Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 6
“Đại sư tỷ tỷ thấy kiện pháp khí mà họ đặt giá bên Kỹ thuật khắc hoa văn kém thật sự” Tây Ngọc khó hiểu “Vậy mà hét giá một nghìn trung phẩm linh thạch còn là bảo bối trấn tiệm của bọn họ nữa chứ”
“Đó là phong văn” Diệp Tố “Thêm phong văn lên thân đao đúng là sẽ giúp khi chiêu linh lực thể bùng nổ sát thương lớn hơn”
“Phong văn” Hoa văn thân đao nãy khắc hoa hòe lòe loẹt nên Tây Ngọc
Diệp Tố giải thích: “Thân đao đó sở hữu đến hai loại phong văn biến hình hiếm thấy theo lý mà hiệu quả thể tăng gấp đôi Tuy nhiên lẽ luyện khí sư hiểu rõ về phong văn nên một nét đã vô tình phá vận thế đã dựng lên đó nếu đao thật sự dùng thì ngược sẽ làm tắc nghẽn linh lực của dùng đao vung đao càng nhanh sẽ càng cảm thấy linh lực dồn đứt đoạn”
Hạ Nhĩ hỏi: “Đại sư tỷ phong văn biến hình là cái gì”
“Là cái gì” Minh Lưu Sa bên cạnh cũng tò mò phun từng chữ
“Trong Tàng Điển Các tầng thứ tư quyển sách ở góc sâu nhất đó tất cả về các loại hoa văn hiếm khắc lên pháp khí” Diệp Tố đảo mắt qua ba sư “…Thôi bỏ mấy đứa cũng chẳng chịu ”
Minh Lưu Sa am hiểu về luyện chế những pháp khí nhỏ đặc biệt là ám khí Tây Ngọc thích đao tứ sư Hạ Nhĩ cảm thấy hứng thú với luyện kiếm bọn họ giống Diệp Tố là sách gì cũng xem họ chỉ những sách vở thư tịch liên quan đến phương diện mà am hiểu mà thôi
Diệp Tố xổm xuống đất dùng ngón tay vẽ mặt đất hai đạo phong văn biến hình: “Hai đạo phong văn vốn dùng để thêm lô đỉnh chuyên dùng cho luyện đan sư chúng thể giúp tăng hỏa lực của đan hỏa nhưng thêm các pháp khí khác thì biến hình mới khắc lên niên đại của chúng đã từ xa xưa truyền tới nay đã thiếu vài hoa văn dùng tự tìm cách bổ cứu nếu sử dụng”
Ba sư xổm đắm chìm trong đó Tây Ngọc vô ý thức vẽ đất phong văn biến hình mà Diệp Tố họa
“Mấy đứa ở đây đợi tỷ một lát” Diệp Tố dậy rời bao lâu nàng trở tay cầm ba cái ngọc giản
“Đại sư tỷ cái tốn bao nhiêu tiền” Hạ Nhĩ hỏi
“450 hạ phẩm linh thạch” Diệp Tố phân ngọc giản cho các sư sư “Về kiến thức gì đều sẽ đây các cứ xem là ”
Ngọc giản cũng là loại rẻ nhất tuy rằng lưu bao nhiêu thông tin nhưng vẫn thể dùng
“Đại sư tỷ chúng còn bao nhiêu tiền” Tây Ngọc tính tính
“Đều là những đồ vật cần thiết” Diệp Tố về đằng xa “Lúc nãy hạ kiếm thấy hình như ngoài thành ngôi miếu hoang tối nay chúng đến đó nghỉ ngơi ”
Ngay cả Tích Cốc Đan cũng mua mấy bình tất nhiên càng khả năng tiêu tiền để dừng chân cũng may bốn ai để ý đến cảnh cả nhóm khỏi thành tìm ngôi miếu hoang liền tiến để qua đêm
Lúc Diệp Tố vẫn còn đang suy tư biết dùng những tài liệu lẻ tẻ mà sư phụ phân cho luyện chế thành pháp khí gì thể bán thì đột nhiên nhận lời nhắn từ Vu thủ vệ truyền đến
[Tật Tốc Phù thể dùng giúp gia tăng tốc độ của nhiều phù thật sự là do con vẽ]
Diệp Tố cầm truyền tin ngọc điệp bỗng nhiên phắt dậy Tật Tốc Phù ngay cả Hợp Thể Kỳ cảnh giới cũng thể dùng Không hổ là phù chú đã tiền bối cải tiến
Nàng lấy từ trong túi trữ vật một xấp lá phù đã vẽ đó với các sư sư : “Tật Tốc Phù ngay cả Vu thủ vệ Hợp Thể Kỳ cũng thể sử dụng nên hẳn là nó thật sự giới hạn cảnh giới như lời tiền bối đã trong bút ký Ngày mai chúng bán phù tích cóp tiền mua một chút tài liệu ba tháng là vòng tuyển đầu của Phá Nguyên Môn chúng luyện pháp khí thời gian đó”
……
Ngày hôm ở một con đường buôn bán tấp nập nào đó của Định Hải thành mọc lên một cái sạp mới sạp một tấm ván gỗ một hàng chữ: Bán Tật Tốc Phù
Trên đường đến như thoi nhưng ai chịu dừng xem cái gọi là Tật Tốc Phù bốn đất chống tay lên cằm chằm chằm dòng qua lâu lâu qua sạp bên trái một lúc sang sạp bên sạp nào cũng ăn nên làm tệ nhất cũng là xem chỉ “sạp” của bọn họ ngay cả một bóng xem cũng
Hạ Nhĩ đống Tật Tốc Phù đang bọn họ dùng đá đè mặt đất: “Có là do chúng bàn ”
Tây Ngọc soi soi gương mặt trong chiếc gương nhỏ của cô bé sửa sang tóc chỉnh chỉnh cây trâm cài hình đao nhỏ màu hồng: “Tỷ cảm thấy là do chúng rao hàng xung quanh sạp nào cũng rao hàng chào mời khách nhân hết”
Các sạp hai bên sạp nào cũng rao thanh âm nhanh lưu loát quả thực dễ dàng hấp dẫn lực chú ý của ngang qua
Mọi một lát đó tất cả ánh mắt đồng loạt dừng Minh Lưu Sa
“Gì đó” Minh Lưu Sa chậm rì rì hỏi
“Sư nhiệm vụ rao hàng giao cho ” Diệp Tố vỗ vỗ vai Minh Lưu Sa “Ta họa bán công bằng”
Minh Lưu Sa chỉ chồng Tật Tốc Phù thứ hai mặt đất: “Ban đầu tỷ là cho mà”
Diệp Tố còn lạ gì tâm tư của nhị sư : “Chờ tiền sẽ vẽ bù cho hai mươi tờ”
Lúc Minh Lưu Sa mới lòng mà thanh thanh giọng lên mở miệng: “Mời các đạo hữu qua các đạo nhân ghé bổn sạp của chúng một cái ở đây chúng bán Tật Tốc Phù giới hạn cảnh giới thời gian hiệu lực mười lăm phút hàng ngon giá rẻ lừa già dối trẻ xem xem ngay nào”
Tốc độ chuyện nhanh nhưng từ ngữ rõ ràng đặc biệt lúc còn tiết tấu dễ thu hút đối diện ngoài như biết hụt là gì liên tục lên tiếng rao hàng mời chào khách so với cái ngữ chuyện chậm rì rì đó đối lập như thay đổi thành một khác cất giọng khiến cho thanh âm của các sạp hai bên lép vế
Thanh âm thiếu niên trong trẻo của Minh Lưu Sa đường phố mười phần khiến chú ý qua bao lâu quả thật bước tới nhưng đến mua Tật Tốc Phù mà mà tới trào phúng: “Tật Tốc Phù Còn giới hạn cảnh giới Ta sống lâu như còn thấy qua phù chú lợi hại như bán ở sạp phô bên đường ”
Thanh âm nhỏ nên liền thu hút ít hiếu kì tụm vây quanh mồm năm miệng mười bàn tán
“Tuy rằng nơi Tứ Thời thành nhưng Định Hải thành cũng nhỏ phù sư cũng ít trẻ tuổi mạnh miệng càn cũng cẩn thận một chút”
Tứ Thời thành là địa bàn của Ngũ Hành Tông túm đại một đường thì chín phần mười chính là phù sư
“Cho dù là Ngũ Hành Tông nữa cũng dám cái gì mà giới hạn cảnh giới trẻ tuổi hiện giờ cũng thật dám bốc phét”
Diệp Tố ngẩng đầu: “Là thật các mua về thử là sẽ biết ”
“Vẫn còn mạnh miệng cơ đấy”
“Mọi nhường cho qua một chút ở đây phù sư đây” Có chen “Để ngài xem thử ”
Một nam nhân trung niên mặt gầy sọp chen đến mặt bốn xổm xuống cầm lấy một tờ Tật Tốc Phù cẩn thận đánh giá: “Phù tuy rằng vẽ bằng một nét dứt khoát nhưng cũng chỉ là làm nét để hù mà thôi đây là Tật Tốc Phù là giả”
Minh Lưu Sa giật tờ Tật Tốc Phù từ nam nhân trung niên mặt gầy: “Vị phù sư ngay cả Tật Tốc Phù biến hình họa pháp cũng thì cũng chẳng phù sư lợi hại gì đừng mất công làm chi”
Người bên cạnh nam nhân trung niên mặt gầy phá lên: “Tiểu tử gạt mà sợ loét đầu lưỡi khéo cho ngươi vị là phù sư Ngũ Hành Tông đấy”
“Vậy mà dám phù sư Ngũ Hành Tông bản lĩnh ha ha ha ha hôm nay cũng coi như là mở mang tầm mắt”
Hiển nhiên mọi xung quanh đều quen biết nam nhân trung niên mặt gầy nên ai nấy cũng đều sôi nổi phụ họa chỉ chỉ trỏ trỏ mấy Diệp Tố
Nam nhân trung niên mặt gầy khiêm tốn sờ sờ râu nhưng trong mắt giấu đắc ý: “Tiểu đạo hữu thoạt còn trẻ nên trở về chuyên tâm tu luyện cho chớ nhầm đường lạc lối”
Minh Lưu Sa xùy một tiếng : “Phù hề vấn đề nếu tin mọi mua một tờ thử mà xem”
Nam nhân trung niên nhíu mày: “Ta liền biết phù vấn đề còn mua một tờ thử làm gì”
Mọi xung quanh sôi nổi gật đầu: “Sợ là đây là phù sư Ngũ Hành Tông cứng miệng lừa gạt cho qua đây mà”
“Phù dùng thử ông dám chắc phù vấn đề” Minh Lưu Sa hỏi
Nam nhân trung niên Minh Lưu Sa lắc đầu: “Người trẻ tuổi đừng cưỡng từ đoạt lí”
Diệp Tố đất bỗng vươn một ngón tay với nam nhân trung niên: “Một tờ phù chỉ giá mười trung phẩm linh thạch mắc giả một phạt mười Nếu phù thật sự vô dụng chúng sẽ đền ông một trăm trung phẩm linh thạch chư vị ở đây đều thể làm chứng”
Người qua đường xem náo nhiệt chê việc càng nháo càng lớn tức khắc trăm miệng như một lập tức đổi hướng sang xúi giục phù sư trung niên mua lá phù
“Phù sư ngài mua thử kiểu gì cũng lỗ”
“Cho bọn họ bồi thường một trăm trung phẩm linh thạch”
“ ”
Nam nhân trung niên mặt gầy một phần giữ mặt mũi một phần ham một trăm trung phẩm linh thạch của đối phương cuối cùng cắn răng đáp ứng lấy mười trung phẩm linh thạch: “Các ngươi đừng mà hối hận bán cho một tờ”
Minh Lưu Sa và Diệp Tố liếc nhận lấy linh thạch đưa tờ phù trong tay cho ông : “Vì để công bằng bằng phù sư ngay tại đây mời một vị tới thử xem”
Mọi chung quanh ồn ào: “ thử xem”
Trung niên nam nhân mặt gầy cầm lá phù lão chỉ là một ngoại môn tử của Ngũ Hành Tông mười trung phẩm linh thạch đối với ông mà cũng là số tiền nhỏ Tật Tốc Phù là phù thuật cơ bản nhất của mỗi phù sư lão đã vẽ mười mấy năm thể nào quen thuộc hơn nữa phù thuật vẽ lá phù rõ ràng là sai nghĩ đến một chút nữa đám đền cho lão một trăm trung phẩm linh thạch tâm lão liền yên : “Tất nhiên là ”
Nam nhân trung niên mặt gầy chọn một rõ ràng là lão quen từ Minh Lưu Sa chỉ làm như nhận chỉ một điểm làm điểm bắt đầu và một điểm làm điểm kết thúc: “Hai vị thể thử xem tiên dùng chính tốc độ của bản thân di chuyển một lần đó dùng phù của chúng di chuyển cùng quãng đường đó”
Mọi xung quanh đều tự giác nhường một con đường điểm đầu cách điểm cuối xa chỉ tầm nửa con phố tất cả mọi đều thể quan sát rõ ràng
Nam nhân trung niên mặt gầy lão chọn gật gật đầu đối phương trong nháy mắt liền di chuyển từ điểm đầu đến điểm cuối tốc độ mau
Chờ trở Minh Lưu Sa : “Phù sư hiện tại thể thử lá phù của chúng ”
Trong đám hai trẻ tuổi ở một sạp gần đó khỏi lắc đầu: “Trước bàn tới phù vấn đề vị phù sư cùng thử phù là quen từ còn trao đổi ánh mắt với thử phù chỉ cần cố ý thả chậm tốc độ một chút một trăm trung phẩm linh thạch liền tới tay”
“Năm nào cũng xuất hiện vài kẻ ngu dốt như chúng về thôi” Thanh niên vẻ lớn tuổi hơn
Hai xoay còn kịp xa thì đường phố liền vang lên từng đợt xôn xao hiển nhiên chuyện gì đã xảy bọn họ đầu thử phù đã thấy nữa
Thì nam nhân trung niên mặt gầy dán phù lên thử phù thử phù mới nhấc chân liền chạy nhanh như bay về phía khống chế bản thân chỉ để một đạo tàn ảnh liền mất hút ở phía
Mọi vội vàng đuổi theo xem lúc mới phát hiện thử phù cả thân đã dính trong bức tường ở phía cuối con đường nếu bức tường ngăn biết chạy tới tận
Lúc sáng suốt đều nhận phù thật sự là Tật Tốc Phù hơn nữa tốc độ là nhanh bình thường
“Thật sự là giới hạn cảnh giới ” Có mấy cơ linh liền chạy trở về hỏi nhóm Diệp Tố
“Ít nhất Hợp Thể kỳ đều thể dùng” Diệp Tố
Tật Tốc phù là phù thuật cấp cơ sở thường chỉ tác dụng cho Luyện Khí và Trúc Cơ kỳ đối với những cảnh giới cao hơn hầu như hiệu quả gì Cho dù vốn thường chỉ Trúc Cơ dùng nhưng đây là giới hạn cảnh giới vả xem uy lực lúc thử phù cũng đủ để một lần bảo mệnh trong tình huống nguy cấp
“Ta mua một tờ mười tờ” Người nọ lập tức ném cho Diệp Tố một trăm trung phẩm linh thạch cầm mười tờ Tật Tốc Phù chạy mất sợ đuổi theo giành với
Lúc mọi chuyển từ hiếu kì sang lục túi trữ vật của mười trung phẩm linh thạch một lá bùa tính là rẻ nhưng nếu thật sự là giới hạn cảnh giới thì cũng thể coi là một món hời
“Đạo hữu cũng một tờ”
“Ta mua hai tờ”
“Ta cũng ”
Diệp Tố bọn họ vây kín mít 39 tờ Tật Tốc Phù giá mười linh thạch trung phẩm một tờ tranh mua nhoáng cái đã còn