Kiếp Này, Làm Ơn Đừng Giúp Em Nữa! - Chương 3
7
Tô Vân đập bàn đứng phắt dậy:
“Tra cái gì mà tra! Ai cũng rảnh rỗi như cô chắc? Còn không mau cút đi! Đồ mất mặt!”
Tôi nhìn chị ta, sắc mặt mang theo phẫn nộ:
“Chị gấp gáp muốn rút lui như thế, chẳng phải vì sợ bị lộ là người nuốt trọn số tiền đó sao?
Chiếm đoạt tài sản của người khác, lại còn đem em gái mình làm điều kiện giao dịch để đổi lấy lợi ích – hai tội cộng lại, chắc đủ cho chị bóc lịch dài dài rồi đấy.”
Tô Vân mặt trắng bệch, chỉ vào tôi, giọng run run: “Em vu khống!”
Tôi chẳng thèm đáp, chỉ hừ lạnh một tiếng: “Đồ mù luật.”
Cảnh sát điều tra rất nhanh, Cố Từ cũng đã quay lại.
Anh chăm chú nhìn tôi rất lâu, thấy tôi hoàn toàn không bị thương mới yên tâm.
Tôi vừa tức cười vừa thấy bất lực.
Dựa theo hiểu biết của tôi về Tô Vân, tôi đã sớm đoán được hôm nay khi tôi với Cố Từ đi đăng ký kết hôn, chị ta nhất định sẽ gây chuyện.
Còn Lý Thừa Duệ là do tôi cố tình gửi tin nhắn để dẫn dụ hắn tới.
Chính tôi là người bảo Cố Từ gọi cảnh sát.
Kiếp trước, Lý Thừa Duệ chẳng bao giờ đối xử tốt với tôi, trong mắt hắn tôi chỉ là món hàng hắn bỏ tiền ra “mua về”.
Kiếp này khi tôi và Tô Vân cùng trọng sinh, chị ta đã sớm giả mạo tôi để đòi sính lễ từ Lý Thừa Duệ.
Chị ta vốn định ôm luôn cả người lẫn tiền, chỉ tiếc Lý Thừa Duệ không để mắt tới chị ta.
Sau quá trình điều tra của cảnh sát, tài khoản WeChat thật sự cũng đã được xác minh – chính là của Tô Vân.
Đối mặt với những chứng cứ rành rành, Tô Vân chỉ ngẩng cao đầu, nói với vẻ bất cần:
“Chị không thể chối được nữa rồi.”
Lý Thừa Duệ không buồn quan tâm xem chị ta có nhận hay không, lập tức gào lên như điên:
“Đm Tô Vân, con khốn nạn! Trả lại năm mươi vạn cho tao!”
Tô Vân lùi mấy bước, trốn sau lưng mẹ tôi, vẫn tỏ ra mạnh miệng:
“Ảnh trong điện thoại, là Tô Hiểu đúng không?”
Lý Thừa Duệ nén giận, gật đầu vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Vậy thì nói chuyện với Tô Hiểu đi, tôi là người nhắn tin với anh, nhưng tôi đã đồng ý để Tô Hiểu lấy anh, còn Tô Hiểu thì lại một lòng muốn cưới tên lừa đảo đó, không chịu lấy anh, đó là chuyện giữa hai người. Chuyện đó không liên quan đến tôi, sao anh lại không tìm cô ta mà tìm tôi làm gì?”
Lối suy nghĩ kiểu côn đồ này khiến tất cả mọi người đều chết lặng.
Tôi chỉ muốn bật cười:
“Tô Vân, chị không định đến bệnh viện tâm thần khám thử à?”
Màn kịch này kết thúc bằng việc cảnh sát buộc Tô Vân hoàn trả năm mươi vạn.
Theo lời chị ta thì số tiền đó đã tiêu gần hết rồi.
Lý Thừa Duệ giận dữ quát lớn:
“Tô Vân, hôm nay nếu cô không trả đủ số tiền đó, tôi sẽ kiện cô ra tòa!”
Mẹ tôi sợ tới mức phải vét sạch tiền dành dụm lo hậu sự để giúp Tô Vân vá lại cái lỗ thủng ấy.
Tô Vân còn bị cảnh sát giữ lại răn đe giáo dục một hồi lâu.
Trước cửa đồn cảnh sát, Tô Vân quay sang gào vào mặt tôi:
“Tất cả là do mày! Nếu không phải vì mày thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra!
Tên lừa đảo đó mày còn đòi đi đăng ký kết hôn với hắn, không chịu âm thầm theo hắn ra nước ngoài, giờ thì bị Lý Thừa Duệ tóm được, năm mươi vạn cũng mất luôn. Mày đền tiền cho tao đi!”
Tôi thẳng tay nhổ một bãi nước bọt về phía chị ta:
“Chị đi ăn c*t đi! Cả ngày như mắc bệnh hoang tưởng ấy!”
8
Dù mẹ tôi vẫn như kiếp trước, lấy cái chết ra để uy hiếp, tôi vẫn không nhượng bộ, cuối cùng cũng thuận lợi đăng ký kết hôn với Cố Từ.
Khi con dấu đỏ in lên tờ giấy hôn thú, tôi và Cố Từ đều rưng rưng nước mắt.
Cố Từ còn đặc biệt mua quà đến nhà tôi, vậy mà mẹ tôi chẳng hề cho anh một cái nhìn dễ chịu.
Tôi không hiểu:
“Mẹ, cảnh sát đã nói rõ rồi là Cố Từ không có vấn đề gì cả, sao mẹ cứ không chịu tin?”
Mẹ tôi nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc:
“Con bị thằng đó tẩy não đến mức này rồi à?
Chính vì cảnh sát không tra ra gì, nên mới càng chứng minh nó có vấn đề đấy!”
Cái lý lẽ kiểu gì vậy trời?
Tôi không nhịn được nữa, xông thẳng vào phòng Tô Vân, lôi đồ đạc ra đập loạn.
“Trời ơi Tô Hiểu! Con định làm gì thế hả! Vì một thằng đàn ông mà phá nát cả nhà à?!”
Mẹ tôi đập đùi gào khóc, định xông vào phòng, nhưng bị Cố Từ ngăn lại.
Anh chắc chắn tôi không bị thương thì cứ để mặc tôi xả giận.
Tô Vân ôm đầu hét lên:
“Tô Hiểu! Mày điên rồi à! Mau dừng tay lại! Aaaa! Tô Hiểu, tao giết mày bây giờ!”
Nhưng tôi sao có thể để chị ta ra tay với mình?
Tôi thuận tay cầm lấy con dao gọt trái cây trên bàn, vung vẩy về phía Tô Vân:
“Có gan thì nhào tới đây xem, xem chị nhanh hay dao tôi nhanh hơn!”
Tô Vân vốn là loại chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu, gặp cứng là im re, lần này cũng im re.
Tôi càng nghĩ càng giận, liền đá đổ một cái ghế, làm cả Tô Vân lẫn mẹ tôi đều giật bắn mình.
“Không phải chị từng nói sẽ buông bỏ cái gọi là ‘tấm lòng muốn giúp đỡ tôi’, tôn trọng vận mệnh của tôi sao?
Vậy chị suốt ngày nói xằng nói bậy gì trước mặt mẹ?
Nếu tôi còn phát hiện chị bôi nhọ chồng tôi, vu khống anh ấy là lừa đảo, tôi giết chết chị!”
Có lẽ là nhớ đến cái chết kiếp trước, cuối cùng Tô Vân cũng không dám mở miệng nữa.
Tôi cứ ngỡ sau tất cả, tôi và Cố Từ sẽ có thể sống những ngày yên bình.
Nhưng chúng tôi đã quên mất đám livestream hôm đó.
Khi tôi và Cố Từ đi khám thai, có người chỉ trỏ xì xầm:
“Chắc hai người này là một cặp lừa đảo rồi.
Đứa nhỏ sinh ra chắc cũng bị đem bán mất thôi, thật đáng thương! Có đứa con gái như thế, chi bằng sinh miếng thịt heo quay còn hơn!”
Đến cả bác sĩ và y tá khám thai cũng tỏ rõ thái độ lạnh nhạt.
Bạn thân tôi gửi lại đoạn livestream được ghi hình lại, tức đến run người:
“Chị mày đúng là thứ rác rưởi, dẫm lên danh tiếng của mày để kiếm tiền, lên livestream nói nhăng nói cuội!”
Video hôm đó ở cổng Cục dân chính đã lan truyền khắp nơi.
Tô Vân dựa vào độ hot này, trong video khóc như mưa gió:
“Đúng vậy, em gái tôi từ nhỏ đã cố chấp như vậy, ai nói gì cũng không nghe.
Nó rất hám hư vinh, tôi với mẹ tôi phải làm lụng khổ cực mới có thể chiều theo lòng sĩ diện của nó.
Mẹ tôi thậm chí còn dùng tính mạng ra để ngăn cản, vậy mà nó vẫn mù quáng vì yêu.
Tôi đã khuyên rồi, không có tác dụng, còn bị bạn trai nó đánh cho bị thương. Tôi không muốn khuyên nữa, người trưởng thành thì phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.”
Tôi chỉ đành an ủi bạn thân vài câu, rồi bắt đầu thu thập bằng chứng.
Cố Từ cũng đã cho đội truyền thông vào cuộc.
【Người đàn ông này nhìn giống tổng tài của tập đoàn Cố Thị ghê.】
【Tổng tài Cố Thị chẳng phải đã chết rồi sao? Đừng nói linh tinh.】
【Không không, tôi nói là giống con trai ông ấy, tag thử tài khoản chính thức Cố Thị xem.】
Sau khi cha mẹ Cố Từ qua đời, anh một mình gánh vác công ty. Vài năm gần đây, hiệu suất Cố Thị không tốt, dần dần rút khỏi tầm mắt công chúng.
Thêm vào đó, Cố Từ luôn sống kín tiếng, lại chủ yếu làm việc ở nước ngoài, nên người quen biết anh chẳng mấy ai.
Cho đến giờ, vẫn chưa có ai biết thân phận thật của anh.
Thấy bình luận đó, Tô Vân lại cười khẩy châm chọc:
“Tổng tài Cố Thị? Đây chắc là nick phụ của em gái tôi vào đây rửa phốt giùm chồng chứ gì?
Chém thì cũng phải chém cho ra trò chứ, sao không nói luôn ảnh là con trai tỷ phú đứng đầu thế giới cho oách!”
Bình luận cũng phụ họa theo:
【Tôi là con trai duy nhất của Tổng thống, em gái nhìn tôi cái nà.】
【Tôi còn giàu hơn tên này, là hoàng tử của một quốc gia đấy, inbox liền nè.】
【Haha, cười chết mất, kiểu não yêu mù quáng thế này, đến zombie cũng chẳng thèm ăn.】
9
Tô Vân lén lút tiết lộ thông tin cá nhân của tôi trong livestream, khiến tôi bị dân mạng “đào tận gốc”.
Chỉ cần bước chân ra khỏi nhà, lập tức có người nhổ nước bọt, ném rác vào tôi.
Xe của Cố Từ cũng bị đập phá.
Đến ngày thu thập đầy đủ chứng cứ, tôi kiện luôn cả Tô Vân, bọn livestream và đám người gây rối.
Tài khoản chính thức của Cố Thị công bố ảnh cưới của tôi và Cố Từ, xác nhận danh phận của chúng tôi, đồng thời mua hot search.
Dân mạng hoàn toàn bùng nổ.
Trước cổng tòa án, đám livestream đổ hết mọi oán giận lên đầu tôi:
“Chồng cô là tổng tài Cố Thị, sao không nói sớm? Cô cố tình giấu để lừa bọn tôi đúng không? Cô đúng là tâm cơ rắn rết!
Chuyện có tí xíu mà cũng lôi nhau ra tòa, đây là khí độ của tổng tài nhà các người à?”
Tô Vân trừng mắt nhìn tôi, mặt mũi méo mó, giọng đầy ghen tức:
“Hắn là tổng tài Cố Thị? Dựa vào cái gì?! Tô Hiểu, cô dựa vào đâu mà cưới được hắn?!
Cô giấu nhẹm thân phận của hắn chỉ để chờ tôi mất mặt đúng không?
Nếu hắn biết kiếp trước cô từng gả cho Lý Thừa Duệ, cô đoán xem hắn còn muốn cô không?”
Tôi thật sự không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng:
“Kiếp trước cái kiểu quái gì đó, ai mà tin cô?
Tô Vân, vậy ra kiếp trước là cô cố tình để Lý Thừa Duệ biết chuyện tôi sảy thai đúng không? Hai người sớm đã có gian tình rồi.”
Tô Vân nghiến răng ken két:
“Lý Thừa Duệ là do tôi giới thiệu cho cô! Giờ hắn thăng chức, tăng lương, tôi cướp lại thì sao?
Cuộc sống tốt đẹp của cô là do tôi ban cho, tôi có quyền lấy lại!”
Đúng là điên đến mức không cứu được nữa.
Trên toà, cho dù Tô Vân và đám người đó có chống chế thế nào, cuối cùng vẫn thua kiện.
Theo phán quyết, họ phải bồi thường cho tôi.
Tô Vân là người đầu tiên phản đối, nhưng Cố Từ chỉ mỉm cười lạnh lùng:
“Vậy thì cứ thử xem. Luật sư của Cố Thị chúng tôi… không phải để ngồi chơi.”
Mẹ tôi định đến xin tôi nương tay, nhưng tôi từ chối thẳng thừng.
Lặp lại vài lần, mẹ tôi cũng từ bỏ ý định đó.
Lời đe dọa của Cố Từ quả thật rất có sức nặng.
Không mấy hôm sau, tiền bồi thường đã được chuyển vào tài khoản.
10
Mẹ tôi gọi điện cho tôi, lúc đó tôi mới biết bà đã không còn nhà để về nữa.
“Tô Hiểu à, có người cầm sổ đỏ nhà mình đến đuổi mẹ ra khỏi cửa, nói là căn nhà đó bị chị con bán mất rồi.
Mẹ gọi cho nó, nó bảo muốn mua nhà ở Bắc Kinh để làm minh tinh. Giờ phải làm sao đây con?”
Chuyện này đúng là phong cách của Tô Vân.
Tôi cùng Cố Từ lái xe đi đón mẹ.
Suốt quãng đường, mẹ tôi khóc không ngừng.
“Tô Hiểu à, đều tại mẹ hồ đồ. Mẹ không nên chuyển tên nhà sang cho chị con.
Nhưng nó ép mẹ. Nó nói nó bị trầm cảm, nếu mẹ không sang tên, nó sẽ tự tử.
Mẹ sao có thể trơ mắt nhìn con mình chết chứ…”
Tôi lườm mẹ một cái, không nói gì, chỉ liên tục gọi cho Tô Vân.
Nhưng không ai bắt máy. Vài lần sau thì phát hiện tôi đã bị chặn.
Dỗ mẹ ngủ xong, tôi và Cố Từ trở về phòng.
Cố Từ đặt trước mặt tôi tập tài liệu điều tra được:
“Có một người tự xưng là người môi giới nghệ sĩ đã đưa Tô Vân đi.”
Tôi nhíu mày: “Lừa đảo à?”
Cố Từ gật đầu.
Tôi không khỏi cảm thán.
Không ngờ Tô Vân luôn miệng nói Cố Từ là kẻ lừa đảo, vậy mà giờ chính chị ta lại bị lừa.
Tôi cầm điện thoại gửi cho Tô Vân một tin nhắn WeChat:
“Chị em một nhà, tôi nhắc nhở một câu: trên đời không có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống.”
Tô Vân gửi lại cho tôi một đoạn tin nhắn thoại dài ngoằng chửi rủa, sau đó thẳng tay chặn tôi.
Lúc đầu mẹ tôi vẫn lo lắng cho Tô Vân, chị ta đi lâu như vậy mà chẳng có lấy một tin tức.
Đến khi tôi sắp đến kỳ sinh, thuận lợi sinh được một bé gái, sự quan tâm của mẹ tôi cũng chuyển hết sang việc chăm sóc tôi và cháu ngoại, tần suất hỏi đến Tô Vân cũng giảm dần.
Cho đến khi tôi nhận được cuộc gọi từ đồn cảnh sát.
“Tôi là ảnh hậu, tôi là ảnh hậu, tôi mang thai con của tổng giám đốc Vương, con của tổng giám đốc Vương…”
Khi nhìn thấy Tô Vân tại đồn cảnh sát, tôi lạnh cả người.
Tô Vân đầu tóc rối bù, mặt mũi bẩn thỉu, ngồi trên ghế như một kẻ điên, cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó.
Tôi gọi chị ta: “Tô Vân.”
Tô Vân ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ hồ bỗng bừng sáng:
“Tôi đã cứu cô! Tôi cứu cô! Tôi cho cô hạnh phúc! Cô phải giao tổng tài Cố Thị cho tôi! Cô đưa anh ta cho tôi!”
Chị ta điên cuồng lao về phía tôi, bị cảnh sát giữ chặt lại.
Một nữ cảnh sát nói với tôi:
“Chúng tôi tìm thấy cô ta dưới gầm cầu.
Điều tra cho thấy cô ta một mực muốn làm minh tinh, bị người ta lừa sạch tiền.
Nhưng cô ta không chịu từ bỏ, đi khắp nơi tìm đạo diễn, tìm đoàn phim. Cuối cùng bị người ta đưa đến quán bar, làm loại công việc đó.
Những người khác đều từ chối, chỉ riêng cô ta thì rất vui vẻ, nghĩ rằng đó là cơ hội để tiếp cận người giàu.
Thật sự sau đó cô ta có tiếp xúc được với một người có tiền, nhưng hắn ta vô cùng tàn nhẫn, tra tấn nạn nhân đến mức tinh thần suy sụp.
Chúng tôi đang truy tìm tên tội phạm đó, sẽ sớm có kết quả.”
Với tình trạng của Tô Vân, tôi không thể đưa chị ta về nhà, chỉ có thể giúp liên hệ một bệnh viện tâm thần, cũng không dám để mẹ tôi biết chuyện này.
Thỉnh thoảng tôi sẽ đến thăm.
Chị ta thường lẩm bẩm với người bên cạnh rằng:
Chúng tôi cãi nhau rồi xô xát, không may cùng rơi khỏi ban công mà chết.
“Thằng họ Cố… phải tôn trọng vận mệnh của nó, buông bỏ cái tâm muốn giúp người…”
“He he… để nó bị mổ lấy thận… mổ lấy thận…”
Tôi chỉ biết thở dài, bất lực không thể làm gì khác.
11
Con gái ngày một lớn, mẹ tôi cũng dần dần chấp nhận sự thật rằng Tô Vân đã biến mất.
Bà thường tự an ủi mình:
“Không có tin tức, có lẽ lại là tin tốt. Biết đâu một ngày nào đó, chúng ta lại thấy chị con trên tivi cũng nên.”
Tôi không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng đẩy con gái:
“Đi nào, đến đấm lưng cho bà ngoại đi.”
Cố Từ ôm vai tôi, mỉm cười rạng rỡ, khuôn mặt đầy hạnh phúc.
Mọi thứ hôm nay, quả thực đều phải cảm ơn vì Tô Vân… đã buông bỏ cái “tâm giúp người” của chị ta.
Hết.