Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 58
Diệp Tố tìm Du Phục Thời nhưng nếu nàng rời khỏi thì mở kết giới mà kết giới là lá chắn duy nhất bảo vệ mọi lúc
“Chờ khi bão cát tan chúng sẽ tìm bọn họ” Một tay Từ Trình Ngọc một lần nữa ấn Diệp Tố xuống hô lên “Hiện tại tiên bảo hộ chính ”
Diệp Tố cúi thấp xuống một tay chống xuống đất phóng thích linh lực chống đỡ kết giới cùng với mọi một tay khác thì mở truyền tin ngọc điệp liên lạc với Du Phục Thời
—— phản ứng truyền tin ngọc điệp cũng mất hiệu lực
Năm đều là tu sĩ cảnh giới Kim Đan kỳ trở lên thế nhưng kết giới do bọn họ liên thủ dựng lên gần như cản gió cát bên ngoài
Mã Tòng Thu nhất thời giữ vững phần kết giới ở bên trong nháy mắt liền tan vỡ cát bụi cuồng phong ầm ầm tràn
“Sư ”
“Tòng Thu”
Lữ Cửu ở bên cạnh vươn một tay giữ Mã Tòng Thu nhưng sức gió quá mạnh nàng còn duy trì kết giới nên đủ sức để níu
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc Diệp Tố lấy một tờ Độn Địa Phù dán “bẹp” lên ót của Mã Tòng Thu
bên của giới quá kỳ quái Độn Địa Phù cũng phát huy hết hiệu quả khi dán lên thì chỉ đầu cùng nửa của Mã Tòng Thu trong nháy mắt liền cắm xuống hoang thổ trông như một con đà điểu đang chôn đầu xuống đất tuy nhưng vẫn kiên cường một lần nữa vươn một bàn tay nỗ lực khởi động kết giới
“Đừng dán ” Lữ Cửu thấy “thảm trạng” của Mã Tòng Thu thì lập tức hoảng loạn hô lên với Diệp Tố biết từ sinh lực lượng một lần nữa xuất linh lực từ linh phủ đã sắp cạn khô tiếp tục gia cố kết giới
Diệp Tố: “……”
“Thật ……thế cũng khá ” Mã Tòng Thu nửa chôn đất giọng ồm ồm truyền lên: “Ta còn thấy tiếng gió rít chói tai bên ngoài nữa mọi thể thử xem”
“Sư tiết kiệm chút sức lực ” Chu Vân bất đắc dĩ
Từ Trình Ngọc ngửa đầu bão cát đen mắt : “Không biết nó sẽ kéo dài đến khi nào chúng còn trụ bao lâu nữa”
Diệp Tố đáp lời nàng đang tìm xem phù nào thể dùng cơ hồ tất cả phù chú đều giảm hiệu quả đáng kể
“Tòng Thu lấy linh thạch đây” Từ Trình Ngọc đỡ lấy một nửa kết giới của Chu Vân Chu Vân tiếp lấy một nửa kết giới của Lữ Cửu cứ như xoay vòng sang giúp giảm xóc một chút cho Mã Tòng Thu
“Chờ một chút” Một nửa của Mã Tòng Thu vẫn còn ở mặt đất gian nan dùng một bàn tay cởi túi Càn Khôn khỏi hông lấy linh thạch bổ khuyết linh phủ của bản thân khôi phục là một ít linh lực đó truyền túi linh thạch sang cho mọi
“Bão cát đen sẽ tồn tại mãi chỉ cần chúng cố gắng kiên trì một đoạn thời gian chờ chúng tan là ” Từ Trình Ngọc lấy một ít linh thạch đó đưa túi sang cho Diệp Tố
Diệp Tố quỳ rạp mặt đất bóp nát linh thạch trong tay thức hải trong linh phủ vốn ảm đạm tức khắc liền sung túc trở
Nàng từng trận bão cát đen đang xoay tít bên ngoài đó bỗng nhiên nhắm mắt trong linh phủ
Vẫn như cũ thể đến gần thức hải chỉ thể từ đằng xa
Diệp Tố chằm chằm mảng thức hải đó nơi là linh phủ của nàng tất cả mọi thứ trong nên chịu sự khống chế của nàng một mảng thức hải cho dù lợi hại đến mức nào mà nàng thể dùng thì cũng nên cút khỏi linh phủ của nàng
Có lẽ là cảm ứng cảm xúc của chủ nhân linh phủ nên mảng kim sắc thức hải đột nhiên cuồng kịch liệt từng đợt sóng dồn dập vỗ sang hai bên
Diệp Tố mặt chút biểu tình thức hải bên trong linh phủ của ánh kim sắc của linh phủ càng đậm thì thức hải càng ảm đạm
Một lúc lâu thức hải dần dần bình tĩnh thoạt trở nên dịu ngoan dị thường
Tinh thần Diệp Tố động một cái liền thấy bản thân đã dịch chuyển đến phía thức hải đây là lần đầu tiên nàng thấy chân thân của thức hải
Nhìn từ xa giống như một biển nhưng trực diện từ xuống giống một mảnh kim sắc ngân hà thần thức chảy xuôi chậm rãi lấp lánh như những ánh
Diệp Tố vẫn như cũ thấy Kim Đan của nàng xem đã thật sự hòa tan trong thức hải
Nàng tiến đến gần sát thức hải duỗi tay chạm cảm giác lành lạnh của dòng nước mà là vô số thần thức lọt qua các kẽ ngón tay của nàng mang theo sương mù mờ ảo
Diệp Tố động tinh thần một lần nữa vớt lên một nhúm thần thức xem kĩ thì thấy ánh kim sắc giống như làn sương mù mờ bao quanh nó
Sau đó nàng mở mắt bão cát bên ngoài kết giới nhắm mắt một lần nữa thần thức mang theo tầm của nàng xẹt qua ngàn dặm khắp nơi đều là cánh đồng hoang vu bão cát đang càn quét bừa bãi
Trong mấy đang nấp sườn núi chỉ Từ Trình Ngọc cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ nhận thấy một cổ thần thức đột nhiên xuất hiện
Bọn họ cách quá gần nên Từ Trình Ngọc biết là ai cũng khó
Sao Diệp Tố thần thức
Chẳng lẽ là nàng vẫn luôn che giấu cảnh giới
Trong lòng của nghi hoặc nhưng cũng dám phân thần nghĩ nhiều chỉ đành tập trung gia cố kết giới
Thần thức của Diệp Tố phảng phất giới hạn ngừng kéo dài mở rộng xung quanh nhưng nàng tìm mãi vẫn phát hiện tung tích của ba mất tích
Đang lúc nàng định thu hồi thần thức thì bỗng nhận thấy cách sườn núi xa một huy3t động lõm trong núi
Thần thức của Diệp Tố dừng chút do dự huy3t động
Trong huy3t động Trình Hoài An cùng Liên Liên đã ngất quỳ rạp mặt đất bên hông còn trói bởi hai sợi dây da thú quỳ ở giữa là một nam nhân đầu bù tóc rối mặt mày đầy râu đang cầm một đầu dây thừng trong tay
Hô hấp của hai vững vàng dáng vẻ thương Diệp Tố mới thở một thì nam nhân quỳ mặt đất tựa hồ như phát hiện thần thức đang trộn bỗng nhiên ngước mắt lên duỗi một ngón tay : “Trục (xuất)”
Ngay đó thần thức của Diệp Tố liền bắn trở về
Trong kết giới sườn núi Diệp Tố cả run lên mở mắt thần thức một lần nữa trở về thức hải
Từ Trình Ngọc bên cạnh xa lạ với loại phản ứng của Diệp Tố: “Có phát hiện cô ”
Diệp Tố cũng kinh ngạc chuyện phát hiện dùng thần thức chỉ : “Trình Hoài An cùng Liên Liên tạm thời việc gì ở giới còn khác”
Nàng nhớ tới diện mạo cùng trang phục của nọ bổ sung thêm: “Hình như đã tiến lâu đó ”
“Tiến lâu đó” Từ Trình Ngọc suy nghĩ một chút liền hiểu “Là đã tiến Hoang Thành bí cảnh”
“Hẳn là hai bọn họ đang trong tay ông ” Diệp Tố vẫn phát hiện tung tích của Du Phục Thời
Nàng đã mang đây thì cũng mang chỉnh trở
“Nếu đã còn tồn tại đến lúc thì bão cát đen nhất định sẽ lúc tan ” Từ Trình Ngọc cũng thả lỏng một chút “Chúng cứ cố gắng kiên trì đến lúc nó biến mất thì sẽ thôi”
Cũng may Mã Tòng Thu còn một vạn thượng phẩm linh thạch đủ để bọn họ chống đỡ một thời gian
……
Đại khái khi mười hai canh giờ trôi qua bão cát đen rốt cuộc cũng dần yếu bớt thậm chí bắt đầu dấu hiệu tan
Năm sợ đây chỉ là hiện tượng giả khi bão cát sẽ còn quét qua một lần nữa nên đợi thêm một canh giờ mới triệt khai kết giới
“Lữ đạo hữu Chu sư ” Mã Tòng Thu đôi tay run rẩy chống lên mặt đất “Giúp một chút rút giùm với”
Lữ Cửu cùng Chu Vân nén mỗi ôm lấy một chân của dùng sức kéo
Mã Tòng Thu tới liền gỡ Độn Địa Phù gáy xuống bệt mặt đất về phía Diệp Tố: “Phù của cô hiệu quả chút quá mức đó”
Diệp Tố định gì đó thì bỗng nhiên xoay cùng Từ Trình Ngọc vọt ngoài sườn núi nam nhân đang tới từ đằng xa
Nam nhân mặc một thân áo choàng dơ bẩn rách nát đầu tóc hoa râm mặt mọc đầy râu cơ bản rõ diện mạo
“Đó là ai” Mấy Mã Tòng Thu cũng theo sát theo tầm mắt của hai thấy ở phía xa thì hỏi lên tiếng hỏi
“Hai ở đằng chính là Trình Hoài An cùng Liên Liên” Chu Vân giơ tay che bớt ánh sáng nheo mắt chăm chú một lúc thì hô lên “Bọn họ còn sống”
Lữ Cửu lẩm bẩm : “Sao cảm giác ông di chuyển cực kì mau”
“Súc Địa Thành Thốn” Đồng tử Từ Trình Ngọc co rụt đây là chiêu thức tu sĩ Hợp Thể kỳ trở lên mới thể sử dụng
*Súc Địa Thành Thốn: rút ngắn mặt đất thành một tấc