Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 67
Phía Trảm Kim Tông lên tiếng thừa nhận cũng mặt phủ nhận thái độ ái khiến cho ngoài càng thêm tin tưởng Mộc Kỉ đại sư quan hệ với Trảm Kim Tông
Hoàng Nhị Tiền cũng cách nào thể dập những tin đồn gương mặt hiện truyền tin ngọc điệp đầy vẻ bực bội: “Có thể truyền khắp tu chân giới trong thời gian ngắn như tin ai lén ở phía thúc đẩy”
Hắn rõ ràng đã thả tin tức Mộc Kỉ đại sư là Trảm Kim Tông nhưng một ai tin cả còn là do Trảm Kim Tông cố ý nhờ tay phủ nhận
“Trảm Kim Tông cọ thanh danh mà thôi” Diệp Tố mặt vô biểu tình thẳng nghĩ đến bọn họ thể bắt tay với Toàn Điển Hành phong sát Thiên Cơ Môn thì liền biết loại hiền lành gì
“Môn phái lớn như thế mà làm chuyện biết hổ thế ” Hoàng Nhị Tiền quả thực phẫn nộ tột đỉnh “Mặt cũng cần nữa ”
Diệp Tố rũ mắt ngón tay của đạm mạc : “Chắc là vì tạo thanh thế cho ai đó”
Chỉ còn hơn một năm nữa thôi tông môn đại bỉ sẽ diễn trong và đại bỉ chắc chắn sẽ ít pháp khí của các tử tông môn xuất hiện vấn đề đến lúc đó tông môn luyện khí nào thanh danh lớn nhất tự nhiên sẽ cơ hội tạo dựng quan hệ với các tử các đại tông môn
Thời điểm mấu chốt như thế Trảm Kim Tông làm thể mặc kệ Mộc Kỉ đại sư ngang trời xuất thế
Mộc Kỉ đại sư mặt mọi sẽ mặc định lời đồn là đúng còn nếu dám mặt phủ nhận bản thân là Trảm Kim Tông thì sợ cũng bao lâu sẽ chèn ép ngóc đầu lên
Nghĩ đến đây trong lòng Diệp Tố cảm thấy lạnh lẽo hơn vài phần đủ thực lực thì bọn họ chỉ thể tùy ý khi dễ
Nàng Hoàng Nhị Tiền: “Trong thời gian hành sự điệu thấp một chút cần sốt ruột phủ nhận bọn họ tạo thế càng cao thì về sẽ ngã càng đau mà thôi”
“Cô……” Hoàng Nhị Tiền do dự hỏi “Trong lúc luyện chế dùng tố hồi ngọc bản ”
“Không ” Tuy rằng Toàn Gia Anh bảo nàng dùng nhưng Diệp Tố thói quen đó một khi ý tưởng luyện khí tuôn là trong đầu nàng chỉ còn mỗi kết cấu của pháp khí căn bản nhớ mở tố hồi ngọc bản “Bất quá lúc luyện Nguyệt Nha Sạn lần đầu thì ”
Tài liệu của Nguyệt Nha Sạn giống với những Nguyệt Nha Sạn bình thường phối phương là do Diệp Tố tự tính phàm là luyện khí sư lành nghề thì chỉ cần liếc mắt một cái là thể mặc dù đó pháp khí tiến giai còn khắc lên một đống phù chú lung tung rối loạn nhưng phần cốt lõi hề thay đổi
“Vậy cũng ” Hoàng Nhị Tiền cũng an tâm hơn
Đến buổi tối Diệp Tố còn định liên lạc Toàn Gia Anh thì nhận tin mà Toàn Gia Anh gửi tới
【 Diệp đạo hữu gần đây vẫn khỏe chúc mừng đạt Thiên Đạo Chúc Nguyện 】
Câu cú của Toàn Gia Anh đơn giản huỵch toẹt câu đầu tiên làm Diệp Tố bật thành tiếng
【 Về những lời đồn liên quan đến Trảm Kim Tông chúng đều đã thấy tố hồi ngọc bản quá trình cô luyện chế Nguyệt Nha Sạn lúc đã chép một vạn cái Chỉ cần cô một tiếng một vạn phần tố hồi ngọc bản lúc nào cũng sẵn sàng để phát đến các đại tông môn 】
Khóe miệng của Diệp Tố nhịn mà nhếch lên thủ đoạn của Toàn khỏi chút thô bạo nhưng mà nàng thích
Diệp Tố nhấn phần hồi âm trả lời Toàn Gia Anh:【Đa tạ ý của Toàn nhờ cất giữ một vạn phần tố hồi ngọc bản đó khi tông môn đại bỉ kết thúc sẽ dùng tới 】
Bởi vì bên phía Hoàng Nhị Tiền thêm động tĩnh gì khác nên tu chân giới càng lúc càng nhiều cho rằng Mộc Kỉ chính là Trảm Kim Tông thậm chí càng về cơ hồ tất cả mọi đều tin rằng Mộc Kỉ đại sư kỳ thật là hai vị thiên tài tuổi trẻ của Trảm Kim Tông cùng hợp luyện pháp khí
Từ đây Trảm Kim Tông Hoa Đại Ngọc Tả Văn Tuyên liền gắt gao buộc chặt với cái tên Mộc Kỉ
……
Một ngày khi đoàn Diệp Tố rời khỏi Quy Tông Thành Liên Liên kết thành công
Trên bầu trời Ngũ Hành Tông kim quang dị động thậm chí ẩn ẩn còn tiếng sấm rền vang động tĩnh khiến cho mọi đang chờ xem ngây ngẩn hết cả trong lòng hẹn mà cùng toát một câu hỏi: Đây là dị tượng mà luôn dựa cắn đan dược thể dẫn
“Lần kết quá oanh động” Mã Tòng Thu ngửa đầu kim quang sáng ngời ở nơi xa cùng với tiếng sấm “Không thể ngờ Liên Liên vẫn vài phần bản lĩnh”
Lúc chỉ Liên Liên đang kim quang bao phủ biết tình cảnh của bản thân bao nhiêu nguy hiểm
Hình dáng Nguyên Anh đã hiện Nguyên Anh sắp kết thành nhưng tâm cảnh của nàng quá vững chắc
Vô số chuyện quá khứ xẹt qua trong lòng như là những cái bóng đáng sợ mãi đè nặng quấn quanh nàng
Từ ban đầu là một phù tu thiên tài hăng hái khí phách đến lúc phát hiện một phù sư nào từng thành công phi thăng thành thần vì chấp niệm đối với đại đạo phi thăng nên cuối cùng nàng lén bỏ phù chuyển sang luyện kiếm
Bởi vì tự luyện kiếm lấy kiếm chứng đạo nên nàng săn giết yêu thú khắp nơi đó may trong một lần trọng thương mà yêu thú bắt chúng lột da hai bàn tay của nàng dẫm nát từng ngón
Nếu Trình Hoài An tìm tới nàng hẳn là đã cũng sống đến ngày hôm nay
Mặc dù còn sống từng ngón tay cũng đã y tu giỏi nhất nối từng đoạn xương gãy phục hồi như cũ nhưng Liên Liên vĩnh viễn quên chính mắt bản thân thấy từng ngón tay lột da dẫm nát
Chưa cần đến kiếm ngay cả bút nàng cũng cách nào cầm lên
Phụ thân hề biết gì về những chuyện ông chỉ cho rằng nữ nhi chỉ là lúc nhỏ chút thông minh khi lớn lên thì tư chất thường thường vì để làm mất mặt danh xưng con gái của tông chủ Ngũ Hành Tông ông trăm phương ngàn kế tìm Diệu Linh Đan cho nàng ăn để tăng lên cảnh giới
Nếu vung kiếm cầm bút thì nàng cũng còn đại đạo gì đáng ăn Diệu Linh Đan đối với mọi đều cả
Liên Liên luồng kim quang trán đổ đầy mồ hôi thần thức mới hình thành chịu khống chế mà lao bên ngoài
Nàng thấy phụ thân đang ngoài cửa mặt đầy vẻ kiêu ngạo cùng kích động thần thức của Liên Liên cũng ông lâu mà đó liền tiếp tục mở rộng xa hơn nữa
Nàng thấy Trình Hoài An còn …… Chu Vân
Hai đang song song ở một nơi khá xa cả hai đều đang chăm chú về hướng nơi Liên Liên bế quan sắc mặt ngưng trọng
Liên Liên chợt dừng một chút nàng còn nhớ rõ Trình Hoài An ôm nàng tìm y tu mỗi ngày mỗi đêm bầu bạn bên cạnh trấn an nàng còn ngăn cho Ngũ Hành Tông thu tin tức
Khi đó……
Hắn cũng lớn biết vì thể trọng như rõ ràng cũng là một tâm phản nghịch cực mạnh nhưng cũng chỉ dựa việc giả lão ông bán phù phát ti3t
Biểu tình gương mặt Liên Liên dần dần bình tĩnh thậm chí mang theo chút ý thần thức dừng Chu Vân năm đó chính nàng đã ngăn cản Liên Liên ăn Diệu Linh Đan mắng Liên Liên đến máu cho phun đầu hai từ đó cũng giao hảo nữa mà lúc chạy tới Ngũ Hành Tông lo lắng trong ánh mắt cũng đều giấu
Thần thức mỗi lúc mở rộng một nhanh hơn thậm chí còn vượt ngoài Ngũ Hành Tông
Liên Liên thấy nhiều thần sắc của mỗi phù tu trong thành giống nhưng mỗi khuôn mặt đều tràn ngập nỗi chờ mong và niềm mong đợi đối với đại đạo
Nàng thấy mấy Từ Trình Ngọc Mã Tòng Thu đang bên ngoài khách đi3m nàng còn thấy Diệp Tố
—— Diệp Tố một cô nàng kỳ quái nàng luôn luôn tỏa một cảm giác chắc chắn tựa hồ như chuyện gì là nàng làm
Biết luyện khí còn biết vẽ phù mà sự nhanh nhạy đối với phù chú của nàng thậm chí còn mạnh hơn ít so với nàng năm đó
Thần thức của Liên Liên dừng bút ký trong tay Diệp Tố đó là bút ký của Đồ tiền bối
Đồ Thế tiền bối Kim Đan vỡ tan thiếu chút nữa mệnh tang nơi Hoang Thành bí cảnh thế nhưng vẫn nỗ lực sống sót thậm chí một lần nữa kết đan kết thậm chí tu luyện đến Hợp Thể kỳ
Rõ ràng đã kiên trì suốt hai trăm năm khi cơ hội ngoài thì vì để cho bọn họ thể thoát mà lựa chọn hy sinh chính
Có nhiều giúp đỡ nàng như nàng còn lí do gì để cứ mãi tự oán tự trách đây
Cửa phòng lưng Diệp Tố mở Du Phục thời bước khỏi phòng nâng lên mí mắt nhàn nhạt thoáng qua một chỗ trong trung
Thân thể trong kim quang của Liên Liên run lên thần thức trong nháy mắt trở về quy vị thế nhưng mọi chuyện vẫn kết thúc
“Mau kìa”
Trên đường phố ngày càng nhiều ùa về phương hướng của Ngũ Hành Tông
“Tình huống là Sao kim quang mỗi lúc càng thịnh hơn”
“Là đột phá một lần nữa” Có tu sĩ lợi hại liền hiểu khỏi cảm thán “Vậy mà tăng liền hai giai hổ là Ngũ Hành Tông tông chủ chi nữ”
“Tu vi của nàng là dựa cắn đan mà Lần hơn nửa chắc là nhờ đan dược lợi hại nào đó ”
“Đồ vô tri dị tượng thế làm thể nhờ đan dược mà thể phát động trừ phi tông chủ Ngũ Hành Tông tìm tuyệt phẩm đan dược”
Tuyệt phẩm đan dược chỉ tồn tại Thần Vẫn kỳ hiện giờ ở đan dược phẩm cấp cao như cho dù là cũng sẽ cho một nha đầu ăn
Cho một đại năng bất kỳ nào dùng cũng sợ đều thể hùng cứ một phương
Diệp Tố lầu về phía xa đó thu hồi ánh mắt đầu Du Phục Thời mới khỏi phòng: “Có đói bụng ”
Tiểu sư lập tức giơ tay mặt đại sư tỷ: “Đói”
Không nửa điểm ngượng ngùng
Diệp Tố lấy một lọ Tích Cốc Đan cùng một trăm thượng phẩm linh thạch: “Tích Cốc Đan mới mua đấy cấp bậc tệ thử xem”
“Ngươi tiền ” Du Phục Thời nhận lấy bình Tích Cốc Đan cùng linh thạch từ tay phàm nhân hỏi thêm một câu
Diệp Tố nhướng mày tiểu sư cuối cùng chút tiến bộ đã biết nỗi khó khăn của nhân gian: “Vừa kiếm lời ít tiền”
“Chờ tìm đồ vật ” Du Phục Thời hào phóng “Ta sẽ cho ngươi linh thạch”
Rõ ràng bản thân tìm cái gì cũng biết Diệp Tố cũng xem lời của là thật: “Được chờ”
……
Đêm đó Liên Liên một lần nữa tiến giai từ Kim Đan hậu kỳ lên tới Nguyên Anh trung kỳ khiến mọi trong Quy Tông Thành ồ lên khiếp sợ
Tông chủ Ngũ Hành Tông đại hỉ suốt đêm phát thiệp mừng đến các đại tông môn khoe khoang
Liên Liên tới ông liền tiến đến hổ là nữ nhi của
“Phụ thân ngài hơn trăm tuổi mới kết chúng giống ” Liên Liên lạnh nhạt
Sắc mặt tông chủ Ngũ Hành Tông sắp giữ vui mừng nữa nhưng lúc ông đang hãnh diện nên ngại Liên Liên châm chọc đôi câu: “Hiện giờ trong thế hệ tu sĩ trẻ tuổi cảnh giới Nguyên Anh chỉ thể đếm đầu ngón tay con vẫn là đầu tiên một lần tăng liên tục hai giai tông môn đại bỉ lần nhất định sẽ thể lấy thứ hạng cao con cố gắng chăm chỉ luyện tập phù đạo ”
Liên Liên ập một chậu nước lạnh: “Cách tông môn đại bỉ vẫn còn hơn một năm trong lúc đó biết còn bao nhiêu thiên tài thoát kén tới ”
“Con……” Sắc mặt tông chủ Ngũ Hành Tông rốt cuộc trở nên khó coi
“Tông chủ sư tỷ mới tiến giai hẳn là chút mệt mỏi” Trình Hoài An tới “Không bằng để tỷ nghỉ ngơi cho thật đã”
“Hoài An vẫn là con hiểu chuyện” Ngũ Hành Tông tông chủ thở dài chỉ chỉ tay Liên Liên vẻ thể nữa đó phất tay áo rời
Sau khi tiễn ông Trình Hoài An một lần nữa trở
“Chu Vân ” Liên Liên trong đình viện hỏi nàng còn nhớ rõ lúc thần thức chạy ngoài thấy Chu Vân
“Đã về Ngô Kiếm Phái Từ Trình Ngọc đã đến đón nàng ” Trình Hoài An xong dừng một chút nghiêm túc “Sư tỷ chúc mừng”
“Ta luyện kiếm ” Liên Liên đột nhiên
Trình Hoài An lên tiếng an tĩnh chờ nàng câu kế tiếp
“ thể vẽ phù” Gương mặt minh diễm của Liên Liên toát một thần thái dương dương lóa mắt “Cái gọi là đại đạo phi thăng trong hơn vạn năm qua cũng chỉ ít ỏi mấy nhất định trở thành một trong số họ mới thể sống ”
Trình Hoài An “Ừ” một tiếng: “Ta bồi tỷ”
“Đến lúc đó thể biến thành lão nhân chân chính ” Liên Liên “Lần cũng thử giả thành lão bà tử xem cảm giác như thế nào nào từng phát hiện ”
Trình Hoài An gật đầu: “Lần dán Cải Dung Phù từng phát hiện qua”
“Do Cải Dung Phù của vẽ ” Liên Liên “Lần để vẽ”
“Được”
“Là ai phát hiện ” Liên Liên tò mò hỏi
“Diệp Tố”
“Diệp Tố Đó là chuyện khi nào đấy”
……
Hai trong đình viện chuyện một lúc lâu mới kết thúc mà đàm luận thì lúc đã Truyền Tống Trận chạy về Ngô Kiếm Phái