Kiếp Này, Làm Ơn Đừng Giúp Em Nữa! - Chương 1
1.
“Cái gì đây?”
Mẹ tôi nhặt tờ giấy chị tôi – Tô Vân – vừa ném vào thùng rác, tò mò mở ra xem.
Khi nhìn rõ nội dung trên đó, bà bàng hoàng đến mức ôm ngực, hít thở dồn dập.
Tôi vội vàng chạy lại vỗ lưng giúp bà bình tĩnh:
“Mẹ, mẹ không sao chứ?”
Phải một lúc lâu mẹ tôi mới hoàn hồn lại, chỉ vào tờ giấy khám thai bị Tô Vân vò nát, chất vấn:
“Tô Hiểu! Con chưa cưới đã có thai? Đứa trẻ là của ai?”
Tôi theo bản năng nhìn về phía Tô Vân, chị ấy vẫn đang nghịch móng tay, không nói một lời.
“Mẹ.”
Tôi ngồi xuống cạnh mẹ, nhẹ nhàng giải thích như kiếp trước:
“Đứa trẻ là của bạn trai con, con từng nhắc với mẹ rồi. Lần trước con muốn dẫn anh ấy về ra mắt, nhưng mẹ nói không muốn gặp.
Bây giờ anh ấy đang ra nước ngoài bàn chuyện dự án, đợi anh ấy về sẽ đến nhà chính thức cầu hôn.”
Vừa dứt lời, một tiếng cười khẩy vang lên từ chỗ Tô Vân.
Tôi và mẹ đồng loạt nhìn sang, mẹ tôi ngập ngừng hỏi dò:
“A Vân, con hiểu biết rộng, con thấy bạn trai của Tô Hiểu có đáng tin không?”
Tô Vân lập tức xua tay:
“Mẹ, mẹ đừng hỏi con. Tô Hiểu thích thế nào thì cứ để nó theo ý nó đi.
Nó nói bạn trai nó ra nước ngoài thì là ra nước ngoài, nói bạn trai nó đi xe sang ở biệt thự thì cứ tin là thật đi.
Tôn trọng con mắt chọn người của nó đi. Một đứa con gái vừa mới tốt nghiệp đại học, hay mơ mộng với ảo tưởng là chuyện bình thường.”
Nghe xong, mẹ tôi càng thêm lo lắng.
“Ý con là, thằng đó không đáng tin? Những điều kiện đó đều là hắn bịa ra?”
Tô Vân vẫn tiếp tục tỉa móng tay mới làm, giọng điệu đầy mỉa mai:
“Đàn ông có tiền thì sao phải để mắt đến Tô Hiểu chứ? Không phải đã có vợ thì là lừa đảo thôi.
Mẹ, Tô Hiểu cũng lớn rồi. Mẹ mà khuyên nó bỏ thai chia tay thì chỉ chuốc oán hận. Nó đâu phải loại người biết ơn đâu.”
Tôi đập bàn đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt Tô Vân quát lớn:
“Chị rốt cuộc muốn nói gì? Đừng có ở đây bóng gió mỉa mai, bôi nhọ bạn trai em! Anh ấy không phải lừa đảo!”
Tô Vân hừ lạnh:
“Được được được, anh ta không phải lừa đảo, anh ta là tinh anh giàu có, em hạnh phúc nhé!
Em cứ yêu đi, em cứ tin đi, chị chúc hai người gắn bó bền lâu.
Chị chỉ chờ xem, kiếp này không có chị khuyên em bỏ thai, không có chị giới thiệu đối tượng, em sẽ bị lừa thảm cỡ nào!”
Nói dứt lời, Tô Vân quay người rời đi, không để lại cho tôi bất kỳ cơ hội phản bác nào.
Tôi cũng chẳng buồn đôi co, chỉ lạnh lùng nhìn bóng lưng chị ta rời khỏi, trong lòng dâng lên hận ý.
Kiếp trước, tôi chỉ đến lúc cãi nhau trước khi chết mới biết được, việc Tô Vân ngăn cản tôi và bạn trai, cứ khăng khăng rằng anh là kẻ lừa đảo, vốn chẳng phải vì lo cho tôi.
Mà là vì Lý Thừa Duệ thích tôi, chị ta nhận được lợi lộc từ hắn, nên mới dốc hết sức đẩy tôi về phía hắn.
Kiếp trước chị ta nhân danh vì tôi, nhưng lại toàn làm những chuyện tổn thương tôi. Đến kiếp này lại còn cao giọng nói rằng sẽ buông bỏ cái gọi là “tấm lòng giúp đỡ người khác”.
Thật đúng là ghê tởm không chịu nổi.
2
Vì sự an toàn của tôi và đứa trẻ, tôi quyết định sẽ chuyển đến sống ở nhà bạn trai.
Khi tôi đang thu dọn đồ đạc, mẹ tôi lo lắng cằn nhằn không dứt:
“Con thật sự đã tìm hiểu kỹ về hoàn cảnh nhà bạn trai chưa?”
Tôi đặt bộ đồ trong tay xuống, nhẹ nhàng ôm lấy mẹ.
“Mẹ, mẹ yên tâm, anh ấy…”
Câu còn chưa nói xong, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ dồn dập.
Mẹ tôi tưởng là Tô Vân, vội chạy ra mở cửa:
“Con bé này, lại không mang theo…”
Chữ “chìa khóa” càng nói càng nhỏ dần, mẹ tôi đứng sững nơi cửa, ngẩn người nhìn người đang đứng trước mặt.
Tôi xúc động lao đến, nhào vào lòng người ấy, nước mắt không kìm được mà rơi xuống:
“A Từ, sao… sao anh lại về nước rồi?”
Cố Từ ôm chặt lấy tôi, trong giọng nói lộ rõ sự vui mừng như vừa tìm lại được điều quý giá:
“Anh mơ thấy em, gọi mãi không được, nên lo quá. Tô Hiểu, em có thể sang nhà anh ở một thời gian không? Em yên tâm, anh…”
Anh còn chưa kịp nói hết, liền bị một giọng nữ the thé cắt ngang:
“Anh là ai đấy, đứng chắn cửa nhà tôi làm gì, biến ngay cho tôi!”
Tôi và Cố Từ đồng loạt quay đầu lại, thấy Tô Vân đang trừng mắt nhìn chằm chằm về phía bọn tôi.
Chị ta rõ ràng sững lại, ánh mắt dán chặt vào người Cố Từ.
Mẹ tôi như gặp được cứu tinh, vội vàng quay sang Tô Vân:
“A Vân, con mau khuyên em con, nó định dọn ra ngoài ở kìa.”
Tô Vân hoàn hồn, đánh giá Cố Từ từ đầu đến chân, trong mắt dần hiện lên vẻ khinh thường:
“Tô Hiểu, em nói bạn trai em xuất thân danh giá thế nào, vậy mà lần đầu đến nhà, đến cái quà cũng không có.
Sao thế, đến chút tiền mua quà cũng không có? Còn bày đặt nói ra nước ngoài?
Cẩn thận nó dụ em ra nước ngoài rồi bán nội tạng đấy.”
Nói đến đây, Tô Vân đột nhiên đưa tay che miệng, vỗ nhẹ lên môi mình, ra vẻ hối hận:
“Ui da, chị lỡ miệng quá. Sao lại vô tình nói ra sự thật rồi nhỉ?
Tô Hiểu, em đừng nghe lời chị, bạn trai em đúng là tinh anh giàu có. Nhìn cái đồng hồ Rolex trên tay anh ta xem, mua bản nhái ở đâu vậy? Dây đồng hồ mòn hết cả rồi.”
Nhìn cái vẻ mỉa mai của chị ta, tôi thật sự chỉ muốn tát cho một cái.
Cố Từ kéo tôi ra phía sau lưng anh, áy náy nói với mẹ tôi – người đang mặt mày u sầu:
“Cháu xin lỗi, vì không liên lạc được với Tô Hiểu, sợ có chuyện gì xảy ra nên vừa xuống máy bay liền vội vàng chạy tới đây, không kịp chuẩn bị quà ra mắt.
Lần sau cháu sẽ đến thăm bác đàng hoàng, nhất định bù lại đầy đủ.”
Anh dừng một chút, giọng càng thêm chân thành:
“Nhà cháu ở khu Ngự Hoa Phủ, hiện tại vì tiện đi làm nên dọn sang sống ở Kinh Hòa Loan.
Hàng xóm xung quanh ai cũng biết cháu, nếu bác không yên tâm, có thể đến hỏi. Cháu là người sinh ra và lớn lên ở đây.
Giờ cháu đã tiếp quản công ty của gia đình, là doanh nghiệp do gia đình điều hành…”
“Hahahaha, thổi phồng cũng chẳng cần soạn trước à?”
Cố Từ còn chưa nói hết, Tô Vân đã bật cười lớn một cách lố bịch.
“Ngự Hoa Phủ, Kinh Hòa Loan, doanh nghiệp gia đình, anh đúng là giỏi bịa đấy.
Còn dặn mẹ tôi đi hỏi hàng xóm? Thuê vài diễn viên quần chúng chắc chẳng tốn mấy đồng đâu nhỉ? Định bán hết gan ruột Tô Hiểu để thu lại vốn à?
À quên, chắc định để Tô Hiểu lấy thân trả nợ trước, dùng xong rồi thì…”
“Chát!” – một tiếng tát giòn tan khiến tất cả im bặt.
Tôi vung tay, lại tát thêm mấy cái nữa vào mặt Tô Vân, mới tạm nguôi được cơn tức trong lòng.
“Nếu cái miệng chó của chị không nhả được lời nào ra hồn thì câm miệng lại cho tôi!”
Bị đánh xong, Tô Vân như phát điên, nhào tới định đánh trả, nhưng đúng lúc sắp đụng vào tôi, Cố Từ bất ngờ đá một cú, hất chị ta văng ra.
Tô Vân ôm bụng nằm dưới đất, đau đớn rên rỉ không ngớt.
Mẹ tôi lao đến, run rẩy nắm lấy tay Tô Vân, đau lòng không để đâu cho hết:
“A Vân, con sao rồi? A Vân!”
“Mẹ! Mẹ trơ mắt nhìn Tô Hiểu với cái thằng đàn ông không biết từ đâu chui ra này đánh con!
Mẹ phải đánh lại cho con chứ, mẹ còn là mẹ ruột của con không?!”
Tô Vân túm lấy tay mẹ tôi, vừa gào vừa kéo, không buông tha.
Thấy mẹ tôi lúng túng không biết xử trí, chị ta lại đổi giọng, ôm mặt nức nở:
“Mẹ, mẹ nhìn xem, Tô Hiểu từ khi quen người đàn ông này thì thành ra thế nào rồi.
Hôm nay dám ra tay đánh con, biết đâu mai mốt giết cả con thì sao!
Con một lòng vì nó, vậy mà nó lại xem tấm lòng của con như đồ bỏ!”
Mẹ tôi có vẻ bị dao động, đỡ lấy Tô Vân, gương mặt nghiêm nghị thể hiện rõ thái độ của một người mẹ:
“Tô Hiểu, con mau vào nhà cho mẹ! Chuyện của hai đứa, mẹ không đồng ý đâu!”
Tôi thở dài thật sâu:
“Mẹ, con xin lỗi, lần này con không thể nghe lời mẹ được.
Cố Từ thật sự không phải người như Tô Vân nói.
Con sẽ dọn ra ngoài sống một thời gian, đợi mọi chuyện lắng xuống con sẽ về giải thích rõ với mẹ.”
Lúc Cố Từ gõ cửa, tôi cũng tưởng là Tô Vân quay lại, sợ chị ta lại giở trò gì nên tôi đã chuẩn bị sẵn, mang theo toàn bộ giấy tờ quan trọng.
Đống đồ đã sắp xếp kia, tôi bỏ lại hết, kéo tay Cố Từ bước vào thang máy.
Mẹ tôi định đuổi theo, nhưng bị Tô Vân giữ chặt lại.
“Mẹ, lời hay cũng chẳng khuyên nổi đứa quyết tâm tìm đường chết đâu, cứ để họ đi đi.”
3
Cố Từ đưa tôi về Kinh Hòa Loan.
Vừa bước vào cửa, anh lại ôm chầm lấy tôi.
“Tô Hiểu, anh mơ thấy trong lúc anh ra nước ngoài bàn dự án, em mang thai rồi lại sảy thai, mà anh chẳng hề hay biết.
Khi anh trở về, tìm mãi vẫn không thấy em đâu, đến nhà em thì hàng xóm nói em đã kết hôn, cả nhà chuyển đi rồi.
Anh tìm khắp thành phố, chẳng thấy bóng dáng em đâu. Em cứ như bốc hơi khỏi thế giới của anh vậy.
Để tìm được em, anh đã bán cổ phần công ty, đi khắp cả nước. Cuối cùng nhìn thấy một người rất giống em, anh vội đuổi theo, còn chưa kịp xác nhận có phải là em không, thì bị một chiếc xe tải vượt đèn đỏ đâm chết.
Anh…”
Tôi nhón chân, hôn lên môi Cố Từ, nuốt trọn những lời chưa kịp thốt ra khỏi miệng anh.
Kiếp trước, khi tôi bị sảy thai rồi bị nhốt lại, thật ra tôi luôn mong Cố Từ sẽ đến tìm tôi.
Tôi vẫn ôm hy vọng, rằng anh không liên lạc được với tôi chắc chắn sẽ lo lắng mà tìm đến.
Nhưng cho đến tận lúc tôi kết hôn rồi chuyển nhà, cũng chưa từng thấy anh xuất hiện.
Mãi đến khi cận kề cái chết, tôi mới biết, thì ra suốt thời gian đó, Tô Vân luôn giả làm tôi dùng điện thoại nhắn tin với Cố Từ.
Đến lúc Cố Từ trở về và phát hiện điều gì đó không ổn, thì tôi và gia đình đã không còn ở đó nữa.
Sau khi kết hôn, tôi không muốn quấy rầy cuộc sống của Cố Từ, giữa chúng tôi, đã chẳng còn khả năng nào nữa rồi.
Không ngờ, chính quyết định ấy lại khiến anh phải bỏ mạng.
Trong khoảnh khắc tình cảm mãnh liệt ấy, tay anh lần xuống dưới, hơi thở nóng rực phả vào cổ khiến tôi không kìm được run lên, bật ra tiếng rên khe khẽ.
“Đừng… A Từ, em đang mang thai…”
Đôi mắt Cố Từ đang tràn ngập dục vọng lập tức trở nên tỉnh táo, cả khuôn mặt ánh lên sự vui sướng tột độ:
“Tô Hiểu, em nói là… anh sắp làm ba rồi à? Đi, chúng ta đi đăng ký kết hôn ngay!”
Tôi vòng tay ôm lấy eo anh, dụi đầu vào ngực anh, tìm một tư thế thoải mái tựa vào:
“Anh ngốc quá, giờ là buổi tối, cục dân chính tan làm rồi, mai sớm hẵng đi.”
Cố Từ nhẹ nhàng vuốt ve bụng tôi, nét mặt dần nghiêm lại:
“Không ngờ giấc mơ đó lại thành sự thật… Dạo này em phải cẩn thận, muốn ra ngoài thì anh đi cùng, anh sẽ thuê người giúp việc về chăm sóc em.”
Tôi hôn lên trán anh, không nói gì thêm.
Những chuyện đã xảy ra trong kiếp trước, không cần thiết để anh biết nữa.
Một đêm bình yên trôi qua.
Tôi bị đánh thức bởi một nụ hôn.
Mở mắt ra đã thấy ánh nhìn tràn đầy yêu thương của Cố Từ.
Tôi vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn đó, càng lúc càng sâu.
Cho đến khi cả hai đều thở hổn hển, mới lưu luyến rời khỏi nhau.
Sau khi dậy và chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi nắm tay nhau thẳng tiến đến cục dân chính.
Cha mẹ Cố Từ mất sớm, chuyện kết hôn, anh chỉ báo cho vài người thân thiết.
Không ai phản đối, chỉ có lời chúc phúc.
Trên mặt tôi là nụ cười rạng rỡ, đến bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng.
Khi sắp bước vào cục dân chính, tim tôi đập rộn ràng, cảm nhận được cả bàn tay Cố Từ siết chặt lấy tay tôi hơn.
Chúng tôi nhìn nhau, từ trong mắt đối phương đều thấy được niềm mong mỏi.
Cuộc hôn nhân này, là điều cả hai đời chúng tôi đều khao khát.
“Tô Hiểu! Em thật sự dám giấu chị để đi đăng ký kết hôn đấy hả?!”