Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 60
Diệp Tố thuận miệng đáp: “Tự học qua một chút mà thôi”
Liên Liên cùng Trình Hoài An: “……”
Đây là tự học qua một chút Bọn họ đã học hơn hai mươi năm còn hiểu phù văn mấy tấm bia đá
Diệp Tố tấm bia cụt nó ước chừng cao bảy thước hiện tại chỉ còn một phần ba nàng khom lưng sờ sờ vết đứt gãy của tấm bia chất liệu quá đặc thù nàng từng gặp qua ngay cả trong sách cũng từng thấy miêu tả
“Làm ” Đồ Thế hỏi
“Cần ghép những tấm bia đứt gãy định thử xem thể nối chúng với ” Diệp Tố chỉ những đoạn bia đá gãy la liệt mặt đất
Trong tay nàng vài loại đất dính nhưng vì tài chất đặc biệt của tấm bia nên nàng biết thể dùng loại nào chỉ đành thử từng loại một
Diệp Tố lấy tất cả đất dính mà nàng khỏi túi Càn Khôn mỗi loại đều thử qua nhưng một loại nào tác dụng
“……”
Hoàn dính thì chỉ tồn tại một khả năng đó chính là chất liệu của mấy tấm bia đá yêu cầu loại đất dính hơn
Diệp Tố lấy một ít Già Lam Bùn cỡ móng tay bôi thử lên bia đá đây là lúc nàng đã chi một tuyệt bút linh thạch để mua từ chỗ Hoàng Nhị Tiền chuẩn làm lễ vật tặng cho Minh Lưu Sa dịp lễ thành niên của
Bùn là tài liệu nhất để chữa trị tiểu pháp khí cơ hồ thể dính bất luận tài liệu pháp khí nào thế mà ngờ tới đối với tấm bia đá tác dụng
Diệp Tố xổm bia đá gãy chút sững sờ đây là đá gì chứ ngay cả Già Lam Bùn cũng chữa trị
Du Phục Thời nãy giờ cũng đang xổm ngơ ngẩn bên cạnh nàng đột nhiên lúc lấy vạt áo của Diệp Tố lau lau tay
Loại sự tình đã làm biết bao nhiêu lần nên Diệp Tố cũng thèm để ý tùy ý dùng vạt áo của như khăn lau
“Thế nào” Từ Trình Ngọc hỏi
“Đất dính ……” Diệp Tố lên đang thuận tay thi triển thanh khiết thuật với vạt áo của thì cúi đầu cả đã tê rần
Trên vạt áo của nàng dính mấy cái dấu tay bùn trắng ngà thật dày mấu chốt ở đây mà mấu chốt là bùn thoạt quá quen mắt
Trên Bách Bảo Bút Ký mà luyện khí sư nào cũng thuộc lòng loại bùn ở vị trí thứ ba
—Hàn Tinh Bùn – kết tinh lòng hàn thổ vạn năm màu trắng ngà khí thanh vị hàn chạm sẽ chút nóng lượng ít hiệu quả cao một giọt là đã thể chữa trị vạn vật tương truyền thời kỳ Thần Vẫn Hàn Tinh Bùn là đất dính chuyên dùng để chữa trị Thần Khí
Diệp Tố xách vạt áo lên liền ngửi thấy một cổ thanh hàn vị nàng vươn một ngón tay nhẹ nhàng vê một góc bùn thì quả nhiên ngón tay bắt đầu nóng lên
“Đất dính làm ” Từ Trình Ngọc mãi thấy Diệp Tố tiếp nửa câu nên tiếp tục hỏi
“Đất dính vấn đề” Diệp Tố ngẩng đầu dường như gì khác thường “Phiền toái mọi thu thập những đoạn bia gãy đặt chúng ở cạnh chân bia”
Tất cả mọi ở đây đều là luyện khí sư hiểu nhiều lắm về đất dính đặc biệt là Ngô Kiếm Phái cùng Lữ Cửu bốn ngày đã sớm kiến thức về hành vi của Du Phục Thời nên cho rằng Diệp Tố đang để ý đến dấu tay vạt áo nên chủ động xoay tìm các đoạn bia gãy
Mã Tòng Thu còn bớt thời giờ giải thích với Đồ Thế cùng hai Ngũ Hành Tông
……
Diệp Tố đầu Du Phục Thời lúc đã lên: “Đây là Hàn Tinh bùn …… lần đừng lãng phí như ”
Tuy rằng sớm biết phú hào đến vô nhân tính nhưng vẫn cách nào tiếp thu trình độ phá của của tên
Du Phục Thời gì hiểu cũng thấy phàm nhân gì
Vừa thấy Diệp Tố lấy một đống bùn trong nháy mắt đó biết vì đột nhiên nhớ tới gian của bản thân tâm thần động thì trong tay liền nhiều thêm một đống bùn trắng
Chờ Du Phục Thời phản ứng thì gian đã thể nữa thích cảm giác nhớp nháp của đống bùn trắng trong tay bóp bóp tay vài lần khiến cho bùn dính đầy cả bàn tay đó lau vạt áo Diệp Tố
Dù phàm nhân sẽ dọn dẹp sạch sẽ mà thôi
“Tay” Diệp Tố bắt duỗi tay đây
Du Phục Thời theo thậm chí còn nghiêng ý đưa lưng về phía nàng
“Không lấy Vụ Sát Hoa” Diệp Tố dừng một chút “Chỉ là lau khô bùn tay thôi”
Du Phục Thời thì lập tức xoay đưa bàn tay đến mặt Diệp Tố để phàm nhân lau tay cho
Diệp Tố: “……”
Nàng xé xuống vạt áo dính Hàn Tinh Bùn đặt sang một bên lúc mới nắm lấy tay của tiểu sư cúi đầu dùng khăn tay chà lau sạch sẽ từng ngón tay từng kẽ ngón tay của ngay cả kẽ móng tay cũng đều lau qua một lần
Du Phục Thời chút ngại ngùng tùy ý cho nàng lau ngón tay mở trong lúc nhất thời biết là Hàn Tình Bùn trắng hơn là tay trắng hơn
“Ở đây còn ” Tiểu sư đúng lý hợp tình giật giật ngón áp út ý bảo chỗ còn dính một chút bùn trắng
“Sau khi trở về học thuộc Bách Bảo Bút Ký đỡ xem trân bảo như cỏ dại như ” Diệp tố ngước mắt “Du Phục Thời đừng giả bộ thấy”
“Ngươi hỏi bùn từ từ ” Du Phục Thời bỗng nhiên
“Là Hàn Tinh Bùn” Diệp Tố sửa đúng lời đó “Đệ thì thì cũng hỏi”
“Không ”
“…… Được Hàn Tinh Bùn cứ lấy dùng ”
Diệp Tố thật cẩn thận gom tất cả Hàn Tinh Bùn đó triệu hồi linh hỏa đun nóng và hòa tan bùn chỉ quá trình thôi cũng đã hao phí mất mười mấy canh giờ bất đồng với nhưng loại đất dính đó
Bất quá còn tính là may mắn đất dính tính chất mềm ấm linh hỏa của Kim Đan kỳ tuy mất nhiều thời gian nhưng cuối cùng vẫn thể luyện hóa hết Tuy nhiên ở đây linh khí loãng Diệp Tố dùng mất hai khối thượng phẩm linh thạch mới thể miễn cưỡng chống đỡ
Sau khi luyện hóa hết tất cả Hàn Tinh Bùn Diệp Tố cất nó một cái hộp trong lúc đó những khác cũng đã tìm hết bộ những đoạn bia đối ứng với gốc bia trong đó mấy khối bia ngay cả gốc bia cũng gió bão quật ngã xuống nên mọi dành một chút thời gian mới thể dựng chúng
Diệp Tố lấy vài giọt Hàn Tinh Bùn khỏi hộp ngừng bôi chỗ đứt gãy của bia đá cho đến khi chúng biến thành màu sắc trong suốt
Sau khi bôi bùn xong nàng về phía những khác: “Chúng đem đoạn bia gãy dính lên”
Đồ Thế thì lập tức khom lưng hai tay dùng sức trực tiếp nâng lên khối bia gãy nhẹ nhàng nhảy một cái áp đoạn bia xuống chỗ gãy đã bôi bùn ông đỉnh bia hỏi vọng xuống: “Làm thế đúng ”
Từ Trình Ngọc chủ động ngự kiếm mang Diệp Tố đến chỗ đứt gãy của tấm bia xem xét
“Tốt ” Diệp Tố lau những giọt Hàn Tinh Bùn thừa đó tiếp tục chữa trị những tấm bia đá khác
……
Năm ngày
“Cô thật sự cần nghỉ ngơi ” Trình Hoài An Diệp Tố vẫn đang ngừng chữa trị các tấm bia đá cách nào hiểu
Tu sĩ thể cần ngủ trong một đoạn thời gian dài nhưng cũng cần đả tọa nghỉ ngơi tựa như bọn họ ở chỗ đã thay phiên nghỉ ngơi ba lần
“Diệp đạo hữu một khi nổi lên hứng thú là sẽ như ” Trong nhóm Lữ Cửu là quen biết Diệp Tố lâu nhất xem như chút hiểu biết về nàng
“Chỉ còn vài tấm bia đá” Từ Trình Ngọc “Nàng hẳn là một chữa trị hết bộ chúng nó”
Đồ Thế nắm pháp trượng về phía Diệp Tố: Rốt cuộc hổ là tử Thiên Cơ Môn
Muốn dùng Hàn Tinh Bùn khi luyện hóa kết dính hai khối bia với thì còn cần luyện khí sư dùng linh lực dàn trải đều bùn các vết nứt Diệp Tố làm việc cực kì kiên nhẫn chẳng qua thể tránh khỏi tiêu hao linh lực quá mức
Thức hải trong linh phủ của nàng bắt đầu cuồng sôi trào chẳng qua lần ẩn ẩn mang theo ý vị nôn nóng
……
Diệp Tố lui về một bước chút mỏi mệt : “Toàn bộ bia đá đã chữa trị ”
Nàng tấm bia đá cuối cùng đã chữa trị xong đó trong hộp tay vẫn còn thừa một lớp Hàn Tinh Bùn mỏng
Mọi quanh rừng bia đá tức khắc phát hiện linh khí loãng vốn phiêu đãng nhanh trong trung đã dần dần bắt đầu di chuyển chậm
“Tốc độ biến mất của linh khí đã giảm bớt” Đồ Thế là cảm nhận hết tu vi của ông cao nhất cũng quen thuộc nơi nhất
“Cô nghỉ ngơi một chút ” Từ Trình Ngọc “Nơi chúng thủ hộ”
“Được” Diệp Tố cũng cự tuyệt tìm một khối đất trống đó xuống nhập định nghỉ ngơi
Đồ Thế tấm bia đá ở giữa trái bỗng nhiên lắc đầu: “Không đúng đúng”
Ông như phát điên chạy vòng quanh những tấm bia đá đã chữa trị chạy vài vòng rốt cuộc ông cũng dừng quỳ hai gối xuống đất vẽ vẽ gì đó khi vẽ tất cả vị trí của các tấm bia đá thì hiện một pháp trận
“Ha ha ha ha ha” Đồ Thế to nhưng lệ nóng đảo quanh hốc mắt “Pháp trận Thế mà là pháp trận”
Mấy Từ Trình Ngọc nhíu mày về phía Phật Tử trong lòng nổi lên nghi ngờ
“Hai trăm năm suốt hai trăm năm” Đồ Thế gắt gao nắm lấy pháp trượng “Ta mà phát hiện nơi là pháp trận”
Phù tu và pháp tu tuy rằng một mạch nhưng vẫn chỗ tương thông Trình Hoài An thể hiểu một chút suy nghĩ của Đồ Thế những tấm bia đá thế nhưng là một đại hình pháp trận mà thân là pháp tu như ông đã ngây ở đây hai trăm năm phát hiện cho dù lai ai cũng khó lòng mà tiếp thu sự thật
Đồ Thế quỳ mặt đất đột nhiên phun mấy khẩu huyết dọa đám tiểu bối nhảy dựng
“Tiền bối” Chu Vân lập tức tiến lên đỡ lấy ông hỏi “Ngài chứ
Đồ Thế phất tay tự lên: “Ta pháp trận lực lượng cường đại chỉ là ghi nhớ trận pháp đồ nên mới tổn thương tâm thần”
“Nếu là pháp trận thì nhất định sẽ mắt trận” Liên Liên tiến lên “Tiền bối cách nào để phá trận “
Đồ Thế cố gắng định linh phủ lắc đầu : “Chưa cần đến chuyện biết thể tìm mắt trận nhưng trận thể phá”
“Vì ” Liên Liên hỏi
“Trận cuồn cuộn khổng lồ là loại thường thể thiết lập ” Đồ Thế “Trấn khóa ở trung tâm cửa sinh tử của trận tất cả đều đã chặt đứt pháp trận đang trấn áp thứ gì đó”
Tu chân giới đã từng vô số đại năng thậm chí Thần Vẫn kỳ còn các thần giáng thế khắp nơi sẽ luôn vài địa phương dùng để trấn áp tà vật hoặc yêu thú
Đồ Thế trận pháp thì biết vật trấn áp phía nhất định tầm thường
“Linh khí trong giới tiêu tán vô cùng khả năng là vì trận pháp hao tổn” Ông “Chúng phá trận mà ngược tu bổ nó”
Không ai dị nghị gì khác
“Hai chúng tuy là phù tu nhưng từng thấy qua những phù văn cần học một đoạn thời gian” Trình Hoài An “Không bằng chờ Diệp đạo hữu nghỉ ngơi xong tính toán làm thế nào”
“Các ngươi cứ ở đây chờ” Đồ Thế chống pháp trượng xuống đất một cái thật mạnh “Trên bia đá nhất định chỉ phù văn pháp trận khổng lồ như thế tất nhiên sẽ còn những tiểu pháp trận khác liên kết với sẽ xem xét ”
Đồ Thế chọn đoạn trung gian của pháp trận để bắt đầu tìm kiếm dấu vết
……
Mỗi tay của Diệp Tố nắm một khối thượng phẩm linh thạch do Mã Tòng Thu đưa qua đó nhắm mắt nhập định xem linh phủ của bản thân ánh sáng của thức hải ảm đạm nàng ngừng tới gần “mặt biển” đó cứ trầm xuống
Trong nháy mắt thức hải liền vây lấy nàng vô số ký ức trôi qua
Diệp Tố ngưng thần ký ức trôi qua bên chờ đến khi thấy ký ức mà bản thân xem liền lập tức nhấn mở
—— là rừng bia đá trong tiểu bí cảnh đầu tiên mà cùng các sư sư tiến
Kỳ quái ở đây cũng vài tấm bia đá tổn hại vết nứt dài nhưng một cái nào đứt gãy tất cả bia đã vẫn “ thây”
Dư quang của Diệp Tố thấy cái gì đó đó là……
Thức hải chỉ thể tái hiện những thứ nàng đã từng gặp qua Diệp Tố kỹ hơn cũng
trạng thái của đồ vật đó thì mấy ngày nay nàng đã quá quen thuộc là Hàn Tinh Bùn đang dính chỗ tổn hại của bia đá
Trong phút chốc Diệp Tố liền nhớ tới Du Phục Thời