Kiếp Trước Chẳng Mong, Kiếp Sau Chẳng Chờ - Chương 47
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Hồng Kiều đắc ý Bạch Chỉ “Tiểu thư thật em thấy khách khứa đêm nay đều thần phục chân của tiểu thư”
Bạch Chỉ bản thân trong gương đồng so với bình thường tinh thần nhiều Hai tròng mắt thần bên trong mắt ẩn chứa nhu hòa nháy mắt còn mang theo mấy phần tà mị Bạch Chỉ cũng tự giác Như thế tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập nhất định thể thu phục Trước mắt Tân khoa Trạng nguyên tỏ rõ theo phe nào Bạch Uyên mượn sức trở thành thái tử Bạch Chỉ đáp ứng an bày là cảm thấy trung lập dịp bản thân thể tự bảo vệ thứ hai là thể thuận tiện lôi kéo Bạch Uyên để cần tham dự trận chiến “đoạt ngôi vị hoàng đế”
Nghe Triệu Lập tuổi trẻ đầy hứa hẹn tài trí hơn mới hai mươi ba tuổi hậu trường bản thân tự lên chức vị tân khoa Trạng nguyên Bạch Chỉ cảm thấy lòng hi vọng mỹ nhân kế thể thực thi thành công nếu thật sự cũng chỉ thể dùng ám chiêu
Trăng lên yến hội sắp bắt đầu tân khách nối liền dứt Bạch Chỉ ở trong phòng Hồng Kiều liên miên lải nhải : “Hôm nay thật nhiều ngay cả đương triều Vân hữu thừa tướng cũng đến chúc mừng Mặt mũi lão gia ghê gớm thật”
Chỉ là quan ngũ phẩm thể mời nhất phẩm thừa tướng xem Bạch Uyên ở trong quan trường như cá gặp nước
“Giúp xem tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập năm nay lớn lên bộ dáng như thế nào” Nghe bằng tài trí hơn tuổi trẻ đầy hứa hẹn nếu lớn lên bộ dạng thanh nhã Bạch Chỉ cảm thấy nàng còn đa nghi một cửa
Hồng Kiều thấy Bạch Chỉ cố ý tìm hiểu một khỏi hiểu sai “Tiểu thư trúng ”
“ thế”
Hồng Kiều nghĩ Bạch Chỉ trực tiếp như thế mặt đỏ lên chạy trốn Bạch Chỉ thấy bộ dáng Hồng Kiều thẹn thùng khỏi cảm khái nàng e lệ dù cũng là cô nương mười chín
Bạch Chỉ mới chờ một chút cửa phòng liền một đá văng Bạch Chỉ chấn kinh vội lên hướng cửa đã thấy Liễu Như ở cửa hướng nàng hì hì Bạch Chỉ giật “Biểu Tại ngươi lên kinh thành ”
Liễu Như từ xuống đánh giá Bạch Chỉ tỉ mỉ ăn vận “A Hồng Kiều thực dối nhanh như đã dời mục tiêu thích tân khoa Trạng nguyên năm nay”
Bạch Chỉ rõ ràng thấy trong mắt Liễu Như ánh lên hèn mọn nàng cho là đúng “ ”
“Nghe Bùi gia Cửu công tử bây giờ sinh tử biết lúc biết ai đã nghiêm cẩn với hiện tại mới bao nhiêu” Liễu Như trào phúng Bạch Chỉ Bạch Chỉ cũng giận sang chuyện khác: ” Chớ là biểu ở Đồng thành ghét đến kinh thành du ngoạn”
Liễu Như xuống cạnh bàn trà rót một chén nước uống bụng “Ngươi đổi nha Thanh Hà ”
“Lập gia đình ” Bạch Chỉ cũng xuống
“Ngươi biết Thanh Hà hoài đứa nhỏ của ca ”
“…” Bạch Chỉ vốn cũng rót cho bản thân một chén nước Liễu Như như động tác đổ nước dừng một chút liếc Liễu Như một cái “Sao ngươi biết”
“Liễu Như đến nhà của tìm ca Ta vặn thấy Đứa nhỏ của nàng mất ”
Bạch Chỉ thuận lợi rót một chén nước đưa đến bên miệng mân một ngụm “Ừ” một tiếng chút yên lòng Liễu Như lấy tay chống đầu bình tĩnh ánh nến bàn trà “Nàng nên hận ca vô tình như ”
“Trong đó cũng hậu quả do chính nàng nửa nọ nửa ”
“Ta thích Thanh Hà vì yêu dũng cảm tiến đến tiếc đầy thương tích tuyệt tự chặt đứt ý niệm”
Bạch Chỉ ngẩn lời đến cảm tình kiếp nàng dành cho Mộ Đồ Tô Sống loại tinh thần đã còn tồn tại càng trở nên lãnh huyết vô tình Rõ ràng là bản thân trêu chọc Bùi Cửu vì tương lai của bản thân để ý đến sinh tử của Bạch Uyên trêu chọc một nam nhân khác Có lẽ hai chữ cảm tình ở trong mắt nàng quả nhiên đáng giá một đồng
“Nghe đêm nay Mộ Đồ Tô cũng đến” Liễu Như đỏ mặt chút si
Bạch Chỉ tà nghễ liếc nàng một cái “Còn đối nhớ mãi quên”
“Ta theo ca ca lên kinh chính vì Mộ Đồ Tô Nếu mới mệt mỏi trèo non lội suối chỉ vì cái tiệc đầy tháng”
“…” Bạch Chỉ dở dở ” Mục đích của ngươi thực minh xác ngươi cùng biểu ca đến đây lần chỉ vì tiệc đầy tháng Ngươi vì Mộ Đồ Tô biểu ca thật sự vì bữa tiệc Mặt mũi cô cháu gái của cũng thật đủ lớn”
“Hiển nhiên lần biểu ca đến đây là vì mua bán lâu dài”
Bạch Chỉ hiểu
Liễu Như nghiêng đầu qua với Bạch Chỉ “Ngươi cho là trận đã đánh xong Còn sớm Đông giặc Oa tây bắc mọi rợ Đại Mạc lần hai bên lưỡng bại câu thương dự định sẽ chim hoàng oanh ở phía Ngươi cho rằng Quang Huy vương triều còn tài lực dư thừa trợ giúp quân đội Quốc khố nhất thời thiếu hụt lương thảo từ Nhà của ”
Liễu Như tự hào dương đầu liếc Bạch Chỉ
“Ngươi những thứ từ ” Bạch Chỉ suy nghĩ sâu xa
“Trước đó vài ngày Tam hoàng tử đích thân tới Đồng thành mật đàm cùng ca ca lén”
Quả nhiên Bực đại sự Liễu Như thể nào tùy ý Bạch Chỉ nhắc nhở Liễu Như “Lúc chớ đề cập mặt khác cẩn thận chuốc họa thân”
“Ngươi làm như ngốc Ta coi ngươi là một nhà mới cho ngươi” Liễu Như liếc Bạch Chỉ một cái Bạch Chỉ nghĩ Tam hoàng tử đích thân tới Đồng thành mà thái tử Như thế Liễu gia ở phe tam hoàng tử chẳng cùng Bạch Uyên đối lập Thật sự là đau đầu Bạch Chỉ chỉ ngóng trông lão hoàng đế nhanh chóng băng hà hai mau chóng đoạt vị thừa dịp Bạch Uyên còn xâm nhập lầy lội
Lúc Hồng Kiều từ bên ngoài nhắc nhở Bạch Chỉ “Tiểu thư lão gia gọi ngoài”
Bạch Chỉ lên tiếng định dậy ngoài Liễu Như giương mắt cẩn thận quan sát nàng vài lần nháy đôi mắt giống như hồn nhiên liếc Bạch Chỉ “Ngươi thực sự yêu Bùi Cửu đúng ”
Bạch Chỉ nàng coi như tỏ vẻ hiểu
Liễu Như : “Nếu như thật tình yêu một khả năng thay lòng đổi nhanh như Cho dù khó khăn lớn cỡ nào trở ngại lớn cỡ nào cho dù yêu khác vẫn sẽ khống chế bản thân yêu quan tâm thậm chí vì mà tìm chết”
Bạch Chỉ nở nụ “Biểu yêu thật vô tư” Cũng thật ngốc thật hồn nhiên Trong mắt chỉ yêu thống khổ yêu khó chịu lau khô nước mắt tiếp tục yêu Bạch Chỉ ở trong đôi mắt Liễu Như thấy chính bản thân trong quá khứ Ngẩng đầu đôi mắt lạnh lùng của Mộ Đồ Tô như lộ nụ nàng cho rằng nhất “Mộ Đồ Tô yêu yêu ” bản thân nước mắt khống chế rơi xuống Bởi vì nàng biết rõ yêu nàng khác
Một Bạch Chỉ ngốc như đã mất…
***
Tiệc đầy tháng cực kỳ náo nhiệt Hoa viên Bạch phủ to như bày đầy bàn quan to hiển quý dáng vẻ khác ở cạnh bàn chuyện trò vui vẻ Bạch Chỉ tìm bóng dáng trong nhà Hồng Kiều làm gián đoạn “Tiểu thư vị là tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập”
Bạch Chỉ theo phương hướng Hồng Kiều chỉ chỉ thấy một nam tử mặc y bào màu đen đang nâng chén cùng khác tán gẫu thật vui Nam tử mày rậm mắt to rộ lên khóe miệng hiện hai lúm đồng tiền tóc thúc chỉnh tề giống Bùi Cửu nhưng tuấn lãng như Bùi Cửu
Bạch Chỉ với Hồng Kiều liền đem ánh mắt dời tiếp tục tìm kiếm trong nhà Không nghĩ chống đôi mắt của Mộ Đồ Tô Hắn đang cùng Liễu Kế chuyện với ánh mắt cũng chỉ ngẫu nhiên hướng nàng bên lườm liếc hề cảm tình
Người thật nhỏ mọn còn giận nàng đánh một bạt tai Bạch Chỉ cũng băn khoăn chung quanh tìm bóng dáng Bạch Uyên Một vòng trở về mới thấy Bạch Uyên cư nhiên ở vị trí phía Mộ Đồ Tô Bạch Chỉ còn kịp thở dài phía đã vỗ nàng một chút trở là Liễu Như Nàng hướng nàng nháy mắt lôi kéo nàng qua “Sững sờ ở nơi làm chi Đi a”
Vì thế Bạch Chỉ Liễu Như cứng rắn túm qua Nàng cùng Liễu Như trở thành một phong cảnh đặc thù nhân sĩ đang đều bọn họ Bạch Chỉ rõ ràng thấy mục tiêu cũng hướng nàng nơi chăm chú Hắn trợn to mắt ngạc nhiên hai Nàng bảo trì hình tượng thục nữ a Bạch Chỉ thật sự nước mắt
Xem mỹ nhân kế vô duyên
“Các ngươi làm chi” Bạch Uyên vui cho lắm hai mắt chạy như điên mà đến
“Dượng chẳng chúng sợ chờ lâu ” Liễu Như hắc hắc bàn Liễu Kế Bởi vì vị trí Liễu Như thể chọn vị trí cách Mộ Đồ Tô gần nhất Bạch Chỉ hiển nhiên cùng bọn cùng một bàn nàng ở bên cạnh Bạch Thuật Mông còn nóng Bạch Thuật liền gắp cho Bạch Chỉ một cái chân gà bự “Tỷ ngươi thích ăn chân gà bự nhất”
Đầy bàn đều hướng Bạch Chỉ Tướng ăn chân gà thiên kim đại tiểu thư cũng dám khen tặng Bạch Chỉ định khiêu chiến “tướng ăn” Đang lúc Bạch Chỉ hổ tướng công Bạch Thược đột nhiên dậy đem Triệu Lập mời qua ở bên cạnh nàng
Thật sự là… họa vô đơn chí* a Tuy rằng nàng biết đây là Bạch Uyên cố ý an bày nhưng thời cơ khỏi cũng quá khéo
“Tỷ tỷ ăn Bình thường chẳng tỷ thích ăn nhất Còn ăn một lần hai cái ”
Đầy bàn ngạc nhiên Triệu Lập xuống cũng nhịn hướng nàng bên ngắm vài lần Bạch Chỉ chỉ cảm thấy lưng cũng chằm chằm nàng lưng lạnh cả Hôm nay thời điểm nàng sử dụng mỹ nhân kế Cái bảo nàng như thế nào làm mỹ nhân Bạch Chỉ dùng tay ngọc thon thon cầm cánh gà cái miệng nhỏ nhắn nhẹ cắn một miếng ăn một miếng cố gắng hết sức vẻ tao nhã
Những đang cũng bắt đầu động đũa chuyện trò Bạch Chỉ cố Triệu Lập đang một bên cố ý lâu một chút Triệu Lập cũng ngoái đầu hai ngóng thật lâu Bạch Chỉ mừng thầm ở trong lòng chớ là… mỹ nhân kế thành công
“Bạch tiểu thư” Triệu Lập bỗng nhiên thâm tình chân thành với Bạch Chỉ
Bạch Chỉ cố tình ngượng ngùng hé miệng “Ưm”
“Khóe miệng ngươi nước tương”
“…” Bạch Chỉ nháy mắt cứng ngắc Mỹ nhân kế hủy bởi nước tương ô hô ai tai Đang lúc Bạch Chỉ vỗ ngực liên tục buồn nản thôi dùng khăn tay xoa xoa ngẫu nhiên giương mắt ngắm Bạch Uyên liền thấy bộ dáng Bạch Uyên như ăn xương cốt nàng
Hiển nhiên bất mãn nàng thất bại như
Xem Bạch Uyên quyết định sử dụng ám chiêu Quả nhiên Bạch Uyên bắt đầu rót rượu cho Triệu Lập Bạch Chỉ nghĩ rượu của Triệu Lập bỏ thêm thứ gì Đáp án nhanh liền bày
Luôn luôn liên tục cho đến khi uống say cũng biểu hiện bộ dáng phấn khởi
“Tân khoa Trạng nguyên uống say xem đêm nay nghỉ ngơi ở Bạch phủ ” Bạch Uyên với Triệu Lập đang bất tỉnh nhân sự
Triệu Lập mơ hồ lên tiếng
Chỉ chốc lát Triệu Lập liền nâng Bạch Uyên hướng Bạch Chỉ một ánh mắt Bạch Chỉ nghĩ cần xuân dược Cùng kế hoạch lúc hợp a đã đến bước Bạch Chỉ đành cố mà lên hướng những quan to hiển quý hạ đang hạ thấp với Bạch Uyên: “Thân thể nữ nhi khoẻ trở về nghỉ ngơi ”
Bạch Uyên gật đầu “Đi ”
Bạch Chỉ liền dậy hướng tới phương hướng Triệu Lập mang đến
Mộ Đồ Tô uống rượu say sưa ngắm thấy Bạch Chỉ rời mí mắt buông xuống lông mi dài mà dày che cảm xúc trong đáy mắt Liễu Như như si như túy khuôn mặt tuấn mỹ của Mộ Đồ Tô “Tướng quân uống say ”
Mộ Đồ Tô giương mắt hướng Liễu Như “Có chút” Hắn dậy hướng những đang lộ một nụ thật “Đầu chút choáng váng dạo một chút trở về”
Hắn cũng hướng tới phướng hướng Bạch Chỉ rời đến
Liễu Như theo Liễu Kế giữ chặt hướng nàng nhíu mày “Nữ tử nên dè dặt một chút”
Liễu Như phục than thở bóng lưng Mộ Đồ Tô rời luôn cảm thấy lần lên chắc chắn xảy chuyện gì
Lời của tác giả: lần theo phát sinh chuyện gì
Bạch Chỉ: ~~o(>_
Mộ Đồ Tô: (*^__^*) tiểu Bạch Bạch ngoan ~