Kiếp Trước Chẳng Mong, Kiếp Sau Chẳng Chờ - Chương 29
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Hồng Kiều cầm lấy vạt áo nàng ngoan cố lắc đầu “Phu nhân đã căn dặn cho phép tiểu thư Bắc viện”
Bạch Chỉ ngẩn Liễu thị cũng chen chân chuyện của nàng luôn luôn thờ ơ ngờ lúc vắt ngang mặt Bạch Chỉ nhấp mím môi “Ít nhất làm cho kịp thời nhặt xác a” Nói xong nước mắt mơ hồ Nàng bao giờ khổ sở như thế cho dù Bạch Uyên vứt bỏ mẹ con các nàng nàng cũng từng khó qua như
Hồng Kiều thấy Bạch Chỉ giống như lệ nhân tâm sinh trắc ẩn “Nếu tiểu thư chỉ tại cửa Bắc viện xem”
“Được” Bạch Chỉ gật đầu như đảo tỏi Lúc nào một chút cái giá của tiểu thư
Nàng vội vàng đến cửa Bắc viện Hồng Kiều thông minh hướng bên trong hô to hai tiếng “Thu Thiền tiểu thư Thu Thiền tiểu thư đây ”
Bên trong tĩnh mịch như
Ngực Bạch Chỉ căng thẳng tự cũng nhấc cổ họng hô lớn ” Thu Thiền là thấy thì đáp một tiếng”
Thị vệ ở cửa lòng khuyên can Bạch Chỉ “Bạch tiểu thư ngươi đừng hô hai bên trong nhất định đã chết” Trong mắt bọn họ lộ lạnh lùng Bạch Chỉ khỏi run lẩy bẩy tâm cũng rét lạnh theo Giữa với thật đúng là bạc như tờ giấy Chẳng nàng cũng giống Nếu như Thu Thiền bạn của nàng nàng làm thể quan tâm nàng chết sống
Cửa khép hờ từ trong khe cửa lộ một dáng đơn bạc trường bào màu xám tóc dài tùy tiện buông lỏng suy sụp buộc gáy vài sợi tóc trán che khuất mặt mày chỉ cặp mắt sáng rực tạp niệm làm cho Bạch Chỉ còn nhận
Tống Kha Một Tống Kha gầy trơ cả xương Chỉ một tháng thấy gầy nhiều như thế
Tống Kha : “Bạch cô nương” Hắn vội vàng mở cửa cửa chỉ thể mở một cách nhỏ bởi vì bên ngoài xích sắt khóa Bạch Chỉ ngẩn Tống Kha luôn luôn nhàn nhạt cùng tính cách hùng hùng hổ hổ của Thu Thiền thể là nước với lửa cố tình hai dung hợp vô cùng
Thị vệ trông cửa thấy thế trường côn trong tay hướng khe cửa đẩy đầu Tống Kha yếu đuối ngã xuống đất nhưng tay còn vươn hướng Bạch Chỉ cầm trong tay một khăn lụa màu trắng
Hồng Kiều hướng thị vệ đại ca hô một câu “Thị vệ đại ca chỉ đưa cho tiểu thư nhà chút vật Ngươi giúp đỡ ”
“Ôn dịch gì đó ai dám lấy Nếu nhiễm ôn dịch làm bây giờ” Thị vệ vẻ cực kì lạnh lùng cự tuyệt thỉnh cầu của Hồng Kiều Bạch Chỉ tức giận cảm thấy thị vệ sợ chết hai lời thẳng tiến lên tự lấy
Hồng Kiều định ngăn đón thể ngăn theo điều cố kị chỉ thể ở tại chỗ dậm chân
Bạch Chỉ tự tới lấy thị vệ còn cho “Bạch tiểu thư chớ làm khó tiểu nhân Trịnh đại nhân đã căn dặn phận sự cho tới gần”
“Ta chỉ ở ngoài cửa lấy chút vật các ngươi dám tự lấy cũng ” Bạch Chỉ mắt lạnh bọn làm hai thị vệ trông cửa cả kinh nửa câu cũng dám bắn
Bạch Chỉ tiến lên hai vị thị vệ lấy thân chống đỡ
Bạch Chỉ thầm hô một biết rõ hai bọn họ sẽ nhượng bộ nàng “mạnh mẽ” thế nào cũng là uổng công Nàng đành một phen đoạt trường côn của thị vệ bên cạnh cả kinh hai vị thị vệ cho rằng nàng đánh vội vàng bày tình thế phòng ngự
Bạch Chỉ đem trường côn với trong khe cửa với Tống Kha: “Đem khăn để lên cây gậy”
Tống Kha gật đầu theo Bạch Chỉ lấy khăn Tống Kha hiểu rõ chiếc khăn cần xem lúc liền trực tiếp cất khăn với Tống Kha: “Ngươi nghỉ ngơi cho gửi lời hỏi thăm của tới Thu Thiền Đa tạ ngươi liều chết đưa khăn tay cho ”
Tống Kha như dùng ánh mắt sáng quắc ngóng Bạch Chỉ coi như Bạch Chỉ là hi vọng sống của
Bạch Chỉ trở phòng sai Hồng Kiều nấu nước pha trà Chờ Hồng Kiều rời Bạch Chỉ liền khẩn cấp lấy khăn tay từ trong tay áo mặt là chữ của Tống Kha ít ỏi vài nét bút chỉ năm chữ làm cho Bạch Chỉ hết hồn
—— cứu Thiền Thanh Phong nhai
Thu Thiền lẩn trốn ngoài Thanh Phong nhai Thanh phong nhai là đỉnh núi của ngọn núi mà Tống Kha cùng Thu Thiền sinh sống nhiều dược liệu tụ tập Tống Kha cùng Thu Thiền ít Thanh Phong nhai trừ phi một đám dược nông kết bạn lên Bởi vì phía đường núi cực kì dễ lạc trong núi tương truyền thú dữ một hành động hơn phân nửa sẽ dữ nhiều lành ít
Thu Thiền một Thanh Phong nhai thể nghi ngờ là tìm dược liệu chớ là vì giúp Tống Kha chữa bệnh Chẳng lẽ ôn dịch đã phương pháp chữa khỏi giờ phút trong đầu Bạch Chỉ xoay quanh các loại khả năng lo lắng cũng càng thêm nặng
Tống Kha dùng khẩu kỹ mà dùng chữ để thông báo hiển nhiên là cho khác nhưng cho nàng tác dụng gì Thể lực nàng còn bằng Thu Thiền công phu càng bằng nàng năng lực làm cái gì
Tinh tế suy nghĩ Bạch Chỉ mới lĩnh ngộ Tống Kha chính là thông qua nàng cho Trịnh đại nhân Mấy thị vệ trông coi hiển nhiên sẽ giúp đỡ ước gì bọn họ chết sớm Nàng thì khác nàng là con gái của tri châu nhiệm kỳ so với dân chúng bình thường càng dễ dàng tiếp cận Trịnh Tử Thành Tống Kha biết rõ nàng năng lực một cứu Thu Thiền nhưng Trịnh Tử Thành thì
Có điều Tống Kha khỏi coi trọng Bạch Chỉ nàng đức hạnh gì năng lực gì thể làm cho Trịnh Tử Thành phái lên núi tìm Chỉ là con gái của tri châu cũ mà thôi… Trong óc bỗng nhiên hiện tình cảnh Mộ Đồ Tô ở mắt bao cứu nàng từ dàn hỏa thiêu
Hắn qua nàng là nữ nhân của …
Nàng là nữ nhân của thế tử…
Điều lẽ thể
Nàng cầu kiến Trịnh đại nhân Trịnh Tử Thành Như nàng mong vẫn sập cửa mặt còn nhận khoản đãi Phủ nha của Trịnh Tử Thành so với phủ nha của cha nàng Bạch Uyên đơn giản hơn nhiều xem làm quan thanh liêm hơn so với cha nàng
Nhìn thấy Trịnh Tử Thành nàng cũng vòng vo thẳng chủ đề “Cầu Trịnh đại nhân cứu Thu Thiền”
“Thu Thiền Thê tử của vị dược nông nhiễm ôn dịch Lúc là nàng tự nguyện cùng trượng phu nàng cùng sinh cùng chết” Trịnh Tử Thành cho là đúng
Bạch Chỉ hé miệng hoãn khẩu khí : “Dược nông Tống Kha hình như nghiên cứu phát triển phương thuốc chữa khỏi ôn dịch điều còn xác định Phương thuốc thiếu một vị dược liệu cần lên Thanh Phong nhai ngắt lấy Thu Thiền vì thử một lần một tiến đến bây giờ sống chết rõ còn cầu Trịnh đại nhân cứu giúp” Bạch Chỉ quỳ xuống một mặt thành khẩn
Trịnh Tử Thành vội vàng nâng nàng dậy “Bạch tiểu thư xin lên Bản quan chỉ hiểu rõ vì việc lúc đó Tống Kha cùng mà chờ việc phát sinh mới ”
“Trịnh đại nhân điều biết phụ thân Tống Kha nguyên là một vị đại phu y thuật cao cường bởi vì quá mức tự tin chẩn đoán lầm khiến một vị bệnh nhân lâm chỗ chết lòng áy náy từ đó quy về trong rừng làm dược nông Từ nhỏ hun đúc do đó Tống Kha nuôi dưỡng nên tính tình cực kì cẩn thận trăm phần trăm xác định nhất định thử”
Trịnh Tử Thành hiểu gật đầu “Vậy Bạch tiểu thư bản quan làm gì”
“Việc phương thuốc chữa khỏi ôn dịch cần phô trương ngoài Đương nhiên quan trọng nhất là thỉnh Trịnh đại nhân phái lên núi cứu ”
“Ta sẽ làm theo ý tứ của Bạch tiểu thư”
Bạch Chỉ mỉm xem như đáp tạ
Sảng khoái như chắc là do mặt mũi Mộ Đồ Tô
Bạch Chỉ lo cho Thu Thiền cũng liền theo Đối với Thanh Phong nhai Bạch Chỉ vẫn tính là quen thuộc nàng làm gương đằng mấy tên bộ khoái miệng luôn luôn hô tên Thu Thiền
Nhiều ngày hoạt động gân cốt Bạch Chỉ ở núi đảo quanh hai canh giờ đã cảm thấy mỏi mệt Nàng dừng bước chân lấy tay vịn cây thở hổn hển nghỉ ngơi một lát Chờ hồi phục khẽ cắn môi lần nữa tiếp tục hướng lên
“Bạch tiểu thư ngươi nghỉ ngơi một lát ” Một bộ khoái đến nơi nàng té ngã hỏi nàng
Bạch Chỉ xua tay chợt thấy vài bộ khoái đã vượt qua nàng Bạch Chỉ nghĩ nàng già thể lực kịp mấy trẻ tuổi Lại nghĩ nàng gái lỡ thì gả thật đúng là nhảy lầu một lần uổng công sống một lần
Làm Bạch Chỉ giương mắt đến trời xanh vạn dặm mây Bạch Chỉ lo lắng quá nặng một chút Nếu như đến vách núi còn thấy Thu Thiền nàng chỉ thể nhảy xuống vách núi âm tào địa phủ tìm nàng
Bạch Chỉ mới vài bước sói kêu Cả Bạch Chỉ rùng như là quỷ thần chiếm ma xui quỷ khiến hướng nơi tiếng sói kêu đến Khi nàng đến một mảnh đất trống trải cây cỏ vờn quanh ba bốn con sói vây quanh một thân cây tê thanh kêu Bạch Chỉ đem tầm mắt hướng lên lưu động phát hiện Thu Thiền đầy thương tích ôm thân cây vẻ mặt kinh hoảng mấy con sói đói phía đang chờ đợi nàng chống đỡ
Bạch Chỉ cả cứng ngắc sợ là giả mặc dù nàng từng tập võ đáng tiếc bao giờ trải qua thực chiến Hơn nữa sư phụ Thu Thiền còn bức lên cây tránh né nàng càng phần thắng Càng nghĩ Bạch Chỉ đành lui vài bước tìm cứu binh viện trợ Nàng năng lực vẫn nên làm tiểu nữ nhân lưng nam nhân dũng
Không ngờ chân nàng giẫm nhánh cây thanh âm nhánh cây gãy thanh thúy vang lên khiến cho sói đói chú ý đôi mắt xám ngắt hướng nàng hung tợn lao tới Bạch Chỉ dừng một chút liền chạy sói đói dời mục tiêu thể hướng Bạch Chỉ lùa theo
Thu Thiền thấy Bạch Chỉ dẫn sói đói rời cảm động đến rơi nước mắt Bạch Chỉ thật sự dũng lấy thân dụ sói Miệng Thu Thiền nỉ non một câu “Chỉ Nhi ngươi thật sự là tỷ của ” Nói xong cả run lên…
Bạch Chỉ còn đang mang thai đứa nhỏ của Mộ Đồ Tô Mang bụng chạy chỉ sợ…
Thu Thiền cuồng loạn kêu “Cứu mạng a”
Bạch Chỉ luống cuống rối loạn ngay đầu trận tuyến qua chạy loạn chờ bản thân thở phì phò là lúc kinh ngạc phát hiện biết ở nơi nào Nàng còn kịp kinh hoảng sói đói phía vẫn theo đuổi bỏ Bạch Chỉ ngửa mặt lên trời kêu rên một chút tiếp tục chạy trốn
Sớm biết như thế lúc làm gì như nàng sẽ đến
Bạch Chỉ ngừng bôn chạy váy dài của nàng cành hoa bên cạnh quặc Bạch Chỉ trực tiếp ngã sấp xuống sói đói phía mãnh liệt đánh tới Bạch Chỉ kinh hãi kinh ngạc đầu thấy đầu lưỡi chảy nước miếng của sói đói ở mắt nàng lắc lư a lắc lư một cỗ tuyệt vọng trồi lên
Một đời của nàng nhảy lầu mà chết mà là làm điểm tâm cho sói đói
Ô hô ai tai vận mệnh nhiều ngang trái như