Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 56
Từ Trình Ngọc lắc né tránh luồng linh lực của Phi Mã Thú sượt qua mặt đánh vách đá lưng ầm ầm tạc một cái động lớn
Hắn giơ hai ngón tay quẹt mạnh vết máu bên sườn mặt nơi đó một sợi lông từ cánh của Phi Mã Thú cắt qua
Từ Trình Ngọc chuyển động tay chém xuống một kiếm kiếm ý lạnh băng nghiêm nghị bổ thẳng xuống một bên cánh của Phi Mã Thú
Một một thú ở đỉnh dù đánh đến trời đất tối sầm nếu nhờ phù chú của Trình Hoài An thì biết giỏ dù sẽ lắc lư đến độ nào
“Ta thấy Từ hẳn là thể đối phó con yêu thú ” Diệp Tố mặt gương
“Chúng nên nghĩ cách làm để ngoài” Trình Hoài An
Phía vẫn như cũ là vực sâu đen hun hút thấy đáy chung quanh là vách tường đất đá cũng đen ngòm chỉ biết là bọn họ vẫn đang ngừng rơi xuống ngửa đầu lên thì sẽ phát hiện mặt đất đang cách bọn họ ngày một xa Cả quãng đường dài rơi xuống thấy điểm gì khác bất kì manh mối gì tựa như bọn họ rơi một khe đất thật dài mà thôi
“Đó là……” Lữ Cửu đột nhiên chỉ cách đó xa hô lên “Một đám Phi Mã Thú”
Mọi theo phương hướng mà nàng chỉ tất cả đều há hốc mồm một đàn Phi Mã Thú đang từ đối diện xông đến bên
Một con Phi Mã Thú thì Từ Trình Ngọc thể đối phó nhưng một đàn Phi Mã Thú thì thể trực tiếp đạp bọn họ thành thịt nát
Mã Tòng Thu la lên: “Lần chúng xong đời thật ”
Trình Hoài An đảo mắt một vòng xung quanh giỏ dù: “Kết giới che chắn bao lâu nữa”
Không thể lên xuống thì tốc độ đủ đám Phi Mã Thú bao lâu nữa sẽ đuổi kịp bọn họ
“Chúng nhanh chóng rơi xuống” Diệp Tố cách nào lên thì chỉ còn một đường là mạo hiểm xuống chừng khi chạm đáy phát hiện ngoài ý nào đó
Liên Liên dựa thành giỏ gương mặt minh diễm rõ biểu tình: “Dùng Thiên Cân Phù”
Thiên Cân Phù thể tạo trọng lượng của một tòa núi lớn nếu dán tu vi thấp thì thậm chí thể áp chết đó Bất quá vẽ loại phù chú thì cảnh giới ít nhất cũng từ Nguyên Anh trung kỳ
“Để vẽ” Trình Hoài An đến vị trí trung tâm của giỏ dù quỳ một gối xuống đất một bàn tay huy động linh khí xung quanh bắt đầu vẽ Thiên Cân Phù lên sàn giỏ dù
Diệp Tố bên cạnh theo từng nét bút của bàn tay rũ bên vô thức di động theo vô thanh vô tức quấn lấy linh khí
Những khác phát hiện chỉ Liên Liên cảm nhận hai luồng linh khí đang dao động một sâu một nông trái cuối cùng tầm mắt của nàng dừng ngón tay đang đong đưa của Diệp Tố
Nàng nhíu mày cần dùng vật dẫn thế nhưng thể dẫn khí Người chỉ mới Kim Đan sơ kỳ Tuy thể phác họa Thiên Cân Phù chỉnh nhưng ẩn ẩn thể thấy phù hình
Trình Hoài An quỳ một gối mặt đất khi thành một bút cuối cùng đột nhiên cắt một đường ngón trỏ lấy máu phong phù
Một bút cuối cùng đó tựa hồ hao hết tâm lực của trong nháy mặt sắc mặt liền tái nhợt chống một tay khác xuống đất mới đến nỗi ngã xuống
Cùng lúc đó sàn giỏ tức khắc phát một đạo bạch quang bộ giỏ dù điên cuồng rơi xuống ngay cả lực cản của dù lúc nãy cũng ảnh hưởng mảy may
“Sư mau giỏ” Chu Vân ngửa mặt lên hô với bên
Từ Trình Ngọc đỉnh dù cũng ham chiến chém một kiếm đả thương Phi Mã Thú đó liền nhảy bên trong giỏ dù
Diệp Tố cũng lúc đó mở kết giới để tiến tuy nhiên chỉ trong một thời gian ngắn ngủi đó con Phi Mã Thú đả thương nên phát cuồng dẫm một chân lọt qua kết giới dẫm rách một lỗ lớn mặt dù
Cũng may tốc độ rơi xuống của giỏ dù quá nhanh nhanh chóng rời xa nó Diệp Tố một lần nữa căng kết giới nàng ngửa đầu cái lỗ to tướng mặt dù chút đáng tiếc
Nàng vốn dĩ định nhân thời gian rơi xuống tốc hành mà thu nó về nếu cần thì thể lấy dùng tiếp ngờ dẫm hư mất
“Trình đạo hữu” Từ Trình Ngọc nhảy giỏ thì thấy Trình Hoài An đang nửa quỳ sàn sắc mặt tái nhợt dị thường nên khỏi hỏi nhiều một câu “Huynh chứ”
“Do vượt cấp vẽ phù nên dùng đến linh huyết của phù sư nghỉ ngơi một chút là ” Liên Liên nâng Trình Hoài An dậy đút cho một viên đan dược chữa thương bình đạm
Từ Trình Ngọc cũng thương vai cắm ít lông vũ sắc bén của Phi Mã Thú Chu Vân bước qua giúp gỡ lông xuống đó đắp lên thuốc trị ngoại thương
“Chúng vẫn còn đang rơi xuống” Diệp Tố bốn mặt gương “Phi Mã Thú đuổi theo”
“Có khi nào mỗi một đoạn sẽ một loại yêu thú khác ” Lữ Cửu suy đoán
“Có lẽ là ” Diệp Tố bên ngoài Thiên Cân Phù nên tốc độ rơi xuống của bọn họ trở nên cực nhanh ngay cả đất đá vách vực sâu cũng đều thấy rõ
Trình Hoài An điều tức linh phủ thương mọi : “Vừa khi phong phù tựa hồ cảm giác một cổ phù ý cực kỳ khổng lồ”
Hắn vốn chính là thiên tài khó gặp của giới phù tu dùng linh huyết phong phù những thể thành Thiên Cân Phù mà trong nháy mắt đó còn thể mượn linh khí thiên địa hóa thành phù chú đạo ý
mà Trình Hoài An cảm thấy linh khí mà triệu hồi lúc chỉ là linh khí của thiên địa mà còn một luồng linh khí rõ từ phía
Liên Liên xong lời của Trình Hoài An thì cũng suy đoán: “Nơi sở dĩ vô cùng vô tận sợ là chỉ một nguyên nhân”
“Là vì ” Mã Tòng Thu hỏi
“Nơi là đường thông qua giữa các giới chẳng qua do chúng phát hiện giới nào nên mới mới mãi lâm vực sâu vô cùng vô tận” Liên Liên
Mã Tòng Thu nhíu mày nghĩ nghĩ: “…… vì đường qua giữa các giới các loại yêu thú”
“Đại năng thể lấp biển dời núi chuyện gì khó ” Liên Liên hỏi
Lời quả thật cũng sai cần nhắc đến những vị đã phi thăng thành thần giai đoạn Thần Vẫn kỳ chỉ những đại năng của hiện tại thôi ai mà sức mạnh ngập trời chứ
Diệp Tố hai chuyện thì theo bản năng nhớ tới Hắc Ám Giới đó cũng là một loại giới nhưng cho đến hiện tại nàng bao giờ cảm nhận bất luận nguy hiểm gì từ đó nơi đó giống như là tạo chuyên dùng để học tập
“Nếu chúng tìm cách tiến giới thì chẳng sẽ cả đời ở chỗ ngừng rơi xuống ” Mã Tòng Thu chung quanh “Cần tìm như thế nào”
Trình Hoài An dậy: “Vừa vượt cấp vẽ phù đã cảm nhận gì đó nên thể thử thêm vài lần cho đến khi nắm cổ phù ý đó lẽ chúng sẽ thể thoát ngoài”
“Huynh sẽ thương” Từ Trình Ngọc
Trình Hoài An nhấc tay hất đuôi tóc lưng đó nửa quỳ xuống sàn giỏ : “Bị thương so với kẹt ở đây mãi mãi vẫn hơn nhiều”
Hắn vẽ một loại Truy Phù
Một đạo hai đạo……mỗi một đạo phù đều cực kỳ hao tổn tâm thần của phù sư
Cả Trình Hoài An như vớt từ nước lạnh thân ướt đẫm mặc dù run đến lợi hại nhưng tay vẽ phù vẫn vững như bàn thạch còn thể chuyển động linh hoạt
“Đạo sinh đạo nối phù ý phong” Ngón trỏ của lúc đã nhầy nhụa vết máu khi kết thúc nét bút phong phù cuối cùng dùng bàn tay hung hăn đè đạo phù lên sàn giỏ
“Tìm thấy ” Trình Hoài An cắn ngăn đè một búng máu đang trực trào trong cổ họng gằn từng tiếng với Liên Liên bên cạnh “Sư tỷ dẫn ”
Trong lúc mọi vẫn còn ngơ ngác hiểu gì thì Liên Liên đã nhanh chóng tiến đến một tay đỡ lấy bả vai của Trình Hoài An một tay khác lấy một cây bút ngọc nạm vàng bắt đầu vẽ phù trong trung
Nàng chỉ mới là Kim Đan hậu kỳ khi vẽ phù vẫn cần vật dẫn bút chính là vật dẫn bên trong sẵn kim sa
Dù Liên Liên vẽ cũng mười phần gian nan tay run đến lợi hại bất quá chỉ là vẽ một lá phù mà sắc mặt của nàng kém đến nỗi thua gì Trình Hoài An đang nửa quỳ sàn
Những khác trong giỏ thấy thế tuy rằng gấp gáp giúp đỡ nhưng biết giúp làm
Liên Liên chỉ thể miễn cưỡng vẽ một đạo phù cách nào tiếp tục vẽ gương mặt vốn dĩ minh diễm nay trở nên trắng bệch nàng đột nhiên đầu Diệp Tố: “Cô vẽ ”
“Vẽ cái gì” Diệp Tố cây bút đưa tới mặt khỏi sửng sốt
Liên Liên chằm chằm nàng: “Ta biết cô đã nhớ kỹ phù chú đồ vẽ cô vẽ nó ”
Và thế là trâu bắt chó cày Diệp Tố chỉ đành cầm lấy cây bút ngọc nạm vàng
“Cô vẽ ” Liên Liên lùi một bước
Hiện tại là thời khắc mấu chốt nên Diệp Tố cũng hỏi nhiều nàng dựa theo họa pháp của Liên Liên dẫn khí nhập bút kết cấu phù đạo thiên địa biến hư thành thật múa bút trong trung phù văn kim sắc từng chút từng chút xuất hiện
Đây là lần đầu tiên nàng thông qua bút trong tay chân chính cảm nhận cái gì gọi là phù ý bút mà nàng dùng lúc chỉ là bút bình thường giống với cây bút thanh ngọc nạm vàng mà nàng đang cầm trong tay
“Lại vẽ tiếp cái ” Liên Liên lấy một quyển phù thư khỏi túi Càn Khôn lật đến một tờ đưa tới mặt Diệp Tố
Diệp Tố: “……” Như thế qua loa quá
“Nào ai học phù tại chỗ thế ” Chu Vân cũng bắt đầu cảm thấy lắm “Lỡ như vẽ……”
Nàng còn dứt lời đã thấy Diệp Tố bắt đầu đề bút
Thật đúng là thể vẽ tới…… Thật bi3n thái mà
Ba vị kiếm tu tử của Ngô Kiếm Phái cũng coi như thường xuyên giao tiếp với phù tu nào đã từng gặp qua nào thể “dũng mãnh” vẽ phù như Diệp Tố thế chứ
Mấy phù tu đó ai cũng luôn miệng học một phù chú mới học thật lâu thật lâu mới thể vẽ
Liên Liên thấy Diệp Tố vẽ xong cầm phù thư lật vài tờ nữa cuối cùng dừng : “Còn cái Tam Phù Trận cô vẽ hết bộ ”
Diệp Tố lướt qua Tam Phù Trận phù trận giống với phù chú bên ngoài hình tròn bao lấy các phù văn bên trong bên trong chia thành ba khối mỗi khối là một bản phù chú thu nhỏ
Nàng chăm chú đến mười lăm phút liền dời tầm mắt nhắm mắt định thần cuối cùng mở mắt đề bút vẽ phù
Tam Phù Trận là phù chú trận mà Kim Đan hậu kỳ mới thể vẽ ngay cả trung kỳ cũng dùng linh huyết mới thể vượt cấp để vẽ
Diệp Tố bất quá chỉ mới tiến giai đến Kim Đan sơ kỳ mà thể trong thời gian ngắn như nhớ đươc Tam Phù Trận thậm chí còn bắt đầu vẽ
Bất quá giờ phút Liên Liên cũng kịp nghĩ nhiều nàng chằm chằm bút trong tay Diệp Tố phù văn mà Diệp Tố vẽ lo lắng giữa chừng xuất hiện sai lầm
Phù tu nếu vẽ phù văn xuất hiện sai lầm nhẹ thì hủy phù nặng thì thương thân
Cũng may mỗi bút của Diệp Tố đều cực định xuất hiện bất kì sai nào
Dù một tay vẽ phù cũng đã rèn luyện trong Hắc Ám giới mấy trăm loại phù chú mỗi loại đều phù văn bất đồng thậm chí phong cách cũng khác biệt Diệp Tố biết đã tốn biết bao nhiêu thời gian để luyện vẽ từng loại phù chú thuần thục
Tùy mặt ngoài nàng tiếp xúc với phù chú đươc bao lâu nhưng trong Hắc Ám Giới thời gian nàng vẽ phù đã đếm
Luyện nhiều sẽ quen tay
Học một loại phù chú mới đối với Diệp Tố mà thật sự là chuyện như ăn cơm bữa
Tam Phù Trận chung quy vẫn là phù trận yêu cầu phù tu Kim Đan hậu kỳ mới thể vẽ đươc nên khi đến nét bút cuối cùng Diệp Tố thập phần gian nan mới thể di chuyển cây bút thanh ngọc nạm vàng
Nàng học theo Trình Hoài An dùng linh huyết nhưng biết điều động như thế nào
Cố tình ngay lúc thức hải của nàng vô cớ sôi trào khiến cho linh phủ trở thành một mảnh hỗn loạn
Diệp Tố ngừng điều tức định thức hải trong linh phủ
“Sao thế ” Liên Liên thấy bút pháp của nàng chậm trong mắt hiện lên vẻ nôn nóng bên cạnh Diệp Tố thì thầm “Thiên đạo chính hình phù ý tùy tâm khí tịnh thần linh hóa”
Diệp Tố vô thức niệm theo Liên Liên một lần thức hải trong linh phủ dần dần bình tĩnh xuống bút trong tay một lần nữa chuyển động rốt cuộc thể đến bước phong phù trận
Liên Liên thấy thế liền : “Khu huyết đề cảnh tụ đạo thành phù thành”
Diệp Tố như cũ theo nàng tích linh huyết từ đầu ngón tay phong phù kết trận
Ngay đó trong giỏ dù liền hiện lên quang mang đại thịnh chiếu sáng rực rỡ đến nỗi mọi đều mở mắt giỏ dù đong đưa dữ dội
Diệp Tố huơ tay bắt lấy cái gì đó để giữ cho bản thân ngã thì đột nhiên cảm nhận cổ tay một bàn tay lạnh nắm lấy