Không Cùng Lối - Chương 3
07
Kết hợp với lời của Tiểu Trình đã hiểu vì Triệu Giản nôn nóng bắt Tống Nhạc đưa cô lên làm trưởng phòng hành chính và thay đổi thái độ nhanh đến
Tôi và Tống Nhạc sắp ly hôn cô vốn dĩ thể thuận lợi bước lên làm chính thất
giờ thì – khác cũng biết tin thi đổ xô đến
Ai nấy điều kiện đều tệ
Lại cảm giác mới mẻ
Cô sợ con vịt luộc sắp tới miệng bay mất
Cảm giác nguy cơ bắt đầu trỗi dậy
Cô cần một “quyền lực công khai” để cảnh cáo những ai ý định tiếp cận Tống Nhạc
Nửa tháng nay e rằng đây cũng lần đầu cô làm loạn Đêm nay nhất quyết ép Tống Nhạc rời khỏi
Có lẽ cũng biết quá
Thế nên mới gửi những bức ảnh đến để chọc giận Dụ đến tìm Tống Nhạc chất vấn để Tống Nhạc tận mắt thấy bộ dạng mất kiểm soát của từ đó chuyển mũi dùi về phía
Trước khi cô gửi đống thứ bẩn thỉu đó đến thật sự chẳng buồn quan tâm nữa
Đã chơi bẩn
Vậy thì chiều cô
Tôi chặn cũng xóa cô
Việc đầu tiên làm – là hẹn Tống Nhạc ăn cơm
Anh bất ngờ nhưng cũng đồng ý
Tôi chọn nhà hàng mà năm đầu tiên tổ chức sinh nhật cho gần khu đại học
Khi chỉ là một quán ăn nhỏ giờ đã mở rộng gấp đôi làm ăn cũng hơn
Chiếc xe sang trọng của Tống Nhạc đỗ ngay cửa lệch tông với con hẻm cũ kỹ xung quanh
Đây từng là thứ nhất mà Tống Nhạc của mười mấy năm thể dành cho
Anh dùng tiền làm thêm tích góp suốt thời gian dài mua cho một sợi dây chuyền còn dẫn đến đây ăn cơm
Tôi Tống Nhạc mặc vest chỉnh tề đối diện trong đầu hiện lên hình ảnh trai chân thành năm nào từ từ biến mất còn dấu vết
Tôi chọn phòng riêng cố tình bên ngoài nơi ánh nắng
Không ai lên tiếng khi gọi món xong Tống Nhạc vẫn thành thạo dùng nước nóng tráng qua bát đũa cho
Khi ăn Tống Nhạc cứ cảm thấy món ăn gì đó đúng
Còn gọi cả chủ quán hỏi biết cha vẫn đang làm bếp
Anh thoáng ngạc nhiên nhưng gì thêm
Tôi gắp một đũa thịt xào ớt thấy hương vị vẫn liền bảo thay đổi
Tống Nhạc hỏi: “Thật ”
“Tất nhiên mấy năm nay Tống tổng gặp đủ ăn đủ thứ đã chẳng còn thấy quán nhỏ ngon là chuyện bình thường
thấy hương vị nơi đây vẫn như ngày xưa”
Tống Nhạc đặt đũa xuống im lặng một lúc: “Thẩm Tri Ngư xin …”
Tôi nhạt: “Người đã bước tiếp điểm nên học hỏi ”
Tống Nhạc hạ giọng chút dò xét: “Em hỏi gì ”
“Hỏi sẽ thành thật ”
Hỏi xem hôm bố phẫu thuật còn đang ở khách sạn vui vẻ với Triệu Giản
Tống Nhạc chuyện đó
Anh đáp chỉ thở dài một tiếng hỏi thẳng việc gì cần
Tôi rõ – gần đây cần một khoản tiền hỏi xem 1200 vạn còn thể chuyển sớm
“Tri Ngư dù hôm nay em hẹn chỉ vì tiền cũng thấy vui
Chừng năm qua nghĩ đã xa lắm ngờ em vẫn còn ở nơi cũ
Anh sẽ chuyển khoản sớm cho em nếu cần gì cứ tìm ”
Tống Nhạc rời tới quầy thanh toán
Chuyển cho ông chủ một bao lì xì cảm ơn vì đã phối hợp với chút chuyện nhỏ
Ông với Tống Nhạc rằng đúng là cha ông vẫn đang nấu nhưng thực bếp trong quán bây giờ chỉ một đầu bếp
Đĩa thịt xào ớt vốn do cha ông làm Dù mùi vị giống nhưng vẫn khác biệt
Tống Nhạc nhận hương vị thay đổi là chuyện bình thường
Tôi cố ý để cảm giác ưu việt từ sự khác biệt
Để nghĩ rằng bản thân đã khác xưa còn vẫn là lưu luyến quá khứ
Khi đã mềm lòng đàm phán điều kiện sẽ dễ hơn nhiều
Ra khỏi quán đến một văn phòng điều tra tư nhân
Tôi liên hệ từ tối qua chiều nay đã kết quả
Người phụ trách đưa một tập tài liệu
Là của Triệu Giản
Bốn mươi mốt tuổi đã kết hôn con con mười hai tuổi
Chồng làm công nhân ở thành phố bên cạnh
Ngoài thân gần gũi nhất của cô trong hai năm nay là em trai
Cậu em đó cũng biết đến sự tồn tại của Tống Nhạc
Thật lòng mà khi thấy thông tin vẫn khỏi bất ngờ
Tôi biết tuổi của Triệu Giản nhưng trong công ty cô luôn bảo là đã ly hôn
Không chỉ con
Quan trọng nhất – là cô vẫn ly hôn
Tôi hỏi phụ trách liệu tập hồ sơ chính xác
Anh tự tin giơ tay dấu OK
“Tôi làm việc chị cứ yên tâm chỉ cần chị gật đầu lập tức gửi …”
“Không cần”
Tôi tìm những tài liệu để đưa cho Tống Nhạc
Ngược mong Triệu Giản thể giấu kỹ chồng một chút
Ít nhất là giấu đến khi tất thủ tục ly hôn
Là đánh giá thấp Triệu Giản
Cứ ngỡ cô chỉ là một tiểu tam leo lên làm vợ cả
Không ngờ… là một “kế hoạch giăng bẫy”
Hai năm cắm rễ bên cạnh Tống Nhạc sắp đến lúc gặt hái dĩ nhiên cô sẽ để ai chen ngang
Tôi khoanh thêm một vòng tròn lịch
Đếm ngược đến ly hôn còn 13 ngày
08
Khi 1200 vạn (~42 tỷ ) chuyển tài khoản đang bận rộn với việc khai trương thử nghiệm quán cà phê
Tôi chỉnh một chút phong cách trong tiệm thiết kế vài chương trình phát phiếu ưu đãi
Hiệu quả mắt cũng khá
Bạn biết tiền đã về liền hỏi : một lần thanh toán dứt điểm như liệu thiệt
Tôi nghĩ làm ăn vốn dĩ thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió
Sẽ luôn những tình huống bất ngờ
Lên lên xuống xuống là điều bình thường
Cũng chẳng thể đảm bảo sẽ duy trì bao lâu
Chi bằng dứt khoát một lần cho nhẹ đầu
Quan trọng hơn là mỗi tháng đều liên hệ với
Bạn cũng lý tiền tay mới là của
Tiểu Trình lúc nghỉ cũng ghé tiệm uống cà phê
Cô gần đây Tống Nhạc ký một thương vụ lớn bận rộn chạy đôn chạy đáo
Triệu Giản thì mang theo túi hàng hiệu đến công ty ngoan ngoãn hơn hẳn
Rõ ràng là Tống Nhạc dỗ dành cô bằng đồ hiệu
Còn sự nhẫn nhịn của Triệu Giản – chính là để đòi thêm nhiều hơn nữa
Đó là nhân quả mà Tống Nhạc từng gieo e rằng sắp tới sẽ gặt hái
Ví như lần ăn tối hôm đó với ở nhà hàng
Tôi đã thấy Triệu Giản ở góc khuất bên ngoài cửa sổ
Đêm cô gửi tiếp mấy tấm hình còn táo bạo hơn
Vừa lộ nửa khuôn mặt đầy khiêu khích
Tôi đã chuẩn sẵn hết đợi đến khi giấy chứng nhận ly hôn sẽ gửi thẳng cho chồng cô
Tôi đang sắp xếp thư mục thì chuông cửa vang lên
Tôi dậy mở cửa – Triệu Giản đã uốn tóc tô son màu gần giống với
Cánh cửa mở ánh mắt cô khác hẳn lúc tràn đầy khiêu khích
“Cô Thẩm xin sổ hộ khẩu của Tống tổng để quên ở đây đến lấy một chút”
Cô định bước
Tôi chặn : “Lúc ký thỏa thuận ly hôn Tống Nhạc đã mang theo sổ hộ khẩu ”
“Vậy Có lẽ Tống tổng nhớ nhầm
Thật cho cùng cũng chỉ đến gặp cô một chút
Tống Nhạc hiểu nhưng thì hiểu rõ – cô đang lấy lui làm tiến cố tình câu dẫn ”
Tôi hỏi : “Vậy Vậy nên cô tưởng rằng chỉ vì bám trong vòng bạn bè WeChat của suốt hai năm là đã hiểu ”
Cô che miệng khẽ đẩy tay liếc xung quanh trong nhà một lượt
“Thẩm Tri Ngư cứ tưởng cô chẳng bận tâm gì ai ngờ Tống Nhạc mới lâu cô đã đổi phong cách căn nhà
Sao sợ bản thân sẽ đau lòng ”
Lời cô dứt con trai đánh thức gọi một tiếng “mẹ”
Hỏi xem ba đến
Triệu Giản khẽ: “Tiểu Tự cô là dì Triệu Ba con đang họp hôm nay về Ngày mai cũng chắc đấy”
Tôi siết chặt nắm tay để ý đến cô
Vội vã bước dỗ con
Thằng bé mở mắt trông tủi thân
Tôi an ủi hứa ngày mai sẽ đưa con công viên dặn con ngủ sớm
Khi phòng khách Triệu Giản vẫn còn ở đó
Đang thong thả uống rượu vang
Tôi biết cô đến để làm gì
Sắp tới là sinh nhật cha của Tống Nhạc những năm đều cùng về quê tham dự
Tống Nhạc cũng gọi điện hỏi năm nay thể cùng về một chuyến
Triệu Giản
Nhà cũ của Tống Nhạc ở vùng sâu mấy năm gần đây cha mẹ dọn thị trấn nhưng vẫn còn cách khá xa
Một chuyến như – sẽ gợi nhiều ký ức
Cô sợ đêm dài lắm mộng
Muốn đến chọc giận để cớ thì thầm bên tai Tống Nhạc
lúc
Tôi cũng nhận 2000 vạn đang biết lấy lý do gì để từ chối lời mời của Tống Nhạc
Tôi bước chậm đến cúi đầu cô bất ngờ vung tay tát mạnh một cái
Cô tát lệch mặt bật
“Cũng chẳng gì ghê gớm Cái vẻ dửng dưng thường ngày của cô hóa đều là giả
Người như cô cao ngạo là thế cướp mất đàn ông cảm giác ”
Tôi gỡ ly rượu trong tay cô xuống
Một tay túm tóc tay bịt miệng lôi thẳng cô cửa
Cô vùng vẫy đẩy khỏi cửa
“Triệu Giản mục đích của cô đạt méc Tống Nhạc thì cứ việc
Nếu cảm thấy đủ tặng thêm cho cô hai bạt tai nữa cho cân hai bên”
Triệu Giản chỉ tay chửi “đồ đàn bà chanh chua” gào toáng lên
Khi cô xắn tay định lao tới móc điện thoại định video
Cô giận dữ liếc một cái cúi đầu nhặt túi móc điện thoại mếu máo gọi cho Tống Nhạc
Tôi ngày tháng một cái
Bình tĩnh đến lạ thường chờ đợi ngày kết thúc vở hài kịch
Đếm ngược đến ly hôn còn 10 ngày