Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 68
Hai loại đầu tiên độ tự do cao nhất quyển trục và Truyền Tống Trận đều điểm hạn chế đó chính là chỉ đến điểm đến cố định còn tàu bay thì……chỉ dùng khi đại tông môn hoạt động lớn ví dụ như khi tham gia tông môn đại bỉ các tông môn sẽ đến Côn Luân lúc đó nhất định tàu bay sẽ sử dụng để chở tất cả các tử qua đó để phô trương thanh thế của tông môn
Đây là lần đầu tiên Diệp Tố Truyền Tống Trận cảm giác là kỳ diệu
Nếu so thì tốc độ của quyển trục cao hơn thể trực tiếp đưa đến đích đến Truyền Tống Trận thì chậm hơn thế nhiều
Sau khi bọn họ trả linh thạch sẽ trong Truyền Tống Trận tu sĩ phụ trách vận hành Truyền Tống Trận đều cảnh giới Hóa Thần kỳ trở lên linh thạch chính là trả cho bọn họ
Sau khi Truyền Tống Trận khởi động mặt đất sẽ dâng lên một luồng sáng bao phủ lấy mọi bao gồm ba vị tu sĩ khởi trận
Diệp Tố chỉ cảm thấy tầm mắt trở nên mơ hồ gian bắt đầu vặn vẹo nàng cảm giác bọn họ hiện tại như một con thoi ngừng xẹt tới xẹt lui nhưng tốc độ quá nhanh nên nàng thấy rõ cảnh tượng chung quanh
“Truyền Tống Trận chính là pháp trận phá để di chuyển đến điểm đích” Từ Trình Ngọc thấy Diệp Tố ngừng quanh tìm tòi đánh giá nên giải thích : “Quyển trục bản thân nó cũng là nhờ đại năng phá vỡ gian bước liền thể trực tiếp đến đích đến”
Đây cũng là lí do vì quyển trục quý đến thế
Bởi vì thể vận hành trận pháp thiếu nhưng quyển trục thì chỉ tu sĩ Đại Thừa kỳ trở lên mới thể làm
Dù là ở các đại tông môn thì tu sĩ Đại Thừa Kỳ cũng đều là đại năng thân phận cao quý tất nhiên sẽ khả năng dễ dàng tay trừ phi là làm cho tử của bổn tông
Diệp Tố như suy tư gì đó gật gật đầu tầm mắt dừng ba vị tu sĩ Hóa Thần kỳ trong pháp trận nàng dường như đã hiểu rõ
Truyền Tống Trận tương đương với một loại pháp khí tu sĩ khai trận như là đang dùng pháp khí mang theo bọn họ ngừng phá gian cuối cùng đến đích đến
Truyền Tống Trận nhanh hơn ngự kiếm mà mỗi lần còn thể truyền tống hơn ngàn mất thời gian một ngày là thể tới nơi điểm đến ở bên ngoài Đồ Thủ Thành
“Tới ” Tu sĩ phụ trách Truyền Tống Trận mỗi lần chỉ vận hành một chuyến khi đến Đồ Thủ Thành thì ba họ đổi ca với các tu sĩ khác
Mã Tòng Thu đến cửa Đồ Thủ Thành là hoài niệm: “Rốt cuộc đã trở ”
Lúc rời cũng cảm giác gì thế nhưng lần suýt nữa bỏ mạng trong Hoang Thành bí cảnh khiến phá lệ tưởng niệm Ngô Kiếm Phái
“Vốn còn Hoang Thành bí cảnh để rèn luyện kết quả cảnh giới của chúng vẫn dậm chân tại chỗ” Chu Vân thở dài “Đến lúc tham gia tông môn đại bỉ chắc là lót đế chắc ”
Từ Trình Ngọc an ủi: “Còn tới hơn một năm thời gian ai thể tăng cảnh giới theo tháng ”
“Đại sư đúng” Chu Vân đột nhiên phấn chấn lên “Muội sẽ tiếp tục nỗ lực Liên Liên đều thể lên tới Nguyên Anh trung kỳ Muội cũng vượt qua nàng ”
“Liên Liên ngay cả đại sư cũng đều vượt qua ” Mã Tòng Thu ở bên cạnh bổ đao “Muội khó”
Chu Vân đầu trừng : “Huynh phiền thật đấy”
“Đi thôi” Từ Trình Ngọc sư sư cãi “Đi về môn phái nào”
“Đến ngay”
Hai vui vẻ đáp lời đoàn tiến trong Đồ Thủ Thành
Diệp Tố dừng ở phía đầu Du Phục Thời đang tình nguyện bộ duỗi tay dắt kéo tới: “Trong Đồ Thủ Thành cho phép ngự kiếm”
Bọn họ trong Truyền Tống Trận cả một ngày thật làm khó tiểu sư ngày thường đều là thì là
Số lượng từ Quy Tông Thành đến Đồ Thủ Thành ít Truyền Tống Trận vì để tối đa số lượng thể vận chuyển nên tất cả mọi đều cách giữa với bất quá chỉ tầm một cái nắm tay
Du Phục Thời kéo Diệp Tố cùng xuống đất cũng đương nhiên kéo nàng cũng chỉ là vì vạt áo của đại sư tỷ mà thôi
“Về tiền đại sư tỷ sẽ làm một chiếc tàu bay riêng cho ” Diệp Tố khoác lác
Du Phục Thời ngước mắt nàng lúc mới miễn cưỡng theo Diệp Tố trong thành
……
Từ Trình Ngọc đến chân núi Ngô Kiếm Phái thì bộ tông môn đã biết đại sư đã trở từ thật xa liền xông tới hô vang
“Đại sư tỷ”
“Đại sư ”
Từ phía xa núi từng tốp lao xuống đây ngự kiếm cũng chạy bộ xuống
Bất quá vọt tới ở phía nhất thế nhưng là tử Ngô Kiếm Phái mà là Dịch Huyền đang ngự kiếm phi xuống
Mọi ở chân núi xa xa thể thấy Minh Lưu Sa đang vươn hai tay nắm chặt chuôi kiếm của Dịch Huyền Tây Ngọc ôm chân Minh Lưu Sa còn Hạ NHĩ đang gắt gao ôm lấy chân Tây Ngọc ba như một xuyến hồ lô ngào đường móc nối lơ lửng trôi xuống núi Giữa đường Minh Lưu Sa còn lấy một lá Tật Tốc Phù mà Diệp Tố đã vẽ dán lên thân kiếm của Dịch Huyền
Diệp Tố rõ ràng thấy thân kiếm của Dịch Huyền đột nhiên giật về phía một cái mở hai tay mới miễn cưỡng duy trì để bản thân ngã xuống
Rất nhanh Dịch Huyền liền dẫn đầu dừng mặt nhóm khi thu kiếm cũng chào hỏi ai mà chỉ Diệp Tố một lát : “Đệ đã lên tới Kim Đan hậu kỳ”
Chu Vân bên cạnh lập tức chọc chọc vai của Từ Trình Ngọc: “Đại sư thực sự tiến giai theo tháng kìa”
Từ Trình Ngọc: “……” Đây đại khái chính là so với sẽ tức chết đồ so với đồ thì dở tệ
“Đệ cũng Kim Đan kỳ” Hạ Nhĩ theo sát
“Muội cũng ” Tây Ngọc nhấc tay “Bất quá là sơ kỳ”
“Kim đan sơ kỳ” Minh Lưu Sa chậm rì rì
Mã Tòng Thu cảm thấy chấn động vô cùng: “Chúng ngoài rèn luyện hồi lâu cũng tiến giai các ngươi làm gì mà tăng nhanh dữ ”
“Chúng luyện nhiều pháp khí” Hạ Nhĩ hưng phấn “Linh khí ở Ngô Kiếm Phái quá đầy đủ mỗi ngày tỉnh dậy là thể tu luyện ngay thậm chí ngủ cũng đều thể hấp thu linh khí”
Ánh mắt Diệp Tố dừng quầng mắt thâm đen của các sư sư hiển nhiên biết đã bao lâu nghỉ ngơi
“Buổi tối nay về nghỉ ngơi thật ” Diệp Tố với ba Minh Lưu Sa “Cũng gì gấp như ”
“Đại sư mọi từ Hoang Thành bí cảnh đã trở ” Ở phía những tử Ngô Kiếm Phái cũng đã đuổi đến đây
Đội ngũ đó chia làm hai nhóm Diệp Tố gật gật đầu với Từ Trình Ngọc duỗi tay nắm lấy tay Du Phục Thời dẫn theo sư sư trong môn phái
Dịch Huyền một yên lặng theo ở phía cùng cũng lên tiếng gì nữa
“Kim Đan hậu kỳ gần đến Nguyên Anh ” Đi nửa đường Diệp Tố đầu hỏi Dịch Huyền “Tông môn đại bỉ ”
Dịch Huyền giương mắt nàng: “…… Đi”
“Vừa lúc cũng tham gia” Diệp Tố xoay tiếp tục “Bất quá tiên lấy thông hành đơn đã”
Đồ Thủ Thành và Quy Tông Thành đều thuộc về đông phương vị đến lúc đó cùng chia một ngàn danh ngạch
“Đệ biết ”
Ba Minh Lưu Sa vốn ở trung gian đều tự động lùi để Dịch Huyền lên song song bên trái Diệp Tố
“Kiếm luyện thế nào” Diệp Tố nghiêng đầu hỏi
Dịch Huyền rũ mắt sỏi đá chân : “Nhị sư phụ cũng tạm ”
“Nhị sư phụ Tân Thẩm Chi” Diệp Tố ngạc nhiên hỏi
“ ”
Hai vẫn luôn chuyện với Du Phục Thời đang nắm tay của Diệp Tố cao hứng phàm nhân hôm nay thật dong dài
Hắn thoáng qua Dịch Huyền bên cạnh lớn lên yêu lí yêu khí khó coi
Dịch Huyền như nhận thấy cái gì đầu sang thì thấy tiểu sư mà sư phụ mới thu nhận đang đó ánh mắt xuống chỗ tay Du Phục Thời đang Diệp Tố nắm trong mắt xẹt qua một tia trào phúng
Quan hệ của tiểu sư và đại sư tỷ ngờ hòa hợp tới các sư sư tỷ khác đều từng đãi ngộ như thế
“Tay của tiểu sư gãy ” Dịch Huyền giả vờ hiểu hỏi
“Cái gì” Diệp Tố khó hiểu đầu theo tầm mắt của mới hiểu là đang Du Phục Thời “Tiểu sư cả một ngày nên mệt mỏi”
Dịch Huyền thập phần khó hiểu tu đạo mà mệt Huống chi chỉ là một chút mà thôi
“Đại sư tỷ cưng chiều đối với tu đạo là vô ích” Dịch Huyền nhắc nhở
Diệp Tố trầm mặc: “……”