Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 59
Nam nhân cao lớn tóc hoa râm rối bời trong nháy mắt dịch chuyển đến sườn núi ông thu dây thừng làm từ da thú thả Trình Hoài An cùng Liên Liên đôi mắt mọi mặt một vòng Lữ Cửu môn phái nhưng ba chữ to tướng đạo bào của Diệp Tố thì trừ phi thất học nếu ai cũng đều
Thanh âm của ông khàn khàn khô ráp giống như đã lâu từng chuyện thậm chí phát âm cũng chút rõ: “Thiên Cơ Môn vẫn còn phế tông ”
Diệp Tố: “…… Giọng của tiền bối khỏe thì cũng cần lên tiếng ”
Nam nhân tóc rối hắng giọng một tiếng sang mấy bên cạnh cuối cùng dừng Từ Trình Ngọc “Đệ tử Ngô Kiếm Phái Thần thức lúc là của ngươi Sao ngay cả việc che giấu thần thức cũng biết”
Từ Trình Ngọc thoáng qua Diệp Tố một cái trả lời: “Vừa mới tiến giai lên Nguyên Anh kỳ nên khống chế thần thức vẫn còn quá thuần thục”
“Hai chứ” Mã Tòng Thu hỏi hai Trình Hoài An
“Không việc gì” Trình Hoài An lắc đầu đó khom với nam nhân phía : “Đa tạ tiền bối đã cứu giúp”
Thể lực của phù tu so với kiếm tu lúc cùng Liên Liên phản ứng chậm nhất nên lọt ở phía cùng chờ đến khi sắp đến sườn núi thì từ ở bên cạnh đột nhiên xuất hiện một luồng bão cát trực tiếp ập về phía hai
Trình Hoài An và Liên Liên lập tức khởi động kết giới chống đỡ nhưng bọn đã lọt trung tâm của bão cát kết giới căn bản chống chịu bao lâu ngay khi kết giới vỡ thì hai liền cuốn phăng ngất
Chờ đến khi tỉnh thì phát hiện bản thân đang quỳ đất trong sơn động cả nam nhân tóc rối dùng dây thừng da thú trói chặt khi bão cát tan thì nam nhân liền mang theo bọn họ đến sườn núi bên
Quần áo nam nhân đã sớm rách mướp nên bất cứ dấu hiệu tông phái nào Từ Trình Ngọc do dự một lát chắp tay hỏi: “Chúng nhầm Vực Sâu Vô Tận mới đến nơi xin hỏi tiền bối là của tông phái nào”
Có thể biết Thiên Cơ Môn gần phế tông thì hẳn là tiến đây trong vòng mấy trăm năm trở đây thôi
Nam nhân tóc hoa râm rối xù thanh âm nghẹn ngào: “Ta là tử Vạn Phật Tông Đồ Thế”
“Ngài chính là Phật Tử năm đó mất tích ở Hoang Thành bí cảnh ”
Hai trăm năm Phật Tử của Vạn Phật Tông đến khu vực phụ cận Quy Tông Thành tiến Hoang Thành bí cảnh từ đây liền ai gặp qua ông nữa ngay cả mệnh đèn cũng tắt
Vạn Phật Tông mỗi 500 năm sẽ từ nhóm nội môn tử chọn Phật Tử hoặc Thánh Nữ để đảm nhiệm chức vị tông chủ trong tương lai vẫn luôn lời đồn rằng Đồ Thế là thích hợp làm Phật Tử bộ dáng quá thô man khác một trời một vực tới khí khái thanh tuấn thường thấy của một vị Phật Từ ngay cả tên cũng ngược với Phật ý phổ độ chúng sinh và đó quả thật chính là Phật Tử nhiệm kỳ ngắn nhất trong lịch sử của Vạn Phật Tông chỉ một năm
“Hai trăm năm rốt cuộc cũng tiến đây” Đồ Thế đám Diệp Tố “Còn tính chút bản lĩnh bất quá tới thì cùng đừng nghĩ nữa nơi thể ”
Diệp Tố tổ quạ đầu Đồ Thế nghĩ thầm hai trăm năm tóc của hòa thượng cũng đã dài đến eo thể thấy xác thật khó để ngoài
“Đồ tiền bối nơi đây là nơi nào” Từ Trình Ngọc hỏi
“Nơi …… Ai đó” Đồ Thế một nửa thì đột nhiên phía sườn núi hét lớn một tiếng
Mọi đầu theo ánh mắt của ông vùng đất phía sườn núi vốn bằng phẳng nay đột nhiên thay đổi bộ dáng hoang thổ dần dần vặn vẹo từng khối bia đá phá đất trồi lên
Những tấm bia đó cao lớn san sát tấm đứt gãy tấm bề mặt đã mài mòn rõ nữa tấm bia đá ở trung tâm một cây pháp trượng nhưng đã rút lên
Diệp Tố nhíu mày đang cầm pháp trượng giữa rừng bia đá tiểu sư
Sắc mặt Đồ Thế cực kỳ khó coi ông thi triển Súc Địa Thành Thốn trong nháy mắt chạy tới mặt Du Phục Thời nâng tay định đánh xuống
“Tiền bối hạ thủ lưu tình” Diệp Tố lập tức dán một tờ Tật Tốc Phù lên đuổi theo Đồ Thế che chở mặt Du Phục Thời khởi động Phi Kính Giáp “Chỉ là hiểu lầm mà thôi”
Phi Kính Giáp đỡ công kích của tu sĩ Hợp Thể kỳ nhưng ít nhất thể kéo dài chút thời gian
Đồ Thế nhíu mày ngừng tay đánh giá Du Phuc Thời: “Vậy mà thể phá pháp trận của ngươi là phương nào”
Du Phục Thời xoay xoay pháp trượng trong tay căn bản Đồ Thế hỏi chuyện mà ngược chọc chọc eo Diệp Tố đang chắn ở phía : “Đói bụng”
Diệp Tố: “……”
Đồ Thế tốc độ của Diệp Tố làm cho kinh sợ thấy nàng xé một lá phù từ lưng xuống mới hiểu vì một tu sĩ Kim Đan kỳ thể đuổi kịp
“Tiểu sư đó của Thiên Cơ Môn thoạt còn giống Phật Tử hơn Đồ Thế tiền bối nữa” Liên Liên ba ở đằng xa chút đáng tiếc “ mà ngày thường cứ một bộ ”
Chu Vân chút đắc ý: “Đó là cô thấy qua một tiểu sư khác của Thiên Cơ Môn đó dáng đ ĩnh bạt như tùng tĩnh như cô nguyệt Lục Trầm Hàn còn bằng một góc của ”
“Hồ ngôn loạn ngữ” Liên Liên tin diện mạo khí độ cùng tu vi của Lục Trầm Hàn chính là xuất sắc nhất trong thế hệ tu sĩ trẻ tuổi hiện nay
“Không tin thì thôi” Chu Vân vui vẻ “Hắn đang học kiếm ở Ngô Kiếm Phái về cũng chính là sư của ”
Liên Liên do dự: “Thật là còn hơn cả Lục Trầm Hàn ”
“Thật phân cao thấp với Du công tử đó” Chu Vân
Bọn họ ngày thường khi chuyện sẽ gọi đạo hữu hoặc gọi thẳng tên nhưng sư biết vì cứ luôn gọi Du Phục Thời là Du công tử nên Chu Vân cùng Mã Tòng Thu cũng học theo xưng hô như
Bên trong mắt Đồ Thế hiện lên sát ý thanh âm khàn khàn : “Pháp trượng trả đây”
Diệp Tố nghiêng cầm lấy pháp trượng từ tay Du Phục Thời cầm trong tay thì khỏi nhướng mày phong cách luyện chế cực kỳ giống với phong cách của trưởng môn sư phụ nhưng Trương Phong Phong cũng chỉ mới hơn hai trăm năm tuổi mà Phật Tử kẹt ở trong cũng đã hơn hai trăm năm
“Tiểu sư của chỉ là cảm thấy điêu khắc tên pháp trượng chút quen mắt giống như là phong cách của sư tổ” Diệp Tố đưa pháp trượng trả cho Đồ Thế
Đồ Thế nhíu mày: “Sư tổ Chưởng môn hiện tại của Thiên Cơ Môn là ai”
“Trương Phong Phong” Diệp Tố “Không biết Phật Tử biết ”
“Là Ta nhớ năm đó chỉ mới cao đến đầu gối của ” Đồ Thế như lâm hồi ức ngữ khí ôn hòa xuống: “Pháp trượng đúng là do sư tổ của các ngươi luyện chế cho ”
Sau khi ông giải thích mọi mới biết nguyên lai là Phật Tử khi chọn thì đến Phật Tháp để tuyển Tứ Lăng Đài Sen Pháp Trượng Lúc trong Phật Tháp pháp trượng nào thích hợp với Đồ Thế trong Vạn Phật Tông vin cớ mà ý kiến cho rằng ông thể đảm đương Phật Tử thu hồi Phật Châu Mãi cho đến khi Đồ Thế tìm đến Thiên Cơ Môn sư phụ của Trương Phong Phong giúp ông luyện chế một thanh pháp trượng nên cuối cùng giữ danh hiệu Phật Tử
“Hai trăm năm Vạn Phật Tông hiện giờ Phật Tử Thánh Nữ ” Đồ Thế hỏi
Diệp Tố rõ lắm sự tình của các đại tông môn nên sang những khác cuối cùng Từ Trình Ngọc bước lên một bước : “Vạn Phật Tông hơn một trăm năm tuyển một Thánh Nữ nhưng đó……đã chết từ đó đến nay đã hai mươi năm thế nhưng vẫn tuyển tân Phật Tử hoặc Thánh Nữ”
Hai mươi năm trong mắt của tu sĩ tính là quá dài
“Tiền bối do Vạn Phật Tông thấy mệnh đèn của ngài đã tắt nên cho rằng ngài đã gặp bất trắc nên đó đã tuyển Phật Tử và Thánh Nữ mới để tiếp nhận chức vụ” Chu Vân “Chờ khi ngài rời khỏi đây nhất định sẽ thể tiếp tục làm Phật Tử”
Đồ Thế lắc đầu: “Giới mỗi tháng ngày cuối cùng của tháng sẽ nổi lên bão cát đen hai trăm năm qua đã thử qua vô số lần nhưng mãi vẫn tìm lối ”
“Khi lọt Vô Tận Vực Sâu nếu phát hiện thông đạo nối đến giới thì sẽ đói chết hoặc là yêu thú ăn phát hiện thông đạo đây thì mãi mãi về sẽ nhốt ở nơi ” Đồ Thế nét mặt trào phúng “Vô luận là như thế nào thì đây đều là một cái tử lộ”
“Đây là cái gì” Diệp Tố đột nhiên chỉ tay mấy tấm bia đá hỏi
“Không biết hẳn là trung tâm của giới” Đồ Thế
Năm đó khi ông phát hiện Vực Sâu Vô Tận liên tiếp với giới ông đã dùng pháp trận để mở thông đạo rơi nơi lúc đụng bão cát đen nên Kim Đan vỡ nát vì thế nên dẫn đến mệnh đèn của Đồ Thế trong Phật Tháp tắt
Cũng may Đồ Thế tìm đường sống trong chỗ chết ngờ thể ở chỗ một lần nữa kết đan thành công mất hai trăm năm thời gian để tu luyện lên Hợp Thể kỳ
“Mỗi lần bão cát đen xuất hiện sẽ gây tổn hại cho bia đá” Đồ Thế “Lúc đầu để ý nhưng một trăm năm qua các tấm bia đá ngừng nứt gãy linh khí biết vì cũng dần khô cạn thế nên mới thiết lập một trận pháp miễn cưỡng giữ một chút linh khí”
Trong giới một khi còn linh khí chống đỡ nữa thì vạn vật bên trong sẽ biến mất cùng với giới
Mọi trầm mặc từ khi bọn họ tiến Hoang Thành thì gặp chuyện nào cả
Trình Hoài An và Liên Liên về phía rừng bia đá nội dung bia đá gì
Những khác thấy thế cũng tản xung quanh xem xét
“Những thứ giống như là phù văn” Liên Liên
Đồ Thế lập tức qua biết nàng phát hiện cái gì
Tầm mắt Diệp Tố đảo qua rừng bia đá một vòng cảm thấy quen mắt chỉ riêng những tấm bia mà còn cả……hình bóng tiểu sư mấy tấm bia đều quen thuộc dị thường tựa hồ đã gặp qua ở
Lần đầu tiên nàng thấy một rừng bia đá là ở tiểu bí cảnh đầu tiên mà nàng và các sư sư tiến còn Du Phục Thời thì……
“Tiểu sư xoay ” Diệp Tố với Du Phục Thời
Du Phục Thời tay cầm Tích Cốc Đan ngước mắt lên phàm nhân ở đối diện đó rũ mắt xuống đếm số Tích Cốc Đan trong lòng bàn tay vẻ thấy gì hết
Diệp Tố thấy thế thì thở dài một bước tới đặt hai tay lên vai dừng sức vặn đằng
……Nếu đổi thành một thân hắc y thì còn chính là bóng dáng nàng đã thấy trong bí cảnh lần đó
Nàng xoay Du Phục Thời : “Tiếu sư đã từng ném đá làm ngất xỉu ”
Không thấy Du Phục Thời vẫn tiếp tục cúi đầu đếm Tích Cốc Đan
“Số đếm ” Diệp Tố liếc lòng bàn tay của
Du Phục Thời đưa một ngón tay gạt một mớ Tích Cốc Đan sang một bên đó tiếp tục đếm số còn
“Cho nên là yêu thú của bí cảnh đó” Diệp Tố suy tư hỏi “Vô Cực Đan cũng là do bỏ túi Càn Khôn của ”
Ném đồ vật túi Càn Khôn của nàng mà thứ ném còn là đan dược quý hiếm thể làm chuyện mắt chỉ duy nhất tiểu sư mà thôi
Du Phục Thời rốt cuộc hai chữ: “Không ”
“Được ” Diệp Tố nhướng mày tỏ vẻ gì nàng cũng tin
Bất quá nếu Vô Cực Đan vốn trong tay Du Phục Thời thì lẽ trong nguyên tác Ninh Thiển Dao đã gặp qua
Khi hai cùng đều im lặng gì thì ở phía một lần nữa náo nhiệt lên
“Đây hẳn là một loại phù văn” Trình Hoài An kỹ một khối bia đá bã đứt gãy xác nhận: “Cùng loại với phù văn sách cổ bí tông của Ngũ Hành Tông”
“Ngươi biết đây là phù văn gì ” Thanh âm của Đồ Thế đã rõ ràng hơn một chút còn khàn khàn như lúc đầu nữa
Trình Hoài An lắc đầu: “Quyển sách cổ đó là cấm điển của Ngũ Hành Tông chỉ thấy qua bìa sách khi vệ sinh thư tịch mà thôi”
Diệp Tố đã tới nàng đồ án tấm bia gãy một lát quỳ một chân xuống đất vươn một ngón tay vẽ liền mấy bút lên những chỗ đã mờ của bia đá: “Nửa phần của đồ án thể vẽ như thế ”
Ngón tay của nàng chuyển động mau đám Từ Trình Ngọc xem xong còn kịp phản ứng nhưng Trình Hoài An cùng Liên Liên cơ hồ đã lập tức nhớ kỹ
“Sao cô biết thứ ” Liên Liên kinh ngạc hỏi mấy nét bút Diệp Tố bổ sung nàng tùy rằng biết đây là phù chú gì nhưng tuyệt đối là một phù văn chỉnh với phù văn bia đá
“Lúc trong một tiểu bí cảnh đã thấy qua bia đá giống với ở đây đồ văn ở đó còn khá chỉnh” Diệp Tố dậy một tấm bia đá khác dừng một chút “Có lẽ thể thử bổ sung những phù văn khuyết những tấm bia đá ”