắm mắt
16
Tôi cố ý chọn phòng bệnh đơn ngủ một giấc thật sâu
Cho đến khi mẹ chồng cũ gọi điện đánh thức
Tay cầm điện thoại đầu óc mơ mơ hồ hồ một lúc lâu mới tỉnh táo
Vừa bắt máy đầu bên đã vang lên tiếng trời long đất lở
“Con dâu ơi con ở Con đang ở ”
“Con mau tới xem Đại Minh Xảy chuyện Có chuyện lớn ”
Khóe môi suýt nữa nhịn mà cong lên
Thôi kệ khỏi giả vờ nữa
Tôi nhếch miệng hờ hững hỏi bà :
“Xảy chuyện gì”
Mẹ chồng cũ nghẹn ngào thành tiếng câu câu mất:
“Đại Minh nó… nó xe tông ”
“Đưa bệnh viện cấp cứu mấy tiếng đồng hồ liền”
“Bác sĩ … bác sĩ … …”
Khóe môi càng lúc càng nhếch cao
“Bác sĩ gì cơ”
“Nói cho mọi vui chút nào”
Bà khựng
Sau khi kịp phản ứng đang châm chọc lập tức hét lên chửi bới:
“Con tiện nhân Mày còn là ”
“Chồng mày … …”
“Bác sĩ … từ nay về thể sinh con nữa”
Cuối cùng cũng tin mà chờ đợi bấy lâu lòng bình
“Thật Vậy thì quá ”
Dứt lời thẳng tay cúp máy
17
Nghỉ ngơi mười ngày đến ngày hẹn công ty làm việc
Tôi dậy từ sớm trang điểm nhẹ nhàng búi tóc gọn gàng mặc áo khoác dáng dài chỉnh tề tràn đầy tinh thần bước cửa
Không ngờ thấy Giang Minh ở ngay cổng công ty
Hắn xe lăn mẹ đẩy đang tranh cãi với bảo vệ
“Tôi là nhân viên công ty tại cho ”
Bảo vệ mặt lạnh như tiền chặn :
“Xin thẻ của đã vô hiệu hóa ”
Dù hai mẹ con gì bảo vệ cũng chỉ lặp đúng một câu
Tóm là:
Người vây quanh mỗi lúc một đông mẹ Giang Minh bất ngờ kéo phăng tấm chăn phủ nửa thân của
Đám đông ồ lên một tiếng
Bà vỗ xe lăn gào:
“Mọi tới xem với”
“Con trai cống hiến cho công ty mấy năm trời đường làm tai nạn cưa chân”
“Chúng đến công ty đòi một lời giải thích mà đến cửa còn cho ”
Bà :
“Số con mà khổ thế …”
“Giờ thì tàn phế công ty bồi thường nổi một đồng”
“Nó còn nuôi vợ nuôi con sống thế nào đây”
“Cả nhà mấy miệng ăn chết quách cho xong…”
Tiếng bàn tán xung quanh rì rầm nổi lên
Thấy càng lúc càng đông vây
Tôi mỉm thong thả bước tới
“Thật Tôi biết Giám đốc Giang còn con cần nuôi đấy”
18
Nghe thấy giọng Giang Minh ngạc nhiên đầu mặt là niềm vui sướng thể che giấu
khi thấy bụng đã phẳng lì ánh mắt lập tức đờ đẫn
Tiếng hét chói tai của mẹ chồng cũ cũng lập tức tắt ngấm như thể bóp chặt cổ họng
Giang Minh vùng vẫy định dậy kết quả là lăn từ xe lăn xuống đất
Hắn tay chân bò lổm ngổm khó nhọc trườn đến mặt
“Xia Xia Xia Xia con… con ”
“Con hả”
Tôi xổm xuống thẳng mắt
“Giang Minh từng thấy thủ đoạn của ”
“Là cái gì khiến ngộ nhận rằng thể dễ dàng thao túng ”
“Là vì thất nghiệp Là vì lấy Là vì mang thai”
“Không từng nguyền cả đời đẻ ”
“Vậy còn thì ”
Tôi cúi đầu liếc xuống giữa hai chân khẽ mỉm đầy ẩn ý
Mẹ chồng cũ ở phía xa phát một tiếng hét thảm thiết chói tai
Giang Minh trừng trừng ánh mắt chớp
Sắc mặt càng lúc càng trắng bệch môi run cầm cập mồ hôi lạnh to như hạt đậu lăn dài từ thái dương xuống
Ánh mắt của dần ngập trong tuyệt vọng thân run rẩy như lá mùa đông
Tôi dậy lùi hai bước
Giang Minh đưa tay định kéo lấy nhưng hai mắt trợn trắng ngất lịm đất
Tôi bảo bảo vệ gọi xe cấp cứu 120 lấy một lần bước công ty
19
Một tuần luật sư Chu báo cho biết: Giang Minh đã đồng ý ly hôn
Một tháng cầm tay tờ giấy chứng nhận ly hôn – tờ giấy đại diện cho tự do
Một năm sếp của nghỉ hưu kế nhiệm vị trí của chị
Ngoảnh đầu con đường đã qua…
Thôi ngoảnh nữa
Coi như quên hết
Ngẩng cao đầu
Mỗi một ngày – đều là một khởi đầu mới
— Hết