Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 57
Trong nháy mắt cổ tay nắm lấy Diệp Tố liền biết đó là tiểu sư tay của nay đều luôn lạnh
Chờ khi ánh sáng tan mọi rốt cuộc thể thấy rõ chung quanh Diệp Tố rũ mắt bàn tay thon dài đang nắm tay nàng Vụ Sát Hoa mang cổ tay xác thật mắt
Hắc bạch hai thái cực đan chéo gân xanh nhạt mu bàn tay giống như là kéo dài từ vòng tay hề cảm giác đột ngột mà ngược xinh đến cực điểm mang đến một cảm giác cấm dục nên lời
Diệp Tố duỗi tay gõ gõ lên thân rắn của Vụ Sát Hoa ý bảo Du Phục Thời thể buông tay kết quả tiểu sư quả thật nhanh chóng buông tay thế nhưng đó lau lau chỗ mà nàng gõ vẻ mặt vui liếc nàng một cái
Diệp Tố: “……” Vụ Sát Hoa hình như vẫn là của nàng mà
“Phía đó chính là giới ” Lữ Cửu xuống bên giỏ dù hỏi
Mọi cũng đồng loạt xuống phía còn là đáy vực sâu đen thăm thẳm nữa mà là một mảnh đất trời hoang vắng bụi bặm sương mù mênh mông
Liên Liên đỡ Trình Hoài An lên liên tục đút cho mấy viên đan dược linh phủ của chấn động nghiêm trọng ép vẽ phù vượt cấp trong thời gian dài nên linh lực tiêu hao quá lớn
“Vực Sâu Vô Tận quả thật là thông đạo giữa các giới lúc chúng kích phát kỳ ngộ nên cứ mãi rơi xuống mà thấy đáy” Trình Hoài An nâng tay lau vết máu bên miệng
Liên Liên ném bình đan dược cho Diệp Tố: “Viên cuối cùng còn cho cô đấy”
Trình Hoài An nhíu mày về phía Diệp Tố mới phát hiện sắc mặt của nàng cũng hơn bao nhiêu
Vừa quỳ một gối xuống sàn giỏ cúi đầu khống chế phù trận hơn nữa Liên Liên cũng thêm một tay bổ sung thêm linh lực
Trình Hoài An vẫn luôn cho rằng vẽ phù là Liên Liên còn cảm thấy lần cũng xem như trong họa phúc sư tỷ đã thể thoát khỏi tâm ma tại thời khắc mấu chốt thể vẽ phù chú
“Sư tỷ Dẫn Giới Phù cùng Tam Trận Phù là……”
“Ta cho nàng xem phù thư bảo nàng vẽ” Liên Liên trả lời bộ dáng mấy để tâm
Trình Hoài An trầm mặc một lúc : “Đây là mật pháp của Ngũ Hành Tông”
Liên Liên ngẩng đầu : “Mật pháp thì làm chứ”
“…… Không làm cả” Trình Hoài An biết sư tỷ cực kỳ thích lối suy nghĩ cái gì cũng chỉ giữ khư khư cho bản thân của tông chủ nên ngay lập tức bẻ lái hỏi sang Diệp Tố: “Cô chỉ một lần là thể vẽ ”
Trong một thời gian ngắn như
Thậm chí là bản thân khi ở Kim Đan kỳ vẽ một lá phù cũng cần nghiên cứu mấy ngày mới thể vẽ
“Vận khí mà thôi” Diệp Tố khiêm tốn nàng mở bình đan đổ viên đan dược bên trong lòng bàn tay đan dược màu xanh lá còn tản một mùi vị thanh khiết nhàn nhạt
“Dẫn Giới Phù và Tam Trận Phù chỉ cần vận khí là thể vẽ ” Trình Hoài An chằm chằm nàng nếu lúc đầu chỉ là cảm thấy Diệp Tố sáng tạo trong việc vận dụng phù chú thì nay đã rõ ràng cảm nhận áp lực mà Diệp Tố mang
Không một phù tu nào thể làm đến mức ít nhất là phù tu nửa mùa như nàng thế
Diệp Tố bỏ viên đan dược miệng nhai nhai nuốt xuống trong linh phủ nháy mắt liền dâng lên một luồng khí lành lạnh xoa dịu những đau đớn do căng vẽ phù gây nàng xuống phía : “Chúng sắp đáp xuống ”
Vừa dứt lời thì giỏ dù cũng nện thật mạnh xuống hoang thổ bên hơn nữa do tác dụng của Thiên Cân phù nên giỏ dù đâm sâu xuống đất tạo thành một cái hố lớn đất đá rơi xuống đầy đầu mọi trong giỏ
Khi những khác còn đang loay hoay tìm vật che chắn thì khi rơi xuống Diệp Tố đã ngay lập tức kéo Du Phục Thời qua khởi động linh lực tạo thành một cái chuông bao trùm lấy hai ngăn đất đá từ rơi xuống
Rốt cuộc bọn họ đã thể đáp xuống mọi
Chu Vân nắm kiếm nhảy vài bước leo lên miệng hố: “Ta lên xem thử”
“Ta cũng ” Lữ Cửu cũng leo lên theo
Không bao lâu hai ở phía gọi mọi trong hố lên
Diệp Tố chờ bọn họ đều đã lên hết mới bắt đầu thu bộ đồ dùng trong túi Càn Khôn đó mới nắm lấy tay của Du Phục Thời đang bất động kế bên cùng leo khỏi hố
Cảnh giới của tiểu sư tăng lên cũng như làm cảnh chẳng một cọng lông tác dụng nào
……
Mọi leo lên khỏi hố đập mắt là một mảnh hoang thổ rộng lớn xám xịt đoàn khỏi trầm mặc vì nơi thậm chí linh khí cũng cực kỳ loãng
Bất quá đối với Diệp Tố mà tình cảnh thế nàng đã quá quen thuộc vì ở đây cũng khác gì Thiên Cơ Môn với linh mạch đã cạn kiệt từ lâu
“Thoạt nơi mới giống như là Hoang Thành bí cảnh chân chính” Mã Tòng Thu dạo qua một vòng phát hiện bất cứ thứ gì chỉ một mảnh đất bằng phẳng rộng lớn bát ngát
Từ Trình Ngọc cầm kiếm tại chỗ phóng xuất thần thức nhanh chóng bao trùm lên phía đằng xa xem xét cảnh
Một lúc lâu Từ Trình Ngọc mới thu hồi thần thức: “Phía hình như thứ gì đó”
“Sư cái gì” Chu Vân hỏi
Từ Trình Ngọc lắc đầu: “Ta cũng rõ chỉ biết thần thức cái gì đó chặn ”
Nơi xung quanh chỉ là đất hoang nếu rời khỏi thì chỉ còn cách về hướng đó tìm lối
“Chúng ” Từ Trình Ngọc dẫn mọi về hướng mà thần thức của chặn lúc nãy
Diệp Tố ở thuận tay lấy một lọ Tích Cốc Đan từ trong túi Càn Khôn đưa cho tiểu sư bên cạnh: “Có đói bụng ”
Du Phục Thời yên lặng giơ tay nhận lấy đôi khi phàm nhân là hiểu chuyện mặc dù vị của thứ dở tệ
“Bút của dùng ” Liên Liên đang ở phía bỗng nhiên bước nhanh hơn song song với nàng hỏi
Diệp Tố kinh ngạc nàng: “Dùng ”
Liên Liên xùy một tiếng: “Bút thanh ngọc nạm vàng mới gọi là bút còn cây bút của cô thì khác gì một nhánh cây chứ”
“Ừ hàng rẻ tiền mà” Diệp Tố trực tiếp thừa nhận cây bút của nàng là nàng mua với giá 5000 hạ phẩm linh thạch mười cây đã gãy bảy cây cây thứ tám cũng biết trụ bao lâu
“……” Một đống lời đã chuẩn của Liên Liên liền chỗ dụng võ
Nàng lấy cây bút thanh ngọc nạm vàng ném cho Diệp Tố ghét bỏ : “Ta sẽ dùng bút mà khác đã dùng qua cây bút cô đã dùng nên là cho cô đó”
Trình Hoài An ở phía thì sửng sốt giương mắt Liên Liên cây bút thanh ngọc nạm vàng đó là vật tầm thường 5 năm Liên Liên đoạt danh hiệu đầu ở đại hội phù sư mới lấy phần thưởng chính là cây bút đó
Hai năm và thời điểm đó chính là lúc Liên Liên tỏa sáng nhất thậm chí nàng đã từng một lần đối kháng thắng Trình Hoài An thế nhưng nàng tựa như phù dung sớm nở tối tàn ngay đó liền ngã xuống thế nên về mọi đều cho rằng lần đại hội phù sư đó nội tình
Liên Liên lúc đó bất quả chỉ mới mười hai mười ba tuổi ở bản lĩnh vượt qua phù sư đã thành niên
“Sư tỷ” Trình Hoài An lên tiếng ngăn cản nhưng Liên Liên đầu trừng mắt một cái
Diệp Tố cây bút thanh ngọc nạm vàng trong tay hỏi: “Vậy cô dùng cái gì”
Liên Liên lấy một cây bút khác từ túi Càn Khôn: “Bút vẽ phù nhiều”
Diệp Tố là luyện khí sư nên cực kì nhạy bén với pháp khí mặc dù là loại pháp khí dùng làm vật dẫn nàng từng tiếp xúc qua như thế
Cây bút thanh ngọc nạm vàng ngọc chất thuần nhuận xúc cảm ấm áp hẳn là tạo từ một khối noãn ngọc thượng hạng cán bút cũng ghép mà cả một cây bút đều khắc từ một khối ngọc cán bút nạm vàng khắc một phù văn phức tạp
Diệp Tố thể xác định cây bút Liên Liên lấy so với cây bút thanh ngọc nạm vàng trong tay nàng đây
“Cô xem thường ” Đuôi mày minh diễm của Liên Liên dựng lên sắc mặt tức giận “Cảm thấy bút của xứng với cô ”
Diệp Tố: “”
“Hôm nay cô đã chạm bút của cô nhất định mang nó ”
Diệp Tố: “…… Vậy trả bao nhiêu tiền”
Liên Liên nghẹn một trong họng mấy lời của Diệp Tố làm cho tức xì khói chẳng lẽ cô cho rằng nàng đang ép mua ép bán
“Diệp đạo hữu nếu chê xin cứ nhận cây bút ” Trình Hoài An tiến lên “Để ở chỗ sư tỷ cũng vô dụng mà thôi”
“Diệp Tố nàng nhất quyết cho thì cô cứ thu ” Chu Vân đầu “Dù tông chủ Ngũ Hành Tông cũng nhiều thứ Liên Liên nàng cái gì cũng thiếu ”
Liên Liên Chu Vân xùy một tiếng: “Xen việc khác”
Cuối cùng Diệp Tố cũng bỏ cây bút thanh ngọc nạm vàng túi Càn Khôn cũng bản thân nhận lấy chỉ cứ đặt tạm ở chỗ nàng
Chờ những khác về phía Trình Hoài An đầu Liên Liên: “Sư tỷ”
Liên Liên thẳng đôi mắt của tự nhiên : “Nhìn cái gì chỉ là cần cây bút nữa chứ là dùng bút nữa”
Trình Hoài An : “Nếu sư tỷ chê thể dùng bút của ”
“Không cần” Liên Liên cự tuyệt “Dùng thuận tay”
Nơi linh khí quá loãng nếu ngự kiếm sẽ hao phí nhiều linh lực nên mọi dứt khoát bộ
Đoàn một hồi lâu nhưng vẫn là một mảnh hoang thổ rộng lớn
“Trời tối thật mau” Mã Tòng Thu bầu trời xung quanh đột nhiên tối đen “Sư chúng khi nào mới thể đến”
Từ Trình Ngọc: “…… Trời tối”
Mã Tòng Thu ‘ Hả ’ một tiếng ngửa đầu bầu trời đã tối sầm: “Này trời tối ”
Chu Vân lắc đầu: “Trời đột nhiên tối xuống sư mới trời vẫn còn sáng”
“Hình như là bão cát đen” Lữ Cửu một mảnh đen nghịt lưng “Trước cũng từng một lần gặp qua bầu trời tự nhiên tối sầm chỉ là lan nhanh như ở đây”
“Tình huống của lần đó như thế nào” Từ Trình Ngọc hỏi
“Đội ngũ tử thương hết tám chín phần”
Diệp Tố nắm lấy tay tiểu sư nhanh chóng chạy về phía chạy hét lên với mọi : “Chúng chạy mau”
Mọi trợn mắt há mồm hai lúc đã chạy xa chỉ còn thấy bóng lưng tức khắc cũng cất bước đuổi theo
Lúc bóng tối hắc ám lưng cũng đang lan với tốc độ chóng mặt như cắn nuốt hết thảy mọi thứ mà nó quét qua
Mã Tòng Thu chạy đầu liền dọa nhảy dựng mười mấy luồng bão cát điên cuồng cắn xé hết thảy gào thét xông về phía bọn họ: “ thật là bão cát”
Không riêng ở phía mà hai bên trái cũng vài luồng bão cát dựng lên nhắm về phía bọn họ
Tình huống lúc cho dù phí linh lực ngự kiếm cũng sẽ thể thoát tất cả đều sẽ bão cát nuốt trọn
“Phía hình như một sườn núi cao” Diệp Tố chạy ở đằng hô lên
Nàng xuyên qua lớp cát đang nhảy múa đầy trời thấy nơi xa loáng thoáng một bóng dáng phập phồng nên lập tức đầu hô với mọi ở phía
Đoàn vội vàng chạy thục mạng Diệp Tố đến sườn núi đầu tiên lập tức lôi Du Phục Thời nép trong sườn núi
Nàng ấn Du Phục Thời xuống: “Đệ yên ở đây chạy loạn”
Diệp Tố dậy ngoài sườn núi triệu hồi linh hỏa lòng bàn tay ngọn lửa màu đỏ lay lắt giữa bão cát đen ngòm nhưng cũng đủ để nhóm Từ Trình Ngọc phát hiện
“Nơi “Từ Trình Ngọc một tay xách theo Mã Tòng Thu một tay xách theo Lữ Cửu ném hai phía sườn núi
Diệp Tố nghiêng tránh một bên đồng thời vươn tay nắm lấy Chu Vân đang nghiêng ngã ở phía : “Đi ”
Chờ khi Chu Vân cũng tiến trong sườn núi nàng tiếp tục dùng linh hỏa để dẫn đường: “Trình đạo hữu Liên đạo hữu”
Bão cát đen kịch càn quét khắp nơi mắt một mảnh tối đen cát bụi đập thẳng mặt căn bản thể mở nổi mắt
“Diệp Tố Mau đây”
Ngay khi nàng định xa hơn một chút tìm dấu hiệu của Trình Hoài An cùng Liên Liên thì Từ Trình Ngọc một tay kéo Diệp Tố sườn núi một tay khởi động kết giới
Không chỉ một mà tất cả mọi đang sấp phía sườn núi đều khởi động kết giới tụ thành một cái đại kết giới bao phủ lấy tất cả bọn họ
Gió cát cuồng bạo thổi qua đánh kết giới kinh tâm động phách ai nấy đều thể cảm nhận kết giới lung lay sắp đổ rõ ràng sườn núi đã giúp chắn một nửa uy lực thế mà vẫn khủng bố như
Trong lòng của mọi trong kết giới đều nặng nề Trình Hoài An và Liên Liên chạy đây vẫn còn ở bên ngoài
Diệp Tố bàn tay của Từ Trình Ngọc dùng sức ép sấp xuống đất nàng gian nan đầu thế nhưng thấy tiểu sư vốn cũng nên ở trong sườn núi
Nàng bình tĩnh quanh một vòng nữa vẫn như cũ thấy : “Du Phục Thời”
Không ai trả lời
“Từ khi mọi tiến thấy tiểu sư của ” Diệp Tố đầu hỏi
Từ Trình Ngọc nhíu mày: “Lúc đó thấy ở đây”
Lòng Diệp Tố liền căng thẳng khả năng rõ ràng chính tay nàng đã ấn đây mà