Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 72
Thanh kiếm thân như làm từ một khối cổ bạc chuôi kiếm là hồng ngọc thân kiếm các loại hoa văn phức tạp khắc đến tinh mịn hai bên mặt kiếm đều lỗ hổng trông như là một thanh cổ kiếm đã trải qua vô số trận chiến chứng kiến thế sự xoay vần chỗ quỷ dị chính là những lỗ hổng thân kiếm màu đỏ lâu thậm chí còn mơ hồ thấy màu đỏ như đang lưu động
“Ngươi làm gì” Dịch Huyền thần sắc lạnh băng về phía Du Phục Thời
Du Phục Thời nắm kiếm một lần nữa lặp : “Của ”
Hẳn là do động tĩnh của bọn họ quá lớn vài tử vốn đã qua đoạn giữa của thông đạo lúc cũng đầu cảnh cáo : “Trong Kiếm Trủng nghiêm cấm tranh đoạt đánh ”
Diệp Tố bên đang thất thần nàng nhỡ rõ thanh kiếm ẩn ẩn huyết quang di động trong nguyên tác chính là kiếm mà Dịch Huyền sẽ dùng
—— Khấp Huyết kiếm mỗi khi giết một thân kiếm sẽ tự động thấm một giọt máu thế nên mới tên là Khấp Huyết
Cả thanh kiếm đúc thành từ một khối huyết ngọc chỉnh tục truyền đã từng uống no máu của mấy vị thần ma lực lượng ngập trời nhưng cái gì cũng cái giá của nó thanh kiếm càng mạnh sẽ dễ làm cầm kiếm lạc mất tâm trí tầng cổ bạc bao lấy thân kiếm chính là vì áp chế huyết sát lệ khí của nó
Trong nguyên tác khi Dịch Huyền thanh kiếm tầng cổ bạc kiếm cũng đã vỡ khi xóa hết tầng cổ bạc thì liền dựa Khấp Huyết kiếm mà đánh bại từng đại năng một của các đại tông môn nhưng cũng từ đó nhập ma
Diệp Tố nhíu mày nguyên tác nhắc tới Diệp Huyền thanh kiếm từ hiện giờ xem đã lấy khi Kiếm Trủng
Thông đạo nhất thời yên tĩnh dị thường Dịch Huyền nghiêng đầu về phía Diệp Tố lời nào
Diệp Tố hồn đối diện với ánh mắt của Dịch Huyền đang đợi nàng lên tiếng
“……đưa kiếm cho tỷ” Diệp Tố tiến lên cầm lấy thanh kiếm từ trong tay Du Phục Thời khoảnh khắc mới chạm nàng liền cảm nhận sát ý ngập trời từ chuôi kiếm truyền đến linh phủ của nàng thậm chí thức hải cũng chấn động
Nàng dừng một chút chuyển ngược cổ sát khí bạo ngược vô cớ dâng lên trong thức hải truyền sang thanh kiếm trong tay
Ngay lập tức huyết khí chỗ lỗ hổng thân kiếm ngừng chuyển động
Hai tay Diệp Tố nắm lấy chuôi kiếm cắm nó xuống một bên đồi của Kiếm Trủng: “Chọn kiếm trong Kiếm Trủng là từ hai phía lẫn kiếm hai đứa thay phiên rút nó lên ”
Sát khí của kiếm quá nặng thích hợp với Dịch Huyền Diệp Tố cũng con đường cũ trong nguyên tác nhưng lúc hiển nhiên là Dịch Huyền đang thanh kiếm
Nàng chỉ thể đánh cuộc đánh cuộc Du Phục Thời bình thường
Người hoặc là yêu nghiệt từng xuất hiện trong nguyên tác lẽ sẽ thể mang đến một bước ngoặt nào đó
Dịch Huyền tiến lên đến thanh kiếm vươn một bàn tay nắm chặt chuôi kiếm dùng sức rút kiếm lên
…… Thân kiếm di chuyển mảy may dù chỉ là một chút
Dịch Huyền sửng sốt rút lên
“Hả” Một tử đã chọn kiếm từ phía tới kì quái “Trong Kiếm Trủng nếu rút kiếm lên thì chứng tỏ kiếm chọn đó”
thấy rõ ràng thanh kiếm nổi tiếng chuyên nhiễu loạn tâm trí tử nếu một tay chặn ngang thì đã bay thẳng về phía Dịch Huyền
Dịch Huyền hoảng hốt hai mày dần dần chau nắm chặt chuôi kiếm cảm giác nhất định là thanh kiếm dâng lên đó lúc biến mất
Du Phục Thời vốn dĩ Diệp Tố lấy kiếm đã vui lúc liền tới lấy vạt áo nàng lau lau chuôi kiếm
Diệp Tố: “……”
Đại sư tỷ bắt đầu suy nghĩ nên chuẩn một cái khăn tay cho tiểu sư
Ngay đó ánh mắt chằm chằm của mọi xung quanh Du Phục Thời cực kỳ nhẹ nhàng rút thanh kiếm lên phảng phất như là kiếm cắm trong bùn xốp mềm
Diệp Tố nhướng mày tiểu sư quả nhiên bình thường nàng ở gần hai bọn họ hơn tử Ngô Kiếm Phái nãy thấy cũng chi tiết hơn ban đầu thanh Khấp Huyết kiếm rõ ràng là bay về hướng Dịch Huyền
“Thì là do hoa mắt ngươi mới là mà thanh kiếm lựa chọn” Đệ tử xem náo nhiệt đó vò vò đầu với Du Phục Thời
Dịch Huyền trầm mặc một lát cảm xúc phức tạp vốn cho rằng Du Phục Thời thấy cái gì của cũng đoạt nhưng thật chủ nhân mà thanh kiếm trúng vốn là
Diệp Tố ngầm thở một nhẹ nhõm đến bên cạnh Dịch Huyền: “Đằng vẫn còn nhiều kiếm”
“Dịch sư chọn thanh kiếm cũng ” Đệ tử an ủi “Càng về cuối thông đạo càng nhiều kiếm lợi hại đặc biệt là đồi kiếm ở cuối Kiếm Trủng chung quanh đều là kiếm nếu thể rút lên một thanh kiếm khác ở khu đó thì còn hơn thanh nhiều hơn nữa kiếm của Tân trưởng lão cũng là rút ở đó đấy”
“Đi thôi” Diệp Tố
Dịch Huyền gật đầu về phía
……
Đi một đoạn thì Diệp Tố nhịn nữa đầu Du Phục Thời hỏi: “Đệ đang làm gì đó”
Từ khi Khấp Huyết kiếm sư rút lên cầm kiếm lên đàng hoàng cũng đề cập đến kiếm thế nào chỉ là nắm chuôi kiếm một đường kéo nó lê lết mặt đất phát âm thanh chói tai mỗi chỗ mũi kiếm sượt qua đều lưu dấu vết thật sâu
Ánh mắt Diệp Tố dừng thân kiếm lúc mà thấy thân kiếm thấm vài giọt huyết lúc giết mới khấp huyết (thấm huyết) Nhìn thanh kiếm lúc hiểu cảm giác nó đang rơi lệ
Nhìn tới lui cũng là kiếm lành gì đại sư tỷ cũng quá coi trọng một thanh kiếm sẽ dẫn nhập ma
Nàng chỉ chỉ Khấp Huyết kiếm đang kéo lê mặt dất: “Thu nó ồn”
Du Phục Thời miễn cưỡng lời phàm nhân nhấc thanh kiếm lên do dự một lát cuối cùng vẫn là bỏ túi Càn Khôn của còn nhỏ giọng một câu: “Kiếm nát”
Chờ Diệp Tố đầu tiếp tục về phía thì Dịch Huyền đã cách một quãng xa cũng trúng một thanh kiếm
Thanh kiếm thân xinh phiếm màu xanh nhạt thân kiếm lưu sướng là biết một thanh kiếm ngay cả Diệp Tố từ tới cũng nhịn mà xem chằm chằm
Dịch Huyền duỗi tay nắm lấy chuôi kiếm ngay đó thân kiếm liền đong đưa phát thanh âm ong ong những cho rút mà còn càng lúc càng rúc xuống sâu đất hơn cả thanh kiếm đều lộ một thở cự tuyệt
Hắn một lần nữa sửng sốt nghĩ tới một lần nữa kiếm trong Kiếm Trủng cự tuyệt
mà càng làm cho mọi ngoài ý chính là tiếp đó vô luận Dịch Huyền trúng thanh kiếm nào thì cũng đều kiếm cự tuyệt
Một thanh hai thanh ba thanh…… Càng lúc càng nhiều kiếm cự tuyệt nhận chủ Dịch Huyền về cũng chọn lựa gì nữa chỉ tùy tay rút đại một thanh kiếm nhưng vẫn như cũ từ chối
“Đây là…… Kiếm trong Kiếm Trủng đều linh thể là do nguyên nhân nào đó khiến cho chúng cách nào nhận chủ nếu chờ khi rời khỏi đây thể hỏi thử tông chủ xem ” Vị tử ở phía lúc đã đuổi kịp “Có lẽ Kiếm Trủng đã xảy vấn đề gì đó”
Hắn dứt lời thì phía cách đó xa một tử của phong khác rốt cuộc đã chọn kiếm cho duỗi tay rút kiếm lên
Đệ tử chuyện: “……”
“Mấy thanh kiếm đó xứng với ” Ánh mắt Diệp Tố đảo qua vô số kiếm hai bên Kiếm Trủng
Dịch Huyền vốn dĩ đang sa sút tinh thần chợt giương mắt Diệp Tố hai bàn tay rũ bên gắt gao nắm đó lặng yên buông : “Đại sư tỷ cần an ủi ”
Diệp Tố cũng đang an ủi Dịch Huyền nàng suy nghĩ một chút liền hiểu mấy thanh kiếm vì cự tuyệt ngũ sư
—— bởi vì huyết mạch nửa ma Dịch Huyền
Những thanh kiếm đó quanh thân đều là chính khí cự tuyệt một nửa ma huyết mạch cũng là bình thường
Là vì như thế Diệp Tố mới mấy thanh kiếm đó xứng với Dịch Huyền
Kiếm trong Kiếm Trủng linh sợ hãi chán ghét một nửa ma huyết mạch thì chứng tỏ kiếm đó đủ mạnh dám đồng hành với Dịch Huyền
“Tiếp tục ” Diệp Tố thẳng mắt Dịch Huyền nghiêm túc “Phía vẫn còn đồi kiếm”
“Nếu kiếm ở đó cũng nhận chủ thì ” Dịch Huyền thấp giọng hỏi
“Vậy thì nghĩa là tất cả kiếm trong Kiếm Trủng đều xứng với ” Diệp Tố thản nhiên
Nghe thấy lời nàng Dịch Huyền chợt nở nụ diện mạo của vốn ba phần diễm lệ ngày thường do ít lời lạnh nhạt nên mới ẩn giấu một chút
Lúc thì như hải đường nộ phóng xuân về hoa khai khiến tất cả mọi đều thất thần
“Diệp Tố” Du Phục Thời bên cạnh đánh gãy trạng thái xuất thần của nào đó “Ta đói bụng”
Diệp Tố: “…… Tích Cốc Đan là linh thạch”
“Muốn cả hai” Du Phục Thời giơ bàn tay sạch sẽ đến mặt nàng
Đại sư tỷ lấy Tích Cốc Đan cùng với linh thạch từ túi Càn Khôn: “Đệ ngoan ngoãn chút ”
Đồng môn hơn mười năm đây là lần đầu tiên nàng thấy Dịch Huyền thật tình như thế Diệp Tố cảm giác vui mừng giống như hài tử nhà rốt cuộc cũng theo đường chính đạo
Đoàn tiếp tục về phía cuối Kiếm Trủng đến lúc tất cả tử đều đã tìm kiếm thuộc về chính chỉ còn một Dịch Huyền
Bọn họ đến đồi kiếm cuối cùng ngửa đầu lên thấy đỉnh đồi một khối đá lớn tạc thành hình một chiếc ghế bành chung quanh đó cắm đầy kiếm mỗi một thanh kiếm đều mang kiếm khí sắc bén tựa hồ lâu một chút đều thể kiếm đả thương
Hấp dẫn ánh mắt của mọi nhất vẫn là thanh đao cắm giữa ghế đá vỏ đao thân đao đen nhánh khắc đầy hoa văn như mai rùa khiến đao trông quá bén nhọn ngược tràn ngập cảm giác dày nặng
Dịch Huyền từ ánh mắt đầu tiên thấy thanh đao thì cách nào thể dời mắt nữa chằm chằm thanh đao đỉnh đồi thậm chí dám tiến lên
“Thanh đao tên là Trọng Minh đao hình như đã lâu vẫn thể rút lên ” Đệ tử của một phong khác giải thích “Sư phụ Trọng Minh là thanh đao duy nhất thể so với Thất Tuyệt kiếm của Côn Luân Phái đáng tiếc mấy thể rút lên ”
“Lên đó thử ” Diệp Tố tiến lên bên cạnh Dịch Huyền vỗ vỗ bả vai
Dịch Huyền nghiêng đầu Diệp Tố một cái thật sâu đó từng bước một bước lên đồi kiếm đừng thẳng mặt thanh đao đó
Càng đến gần càng thể cảm nhận lực lượng vô thượng của thanh đao dày nặng cuồn cuộn chỉ cần là định lực yếu một chút nhất định sẽ áp chế quỳ xuống
Dịch Huyền thanh đao thật lâu rốt cuộc giơ tay nắm lấy chuôi đao trong nháy mắt đó một cổ thở khổng lồ đánh úp linh phủ của
Không phản kháng cự tuyệt Dịch Huyền tùy ý để cổ thở tràn ngập linh phủ vì cảm nhận thở mang ác ý
Đao ý ngược mỗi lúc trở nên bao dung hơn thậm chí mang đến một tia ấm áp
Dịch Huyền nhắm mắt đôi tay nắm lấy chuôi đao thoáng dùng sức thanh đao bao giờ rút lên rốt cuộc đã rời khỏi ghế đá gặp nhân gian
Khoảng khắc Trọng Minh đao rút lên bộ Kiếm Trủng đều vì thế mà chấn động thậm chí vô vàn kiếm bắt đầu lay động lên
Nhóm bên vách núi chờ đợi cũng phát hiện điểm dị thường
“Sao thế ”
“Kiếm Trủng xảy vấn đề gì ”
Tông chủ Ngô Kiếm Phái duỗi tay xoa khối đá tròn bên vách núi khép mắt một lát : “Trọng Minh đao hiện thế”
“Ai bản lĩnh như thể rút lên Trọng Minh đao Lão tử năm đó cũng rút ” Tân Thẩm Chi xuống thăm dò nếu Diệp Tố cùng tiểu sư của nàng xuống thì ông dám chắc trăm phần trăm là đồ nhà nhưng hai đó ở đó nên ông khá do dự
“Tân Thẩm Chi ông im miệng ” Một trưởng lão ở bên cạnh bất mãn “Yêu ma dị động Trọng Minh hiện thế đây là một chuyện ”
“Yêu ma là một chuyện nhưng thể rút Trọng Minh đao nhất định sẽ tệ” Tân Thẩm Chi tự giác giãn gân giãn cốt chiến ý trong mắt phừng phừng hiện lên
Dưới Kiếm Trủng
Sau khi Dịch Huyền rút đao lên mở mắt xoay
“Đao …… Vậy mà là đoạn đao” Những tử khác khẩn trương một màn từ đầu đến cuối đến khi thấy thanh đao trong tay Dịch Huyền thì khỏi kinh ngạc mà hô lên
Dịch Huyền cúi đầu Trọng Minh đao trong tay quả nhiên chỉ dài hai phần ba thanh đao bình thường mũi đao chỉ một đường ngang như là vết gãy
Hắn chậm rãi xuống đồi kiếm đến mặt Diệp tố: “Đại sư tỷ đây là “kiếm” của ”
Tác giả lời :
Khấp Huyết kiếm: Nước mắt nhịn rơi như mưa