Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 62
Diệp Tố điều khiển kiếm hạ xuống đất nhíu mày Trình Hoài An và Liên Liên đã Đồ Thế phong bế tâm mạch linh phủ lúc vẽ phù họa lên những tấm bia đá đó tuy rằng chút cố sức nhưng từng khiến bọn họ chịu thương nặng như
“Đây là trận trung trận kết hợp giữa phù trận và pháp trận hai mắt trận một ở phía tây một ở trung tâm” Đồ Thế tay cầm pháp trượng bình tĩnh “Các bia đá ở phía tây đó đã đứt gãy tám chín phần sát khí của trận bộ đã tụ về đây đại hung”
“Đồ tiền bối chúng giải quyết như thế nào” Từ Trình Ngọc hỏi
“Trận đã chết trừ phi Độ Kiếp đại năng ở đây bổ khuyết những phù văn nếu bình thường động thì chỉ một con đường chết” Đồ Thế về phía Diệp Tố “Cách giải quyết duy nhất đó là khi loại bỏ sát khí ở pháp trận phía tây ngươi cùng hai bọn họ nhanh chóng tu bổ phù văn những tấm bia ở phía tây và cả tấm bia ở trung tâm để mở hai mắt trận nghịch chuyển sinh tử trận lúc đó mới thể rời khỏi đây”
Từ Trình Ngọc thở dài một nhẹ nhõm vẫn còn biện pháp để ngoài
Đồ Thế lập tức bắt đầu loại trừ sát khí ở pháp trận phía tây mà chờ Trình Hoài An cùng Liên Liên chữa thương bọn họ ăn xong đan dược lúc mới hỏi Diệp Tố:
“Ngươi chủy thủ ”
“Có” Diệp Tố từ túi Càn Khôn lấy một thanh chủy thủ đưa cho ông
“Có gương ”
“Cũng ”
Đồ Thế cũng kinh ngạc chút nào: “Nếu về đồ vật thì ai nhiều bằng luyện khí sư các ngươi”
Ông xếp bằng xuống đất đặt gương lên đùi đó một tay nắm lấy tóc một tay dùng chủy thủ cắt từng nhúm tóc một
Lặp lặp như thế Đồ Thế xử lí hết mái tóc hoa râm rối xù với chòm râu dài thượt của lộ một gương mặt thanh niên tuấn
Ngay cả giờ chỉ lo ngủ gà ngủ gật như Du Phục Thời cùng đầu qua ông thì mấy Diệp Tố càng thể chằm chằm
Đồ Thế lên trả chủy thủ và gương cho Diệp Tố
“Đây là” Diệp Tố mở túi đồ mà ông đưa qua trong túi ngoài chủy thủ và gương còn một chồng bút ký đính thành quyển ngay ngắn nàng ngước mắt Đồ Thế hỏi
Đồ Thế kiêu ngạo : “Đây là những pháp trận mà đã nghiên cứu trong hơn hai trăm năm kẹt ở đây chúng thể đối kháng với pháp trận của Vạn Phật Tông đấy pháp trận ở mấy tờ cuối cùng chính là tạo từ linh cảm đến pháp trận ở rừng bia đá ”
Ông dừng một chút : “Ân tình của sư tổ ngươi còn kịp báo bút kí đưa cho ngươi cũng xem như là trả nợ ân tình năm ”
Diệp Tố cũng cao hứng nàng nhíu mày : “Đồ tiền bối bút ký ngài nên tự đưa cho sư phụ của ”
“Sư phụ ngươi là tử của sư tổ ngươi ngươi là tử của sư phụ ngươi” Đồ Thế để bụng “Đều là tử giao cho ai gì khác ”
“…… Tiền bối định dùng cách gì để loại trừ sát khí” Diệp Tố đột nhiên hỏi
Đồ Thế: “Tất nhiên là dùng phương pháp của một luyện khí sư như ngươi cũng hiểu pháp trận ”
Diệp Tố đổi một cách hỏi khác: “Nghịch chuyển sinh tử trận thì đại giới trả là gì”
Một lúc lâu
“Lấy bản thân hấp dẫn sát khí độ khác sống” Đồ Thế thoáng qua Diệp Tố “Đây là đại giới của nghịch chuyển sinh tử trận”
“Có nghĩa là ” Mã Tòng Thu bên cạnh vẫn hiểu rõ “Độ khác sống Đồ tiền bối thì ”
“Đồ tiền bối lấy chính bản thân ngài độ chúng ” Diệp Tộ đối diện Đồ Thế bình tĩnh “Hai trăm năm ngài ở chỗ ngây hai trăm năm chẳng lẽ ngoài tu chân giới đã đổi thay như thế nào Chúng nghĩ cách khác nhất định tất cả mọi sẽ thể ngoài”
“Thiên chân” Đồ Thế nắm pháp trượng ngửa đầu to “Chưa một ai từng qua bia đá phù pháp song trận sát ý của nó đã vượt ngưỡng khống chế nếu ngươi thể tu bổ phù văn thì tất cả chúng cũng sẽ chỉ biết chờ linh khí khô cạn biến mất”
Nơi là giới môt gian ở giữa hư và thật nó giống trường hợp khô cạn linh khí của Thiên Cơ Môn nơi nếu linh khí thì tất cả mọi thứ bên trong giới cùng chính nó sẽ cùng hôi phi diệt yến
“Ta vốn nghĩ rằng mệnh đã tuyệt may mà khi chết còn thể gặp đám hậu bối các ngươi cũng coi như còn gì hối tiếc” Đồ Thế nắm chặt pháp trượng gằn từng chữ “Vạn Phật độ tức vì độ ”
Khi ba Diệp Tố bổ khuyết phù văn Đồ Thế cũng chuyên tâm nghiên cứu pháp trận của rừng bia đá từ ban đầu nghiên cứu say mê nảy sinh linh cảm sáng tạo vài loại pháp trận khác đến khi phát hiện đây là tử trận ông từng giãy giụa qua
Hai trăm năm suốt hai trăm năm Đồ Thế cố gắng một lần nữa tu luyện ôm hy vọng ngày thể ngoài
Ngày rốt cuộc đã ở mắt nhưng hy vọng đột nhiên cắt đứt
Nhiều lần do dự giãy giụa cuối cùng Đồ Thế đã quyết định
Trước mắt chỉ con đường duy nhất là thể nếu còn chịu thì cũng chỉ một kết cục là biến mất cùng cái giới rách nát
“Đợi đến năm khi Vạn Phật Tông tuyển Phật Tử các ngươi thể đổ cho ly rượu” Đồ Thế thản nhiên “Ta còn bao giờ thử qua rượu tuy rằng chết nhưng vẫn nếm thử một lần”
Mọi trầm mặc hồi lâu lên tiếng
Lữ Cửu do dự một hồi hỏi ông: “Tiền bối đã Hợp Thể kỳ đã Nguyên Anh vẫn một đường sinh cơ ”
Tu sĩ khi kết tương đương thêm sinh mệnh thứ hai chỉ cần Nguyên Anh tổn hại thì tương vẫn sẽ cơ hội một lần nữa đầu thế hồi sinh Nếu là đại năng còn thể bảo tồn kỳ ức
hấp dẫn sát khí tựa như luyện ngục vô tận đau đớn Nguyên Anh cũng thể thoát khỏi
“ vẫn còn một đường sinh cơ cho nên chính là thích hợp nhất” Đồ Thế suy nghĩ trong lòng ngược thuận theo lời của Lữ Cửu chỉ Từ Trình Ngọc cùng Trình Hoài An “Huống chi hai tiểu tử ngay cả pháp trận tròn méo cũng biết càng đừng tới biết làm để độ khác sống”
Đồ Thế vốn dĩ định cứ thế tiến sát trận chờ đến lúc khi còn thay đổi nữa mới báo cho bọn nhóc biết nghĩ tới Diệp Tố nhạy bén như
“Tiền bối nếu ngài trở sẽ học quyển bút ký pháp trận đó sẽ chuyên môn chèn ép Vạn Phật Tông các ” Diệp Tố bỗng nhiên
Đồ Thế: “”
Con nhóc đang cái gì
“Ta giao cho ngươi chẳng qua là khi ngươi đem nó ngoài sẽ học pháp trận của ” Nếu đã trắng Đồ Thế cũng thèm che giấu gì nữa ông Diệp Tố lắc đầu “Ngươi tưởng pháp trận giống như phù chú tùy tiện học đại một chút là thể biết ”
Trình Hoài An và Liên Liên mới dần tỉnh thấy : “……”
“Thời gian còn nhiều nữa thể cảm nhận giới bắt đầu xong nếu hai các ngươi đã tỉnh thì tiếp tục thôi” Đồ Thế súc địa thành thốn mấy tấm bia đá ở phía tây “Diệp Tố nhớ kĩ ngay khi mắt trận mở lập tức nghịch chuyển sinh tử trận”
Một tay của ông vẽ pháp trận một tay nắm chặt pháp trượng miệng niệm chú: “Vạn biến rời Phật sinh pháp vô sinh tử nghịch chuyển”
Sau khi chữ cuối cùng xong ông lập tức nâng pháp trượng lên gõ xuống đất một cái thật mạnh
Những tấm bia đá phía tây dâng lên sát khí vô biên bao quanh Đồ Thế phảng phất xé rách ông trăm mảnh
Đồ Thế ngừng niệm chú tay vẽ pháp trận hết lần đến lần khác tất cả sát khí liền chỉ đổ ập về phía ông
“Đi” Diệp Tố mặt vô biểu tình với Liên Liên cùng Trình Hoài An
Diệp Tố phụ trách tấm bia đá cao nhất ở trung tâm còn Trình Hoài An và Liên Liên vẫn như cũ chạy đến tu bổ mấy tấm bia đá ở phía tây
Lúc hai quả thật đã còn sát khí phản phệ nữa Liên Liên hòa thượng mặt đất vẫn nhúc nhích tùy ý để sát khí cuồn cuộn rót thân thể của tay nàng run đến lợi hại
Số lần nàng ngộ đạo tuy nhiều nhưng kỳ thật nàng cũng vẽ nhiều lắm tính tổng hẳn là chỉ mới thành một nửa tấm bia đá vẫn luôn là nhờ Trình Hoài An ở bên cạnh hỗ trợ
“……Phật sinh pháp vô……” Đến lúc thì thân thể Đồ Thế đã bắt đầu phình to ông họa pháp trận nữa mà chỉ chắp tay ngực đứt quãng niệm chú
Liên Liên thu hồi tầm mắt tay trái dùng sức nắm lấy tay của chính hít một thật sâu bắt đầu vẽ phù văn một bút hai bút……Tựa hồ cũng khó hạ bút đến thế
Ít nhất nàng như Đồ tiền bối ở đó chịu thống khổ đến
“Một hai …… Chỉ còn hai tấm bia đá nữa” Chu Vân hô lên
“Bão cát đen tới” Lữ Cửu nơi xa lập tức thông báo cho mọi “Thời gian còn nhiều”
Bão cát thế nhưng còn khổng lồ hơn lần mấy lần nếu lần thì chỉ sợ sẽ vĩnh viễn lưu thi cốt ở đây