Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 61
—— còn Hàn Tinh Bùn
Trên bia đá ở tiểu bí cảnh lúc tựa hồ dấu vết của Hàn Tinh Bùn nhưng lúc Diệp Tố hoa văn bia đá hấp dẫn nên để ý đến những thứ khác
Nếu lần đó trong tiểu bí cảnh Du Phục Thời cũng xuất hiện ở rừng bia đá thì đống Hàn Tinh Bùn dính đầy tay lần là do cạo từ những bia đá ở đó
Diệp Tố nghĩ nghĩ về phong cách hành sự thường ngày của tiểu sư theo bản năng loại trừ khả năng quá lười
Thân phận của tiểu sư vẫn là một ẩn số ngẫu nhiên ném những tài liệu cực kỳ quý hiếm cũng biết rốt cuộc thân phận của là gì Diệp Tố cũng định hỏi nhiều dù hỏi trái hỏi thì vẫn là câu trả lời đó “ nhớ” hoặc đơn giản sẽ làm bộ thấy cho nàng ăn canh bơ
“Cô tỉnh ” Từ Trình Ngọc tới “Đồ tiền bối đang nghiên cứu pháp trận còn bọn Trình Hoài An thì đang xem xét phù văn”
“Pháp trận”
“Đồ tiền bối bộ rừng bia đá là một đại hình pháp trận lúc quá nhiều tấm bia gãy làm mất trận hình nên ông phát hiện ” Chu Vân ở bên cạnh giải thích
Đồ Thế tiền bối khi tiến đây chỉ một Kim Đan vỡ nát cận kề sinh tử hai trăm năm qua ông cố gắng sinh tồn một lần nữa tu luyện tại vùng đất hoang vu rộng lớn vật lộn với đủ loại yêu thú trải qua cuộc sống ăn tươi nuốt sống
Mãi đến mấy năm gần đây khi linh khí từ từ thưa thớt yêu thú cũng dần dần biến mất ông mới một lần nữa chú ý đến các bia đá cũng lúc mới phát hiện vấn đế từ đó thiết lập pháp trận bảo vệ số bia đá còn Vì nhiều nguyên nhân thế nên hơn hai trăm năm trôi qua ông nhận rừng bia đá là một pháp trận khổng lồ
Du Phục Thời dựa lưng tấm bia đá cao nhất ở chính giữa dáng vẻ lẽ là ngủ
“Ta qua đó xem thử” Diệp Tố đến khu vực trung tâm của rừng bia đá
“Ngươi dẫm lên quần áo của ” Diệp Tố mới đến gần Du Phục Thời liền mở to mắt ngửa đầu phàm nhân đang bên cạnh cao hứng
Diệp Tố lập tức nhấc chân cúi đầu thì thấy giày còn chạm góc áo của nữa bất quá nàng vẫn thẳng mắt : “Xin ”
Đôi mắt của tiểu sư xác thật là đồng tử đen láy đôi khi thậm chí sẽ ẩn ẩn ánh lên sắc tím tựa như bảo ngọc lộng lẫy lộ nét thanh quý xa hoa
Lúc Du Phục Thời đang dựa lưng tấm bia đá đột nhiên vươn một bàn tay với Diệp Tố
Diệp Tố vẫn đang đôi mắt của tiểu sư đến xuất thần nên bất luận phản ứng gì
Phàm nhân thật là một chút cũng thông minh gì hết Du Phục Thời nhíu mày quơ quơ tay mặt Diệp Tố
Tầm mắt Diệp Tố dời lên tay do dự một lát mới nắm lấy tay tiểu sư kéo lên
Du Phục Thời thuận thế dậy quyết định cố gắng mà tha thứ cho nàng
“Sao ở đây” Diệp Tố hỏi tiểu sư từ đến nay thích những nơi sạch sẽ ngày thường ngoài nếu lên ghế cũng đều là lấy vạt áo của nàng lót lên mới
“Nơi lạnh” Du Phục Thời lười nhác
Diệp Tố nhướng mày đó là ảo giác của nàng
Lúc khi chữa trị các tấm bia gãy nàng cảm giác khối bia cao nhất ở trung tâm như như tỏa hàn khí
Diệp Tố kéo sang bên cạnh mới buông tay
Nàng ngửa đầu tấm bia đá khối bia đá vẫn đứt gãy chỉ là hoa văn bia cũng đã gió cát mài mòn nghiêm trọng cơ hồ thấy rõ nội dung bên
Diệp Tố tiến đến gần tấm bia đá giơ tay chạm một chỗ đó hình như là tàn vết của chữ
Trên bia đá trong tiểu bí cảnh lần cũng một hàng chữ nhưng đó hình như là cổ tự nên nàng
Lần đó khi khỏi tiểu bí cảnh nàng vốn dĩ tra cứu hàng cổ tự đó nhưng hiện giờ thư tịch diễn giải cổ tự còn nhiều Thiên Cơ Môn cũng còn là một đại môn phái mạng lưới quan hệ đã đứt gãy từ lâu nên nàng căn bản cách nào để tra cứu
Việc đó đành gác
“Có manh mối gì ” Từ Trình Ngọc tới hỏi
Diệp Tố qua về vấn đề cổ tự với bọn đó nàng lấy giấy bút những cổ tự đó để bọn thử xem
“……” Những chữ đó nàng nhớ rõ ràng rành mạch nhưng cách nào thể xuống phảng phất như một cổ lực lượng đang áp chế
“Sao ” Chu Vân thấy nàng chậm chạp hạ bút liền hỏi
Cảm giác như những cổ tự một lực lượng khổng lồ bao lấy nếu cảnh giới của quá thấp thì thể đột phá vòng vây để
“Quá phức tạp quên mất ” Diệp Tố tìm một cái cớ
“Cổ tự thật sự khó nhớ” Từ Trình Ngọc “Ta đã từng gặp qua một quyển cổ thư tựa của nó thôi mà đến nay cũng nhớ ”
Việc tạm thời gác sang một bên Diệp Tố ngửa đầu tiếp tục quan sát tấm bia đá nàng chỉ thể xem hiểu hướng của phù văn
“Để thử xem thể tu bổ phù văn ” Diệp Tố thuận tay lấy một cây bút từ túi Càn Khôn thấy bút thì dừng một chút cuối cùng quyết định bỏ nó đổi thành bút thanh ngọc nạm vàng mà Liên Liên đã cho
Pháp trận của rừng bia đá khổng lồ như thế phù chú phức tạp cao thâm bút bình thường sợ chịu nổi
“Cô cứ cầm linh thạch để phòng ngừa” Từ Trình Ngọc bảo Mã Tòng Thu đưa qua một ít thượng phẩm linh thạch “Đừng để linh lực khô kiệt”
Thời khắc mấu chốt đồng tâm hiệp lực thể tiết kiệm linh thạch
“Đa tạ” Diệp Tố nhận lấy linh thạch ngự kiếm đến chỗ cao nhất của tấm bia đá phóng tầm mắt cảnh rừng bia đó nhắm mắt
Lấy khối bia đá ở chính giữa làm tâm mô phỏng của tất cả các bia đá ầm ầm dựng thẳng lên ở phía thức hải của Diệp Tố tất cả những bia đá nàng từng thấy qua mỗi một hoa văn một vết nứt nàng từng chạm qua tất cả đều rõ ràng mắt nàng
Vô số tàn văn bia đá hội tụ mắt Diệp Tố tâm thần của nàng động thì những tàn văn trong thức hải bắt đầu ngừng bổ khuyến sửa chữa cho đến cuối cùng là thành hình
Không một phù tu bình thường nào sẽ làm như cần tới thể nhớ hết bộ phù văn chỉ riêng việc suy đoán để bổ sung hoa văn của phù chú đã là một việc cực kỳ phức tạp
tâm thần của Diệp tố chuyển động quá nhanh suy đoán hoa văn nhớ hoa văn đã gặp qua trong tiểu bí cảnh lúc kết hợp chúng vẽ hoa văn bổ khuyết thế nên chỉ qua hơn ba canh giờ đã thể phục hồi tất cả hoa văn của tất cả các tấm bia đá
Trong lúc thức hải ngừng sôi trào cuồng cơ hồ đánh lên sóng lớn linh phủ lung lay sắp đổ cũng may thượng phẩm linh thạch cung cấp linh lực mới giúp nàng miễn cưỡng chống đỡ
Khi hoa văn tấm bia đá trung tâm thành thì một ý niệm lóe lên trong đầu nàng: “Quả nhiên vạn vật tương thông phù văn phân biệt
Linh thạch dùng hết linh lực cũng cạn kiệt Diệp Tố trực tiếp ngã xuống từ kiếm
Diệp Tố rơi thẳng xuống từ độ cao hơn ba trượng trong khoảnh khắc nàng rơi xuống Du Phục Thời đang dựa bệ đá ngủ gà ngủ gật bỗng nhiên mở mắt đồng tử ẩn ẩn hiện lên ánh tím dịch chuyển chỉ trong chớp mắt đến bên Diệp Tố ôm lấy eo nàng thậm chí còn phân tâm một chút nghĩ xem nên tiếp kiếm của nàng
Cuối cùng Du Phục Thời quyết định tiếp tùy ý để thanh kiếm rách rơi leng keng mặt đất
Mọi việc diễn nhanh ôm đáp xuống bề mặt hoang thổ
Diệp Tố tiêu hao một lượng lớn thần thức linh lực cũng hao hết nên đã hôn mê bất tỉnh
Du Phục Thời do dự một hồi sửa thành nắm cổ áo nàng để Diệp Tố dựa bia đá
Khi nhóm Từ Trình Ngọc thì từ xa liền thấy cảnh tượng hai dựa tấm bia đá
“Nàng ngủ ” Liên Liên ôm cánh tay xem xét hỏi
Du Phục Thời để ý tới nàng mà Mã Tòng Thu đang ở phía vươn tay: “Linh thạch”
Mã Tòng Thu sửng sốt cũng kịp tự hỏi theo bản năng liền đưa túi linh thạch qua
Du Phục Thời lấy một nắm linh thạch bỏ trong tay Diệp Tố nắm nhẹ lấy tay nàng giúp chuyển hóa linh thạch cho nàng hấp thu
Phàm nhân thật quá xứng chức đại sư tỷ ngất xỉu ngang bỏ bơ vơ một ở đây
“Linh lực khô kiệt” Đồ Thế từ xa tới thoáng qua Diệp Tố liền phát hiện vấn đề “Mấy đứa nhỏ bây giờ cũng thật liều mạng”
Linh lực khô kiệt nguy hiểm lớn sẽ khiến tu sĩ mất hết tất cả năng lực chống cự trừ phi bất đắc dĩ ai cũng sẽ làm đến mức như
Chờ khi dùng xong bảy khối thượng phẩm linh thạch Diệp tố mới dần dần khôi phục ý thức nàng mở mắt thì thấy mọi đang tụ chung quanh nàng chằm chằm
“……”
“Cô thấy đỡ hơn chút nào ” Chu Vân lên tiếng đầu tiên
“Ta ” Diệp Tố nghiêng đầu qua Du Phục Thời đó sang tấm bia đá “Tất cả hoa văn đã bổ khuyết xong bây giờ thể thử vẽ lên”
Trình Hoài An ngẩn : “Toàn bộ”
Diệp Tố gật đầu: “Toàn bộ”
“Ta đã một vòng nghiên cứu pháp trận của rừng bia đá nếu tu bổ phù văn thì các ngươi nên bắt đầu từ mặt bắc đó là đông nam tây cuối cùng là bổ khuyết ở mắt trận” Đồ Thế chỉ chỉ tấm bia đá ở chính giữa “Như thế mới thể kích phát trận pháp”
……
Ngày hôm Diệp Tố bắt đầu bổ sung chữa trị phù văn các bia đá từ phía mặt bắc
“Nét bút thanh ngọc nạm vàng thể biến hóa theo ý của sử dụng” Liên Liên ngửa đầu với Diệp Tố ở phía “Nếu cô vẽ đại phù chú thì cứ xuống tay nặng một chút”
Diệp Tố nghiêng thử lực độ của bút quả nhiên phù bút thể vẽ nét to y đúc tấm bia đá
Nàng đối diện với tâm bia đá kiếm chân tự động di chuyển theo suy nghĩ của nàng nàng bắt đầu vẽ phù văn đã bổ sung đó từ viền của bia đá tiến dần trong
Việc hề đơn giản như trong tưởng tượng phù văn bia đá là bút tích của đại năng mà nàng chỉ mới là tu sĩ Kim Đan kỳ quả bầu vẽ cái gáo cũng chuyện dễ Từng nét bút nàng đều dùng đến thượng phẩm linh thạch chống đỡ
“Cảnh giới của nàng ……” Trình Hoài An phía lên Diệp Tố như điều suy tư gì đó luôn cảm thấy thấu cảnh giới của nàng khi nàng vẽ phù
……
“Thành” Chu Vân thấy tấm bia đá hiện lên một luồng ánh sáng phù văn bề mặt bia đá vốn dĩ mơ hồ nay sáng lên ánh kim sắc nhạt
Diệp Tố hạ kiếm xuống đất tay vịn bệ đá mới giữ cho bản thân đến nỗi té ngã
Nàng ngửa đầu tấm bia phù văn nguyên bản sâu đến hai thước nhưng hiện giờ nàng bất quá chỉ thể họa một tầng mực nhạt từ phù bút mà thôi
Đây là chính là điểm khác biệt của đại năng và tu sĩ bình thường
Liên Liên và Trình Hoài An cùng về tấm bia đá đó đều phù văn mặt bia hấp dẫn thật lâu thể cử động
Số lượng bia đá quá nhiều một Diệp Tố trong vòng vài ngày thể thành hết chỉ thể vẽ nghỉ để bổ sung linh lực
Một vạn thượng phẩm linh thạch của Mã Tòng Thu đã với hơn phân nửa
Diệp Tố đã vẽ thành hai mặt bắc đông trong lúc đó Liên Liên và Trình Hoài An vẫn còn say mê xem phù văn bia đá thậm chí còn ngộ đạo nhiều lần
Nếu linh khí ở nơi thưa thớt thì sợ hai sẽ trực tiếp tiến giai đặc biệt là Liên Liên
Sau đó Diệp Tố vẽ hết bộ phù văn giấy đưa cho Trình Hoài An và Liên Liên ba cùng hợp lực bổ khuyết xong hoa văn ở phía nam
Còn phía tây đây chính là nơi nhiều bia đá gãy đổ nhất cơ hồ bộ đều đứt gãy
Diệp Tố chín tấm bia đá của phía tây tiếp tục tiến đến phục hồi phù văn giống ba mặt đó ngờ tới Trình Hoài An cùng Liên Liên nhấc bút lên liền phun một mồm huyết giống như thương nặng
Từ Trình Ngọc và Chu Vân vốn đang ngự kiếm chở hai bọn họ thấy thì theo bản năng giữ chặt hai chỉ thấy sắc mặt của Trình Hoài An cùng Liên Liên trắng bệch giống như là phản phệ
Đồ Thế vốn tập trung nghiên cứu pháp trận đã lâu thấy mặt lúc đột nhiên xuất hiện phong bế tâm mạch linh phủ của hai ngẩng đầu với Diệp Tố: “Ngươi cứ xuống đây ”