Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 70
“Ngủ mấy ngày Cũng nên dậy thôi” Diệp Tố bình tĩnh với Du Phục Thời trong phòng
Du Phục Thời miễn cưỡng lời phàm nhân chậm rãi lên giơ tay nhấc chân đều mang theo vẻ lười biếng tản mạn
Tầm mắt của Dịch Huyền xẹt qua Du Phục Thời cuối cùng dừng mặt Diệp Tố đại sư tỷ thế mà chút nào vui tựa hồ đối với việc đối phương đáp lời là một việc thường tình
Lúc còn ở Thiên Cơ Môn Dịch Huyền bao giờ dậy muộn một ngày nào hiếu thắng cũng nhận thua thậm chí thời gian tu luyện của nhiều lúc còn dài hơn cả Diệp Tố
Dịch Huyền bao giờ nghĩ sẽ một ngày nhiều thêm một tên tiểu sư đối phương chỉ tu luyện mà còn đúng lý hợp tình ngủ nướng thế nhưng đại sư tỷ cũng mặc kệ quản
“Nếu đã là tử Thiên Cơ Môn thì buổi sáng nên đúng giờ dậy tu luyện” Dịch Huyền về phía Diệp Tố nề nếp “Đại sư tỷ chính tỷ đã như ”
Diệp Tố: “Đệ …… Phương pháp tu luyện của giống thường”
Nàng thể yêu cầu gì với một yêu thú đây
Lúc Du Phục Thời đã bước tới quần áo của khoác lỏng lẻo cũng thèm tới Dịch Huyền tựa hồ thấy đối tượng hai thảo luận chính là
Hắn đến mặt Diệp Tố vươn bàn tay thon dài trắng nõn thậm chí cũng cần mở miệng
Đại sư tỷ liền lấy một nắm linh thạch đưa cho tiểu sư thuận tay giúp kéo cổ áo xộc xệch cho cho ngay ngắn
—— thật tình nổi nữa
Dịch Huyền trầm mặc nhất cử nhất động của hai khó mà xem nhẹ cảm xúc bực bội trong lòng bầu khí giữa hai bọn họ dường như ai thể xen
Thì cần tu luyện vẫn thể dễ dàng nhận tất cả sự chú ý của đại sư tỷ
“Phần cho ” Diệp Tố phân 5000 thượng phẩm linh thạch đưa cho Dịch Huyền “Đệ cất từ từ dùng”
Dịch Huyền hồn sửng sốt túi linh thạch mặt một lát nghiêng đầu ngoài viện: “Đệ cần”
“Linh khí nơi tuy dư thừa nhưng cũng lúc cần tiêu pha lúc lâu đó mới kiếm lời một chút linh thạch” Diệp Tố “Trước khi đến cũng đã hỏi thăm mấy Từ Trình Ngọc ở Ngô Kiếm Phái thể nhận làm nhiệm vụ để kiếm linh thạch nhưng thời gian sắp tới vẫn là nên tập trung tu luyện cho thật chuẩn giành lấy thông hành đơn”
5000 thượng phẩm linh thạch cũng tính là ít mỗi lần nàng cho Du Phục Thời cũng chỉ cho 10 khối nhiều nhất cũng chỉ là 100 khối mà thôi Diệp tố suy xét đến việc Dịch Huyền hiện giờ đang là tử trướng Tân Thẩm Chi chi tiêu so với bọn họ hẳn là sẽ lớn hơn nên nàng mới cho nhiều thêm một chút
“Mấy ngày quên mất việc nên kéo dài đến hôm nay mới đưa cho ” Diệp Tố ném túi linh thạch ngực Dịch Huyền “Cầm lấy”
Lời cự tuyệt của Dịch Huyền đã đến bên miệng nhưng khi ánh mắt chạm đến trong tay Du Phục Thời thì ngược nhận lấy túi linh thạch thậm chí còn cố ý số linh thạch trong tay Du Phục Thời vài lần
Tiểu sư chỉ mấy khối mà thôi
“Đồ ” Tân Thẩm Chi biết đột nhiên từ nhảy tới bất mãn “Linh thạch của nhị sư phụ đưa con nhận linh thạch của sư tỷ thì nhận phân biệt đối xử như thế”
như Diệp Tố suy nghĩ là thân truyền tử của một phong Dịch Huyền nhất định chỗ cần dùng đến linh thạch Tân Thẩm Chi năm lần bảy lượt nhét cho linh thạch nhưng nhất quyết chịu lấy mà tự bản thân đến Chấp Sự Đường nhận nhiệm vụ để đổi linh thạch
Tân Thẩm Chi lấy mấy túi linh thạch từ trong túi Càn Khôn của đưa hết cho Dịch Huyền: “Hôm nay con nhất định nhận linh thạch của ”
Dịch Huyền: “……”
Tân Thẩm Chi cảm thấy cam lòng: “Gọi là nhị sư phụ còn tính sư phụ cho đồ chút đồ vật cũng Hiện giờ Ngô Kiếm Phái đều cho rằng ngược đãi tử”
“…… Nhị sư phụ” Dịch Huyền Tân Thẩm Tử là đau đầu
Phong cách hành sự của Tân Thẩm Chi luôn trương dương lúc nào cũng dẫn theo khắp nơi trong Ngô Kiếm Phái “hô mưa gọi gió” đối với Dịch Huyền mà thật sự chướng ngại tâm lí với việc
Diệp Tố Dịch Huyền trong mắt hiện lên hứng thú thời gian Tân Thẩm Chi nhận Dịch Huyền làm đồ còn tới một năm thế mà cảm xúc của đã bắt đầu chậm rãi bộc lộ ngoài đây thật sự là một chuyển biến
Dịch Huyền quá cố chấp còn thích giấu hết mọi tâm sự cảm xúc trong lòng quá dễ để tâm chuyện vụn vặt
Hiện giờ hy vọng Tân Thẩm Chi thể ảnh hưởng để mở lòng thêm nữa
“Ta mặc kệ đồ của lão tử thể thứ con thu hết chỗ cho ” Tân Thẩm Chi vỗ vỗ bả vai của Dịch Huyền “Mấy đứa Từ Trình Ngọc cũng đã trở sắp tới con sẽ luyện tập đối chiêu với bọn chúng đã sắp xếp hết ”
Bốn Thiên Cơ Môn từ nhỏ lớn lên ở Thiên Cơ Môn linh khí khô cằn nên cảnh giới vẫn luôn áp chế hiện giờ tiến Ngô Kiếm Phái linh mạch sung túc giống như mầm cây tưới nước đầy đủ phá đất chui lên trưởng thành cực nhanh
Bất quá tuy rằng cảnh giới tăng lên nhưng vẫn còn thiếu ít kinh nghiệm
Khoảng thời gian tuy Dịch Huyền đã đọ chiêu một lượt với tử của các phong khác nhưng mấy lợi hại nhất là nhóm Từ Trình Ngọc thì vẫn còn trở về
“Hôm nay thể luyện luôn” Dịch Huyền thoáng qua Du Phục Thời “Đại sư tỷ thể đến xem”
Để đại sư tỷ thấy trong thời gian qua đã tiến bộ đến mức nào đó tiểu sư mới tới vô dụng
Diệp Tố tất nhiên là đồng ý còn vị tiểu sư nào đó nhằm thì chẳng cảm giác chút ẩn ý nào trong đó cả thậm chí bắt đầu cảm thấy buồn ngủ
……
Buổi chiều trong sân luyện kiếm của Ngô Kiếm Phái mọi vây quanh một cái võ đài đông nghịt đó là hai Từ Trình Ngọc cùng Dịch Huyền đang
“Đại sư đánh ”
“Đại sư tất thắng”
Tiếng hô vang dội ùn ùn dứt
Ở đây đã một thời gian Diệp Tố luôn cảm thấy bầu khí ở đây khá theo lý sẽ bài ngoại như Diệp Tố thấy các khẩu hiệu nhất trí chống Dịch Huyền khỏi nhíu mày
“Đại sư tỷ trong thời gian tỷ ở đây ngũ sự đã đánh qua một lượt tử các phong của Ngô Kiếm Phái” Hạ Nhĩ nhỏ “Mỗi lần đánh thắng là sư phụ Tân Thẩm Chi của tại chỗ khen ngợi phân tích một hồi trong lòng mọi đều đang nghẹn bốc hỏa đấy”
Dịch Huyền là đồ đầu tiên mà Tân Thẩm Chi thu nhận nên lần tỷ thí nào của Dịch Huyền mà ông vắng mặt khi đánh xong ông đều sẽ phân tích hướng dẫn một phen Những tử đó của Ngô Kiếm Phái những một chính thức luyện kiếm bao lâu đánh bại mà còn sư phụ của bình phán nên trong lòng khó tránh khỏi buồn bực
Giữa mày Diệp Tố khẽ giãn giương mắt hai đài
Từ Trình Ngọc mặc một thân đạo bào xanh lam hình bóng kiếm tay nắm chuôi kiếm khí vũ hiên ngang thiên tư lanh lảnh Dịch Huyền mặc một đạo bào màu đen đơn giản thêu ba chữ to “Thiên Cơ Môn” thân hình thoạt chút đơn bạc nhưng khí thế sắc bén tựa như kiếm sắp khỏi vỏ ở giữa sân đỉnh thiên lập địa
“Dịch sư mời” Từ Trình Ngọc chắp tay
Vừa dứt lời hai liền rút kiếm hai đạo kiếm ý hiện giữa sân
Kiếm ý tùy tâm thể công cũng thể thủ
Ban đầu Dịch Huyền cách nào hình thành kiếm ý của tâm tư của quá hỗn loạn chỉ chăm chăm câu nệ trong thế giới của bản thân mặc dù Tân Thẩm Chi chỉ đạo nhưng kiếm ý khi thành hình cũng tương thông với tâm ý của
Dưới cái của Tân Thẩm Chi kiếm ý của Dịch Huyền đủ rộng lớn tiêu sái thậm chí còn chút thiên hướng hung ác nham hiểm chỉ là ông quá thích sự cam lòng cùng khát vọng mà đồ đã lộ trong khoảnh khắc sinh tử
Cho nên ông nhẫn nại huy kiếm chỉ dẫn hết lần đến lần khác còn bồi tỷ thí với tử của các phong khác
Cũng biết từ khi nào kiếm ý của Dịch Huyền đã dần dần thay đổi
Lạnh đó chính là ấn tượng ban đầu của mọi đối với kiếm ý của Dịch Huyền nhưng kĩ sẽ phát hiện trong đó còn mang theo một tia tinh thần phấn chấn như như
Sự mềm mại chính là ẩn giấu trong đó
Tân Thẩm Chi khoanh hai tay ngực ở trong lòng thầm gật đầu đây mới là kiếm ý mà thiếu niên nên
Lại bộ dáng Từ Trình Ngọc chắn kiếm ý thế mà biến hóa lớn so với
Khi kiên định sắc bén tựa hồ thể phá vạn vật nhưng khi ngăn cản kiếm chiêu của Dịch Huyền thì trở nên hồn hậu như thể bao dung hết thảy
Tân Thẩm Chi buông tay xuống thoáng qua phía Diệp Tố như đang suy tư gì đó cùng với bọn họ ngoài một chuyến mà Từ Trình Ngọc thu hoạch ít
Kiếm ý sự tiến bộ lớn đến thế ôn hòa kiên định phần đạo tâm quả thật khó
Hai trong sân đã giao phong lần thứ hai kiếm cùng kiếm khi chạm xẹt tia lửa kiếm chiêu khác nhiều lắm chẳng qua một thuần thục còn còn thì lớn mật lỗ m ãng
Tân Thẩm Chi một hồi nhận định dù Từ Trình Ngọc còn ở Kim Đan hậu kỳ thì dựa theo kiếm ý nhất định vẫn sẽ thể thắng huống chi hiện tại đã là Nguyên Anh sơ kỳ
“Chu Vân ba vòng thì tới lượt con lên đánh với đồ lão tử một hồi”
“Vâng” Chu Vân bên cạnh thì lên tiếng đáp ứng
“Sau đó tới lượt Mã Tòng Thu lên” Tân Thẩm Tử bổ sung
“Xa luân chiến lắm ” Mã Tòng Thu do dự
Tân Thẩm Tử liếc : “Không lên”
“Con lên con nhất định sẽ lên” Mã Tòng Thu lập tức giơ tay biểu lộ đồng ý sợ chậm một chút sẽ Tân trưởng lão ghi thù
Trên đài kiếm của Từ Trình Ngọc phảng phất như là một dòng nước uốn lượn linh hoạt kiếm ý lãnh sát của Dịch Huyền đụng nó ngăn mà dường như làn nước tự động tan hợp thành tia kiếm ý khác
Dịch Huyền bao giờ từ bỏ một lần một lần vung kiếm đó Từ Trình Ngọc tìm sơ hở một kiếm chí mạng
“Keng ——”
Dịch Huyền chỉ cảm thấy cánh tay cầm kiếm tê rần cách nào nhúc nhích ngay đó mũi kiếm của Từ Trình Ngọc liền chỉa ở ngay cổ họng
Trên sân một mảnh yên tĩnh
Một lát Từ Trình Ngọc buông kiếm chắp tay : “Dịch sư kiếm chiêu còn luyện tập thuần thục hơn”
Dịch Huyền rũ mắt xuống đất chán ghét thua cuộc chán ghét thất bại đặc biệt ở đài còn các sư sư tỷ Thiên Cơ Môn
Hắn thậm chí chỉ tiếp một chiêu của Từ Trình Ngọc
Dịch Huyền thoáng về phía Diệp Tố đang bên ba Minh sư ở tỷ đều giơ lên ngón cái với
Này cái gì đáng khen ngợi thua
Tuy là nghĩ như nhưng áp lực chồng chất trong lòng Dịch Huyền hiểu biến mất
“Đổi ” Tân Thẩm Chi ý bảo Chu Vân lên
Chờ Từ Trình Ngọc xuống đài Tân Thẩm Chi : “Đi ngoài một chuyến tiến bộ ít”
“Tân trưởng lão quá khen” Từ Trình Ngọc “Dịch sư tiến bộ cũng nhanh”
“Đồ của lão tử tất nhiên là tiến bộ nhanh” Tân Thẩm Chi đắc ý “Tin qua bao lâu nữa nó sẽ đuổi kịp con”
“Con tin” Từ Trình Ngọc bước qua gần Diệp Tố xoay lên đài
Tân Thẩm Chi về phía Diệp Tố: “Nghe các ngươi đã gặp Đồ Thế trong Hoang Thành bí cảnh”
“Tiền bối quen biết Đồ Thế tiền bối ư” Diệp Tố đầu sang hỏi
“Trước gặp qua vài lần” Ánh mắt Tân Thẩm Chi buồn bã “Thà biết tin tức của ngờ giãy giụa hơn hai trăm năm kết cục vẫn là lưu Hoang Thành bí cảnh”
“Ta Chu tông chủ đã truyền tin cho Vạn Phật Tông” Diệp Tố dò hỏi “Bên đó phản ứng thế nào”
Tuy Từ Trình Ngọc bẩm báo cho tông môn về chuyện Đồ Thế nhưng nhắc đến quyển bút ký Lúc Đồ tiền bối cũng giao bút ký cho Vạn Phật Tông cảm thấy để Diệp Tố xem xét quyết định vẫn hơn
“Còn thể phản ứng gì” Tân Thẩm Chi lạnh một tiếng “Đồ Thế cũng tồn tại mà về nữa bọn họ đang chuẩn tuyển tân Phật tử ”
Ngón tay của Diệp Tố vô thức chạm chạm túi Càn Khôn của bản thân bên trong còn giữ bút ký pháp trận của Đồ tiền bối
“Đồ Thế tiền bối còn thân nhân nào khác ” Diệp Tố hỏi
Ánh mắt Tân Thẩm Chi hai đài thuận miệng đáp: “Không Đồ Thế xuất thân là lưu dân vì tìm miếng ăn nên mới ngoài ý tìm tới Vạn Phật Tông”
Vạn Phật Tông……
Diệp Tố trong tay đang hai món đồ vật của bọn họ một là pháp trượng ở Thần Vẫn kỳ hai là bút ký pháp trận mà Đồ Thế tiền bối lưu
Nàng nghĩ xem nên xử lý hai món đồ như thế nào
Lúc đột nhiên một chuỗi tiếng kinh hô vang lên thì là Chu Vân đã chém gãy kiếm Dịch Huyền