Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 74
Minh Lưu Sa vươn một ngón tay sờ sờ tầng cổ bạc thân Khấp Huyết kiếm: “Đồ ”
Huyết ngọc liền biết là vật phi phàm nhưng cổ bạc khóa thân kiếm cũng thua kém chút nào thậm chí còn thể áp chế huyết sát khí cũng biết cổ bạc tạo thành từ tài liệu gì
Tây Ngọc kề sát mặt thân kiếm để những hoa văn phức tạp đó đó thẳng dậy lắc lắc đầu chỉ một chút thôi mà nàng đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt nghi hoặc hỏi “Trên lưỡi kiếm còn cả trận pháp cùng phù chú ư”
Diệp Tố liếc mắt Khấp Huyết kiếm một cái đó ngửa đầu uống cạn chén trà: “Có hẳn là dùng để trấn áp huyết ngọc”
Lúc trong Kiếm Trủng khi nàng cầm lấy nó đã xem qua nhưng xem hiểu
Bất quá nàng thể xác định vị luyện khí sư đó chọn một thứ tà vật thế để làm lưỡi kiếm đó bọc một lớp cổ bạc bên ngoài huyết ngọc thậm chí còn hao tâm tổn sức khắc lên thân kiếm các loại phù văn pháp trận để trấn áp sát khí chỉ vì một mục đích duy nhất
—— để cầm kiếm chịu huyết sát khí ảnh hưởng đến
Diệp Tố nghiêng đầu Du Phục Thời bên cạnh nếu đúng theo lời tiểu sư đây là kiếm của thì cũng biết vị luyện khí sư thấy kiếm do chính luyện chế kéo lê mặt đất sẽ cảm giác gì nữa
Tiểu sư rõ ràng là kiếm tu yêu kiếm như mạng
Đương sự Du Phục Thời hiện tại chút mảy may quan tâm gì đến cổ bạc tân bạc thân kiếm hai tay bao lấy chén trà ủ ấm xong thì đổ linh trà đã lạnh xuống mặt đất rót một chén mới
“Đừng tập thành thói quen lãng phí” Diệp Tố thấy thế nhíu mày
Du Phục Thời ngước mắt Diệp Tố con ngươi đen tuyền thuần túy cực kỳ xinh : “Trà lạnh”
Hẳn là do cảm thấy phàm nhân lát nữa giáo huấn nên vẫn thu tay chuẩn uống sạch trà trong chén
Diệp Tố bắt lấy cổ tay Du Phục Thời đoạt lấy chén trà trong tay khi đụng đến ngón tay thì thấy lạnh đến kinh Nàng khỏi nhíu nhíu mày khi xuống Kiếm Trủng bàn tay của lạnh đến
Là do chạm Khấp Huyết kiếm
Diệp Tố dùng linh hỏa đung nóng nước trà trong chén đó đưa cho Du Phục Thời: “Được ”
Độ nóng của linh hỏa nàng khống chế cực linh hỏa hề thiêu cháy chén trà mà chỉ làm nước trà bên trong ấm lên mà thôi
Du Phục Thời nhận lấy chén trà bắt đầu chậm rãi uống trà nóng quyết định về nước trà cũng sẽ giao cho phàm nhân làm ấm cho
“Đại sư tỷ cũng ” Minh Lưu Sa thấy thế lập tức đưa qua chén trà của chậm rì rì Diệp Tố làm ấm trà
Diệp Tố mỉm : “Đến bây giờ còn khống chế linh hỏa Không bằng hôm nay làm ấm mấy bình trà xem như luyện tập nhé”
Minh Lưu Sa lặng yên thu chén trà trái : “Hôm nay linh khí dư thừa nên tu luyện thôi”
Nói xong những lời liền nhanh chóng trốn bộ dáng thập phần nhanh nhẹn
Tây Ngọc cùng Hạ Nhĩ xem xong Khấp Huyết kiếm cũng nán lâu sôi nổi chạy theo tu luyện
Nhìn mấy sư sư thoăn thoắt chạy hết Diệp Tố khỏi lắc đầu mấy đứa nếu hôm nay nàng gọi đến xem Khấp Huyết kiếm thì hẳn còn đang điên cuồng tu luyện
Khó cảnh như hiện tại linh khí dư thừa cần lo lắng công kích ba Minh Lưu Sa cực kỳ quý trọng phân biệt ngày đêm ngừng tu luyện cùng luyện khí ít khi nghỉ ngơi
Nghĩ đến đây ý bên môi Diệp Tố thoáng hạ xuống nếu Thiên Cơ Môn linh mạch thì đã đến mức
Nàng hồn tầm mắt đến Khấp Huyết kiếm bàn đá đột nhiên nhớ tới một chuyện liền nghiêng đầu hỏi tiểu sư : “Đệ bao nhiêu tuổi ”
Chỉ cần tầng cổ bạc bên ngoài Khấp Huyết kiếm cũng thể thấy thanh kiếm đã luyện chế từ lâu ít nhất là Thần Vẫn kỳ vì cổ bạc khớp vói bất luận tài liệu nào hiện hữu ở tu chân giới hiện tại
Nếu Du Phục Thời thật sự là chủ nhân duy nhất của Khấp Huyết kiếm tuổi tác của ……
Thấy tiểu sư giả vờ thấy Diệp Tố nhướng mày nhích về phía hỏi đùa: “Đệ là yêu tinh vạn năm ”
Du Phục Thời xoay mặt trừng mắt phàm nhân khuôn mặt hiện lên vẻ vui đó ở mặt nàng nâng tay lên che hai lỗ tai của ý chỉ thấy gì hết
Diệp Tố nhịn bật thành tiếng lần đầu nàng thấy tiểu sư bày biểu tình kháng cự rõ ràng đến
“Đi thôi tu luyện” Cười xong thì Diệp Tố dậy thanh kiếm bàn hỏi “Đệ thể dùng kiếm ”
Du Phục Thời tình nguyện dậy: “Biết mấy chiêu”
Diệp Tố mắt sắc phát hiện khi nắm lấy Khấp Huyết kiếm thân kiếm thấm vài giọt huyết châu cả thanh kiếm tựa hồ lộ thở sống còn gì luyến tiếc
“Đi đến sân luyện kiếm ” Diệp Tố tất cả kiếm tu Ngô Kiếm Phái đều luyện kiếm ở đó lúc còn cả tỷ thí thích hợp để nâng cao năng lực thế nên Lữ Cửu cùng Dịch Huyền cơ hồ mỗi ngày đểu ở sân luyện kiếm
……
Du Phục Thời mang theo Khấp Huyết kiếm qua đó nhanh khiến cho nhiều chú ý đương nhiên mang theo kiếm vốn cũng đã thể hấp dẫn ánh mắt của mọi
“Diệp Tố Du công tử các đến đây” Từ Trình Ngọc mới đối chiêu cùng Dịch Huyền xong trán thấm mồ hôi mỏng cánh tay còn vài đạo vêt thương tầm mắt dừng Khấp Huyết kiếm đang lết đất ngón tay nhịn giật giật
Kiếm tu vốn coi kiếm như mạng thật sự đối với kiếm lệ như tuy rằng kiếm chút tà khí
“Dẫn tiểu sư qua đây xem một chút” Diệp Tố đáp trí nhớ của tiểu sư lắm chừng huơ kiếm thế nào cũng quên
Từ Trình Ngọc chỉ chỉ một cái đài bên cạnh: “Đợi lát nữa bên đó sẽ mở lôi đài tỷ thí Du công tử hứng thú thể tham gia thử xem”
Diệp Tố gật gật đầu lên lôi đài mặt Dịch Huyền đang đối chiêu với Lữ Cửu như suy tư gì đó : “Kiếm ý của ngũ sư hình như điểm biến hóa”
“Ngay cả tiểu cô nương cũng ” Tân Thâm Chi ở gần đó bước tới ánh mắt bắt bẻ Diệp Tố từ xuống đó thập phần tự hào “Biết cái gì gọi là đoạn kiếm trọng sinh Lão tử đã là thanh kiếm mà Thiên Cơ Môn các ngươi cho……”
“Thanh kiếm đó là do đại sư phụ của Dịch Huyền chính tay luyện chế” Diệp Tố buồn bã
Tân Thẩm Chi trừng to mắt ngạnh sinh sinh đem câu tiếp theo nghẹn trở theo bản năng giải thích: “Kiếm khá chỉ là quá thích hợp đồ của mà thôi”
Dẫn dắt Dịch Huyền đã một thời gian Tân Thẩm Chi đương nhiên biết rõ đồ cực kỳ coi trọng sư môn của chấp nhận ai Thiên Cơ Môn cho dù nhị sư phụ là ông cũng
“Trọng Minh đao là lưỡi đơn thiếu một bên hút gió nên càng thêm trầm dày nặng” Diệp Tố ngửa đầu Dịch Huyền đài “Rất thích hợp với ”
Đao linh chán ghét kháng cự nửa ma huyết mạch thậm chí nguyện ý bao dung ngoài ý thích hợp với tính cách cực đoan cố chấp của Dịch Huyền
Tân Thẩm Chi xong lời tâm tình tồi là cao hứng ông nghiêng sang Du Phục Thời đang biếng nhác bên cạnh hất cằm về phía một lôi đài khác: “Tiểu tử ngươi lên đó luyện kiếm để xem”
Lời ý chỉ điểm một hai
Trước khi Dịch Huyền bái nhập Bát Hoang Phong ở Ngô Kiếm Phái Tân Thẩm Chi cả ngày trừ việc đánh cùng các trưởng lão đại trưởng lão thì bao giờ chỉ điểm tử nào cả
Mấy Từ Trình Ngọc Lữ Cửu hiện tại đều là do miễn cưỡng nhân cơ hội luyện kiếm với Dịch Huyền mới thể chỉ điểm
Miếng bánh ngon như từ trời rớt xuống nhưng Du Phục Thời căn bản lọt lời Tân Thẩm Chi vẫn bên cạnh Diệp Tố một tay nghịch nghịch Vụ Sát Hoa cổ tay còn
Tân Thẩm Chi đợi nửa ngày nhận bất kỳ phản ứng nào
“Lát nữa lên đó luyện kiếm ” Diệp Tố nghiêng đầu với Du Phục Thời
Du Phục Thời chống Khấp Huyết kiếm xuống đất xem nó như quải trượng mà dựa chút để ý gật gật đầu tỏ vẻ đã thấy phàm nhân
Tân Thẩm Chi cả đời ph óng đãng ai kiềm : “……” Vậy mà còn cuồng hơn cả
Trên đài Lữ Cửu dựa kinh nghiệm tung một hư chiêu rốt cuộc thắng Dịch Huyền giờ phút hai chỗ nào lành lặn tay chân đều thương tích quần áo đều thấm ít vết máu
“Kiếm chiêu của Lữ Cửu quá hỗn độn đụng lợi hại một chút là xem như toang” Tân Thẩm Chi nhảy lên đài ném cho mỗi một lọ đan dược huy kiếm chỉ mấy chỗ nàng đã lộ sơ hở đồng thời chỉnh mấy kiếm chiêu “Kiếm chiêu của ngươi đã thành hình sửa một chút là ”
Lữ Cửu một đường tự mày mò lăn lộn đến hôm nay kiếm chiêu tính là mắt nhưng phù hợp với bản thân nàng
Tân Thẩm Chi bình phẩm Dịch Huyền ông chỉ đồ cảm thụ một chút khí thế tình nguyện tự tổn hại 800 cũng giết địch 1000 của Lữ Cửu điểm sẽ thể cảm nhận đại đa số các tử của Ngô Kiếm Phái
“Đại sư tỷ” Dịch Huyền nắm Trọng Minh đao xuống đài chào Diệp Tố một tiếng nét mặt so với dĩ vãng đã bình thản hơn nhiều
Diệp Tố gật đầu: “Cảm giác như thế nào”
Trên mặt Dịch Huyền một vết cắt do kiếm ý của Từ Trình Ngọc xẹt qua đau nhưng cũng để ý: “Trọng Minh đao…… ”
“Đừng lười biếng nữa nhóc gì ” Tân Thẩm Chi đài giơ kiếm chỉ Du Phục Thời ở “Đi đến lôi đài tỉ thí bên cạnh ”
Lôi đài tỷ thí bên cạnh sắp bắt đầu chung quanh đó ít tử Ngô Kiếm Phái chờ dây kéo xuống sẽ lập tức nhảy lên
“Du công tử quy tắc lôi đài tỷ thí ở Ngô Kiếm Phái là khi lên chỉ cần duy trì đánh rơi xuống lôi đài là thắng” Từ Trình Ngọc ở bên cạnh giải thích “Trước mắt kỷ lục về số trận nhiều nhất là 461 trận do Tân trưởng lão lúc còn là tử đã đánh tới đánh suốt năm ngày bốn đêm”
Từ đó về danh xưng cuồng kiếm của Tân Thẩm Chi cứ thế truyền khắp nơi
“Đi lên thử xem” Diệp Tố vỗ vai tiểu sư “Đánh thử vài trận ”
Du Phục Thời chậm rì rì kéo Khấp Huyết Kiếm lên lôi đài lúc lên bậc thang cũng thèm nâng tay giơ kiếm lên tùy ý để nó va đập một đường lung kung leng keng
Diệp Tố nhịn giơ tay che lấy mặt ánh mắt của các kiếm tu xung quanh thể giết
Mỗi kiếm tu đều xem kiếm như một nửa của chính thể một thân thương tích chật vật thể ăn đủ no mặc đủ ấm nhưng kiếm bảo trì ở trạng thái mỹ nhất
Hỏi thử xem ai mà chịu một nửa kéo xoèn xoẹt mặt đất như
Cho dù đó là một nửa của khác cũng
Cũng may lộ trình dài giữa những ánh mắt ba phần khiển trách bảy phần sát khí của mọi Du Phục Thời cuối cùng đã lên giữa lôi đài chờ tỷ thí bắt đầu
“Ta lên ” Một tử Kim Đan kỳ cũng là một trong những mặt trong Kiếm Trủng hôm nhảy lên lôi đài khi tử chủ trì lôi đài rung chuông hiệu bắt đầu chắp tay “Mời chỉ giáo”
Mặc dù đối phương huy kiếm vọt tới nhanh nhưng Du Phục Thời vẫn giữa lôi đài nhúc nhích cúi đầu thoáng qua Khấp Huyết kiếm trong tay đó buông nó
Khấp Huyết kiếm ngã xuống như mọi tưởng mà ngược bỗng chốc bay lên đối thượng với kiếm chiêu của tử
Vì thế lôi đài Du Phục Thời an an tĩnh tĩnh đó thưởng thức Vụ Sát Hoa còn vị tử thì liều mạng vung kiếm đối phó với Khấp Huyết kiếm
Không cần cũng biết vị tử căn bản đánh Khấp Huyết kiếm chiêu chiêu áp chế bao lâu liền thanh kiếm đánh xuống lôi đài
“Keng ——”
Đệ tử chủ trì đài hô lớn: “Người tiếp theo”
Khấp Huyết kiếm ở lôi đài cần cù chăm chỉ dọn dẹp chúng tử Du Phục Thời một hồi mệt mỏi xuống nhưng bất quá ở đây vạt áo của Diệp Tố để lót ngại dơ nên chỉ đành tiếp tục phát ngốc
Tân Thẩm Chi đang chuẩn chỉ điểm kiếm chiêu: “……”
Chỉ cái rắm á
Tác giả lời :
Kiều Kiều: Sao còn đánh xong zậy Mà phàm nhân đánh nhiều vài trận đợi thêm 1245 trận nữa