Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 89
Một xếp hạng nhị của tây phương còn một là đông phương nhất đếm ngược dùng chân cũng thể đoán ai sẽ thắng
Diệp Tố hề chút nào sợ hãi khi chạy về phía Giản Hồ thì nàng cũng nhanh chóng ném mấy đạo phù chú
Hồ Vương là yêu nên ở tu chân giới chịu một lượng áp chế tự nhiên thêm nữa lúc thương nặng nên cảnh giới thụt lùi Theo cốt truyện của nguyên tác thì nữ chủ Ninh Thiển Dao vô tình nhặt hồ yêu lập khế ước yêu thú từ đó hai bên cùng một cảnh giới từ Nguyên Anh sơ kỳ tăng lên đến trung kỳ
Giản Hồ lúc hẳn là đã Nguyên Anh trung kỳ
“Một chút tài mọn” Đôi mắt hẹp dài của Giản Hồ Diệp Tố đầy khinh bỉ khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh mấy lá phù rách cũng đối phó là biết trời cao đất dày
Hắn vung lên một trảo cách xé tan những phù chú đang bay tới đồng thời nhẹ điểm mũi chân nhảy dựng lên vọt về phía Diệp Tố linh cầu trong lòng bàn tay còn lớn hơn vài phần
Mấy Từ Trình Ngọc ở lối của sân thi đấu từ xa cũng thể cảm nhận uy hiếp nhỏ từ động tác của
“Huynh hỗ trợ ” Liên Liên hỏi Từ Trình Ngọc gần đó
“Là Diệp Tố chủ động nghênh chiến” Từ Trình Ngọc ôm kiếm bình tĩnh “Nàng bao giờ làm chuyện mà bản thân nắm chắc”
“Đệ thấy cũng chắc” Mã Tòng Thu chen một miệng “Đệ thấy trong xương cốt Diệp Tố điên thật sự”
Lúc Giản Hồ đã ném linh cầu đến mặt Diệp Tố linh cầu đã đến gần sát trong gang tấc nhưng Diệp Tố hề trốn tránh chỉ là hai tay nàng bỗng nhiên dang hai bên một đạo pháp trận kim sắc xuất hiện mặt linh cầu đập đó lập tức liền biến mất
“Ơ mất ” Chu Vân trừng lớn đôi mắt
Phía tây Cốc Lương Thiên tựa hồ nhận thấy cái gì dừng bước chân đầu sân thi đấu khi thấy rõ đạo pháp trận đó thì thu hồi ánh mắt nâng lên pháp trượng tiếp tục ngoài
Linh cầu đột nhiên biến mất thấy bóng dáng tăm ngay cả Giản Hồ cũng sửng sốt một lát híp mắt đánh giá Diệp Tố nàng bất quá chỉ mới là Kim Đan sơ kỳ mà thôi
Đôi tay của một lần nữa ngưng tụ linh cầu công kích về phía Diệp Tố
Diệp Tố né tránh hai tay hợp ngón cái và ngón trỏ chạm để kết trận đó hai tay tách kéo sang hai bên kim quang pháp trận mở rộng linh cầu như cũ đụng pháp trận liền biến mất
Mọi xem mà trợn mắt há mồm đây là trận pháp gì mà khiến các tu sĩ phát hiện bất luận dao động nào
mà mặt Ninh Thiển Dao đang cách đó xa đột nhiên hiện lên một đạo kim quang quả linh cầu đầu tiên biến mất lúc một lần nữa xuất hiện tán mặt nàng
Phản ứng của Ninh Thiển Dao tính là chậm lập tức khởi động linh lực tạo thành vòng bảo hộ tuy nhiên quả cầu linh lực đó cách nàng quá gần tuy rằng khi linh cầu đánh vòng bảo hộ liền vỡ vụn nhưng vòng linh lực của nàng cũng đánh nát khiến nàng thương nhẹ
Này vẫn còn xong tất cả linh cầu biến mất giờ phút bộ đều xông đánh về phía Ninh Thiển Dao
Ninh Thiển Dao dựng lên ba vòng phòng hộ liên tiếp bộ đều đụng vỡ tan nàng thì trực tiếp thương hộc máu ánh mắt lộ vẻ mờ mịt vô thố rõ rốt cuộc chuyện gì đang diễn
Giản Hồ biết Diệp Tố ở đối diện dùng tà pháp gì nhưng thấy Ninh Thiển Dao thương thì hành động của cũng tránh khỏi chút kiêng dè dám tiếp tục dùng linh cầu để tấn công
Mấu chốt là hai đã lập khế ước Ninh Thiển Dao thương thì Giản Hồ cũng chịu thương tích tương tự chỉ là nhịn xuống biểu hiện ngoài
Đôi mắt hẹp dài của Giản Hồ ngập tràn tức giận dùng linh lực nữa mà là xông tới gần Diệp Tố ngón tay cong thành trảo chuyển sang đánh cận chiến
Cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ sân thi đấu mấy thể thấy rõ chuyển động của nếu là Kim Đan hậu kỳ bình thường còn chắc thể trốn khỏi một trảo của chỉ tiếc là nhất cử nhất động của đều Diệp Tố “” thấu
——Nàng dùng thần thức
Bị công kích gần nhưng Diệp Tố như cũ né tránh đôi tay nàng một lần nữa nâng lên những nơi sân thi đấu mà nàng từng qua đều xuất hiện kim quang
Giản Hồ phất tay đánh nát một đạo hai đạo kim quang ngờ dẫm một đạo tàn phù mặt đất một đạo pháp trận kim quang sáng lên chân trực tiếp truyền tống một chân đến mặt của Ninh Thiển Dao cách đó xa
Ninh Thiển Dao dẫm lên mặt một cái bốp khỏi ngã ngang gục đầu: “……”
Mọi : “……”
“Cái đó hình như là truyền tống pháp trận” Trên sân thi đấu rốt cuộc tu sĩ do dự phỏng đoán
Lần đầu tiên mới thấy dùng Truyền Tống Trận truyền tống công kích cho nên qua nửa ngày mà mọi vẫn phản ứng
“Chỉ là nàng thiết hạ pháp trận lúc nào ”
Mọi đều biết truyền tống pháp trận yêu cầu thiết lập ở hai đầu đó dùng linh lực khởi động thì mới thể mở gian truyền tống
“Mặt” Có suy đoán “Hẳn là lúc đầu khi nàng nắm lấy cằm của áo vàng thì đã hạ xuống một đầu Truyền Tống Trận”
Người suy đoán sai trong nháy mắt khi Diệp Tố nắm lấy cằm Ninh Thiển Dao thì tay còn của nàng đã nhanh chóng thiết lập một đầu Truyền Tống Trận giày của nàng
Diệp Tố lắc đầu tiếc nuối thầm nghĩ: Tài nghệ còn tinh thể truyền tống cả
Vốn dĩ nàng chỉ là tự học Truyền Tống Trận để về thể tiết kiệm chút linh thạch bất quá thực lực mắt chỉ hạn thể nào truyền tống cả cách xa
Đương nhiên cũng một phần vì Truyền Tống Trận là nàng tự mày mò học nên chỉ mới tạo bản đơn giản mà thôi
Sau khi biết những kim quang thường lóe lên đó là cái gì thì hai tay Giản Hồ liền bùng lên linh lực phá hủy bộ Truyền Tống Trận đó trong nháy mắt dịch chuyển đến mặt Diệp Tố vươn một bàn tay bóp cổ nàng
Lực bàn tay mang theo tức giận vì trêu đùa hề nghi ngờ đủ để bẻ gãy cổ của một tu sĩ Kim Đan kỳ
“Rẹt ——”
Một đạo hồng ảnh chợt xuất hiện Giản Hồ kịp tránh nên bàn tay liền ăn trọn một lưỡi kiếm che miệng vết thương dữ tợn trong lòng tức khắc hiện lên cảm giác nguy cơ mãnh liệt ngẩng đầu lên thì chỉ thấy một thanh kiếm đang lơ lửng giữa trung
Khấp Huyết kiếm nếm vị máu thì càng thêm hưng phấn mũi kiếm chỉ thẳng Giản Hồ chấn động từng hồi tựa hồ nhất kiếm xuyên tim tên hồ yêu mặt
Giản Hồ khỏi chật vật lui về hai bước rõ ràng cảm nhận thanh kiếm thị huyết nó tiếp tục uống máu của
Đây là thanh kiếm tà đạo gì
“Diệp Tố ngươi thật là chậm” Du Phục Thời tại chỗ đợi một lúc lâu mà phàm nhân vẫn giải quyết xong tên yêu thú đối diện trong lòng sinh bực bội cuối cùng nhịn mà tay
Đại sư tỷ sửng sốt: “……”
“Đại bỉ còn bắt đầu chớ tụ tập ở đây nháo sự” Trưởng lão chủ trì khoan thai tới muộn dẫm lên kiếm cất cao giọng cảnh cáo mọi “Mau chóng giải tán”
Quần chúng tu sĩ vốn còn hóng hớt thêm chỉ đành sôi nổi rời
“Đại sư tỷ” Ninh Thiển Dao sắc mặt tái nhợt che Giản Hồ khụ một mồm huyết: “Muội chỉ là sợ bọn họ cho luyện khí sư tham gia đại bỉ nên mới báo danh Vô Danh tông”
“Sao cũng ai quan tâm” Diệp Tố bước tới vài bước bỗng nhiên giật xuống túi Càn Khôn bên hông nàng
Tròng mắt Ninh Thiển Dao co rụt duỗi tay đoạt về
“Đừng nhúc nhích” Diệp Tố khóa tay nàng “Bằng hữu của một bảo bối một con súc sinh đoạt mất túi Càn Khôn của sư lúc tỏa mùi hương đặc thù của vật đó”
Sau khi thấy lời nàng thì cả Ninh Thiển Dao liền cứng đờ biết là vì nửa câu đầu là vì nửa câu
Diệp Tố cúi đầu túi Càn Khôn trong tay quơ qua quơ làm nàng ngửi mùi hương như như đó đó vươn túi đến mặt Ninh Thiển Dao: “Giải cấm chế”
“Đại sư tỷ hiểu tỷ đang cái gì” Đôi mắt lộc của Ninh Thiển Dao lộ vài phần ủy khuất “Tỷ đang hoài nghi cầm đồ vật của bằng hữu tỷ ”
Diệp Tố bật một tiếng nghiêng kề sát tai của Ninh Thiển Dao đôi mắt chằm chằm Giản Hồ lưng nàng : “Thứ mà súc sinh đó cướp là một quyển trục là một bảo vật thể truyền tống từ bất kỳ địa phương nào”
“Không khéo là quyển trục một mùi thơm lạ lùng mãi cũng tan” Diệp Tố thẳng dậy lấy một cái khăn tay thay Ninh Thiển Dao lau vết máu bên miệng nàng “Cũng thể là do tiểu sư đã mua thứ gì đúng lúc dính lên tới”
Dịch Huyền về phía Ninh Thiển Dao thanh kiếm của Du Phục thời vẫn thu đang chĩa thẳng Giản Hồ ở phía
“……Đại sư tỷ” Ninh Thiển Dao hào phóng cởi cấm chế túi Càn Khôn “Mấy năm nay mua nhiều đồ vật còn vài thứ là nhặt ở trong bí cảnh tỷ thích cái nào cũng đều thể lấy ”
Đối với loại lời chứa dao như thế Diệp Tố cũng thèm để trong lòng nàng cũng chẳng xem đồ vật nọ trong túi của nàng chỉ duỗi tay thẳng đó chính xác lấy một quyển trục
“Cái là tiểu sư nhặt trong bí cảnh ” Diệp Tố cầm quyển trục tay hỏi nàng “Xem hẳn là súc sinh đoạt xong đã ném ”
Trái một câu súc sinh một câu súc sinh sắc mặt của Giản Hồ ở phía dị thường khó coi
Ninh Thiển Dao nắm chặt tay cuối cùng lắc đầu: “Muội cũng rõ lắm ngày mai còn đối chiến đại sư tỷ tụi ”
Nàng xoay kéo Giản Hồ vội vàng rời
……
“Nếu Du Phục Thời tay thì tỷ tính làm ” Trên đường trở về Dịch Huyền mặt vô biểu tình hỏi Diệp Tố
“Thì thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng thôi” Diệp Tố đáp nàng cúi đầu thu quyển trục trong túi Càn Khôn định truyền tin cho Hoàng Nhị Tiền bảo đến đây lấy
Trước khi mọi tách Dịch Huyền lạnh mặt nhắc nhở: “Tỷ chỉ mới là một Kim Đan sơ kỳ”
Diệp Tố nhướng mày nàng tất nhiên biết rõ cảnh giới của bản thân chỉ là nàng sợ một chiêu lúc của Giản Hồ thậm chí còn đã nghĩ nên dùng thần thức đánh trả như thế nào
Thần thức nàng là trời sinh lúc ở vòng sơ loại khi dùng thần thức chữa trị linh phủ nàng đã nắm vững làm để điều khiển chúng thần thức của Nguyên Anh trung kỳ so với nàng
“Sư ” Diệp Tố gọi Dịch Huyền đã xoay rời “Đệ hỏi chuyện quyển trục ”
Dịch Huyền đầu: “Hỏi cái gì Tỷ đoạt đồ gì của ”
Vừa là lần đầu tiên thấy rõ ràng cảm xúc biến hóa mặt của tiểu sư tuy rằng thay đổi cực nhanh nhưng một thoáng biểu tình chật vật vì phát hiện đó rõ ràng xuất hiện
“Chắc là ” Diệp Tố rõ vì nở nụ “Tỷ về viện đây”
Dọc theo đường Du Phục Thời đều lời nào cũng biết đang suy nghĩ cái gì
Thẳng đến khi gần đến tiểu viện thì Du Phục Thời bỗng nhiên mở miệng: “Ngươi nhận làm tiểu sư ”
“Ai” Diệp Tố kinh ngạc một lát mới phản ứng “Đệ Giản Hồ ”
Du Phục Thời trả lời phàm nhân dây dưa với hồ yêu đó lâu như còn dùng thần thức hoài nghi nàng tâm tư khác
“Không ai cũng thể làm tiểu sư của ” Diệp Tố duỗi tay với Du Phục Thời “Xấu cần”
Du Phục Thời đương nhiên đưa tay qua tùy ý để nàng nắm: “Hắn ”
Suy diễn của tiểu sư chút nhảy vọt khiến đại sư tỷ miễn cưỡng mới thể theo kịp
……
“Cái gì Lấy quyển trục ” Trong truyền tin ngọc điệp Hoàng Nhị Tiền khi xong lời của Diệp Tố thì nhảy dựng lên khỏi ghế hưng phấn nửa ngày mới xoa tay hỏi “Cô lấy nó từ thế”
Lúc quyển trục đoạt ngay cả thân ảnh của súc sinh đó trông bản thân còn thấy rõ ràng
“Từ một tiểu sư Thiên Cơ Môn nhặt ở trong bí cảnh” Diệp Tố tiện giải thích bản thân làm biết nên dứt khoát lấy Ninh Thiển Dao làm cớ “Túi Càn Khôn của chứa quyển trục nên mùi thơm lạ nhàn nhạt”
“Vậy là nhất định súc sinh đó khi đoạt đã ném trong bí cảnh” Hoàng Nhị Tiền cũng hoài nghi lời của Diệp Tố
“Ngươi đến đây lấy nó ” Diệp Tố “Ngoài sẽ đưa cho ngươi một tờ danh sách phiền ngươi chuẩn giúp những tài liệu ghi đó còn linh thạch thì cứ trừ khoản linh thạch chia cho ”
“Không thành vấn đề” Hoàng Nhị Tiền vui rạo rực giọt Hàn Tinh Bùn khi tìm mua là Thượng Khuyết Tông thì bọn họ đã trả một lượng tinh thạch xa xỉ
“Ta còn chờ Thiên Cơ Môn ở đại bỉ lấy thành tích để Văn Đông tài liệu hành cũng thơm lây” Hoàng Nhị Tiền hưng phấn “Tiền cược cũng đặt hết đấy”
Tác giả lời :
Kiều kiều: Nàng chậm chạp động thủ nhất định là coi trọng con hồ ly đó