Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 92
“Nàng ngoại thành Côn Luân luyện khí” Lữ Cửu
Mấy ngày bởi vì Diệp Tố ném Du Phục Thời ở trong viện nên Lữ Cửu cũng đều nhẹ bước chân sợ Du Phục Thời trừng
Trước khi Diệp Tố còn dặn dò nàng và Dịch Huyền khi thi đấu nhớ rõ gọi Du Phục Thời cùng
Lúc Lữ Cửu tuy đáp ứng nhưng trong lòng thì thật lo lắng biết đánh ngoài kết quả thì sáng sớm nay Du Phục Thời đã tự tỉnh dậy yên ngoài sân nhúc nhích
Cuối cùng vẫn là Dịch Huyền lên tiếng bảo họn họ đến sân thi đấu
“Lúc ” Mã Tòng Thu khiếp sợ họn họ vì tông môn đại bỉ mỗi ngày đều đến sân đấu để nghiên cứu các trận đối chiến từ đó học thêm điều gì hoặc là tìm hiểu nhược điểm của đối thủ
đến Diệp Tố thì bán hàng là luyện pháp khí
Mà cũng đúng Thiên Cơ Môn vốn dĩ là tông môn luyện khí
Lúc một đoàn từ bên ngoài giữa sân thi đấu mỗi đều là đại năng Hợp Thể kỳ trở lên
Sau vòng một rút thăm đối chiến giờ phút số thí sinh sân thi đấu đã ít một nửa tông chủ của năm đại tông cũng tề tựu sân
Sân thi đấu đã sắp xếp tất cả lôi đài đã dỡ bỏ giữa sân dựng lên một đài cao đặt một số ghế dựa tông chủ của các tông môn khác đã yên vị ở hai bên thấy năm đại tông chủ đến thì đều sôi nổi dậy khom lưng chắp tay
“Chư vị tử trẻ tuổi ở đây chính là trụ cột tương lai của Phù Thế đại lục chúng ” Một lão nhân râu tóc bạc trắng lên với các tu sĩ dự thi sân ông mặc một thân đạo bào màu trắng viền cổ áo và ống tay áo thêu hoa văn màu đỏ tiên phong đạo cốt uy nghiêm trang trọng
Đây là lần đầu tiên các thí sinh thấy tông chủ Côn Luân – Phong Trần đạo nhân
Ông ở nơi cao nhất đài bộ tử sân đều thể cảm nhận một cổ uy áp mãnh liệt
“Ở vòng tiếp theo của tông môn đại bỉ năm nay……” Ông còn dứt lời thì thấy một vội vã chạy sân thi đấu ngang qua mặt các tông chủ nhanh chóng về khu vực của các tu sĩ phương đông
Phong Trần đạo nhân giơ tay xoa xoa râu gọi nàng : “Vị tiểu hữu mời dừng bước”
Diệp Tố cũng nghĩ tới sân thi đấu đã đầy một đường nàng chạy đến chỗ đội ngũ phương đông mọi đều thấy rõ ràng
“Ta tới dự thi” Diệp Tố lấy thông hành đơn của
Một lão nhân tóc nâu bên cạnh Phong Trần đạo nhân quát lớn: “Nếu dự thi vì đến từ sớm”
“ hẳn là cũng đến trễ” Ánh mắt của Diệp Tố dừng ba nén hương đỉnh to giữa sân
Lão nhân tóc nâu còn gì nữa nhưng đã Phong Trần đạo nhân ngăn ông biểu hiện một phong thái khoan dung : “Tiểu hữu về chỗ ngươi đến trễ”
“Tiểu tông môn đúng là quy củ” Lão nhân tóc nâu vẫn thầm mắng một tiếng
Diệp Tố đầu thoáng qua bọn họ đó mới về khu vực của phương đông lần theo hàng của từng phương mà là theo từng tông môn
“Mặt dơ” Dịch Huyền nàng chỉ chỉ má trái
Diệp Tố vốn dĩ còn quá thanh tỉnh nên phản ứng chậm một nhịp
Du Phục Thời ở bên cạnh cũng lên tiếng chỉ là liên tục ném thanh khiết thuật lên nàng
Không biết vì từ động tác của tiểu sư nàng cảm nhận một tia tức giận
Diệp Tố lục lục túi Càn Khôn lấy mấy khối linh thạch bóp nát lúc linh phủ khô cạn đến phát đau của nàng rốt cuộc cũng dễ chịu hơn tinh thần cũng khôi phục một chút
“Bốn Thiên Cơ Môn đều vòng thứ hai vạn nhất đuổi đến kịp thi đấu thì còn mà” Diệp Tố vững giải thích với Du Phục Thời
Du Phục Thời chầm chậm giơ tay lên che hai lỗ tai của trình diễn hình tượng kháng cự thập phần sinh động
Diệp Tố: “……”
“Lúc cô đã nhất định sẽ chạy về cùng đến sân thi đấu với mọi ” Lữ Cửu nhỏ giọng nhắc nhở tùy rằng lúc Diệp Tố cũng với nàng và Dịch Huyền là chính khả năng sẽ đến trễ một chút
Diệp Tố kéo xuống một bàn tay của Du Phục Thời ý bảo lên đài: “Thi đấu sắp bắt đầu ”
Vòng một rút thăm đối chiến mục đích là lọc bớt thí sinh cho mọi bao nhiêu chỗ Tông môn đại bỉ chân chính hiện tại mới bắt đầu cửa thứ nhất chính là tiến khu vực thí luyện của Côn Luân – Hỗn Độn Kính
Phong Trần đạo nhân tiếp lời : “Trong Hỗn Độn Kính chắc đã thấy chắc đã đúng vật nhiều thú hung mong chư vị thể nắm chắc cơ hội Một tháng trong kính bằng một ngày bên ngoài nếu gặp nạn thì bóp nát thông hành đơn”
Mọi mà ù ù cạc cạc chỉ thấy Phong Trần đạo nhân lật tay lấy một mặt gương ông tung gương lên trời thì mặt gương liền phóng to lơ lửng giữa sân thi đấu
“Mọi vật trong kính thể tùy ý lấy vòng chỉ so số lượng thú đan” Lão nhân tóc nâu : “Trong Hỗn Độn Kính trừ một chỗ cấm địa thì tất cả yêu thú đa phần đều là tứ giai ngũ giai Một thú đan ngũ giai tính bằng mười thú đan tứ giai”
“Trong đó lục giai yêu thú ” Mai Cừu Nhân giơ tay hỏi
Lão nhân tóc nâu đáp: “Có bất quá các ngươi cầu nguyện là đừng gặp còn thì một là bóp nát thông hành đơn hai là nó ăn
Yêu thú lục giai chỉ tu sĩ Hóa Thần kỳ trở lên mới thể đối phó
Mai Cừu Nhân ngậm miệng an phận chờ
Gương tính là quá lớn mỗi lần chỉ thể một mỗi tông môn bắt buộc xếp hàng từng từng tiến môn phái nhỏ ở phía tu sĩ Vô Danh Tông thì an bài ở cuối
Dịch Huyền thể theo Ngô Kiếm Phái để nhưng lựa chọn đợi để cùng Thiên Cơ Môn cùng với mấy Diệp Tố
“Hai tiến cùng một lúc cũng chắc sẽ đáp xuống cùng một chỗ” Diệp Tố
“Biết” Dịch Huyền tỏ vẻ chính cũng biết điểm nhưng vẫn như cũ bất động
Đợi hơn nửa ngày rốt cuộc cũng đến lượt Diệp Tố khi bước nàng đầu ba phía : “Hẹn gặp trong kính”
Diệp Tố rảo bước tiến Hỗn Độn Kính trong nháy mắt liền hút trong nàng nỗ lực giữ cho bản thân thanh tỉnh một lần nữa mở mắt thì phát hiện chính đang từ trời rơi xuống bên là một cái đầm lầy còn một con Địa Long (Giun đất) đang ngẩng cao đầu há to miệng hiển nhiên là đang chờ nàng rớt
Diệp Tố: “……”
Địa điểm rơi xuống cũng quá ngẫu nhiên
Phiến đầm lầy ở phía quá rộng lớn Diệp Tố nghĩ bản thân cho dù rơi trong miệng Địa Long mà rơi trong đầm lầy thì cũng chỉ sợ phía sẽ một đống yêu thú khác sôi nổi nhảy chào hỏi nàng
Vào thời khắc nguy cấp Diệp Tố lấy thanh kiếm dẫm lên kiếm bay mặt đầm lầy
Diệp Tố cũng rời vòng tính dựa số thú đan mà bên khác nào một ổ thú đan miễn phí
Địa Long đang há mỏ đợi hoài đợi mãi vẫn thấy tu sĩ đó rớt xuống rốt cuộc kiên nhẫn nữa phóng cả lên khỏi đầm lầy cắn Diệp Tố
Nó nhảy lên cao đáng tiếc phản ứng của Diệp Tố cũng chậm nàng điều khiển kiếm bay lên cao hơn
Chờ khi nó táp khí cả rơi xuống đầm lầy Diệp Tố tiếp tục cố ý thả kiếm xuống thấp một chút dụ Địa Long một lần nữa nhảy lên
Chỉ là lần địa long cơ hội về đầm lầy nữa bởi vì Diệp Tố quăng mấy đạo phù chú ở giữa trung hình thành một cái phù trận khóa Địa Long
Địa Long phảng phất như một mặt đất vô hình nó quật thật mạnh đuôi xuống nhưng vẫn thể khiến bản thân rơi trở về
Diệp Tố thu kiếm chân đạp trung như đang đất bằng
Toàn bộ gian phù trận vây quanh những mặt phẳng chính là do linh lực của nàng cấu thành việc làm cho linh phủ của nàng cảm thấy ẩn ẩn đau dù linh lực cũng đã vắt kiệt một lần khi nàng luyện khí mấy hôm
Cũng may linh khí xung quanh cũng tính là sung túc Diệp Tố cơ hồ dùng tốc độ nhanh nhất chuyển hóa linh khí thành linh lực của bản thân đó dùng phù trận
Tứ chi của Địa Long thô ngắn cái đuôi gần như dài bằng cả hành động cực kỳ nhanh thấy Diệp Tố ở gần đó thì tứ chi nhanh chóng cử động chạy về phía nàng há mồm cắn
Tay Diệp Tố nhấc lên một tường linh lực xuất hiện Địa Long đâm thẳng đầu tường phẫn nộ quất đuôi phá vỡ nó
Lúc đầm lầy một con Địa Long khác nhô đầu lên Diệp Tố rũ mắt xuống quả nhiên đầm lầy vẫn còn yêu thú
Khi Diệp Tố một lần nữa giương mắt lên quanh thân đã hiện sát khí nàng triệt tiêu linh tường
Lúc Địa Long ở giữa trung đập mạnh đuôi xuống đất nương theo lực nhảy tới há to miệng cắn đứt Diệp Tố
Diệp Tố cũng di chuyển mà nàng lấy từ túi Càn Khôn một chiếc cung dây một tay nàng nắm lấy thân cung tay còn ngưng tụ linh lực hóa thành một mũi tên đặt cung
Một một thú cách mỗi lúc một gần
Diệp Tố thậm chí thể ngửi vị tanh hôi phát từ miệng của nó nàng chằm chằm Địa Long chớp mắt đó buông tay mũi tên linh lực xuyên thẳng qua cả Địa Long từ miệng tới đuôi
Mà lúc Địa Long đã tới sát mặt nàng khoảnh khắc miệng nó cơ hồ đụng mặt Diệp Tố thì cả nó c**ng cứng như ai điểm huyệt đó ầm ầm ngã xuống
Từ đầu đến cuối Diệp Tố hoảng loạn mắt cũng chớp nhiều một cái
Địa Long tứ giai cả thân nó trừ đuôi mũi tên bắn phá còn thì vết thương nào khác hai mắt cũng còn hảo
Trong lòng Diệp Tố thầm tính toán những tài liệu nào thân Địa Long thể bán giá thủ pháp nàng lưu loát hết lột da lấy đan khi lấy hết tài liệu cho túi Càn Khôn ánh mắt nàng một lần nữa đặt đầm lầy
Ở đây câu yêu thú cũng là một lựa chọn tồi
……
Du Phục Thời sát ngay Diệp Tố tiến Hỗn Độn Kính tuy nhiên điểm rơi xuống của là ở trong rừng xoay bốn phía nhưng thấy hình bóng quen thuộc
Khấp Huyết kiếm bay vòng quanh bên lẽo đẽo theo Du Phục Thời
Dọc đường một con yêu thú tứ giai nhảy chặn đường Khấp Huyết kiếm lưu loát xử lý nó Du Phục Thời chỉ lướt quá tiếp tục về phía
Đi một đoạn Du Phục Thời dừng bước chân
Hắn chằm chằm thi thể của yêu thú nãy một lúc lâu cuối cùng quyết định động thủ móc thú đan vì thế tay và mặt tránh khỏi máu dính lên
Du Phục Thời mặt vô biểu tình thi triển mấy đạo thanh khiết thuật mới ném thú đan trong túi Càn Khôn nghĩ nghĩ một lát bóp mũi đem thi thể yêu thú cũng bỏ trong túi
Đợi lát nữa gặp phàm nhân sẽ cho nàng
…… Sau đó bắt nàng đền một cái túi Càn Khôn mới
Du Phục Thời một đường thẳng về phía vận khí cũng tính là quá bao lâu đã đụng một ngũ giai yêu thú Khấp Huyết kiếm đón đầu xông lên
Yêu thú ngũ giai tương đương với tu sĩ Nguyên Anh kỳ yêu thú hành động thập phần nhanh nhẹn thế nhưng thể tránh thoát một chiêu của Khấp Huyết kiếm đó xông về phía Du Phục Thời
lúc đó Lữ Cửu rơi xuống đất lâu từ xa thấy bóng dáng Du Phục Thời còn kịp lên tiếng chào hỏi thì liền thấy yêu thú ngũ giai đó tấn công về phía
“Tiểu……”
Du Phục Thời vung tay lên con yêu thú lập tức linh lực ném xa Khấp Huyết kiếm hồn nhảy vọt đến đâm trúng phần đầu của yêu thú khi đụng đến máu tươi thì hồng ngọc ở chuôi kiếm càng thêm lóa mắt
Lữ Cửu yên lặng ngậm miệng là một Nguyên Anh sơ kỳ đỉnh xác thật cần nàng lo lắng
Có thể là vì ngày thường Diệp Tố chiếu cố quá chu đáo nên tiềm thức của nàng cho rằng thực lực của Du Phục Thời mạnh
Khi Lữ Cửu còn đang phát ngốc thì Du Phục Thời bỗng nhiên đầu nàng
Lữ Cửu: “……”
“Ngươi đào thú đan” Du Phục Thời làm như là chuyện đương nhiên mà phân phó nàng
Lữ Cửu ngẩn đó “a” một tiếng khi gần thì thấy Khấp Huyết kiếm đã rút khỏi thi thể yêu thú nàng khom lưng bắt đầu đào thú đan
Sau khi xử lý xong thì Lữ Cửu theo Du Phục Thời tiến về phía
Về khi gặp yêu thú Khấp Huyết kiếm và Lữ Cửu đồng loạt tay khi kiếm hạ yêu thú thì Lữ Cửu đào thú đan Du Phục Thời ở bên cạnh xem
Người biết thấy bọn họ chỉ sợ đều cho rằng Lữ Cửu mới là chủ nhân của Khấp Huyết kiếm
Vì một một kiếm cần cù chăm chỉ y như
Lử Cửu ngẫu nhiên sẽ ngẩng đầu Du Phục Thời nàng cảm thấy vẫn giống những lần động tay làm gì nhưng còn trạng thái thả lỏng cực độ như khi ở cùng Diệp Tố
Du Phục Thời chỉ phụ trách thu thú đan và thi thể yêu thú vẫn luôn suy nghĩ phàm nhân vì còn tìm tới
Hắn biết phàm nhân mà tâm niệm lúc đang ở đầm lầy câu yêu thú
Tác giả lời :
Kiều Kiều: Phàm nhân làm gì mà còn tìm tới thật phiền
Phàm nhân nào đó: 23 con yêu thú ……