Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 99
“Mấy đứa ……” Ngô Nguyệt một nửa chợt phản ứng “Cấm địa”
Nhan Hảo gật đầu nghiêm túc : “Cấm địa”
Ngô Nguyệt đánh giá tử của từ đầu xuống chân tay chân đầy đủ sắc mặt hồng nhuận cảnh giới định bà xoay nửa ghế mềm: “Hai đứa cấm địa một chuyến đó đủ chân đủ tay tới”
“Dạ thật đó sư phụ” Nhan Hảo giơ tay lên “Tụi con còn dạo một vòng trong cấm địa”
Ngô Nguyệt lời thì tức đến bật : “Trước nhiều chấp sự Hóa Thần kỳ phái đó như mà kết cục đều chết hết hai đứa một đứa Nguyên Anh một đứa Kim Đan còn dạo một vòng nữa hả”
Đại khái là Ngô Nguyệt cảm thấy phản ứng của bản thân chút thái quá bà dừng một chút hạ giọng : “Có thể là pháp trận đã truyền tống hai đứa đến nơi nào đó thôi”
Nhan Hảo cúi đầu mở túi Càn Khôn lấy một đống thú đan lục giai: “Sư phụ xem”
Ngô Nguyệt đống thú đan đủ màu trong tay đồ : “”
Nhan Hảo giơ túi Càn Khôn lên: “Trong còn một đống nữa”
Ngô Nguyệt: “……”
Trong nháy mắt đó tông chủ Hợp Hoan Tông cho rằng hoa mắt nếu bà thấy đồ cầm một đống lục giai thú đan trong tay
“Hai đứa ở trong cấm địa giết nhiều lục giai yêu thú như ư” Ngô Nguyệt hoảng hốt hỏi
“Dạ tụi con câu lên” Nhan Hảo lắc đầu
Ngô Nguyệt: “…… mi câu nào cũng hiểu hết”
Vì thế Nhan Hảo kể từ đầu tới đuôi những chuyện nàng cùng Diệp Tố đã trải qua trong cấm địa câu chuyện khiến cho kiến thức rộng rãi như tông chủ Hợp Hoan Tông cũng thể sửng sốt thường hớp một ngụm trà để bình tĩnh
“Sư phụ nếu chỉ một con ở trong cấm địa thì phỏng chừng cũng sẽ giống mấy mà về” Nhan Hảo cảm thấy thật may mắn nếu nàng cùng Diệp Tố thì bản thân vẫn sẽ con đường đó nhất định cũng sẽ phát hiện pháp trận phủ ảo thuật thân cây
Với cảnh giới Nguyên Anh của nàng ở bên trong sợ đến ngày thứ hai thì đã thân vẫn đạo tiêu
“Khó trách” Ngô Nguyệt rốt cuộc hiểu rõ “Nhiều tu sĩ Hóa Thần kỳ phái như mà tất cả đều chết ở bên trong”
Nhiều lục giai yêu thú như hơn nữa còn Kiến Xanh Hóa Thần kỳ tu sĩ lợi hại thế nào thì cũng chỉ một kết cục
“Không biết ai đã thiết hạ pháp trận đó thế mà nào phát hiện ” Nhan Hảo khó hiểu
“Con và Cừu Nhân tính đến hiện tại là hai tử thiên phú nhất của nhóm tử Hợp Hoan Tông tham gia đại bỉ” Ngô Nguyệt về phía nàng “Ảo thuật đó hẳn là thuật tu bình thường thể phát hiện”
“Vậy Diệp Tố đã bằng cách nào” Nhan Hảo chết lặng hỏi “Không lẽ nàng còn biết giải ảo thuật”
Ngô Nguyệt cẩn thận hồi ức cảnh tượng lúc đó lắc đầu: “Nha đầu đó giải ảo thuật mà là dùng tay sờ s0ạng thân cây một hồi mới biến mất”
“Sư phụ con cảm thấy lần tông môn đại bỉ Hợp Hoan Tông chúng nhất định hy vọng đoạt giải quán quân” Nhan Hảo phe phẩy quạt lông “Tuy rằng khi đến cũng hy vọng gì”
“Trước tiên con cất thú đan ” Ngô Nguyệt liếc mắt tử một cái “Rốt cuộc con gì”
Nhan Hảo thu hồi lục giai thú đan đến bên cạnh sư phụ đấm vai cho bà : “Con là Diệp Tố thật sự lợi hại đầu óc của nàng xoay chuyển cực nhanh con nghi là vị trí của Lục Trầm Hàn nguy hiểm ”
“Con tém tém cái bộ dạng vui sướng khi gặp họa đó ” Ngô Nguyệt ghế mềm như suy tư “Thiên Cơ Môn luôn thiên tài xuất hiện Diệp Tố thậm chí trông còn lợi hại hơn”
“Sư phụ Diệp Tố cũng coi như là ân nhân cứu mạng của con” Nhan Hảo lấy lòng “Có chuyện gì ngài hãy che chở một hai nhé”
Ngô Nguyệt nghiêng đồ của : “Sẽ ai cố ý khó xử một thiên tài”
……
Thiên tài Diệp Tố lúc đang cầm gương của tam sư soi đầu tóc của
Nàng dùng sức nắm tóc của một chút nhúm tóc đó liền nát thành bột than bay lả tả
Du Phục Thời bên cạnh thấy thế thì cảm thấy tóc của phàm nhân vẻ chơi vui cũng duỗi tay tới bóp thử mở tay thì bàn tay than đen thùi
“Đừng bóp nữa” Liên Liên vẫn mặc một thân quần áo đỏ rực ở ngoài sân với Diệp Tố “Bóp nữa thì tu chân giới nhiều thêm một đầu trọc đấy”
Diệp Tố buông gương xoay cái đầu đang khác gì tổ chim Liên Liên và Trình Hoài An đang bên ngoài cửa: “Sao hôm nay hai rảnh mà qua đây”
Tuy cửa thứ nhất đã kết thúc nhưng tử của các đại tông môn đều đang bận rộn chuẩn cho vòng tiếp theo
“Tới vấn an cô đấy” Liên Liên ném một lọ đan dược cho Diệp Tố: “Dưỡng Phát Đan ăn một viên là thể khôi phục tóc như cũ còn dư thì cô cứ giữ đấy về dùng”
“Đa tạ” Diệp Tố tuy rằng quá để ý vẻ bề ngoài nhưng lần thiên lôi thật sự đã đánh nàng thoát ly diện mạo của bình thường
“Bên ngoài mọi đều đang bàn tán về cô” Liên Liên xuống “Thiên Cơ Môn lấy vị trí nhất Bách Thanh Bảng Trảm Kim Tông tức chết ”
“Có một nửa là công lao của Phá Nguyên Môn Bát Kỳ Biến là do chúng hợp luyện ” Diệp Tố nuốt xuống Dưỡng Phát Đan quả nhiên tóc một lần nữa mọc những đoạn tóc cháy rơi xuống mặt đất
“Vậy cũng lợi hại ” Liên Liên lấy từ túi Càn Khôn một bầu linh tửu và mấy cái ly mỗi khi nàng rót đầy một ly thì Trình Hoài An liền cầm ly chia cho mọi trong sân mãi đến hai ly cuối cùng thì nhúc nhích
Liên Liên cầm lên hai ly rượu đưa cho Diệp Tố một ly: “Chúc mừng”
Diệp Tố cụng ly với nàng đó nâng chạm ly với những khác cuối cùng ngửa đầu uống sạch rượu trong ly
Tất cả mọi trong viện đều cùng nâng chén
Nhân lúc mọi ngửa đầu uống rượu Diệp Tố vươn một tay chặn ly của Du Phục Thời bên cạnh nhét ly của tay uống cạn rượu trong ly
Du Phục Thời nhíu mày phàm nhân thật phiền
“Không quấy rầy nữa hai chúng còn tu luyện” Liên Liên uống rượu xong thì dậy
Diệp Tố tiễn hai ngoài khi thì với các sư sư : “Chúng nên liên lạc với sư phụ”
Lữ Cửu chút tự nhiên: “Ta tu luyện ”
“Cô cũng là Thiên Cơ Môn” Diệp Tố “Sư phụ còn gặp qua cô huống hồ về cô cùng Dịch sư còn làm khai sáng kiếm tu cho Thiên Cơ Môn mà”
Lữ Cửu do dự một hồi rốt cuộc đáp: “Vậy lưu ”
Du Phục Thời tuy rằng cao hứng nhưng vẫn bên cạnh Diệp Tố
Đầu bên cơ hồ nháy mắt liền liên hệ tựa như vẫn luôn canh giữ bên cạnh truyền tin ngọc điệp
Trong viện một trận trầm mặc
“Ngươi là ai Sao cầm truyền tin ngọc điệp của sư phụ ” Hạ Nhĩ chằm chằm xuất hiện bên vội la lên “Sư phụ ”
Đối diện là một thanh niên xa lạ đôi mắt đào hoa liễm diễm im lặng thôi cũng đã thấy cực đa tình
“Sư phụ thu đồ mới” Minh Lưu Sa chậm rì rì
Tây Ngọc vuốt vuốt cây trâm đầu hoang mang hỏi: “Sư phụ đã từng ở Hợp Hoan Tông ” Đệ tử của ai cả
Diệp Tố sắc mặc của hết xanh trắng một lúc lâu rốt cuộc mở miệng: “Trương Phong Phong”
“Đại đồ ” Thanh niên xa lạ ở đối diện cơ hồ lệ nóng doanh tròng phát âm thanh hiền từ quen thuộc “Thiên Cơ Môn lấy nhất Bách Thanh Bảng Sư tổ của tụi con cuối cùng cũng nhắm mắt ”
“Sư phụ” Ba Minh Lưu Sa trừng lớn mắt thanh niên đối diện thất thanh hô lên
Ngay cả Dịch Huyền từ đến nay vô cùng bình tĩnh trong mắt cũng lộ hoang mang cực lớn
Lữ Cửu từng gặp qua chưởng môn của Thiên Cơ Môn khi thấy thanh niên đối diện thì nàng còn nghĩ Thiên Cơ Môn so với Hợp Hoan Tông còn giống Hợp Hoan Tông hơn ngay cả sư phụ cũng như
“Dịch Huyền lần con kêu nhị sư phụ của con qua đây” Trương Phong Phong theo bản năng sờ râu của “Ai mới ”
Dịch Huyền: “……”
“Thật sự là sư phụ ” Hạ Nhĩ chằm chằm thanh niên “Sao ngay cả đôi mắt đều thay đổi”
“Trước tông chủ Hợp Hoan Tông giúp hạ ảo thuật” Trương Phong Phong đắc ý “Râu càng dài thì càng ”