Làm Tra Nam Đừng Mơ Có Hậu Duệ - Chương 2
06
Tôi đánh thức bởi cảm giác ai đó đang sờ soạng
Lúc mơ màng tỉnh đầu óc vẫn còn mơ hồ
Chỉ lờ mờ cảm thấy một đôi tay đang vội vàng sờ nắn ngực còn đang cởi áo
Theo phản xạ gạt tay đó
“Giang Minh đừng đùa”
Trong bóng tối đột nhiên ngửi thấy một mùi lạ tiếng chuông báo động vang lên trong đầu
Không Giang Minh
Tôi dốc hết sức lực hất đó bật dậy bật đèn ở đầu giường
Trên giường là một gã đàn ông lạ mặt mặc gì đang đó dâm đãng
“Ông đây thích nhất là mấy em bầu tròn trịa mịn màng sướng”
Hắn khả ố bò về phía
Đầu óc “ong” lên một tiếng thể suy nghĩ nổi phát điên chạy cửa
Tôi lao tới cửa phòng vặn tay nắm cửa điên cuồng
cửa đã khóa chặt nhúc nhích
Nước mắt tuôn như mưa
Tôi đập cửa gào lên thất thanh:
“Giang Minh Giang Minh ở ”
“Cứu Cứu với”
Tên đàn ông liếc bằng ánh mắt thể miêu tả từng bước áp sát như mèo vờn chuột
“Tiểu mỹ nhân đừng phí công vô ích nữa”
“Chồng cô đang canh ngay ngoài cửa đấy”
“Chờ xong việc mới cho cô ”
Tôi sụp đổ đập cửa đến phát điên
“Giang Minh Giang Minh Anh điên ”
“Tôi là vợ Tôi đang mang thai con đấy”
“Thả Thả ngay”
Bên ngoài im phăng phắc lấy một tiếng đáp
Gã đàn ông đã tới sát bên định bế lên
Tôi co trốn góc tường cánh cửa la hét điên cuồng đấm đá
Chỉ một lúc sự kiên nhẫn của cạn sạch
“Giang Minh Mẹ kiếp mày mở mồm tiếng gì chứ”
Vừa dứt lời giọng Giang Minh vang lên ngoài cửa
“Xia Xia đừng chống cự nữa”
“Em chẳng ở trung tâm chăm sóc sinh 42 ngày ”
“Anh Trần chịu bỏ năm nghìn tệ một đêm em bồi Trần vui vẻ một chút những đủ tiền chi trả mà còn đủ lo sữa bỉm cho con”
“Anh Trần hài lòng mới mở cửa cho em ”
Tôi thể tin nổi tai
Lưng dán chặt tường để giữ cho chân khuỵu xuống
Tôi run rẩy mắng Giang Minh:
“Anh là đồ súc sinh”
“Tôi còn đang mang thai con đấy”
Giang Minh khặc khặc
“Giữa thai kỳ thai đã định”
“Đứa bé nhất định là con Em mang thai con mà kiếm tiền giúp một công đôi việc hảo còn gì”
Tôi tối sầm mặt mày đầu óc cuồng cố nghĩ cách thoát thân
Tên đàn ông gọi là Trần đã mất kiên nhẫn
Hắn tiến lên hai bước tát hai cái nảy lửa
“Biết điều thì đỡ khổ Ông đây thương em thì mới nhẹ tay”
Nói đưa tay túm lấy cổ áo giật mạnh một cái hàng nút áo ngủ bung tung tóe
Tôi run rẩy rút lui về phía bên cạnh
Trong lòng tràn đầy tuyệt vọng
Đã mất hết đường lui còn thể trốn
07
Anh Trần một lần nữa ép góc tường
Tay giấu lưng nắm chặt cái giá treo đồ trong góc
Má nó cùng lắm thì chết chung
lúc ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa
“Mở cửa mở cửa Chúng là cảnh sát”
Hai chân như nhũn
Được cứu
Anh Trần cũng dám manh động nữa
Chẳng mấy chốc ngoài cửa truyền tới tiếng mở khóa theo là giọng của Giang Minh
“Chào các cảnh sát Có lẽ các nhầm báo cảnh sát ”
Tôi hoảng hốt lập tức hét lên:
“Là—”
Vừa thốt một chữ Trần đã như tên bắn lao tới bịt chặt miệng
Sau một đêm vắt kiệt sức lực gỡ nổi tay
Vừa giãy giụa nước mắt tuyệt vọng tuôn xuống ngừng
Ngoài cửa lặng một lúc chỉ còn tiếng hai cảnh sát đang thì thầm bàn bạc
Một lát lên tiếng:
“Xin vì đã làm phiền Nếu gì bất thường mong hãy liên hệ ngay với chúng ”
Nghe thấy tiếng bản lề cửa xoay nhẹ tuyệt vọng
lúc một giọng hét lớn:
“Không đúng”
Tiếp theo đó cửa chính như ai đó đạp mạnh “rầm” một tiếng nảy lên đập tường
Trong cơn hoảng loạn bật dậy dồn hết sức lực cắn mạnh tay Trần
Hắn đau quá buông tay lập tức nhào về phía cửa đập cửa điên cuồng hét lớn:
“Cứu với Cứu mạng”
Cảnh sát lập tức phá cửa xông Nhìn thấy cảnh tượng trong phòng một lao đến khống chế Trần một khác đầu đuổi theo Giang Minh đang định bỏ chạy
Sau khi giữ cả hai một nữ cảnh sát bước tới tìm một cái áo khoác choàng chặt lên
Lúc mới cảm nhận thực sự hai chân mềm nhũn ngã gục trong vòng tay cô
Được cứu
Nghỉ ngơi hai phút mặc kệ bụng đang co thắt từng cơn nghiến răng dậy bước thẳng tới mặt Giang Minh
Tung tay vung hết sức tát một cú trời giáng
“Ly hôn”
08
Trời đã khuya thấy tinh thần bất các cảnh sát dặn dò nghỉ ngơi ngày mai đến đồn lấy lời khai
Sáng sớm hôm dậy sớm tải bộ đoạn ghi hình camera giám sát trong nhà mang đến đồn công an
Mặc dù camera chỉ ghi cửa phòng ngủ thấy cảnh trong phòng
từng câu từng chữ Giang Minh đều ghi âm
Cảnh sát bảo Giang Minh cứ nằng nặc đòi gặp một lần Tôi lập tức từ chối
Không gì đáng gặp cả Trong lòng đàn ông đã chết
Bước khỏi phòng làm việc khi lấy lời khai ngoài dự đoán bắt gặp mẹ chồng
Quê nhà Giang Minh cách đây gần tính thì chắc dẫn là bà đã báo tin
Bà tức tốc chạy suốt đêm đến đây
là thương con lòng cha mẹ khổ
tội bà chịu là do con trai bà gây liên quan gì tới
Bà đến cũng đỡ mất công tìm
Sổ nợ tính cho đủ
Tôi thẳng ngang qua bà như hề quen biết Bà đột nhiên giật tóc lôi mạnh đầu định đập cây cột bên cạnh
Tôi vội đưa tay chống cột kịp dừng
Ngay đó một tràng tát như mưa đổ ập mặt
“Con đĩ Mày dám đưa con tao đồn công an”
“Con khốn cha dạy dỗ Nó chịu lấy mày là phúc tổ mày ba đời”
“Nhà họ Giang nhà tao loại con dâu mặt dày như mày”
“Đợi khi tao đứa cháu nội đầu tiên mày lập tức cút khỏi cái nhà ”
Chửi thì nhưng đừng lôi cha mẹ
Tôi lập tức giật tóc bà kéo đầu bà đập mạnh cột
Chắc ngờ phản kháng bà kịp phòng đầu đập cột sưng vù lên ngay
Nhân lúc bà còn đang mụ mị buông tay hai tay tát tới tấp điên cuồng vả mặt bà
Bà đánh cho ngẩn ôm đầu rú lên ầm ĩ
Đến khi định thần định đánh trả mặt bà đã sưng phù như đầu heo
Bà gào thét xông về phía cảnh sát bên cạnh lập tức lao tới can
“Không đánh Không gây rối”
09
Camera cổng đồn công an ghi rõ là bà tay
Chuyện cùng lắm cũng chỉ tính là đôi bên xô xát nếu truy cứu thì chẳng ai thoát
Mẹ chồng đành nghiến răng từ bỏ việc kiện cáo
Bà theo về tận cửa nhà chặn
“Đây là nhà bà ”
Bà chống nạnh chỉ gào ầm lên:
“Nói bậy Đây là nhà con trai ”
“Nếu vì mày đang mang cháu đích tôn của tao tao đã sớm đuổi cổ mày khỏi cửa ”
“Con trai tao là giám đốc lớn biết kiếm tiền trai Thiếu gì gái trẻ da trắng môi đỏ bám lấy nó cần loại đàn bà độc ác như mày”
Tôi dựa khung cửa thong thả đó đợi bà chửi đến mức thở nữa mắng nổi nữa
“Xem con trai bà kể với bà chuyện : căn nhà là mua hôn nhân trả bộ bằng tiền mặt Không dính dáng một xu nào đến ”
“Tôi sẽ ly hôn với Giang Minh Từ hôm nay trở nhà họ Giang các một bước cũng đừng hòng bước căn nhà ”
Mẹ chồng— nãy còn mắng chửi như máy—lập tức nghẹn họng
“Cái… cái gì”
Mặt bà tái mét vài phần
“Cô gì”
Tôi mỉm bà :
“Tôi bà mà dám bước cửa nửa bước sẽ báo cảnh sát bắt bà”
Có lẽ bản năng sợ hãi lực lượng chấp pháp đã ăn sâu máu bà theo phản xạ lùi hai bước
“Con tiện nhân cho tao nhà thì sớm”
Tôi càng tươi hơn:
“Tôi cố tình đấy”
“Thế nào Cảm giác … sảng khoái ”
“Giờ thì phiền bà—lùi rẽ ”
“Cút”
Mặt mẹ chồng đỏ lúc trắng lúc cuối cùng nghiến răng đầu bỏ
Tôi chiều theo ý bà cố tình gọi với theo lưng:
“À đúng con trai bà giờ chắc đang nhốt chung phòng với cái Trần gì đó”
“Nó chỉ nợ tiền mà còn hại thảm luôn”
“Bà xem liệu Trần ‘chăm sóc tử tế’ cho nó ”
Bà khựng chân đầu môi mấp máy định gì đó nhưng thốt
Tôi mở cửa mặt bà bước nhà “rầm” một tiếng đóng sầm cửa
Không biết chắc bà sẽ còn tìm