Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 53
Một khi tu sĩ mê hoặc sa ảo cảnh mà nó thiết hạ thì Mê Tâm Phi Trùng sẽ lấy thân thể của tu sĩ làm chất dinh dưỡng sinh vô số ấu trùng
Loại phi trùng nửa trong suốt tuy lực công kích nhưng chỉ cần tu sĩ t@m đạo vững mà gặp chúng nó thì sẽ cực kỳ dễ xuất hiện vấn đề
Tương truyền thời kỳ ở Thần Vẫn kỳ các đại tông môn thích dùng Mê Tâm Phi Trùng để thí luyện tử cách một đoạn thời gian sẽ tiến hành thí luyện một lần nếu tử nào thể thông qua thì sẽ bỏ mặc để Mê Tâm Phi Trùng rút hết chất dinh dưỡng đến chết
Con Mê Tâm Phi Trùng đối diện với Diệp Tố cả đời bao giờ trải qua chuyện đáng sợ như nó bao giờ trong một thời gian ngắn mà biến nhiều tu sĩ cùng với……những thứ lung tung rối loạn nhiều đếm xuể như thế……
Đến cuối cùng chất lỏng mê huyễn ở đuôi của Mê Tâm Phi Trùng cạn kiệt cách nào khác ngoài tự sát để kết thúc quá trình biến hình địa ngục trực tiếp vỡ mặt Diệp Tố
Trong nháy mắt nó vỡ thì Diệp Tố liền tỉnh khỏi ảo cảnh nàng đầu chung quanh thì phát hiện bọn họ vẫn còn đang trong thông đạo Hoang Thành mặt mỗi đều một con Mê Tâm Phi Trùng nửa trong suốt đang bay lơ lửng
Chỉ duy nhất Du Phục Thời đang ở bên cạnh thưởng thức Vụ Sát Hoa cổ tay
Du Phục Thời ngước mắt Diệp Tố phảng phất chỉ là đến để du xuân bất luận cảm giác nguy cơ nào: “Phải ”
“Trước đợi thêm một chút” Diệp Tố mới xong thì Trình Hoài An và Từ Trình Ngọc cũng tỉnh táo hai một đầu ngón tay câu động linh khí vẽ một lá phù trong mặt còn tuốt kiếm khỏi vỏ nữa tấc trong nháy mắt hai con Mê Tâm Phi Trùng mặt liền gi3t chết
“Ngại quá nhờ tránh qua một chút” Diệp Tố với Trình Hoài An xong liền vội vàng tiến lên lấy một cái bình từ trong túi Càn Khôn thu thập chất lỏng mê huyễn ở đuôi của Mê Tâm Phi Trùng
Chờ đến khi nàng lấy xong dậy thì những khác cũng lần lượt thanh tỉnh Liên Liên là tỉnh cùng và cũng là sắc mặt khó xem nhất trong mấy bọn họ
Mã Tòng Thu giúp đỡ Diệp Tố dùng kiếm bức dung dịch mê huyễn từ mấy con Mê Tâm Phi Trùng la liệt mặt đất ngưng tụ đến trong bình tay nàng: “Thứ cũng thể dùng để luyện khí ”
“ thể dùng tiểu pháp khí cũng thể làm thành mê hương” Diệp Tố giải thích
Hai Ngũ Hành Tông cũng tiếp tục về phía mà vẫn ở gần đó Liên Liền chằm chằm đạo bào Diệp Tố nàng tựa hồ nhớ tới cái gì: “Thiên Cơ Môn Cô là một luyện khí sư”
Diệp Tố lúc thu thập xong chất lỏng mê huyễn từ con Mê Tâm Phi Trùng cuối cùng khi đóng nắp bình nàng đáp: “ nếu đạo hữu nhu cầu luyện chế pháp khí thì bất cứ lúc nào cũng thể tìm tới Thiên Cơ Môn chúng ”
“Một luyện khí sư kiếm tu chạy tới Hoang Thành bí cảnh làm cái gì” Liên Liên trào phúng “Chê mệnh dài quá ”
“Kiếm tu thể vì luyện khí sư thể ” Diệp Tố “Huống hồ bao giờ tu chân giới quy định là luyện khí sư thể tiến bí ảnh”
Trên mặt Liên Liên liền hiện lên vẻ châm biếm: “ là nhưng bất quả luyện khí sư các ngươi trừ bỏ thể luyện chế pháp khí thì còn thể làm cái gì chứ Gặp yêu thú cũng chỉ một đường chạy trốn”
“Đạo hữu lời sai ” Diệp Tố nghiêm túc “Luyện khí sư thể luyện chế pháp khí với lực sát thương cực đại cũng thể luyện chế pháp khí hộ thân chỉ cần pháp khí đủ nhiều đủ mạnh tất nhiên sẽ thể đối phó yêu thú Kiếm tu và luyện khí bất quá chỉ là hai con đường tu luyện khác của tu chân giới mà thôi”
“……” Thần sắc Liên Liên biến hóa mấy lần cuối cùng lạnh “Lừa dối ”
“Thôi ” Chu Vân nhịn “Liên Liên cô là ong vàng hả Cả ngày chỉ biết châm chích khác”
Mã Tòng Thu bên cạnh thấy nhất thời khống chế tưởng tượng Liên Liên là con ong liền bật
Liên Liên cả giận: “Ta sẽ chống mắt lên xem cô sẽ đối phó yêu thú như thế nào”
Hai đội men theo thông đạo Hoang Thành tiếp tục về phía mọi mặt ngoài vân đạm phong khinh nhưng kỳ thật trong lòng đang cảnh giác đến mức cao nhất bọn họ chỉ mới thông đạo mà đã gặp Mê Tâm Phi Trùng thì thể thấy phía càng dễ dàng
“Cô đừng để ý mấy lời của Liên Liên” Chu Vân đến bên Diệp Tố nhỏ giọng “Ta cảm thấy nàng nhiều năm đầu óc đã cả ngày chuyện châm chọc thì chớ còn thích Lục Trầm Hàn”
“Cô cũng thích Lục Trầm Hàn ” Diệp Tố nhớ rõ Mã Tòng Thu qua
Chu Vân: “…… Chuyện xưa từ thuở nào vả khi đó kiến thức của còn quá nông cạn thể trách ”
Nàng lặng lẽ thoáng qua Du Phục Thời đang bên tay Diệp Tố cảm thấy bản thân đó quả thật là ếch đáy giếng
Từ những ngày đầu Chu Vân liền phát hiện nhóm tử của Thiên Cơ Môn đều tướng mạo xuất sắc dáng trác tuyệt Minh Lưu Sa khi mở miệng chính là thanh niên tuấn mỹ điển hình Tây Ngọc cô nương cũng một bộ mắt ngọc mày ngài Hạ Nhĩ cũng mang khí chất của thiếu niên trong sáng
Còn Du Phục Thời cùng với Dịch Huyền đang ở Ngô Kiếm Phái thì khỏi qua đường lướt qua thôi cũng thể đến đâm tường
Ngay cả Diệp Tố cũng một khuôn mặt thanh sơ cao đạm tướng mạo vốn dĩ sẽ gì quá nổi bật nhưng vô luận là ai gặp nàng lần đầu tiên đều sẽ nhớ kỹ đôi mắt trầm thấu triệt của nàng
“Thật và nàng là bằng hữu” Chu Vân Liên Liên đằng tiếp tục với Diệp Tố “ Liên Liên cứ mãi lười biếng chịu tu phù đạo còn thường xuyên dựa cắn đan dược để tăng cảnh giới thế nên quan hệ của chúng càng ngày càng kém”
Truyền thống chủ lưu của tu chân giới chính là dựa bản thân tu luyện nếu tiến giai chỉ dựa đan dược thì khi gặp tu sĩ hoặc yêu thú cùng cấp bậc thì chỉ một con đường chết cộng với tu sĩ ỷ đan dược thì cuối cùng khó thể lên Đại Thừa kỳ
Đang chuyện thì mặt đất chân họ đột nhiên sụp xuống tất cả rơi xuống với tốc độ cực nhanh phảng phất như bên một cái vực sâu vô hạn cắn nuốt hết bọn họ
Mấy vị kiếm tu theo bản năng hẹn đều cùng rút kiếm ngự kiếm bay lên nhưng kết quả phát hiện bay cỡ nào cũng thể lên tựa hồ mặt đất phía cũng đang mọc cao lên
“Vực Sâu Vô Tận” Mã Tòng Thu khắp nơi xung quanh “Trưởng lão rõ ràng là sâu bên trong thành mới gặp cửa ải chúng bước liền đụng ”
“Các ngươi biết Hoang Thành là một tòa thành sống ” Trình Hoài An giơ ngón tay vẽ phù trận nhằm hoãn tốc độ rơi của bản thân “Các cơ quan trận pháp trong thành cách một đoạn thời gian sẽ di động”
“Vực Sâu Vô Tận là cái gì” Diệp Tố điều chỉnh tư thế rơi xuống của bản thân thuận tiện kéo tiểu sư đang chuẩn xuống đó đầu hỏi Từ Trình Ngọc ở gần đó
“Ý chỉ một cái vực sâu vô cùng vô tận mặc dù là ngự kiếm cũng cách nào bay lên ” Từ Trình Ngọc giải thích “Không ai biết phía vực sâu là cái gì tu sĩ chạy thoát thì từng xuống đây tu sĩ từng rơi xuống đây thì một ai tồn tại tới”
Lữ Cửu kinh ngạc: “Một khi đã như vì các ngươi biết tình huống của Vực Sâu Vô Tận”
“Có tử khi chết đưa tin cho đồng môn cũng bí cảnh nhưng ở Hoang Thành” Từ Trình Ngọc “Loại chuyện phát sinh khá nhiều nên mọi cũng thể biết một chút tình huống”
“Trong Vực Sâu Vô Tận sẽ một loại Thạch Dực (con dơi bằng đá) ngừng tấn công tu sĩ” Chu Vân nắm kiếm “Mọi đều cẩn thận”
“Nếu ai thể tồn tại ngoài ngươi cho rằng chúng thể ngoài ” Liên Liên xùy một tiếng
Ánh mắt Chu Vân Liên Liên lộ thất vọng: “Thử hết sức cho dù thất bại thì so với buông xuôi vẫn hơn nhiều”
“Tùy cô”
Sau khi rơi xuống một lúc lâu cái gì cũng phát sinh mọi đều rơi đến chết lặng
“Cứ như rơi xuống mãi thì chúng Thạch Dực cắn chết mà là hao hết Tích Cốc Đan mà đói chết” Mã Tòng Thu hữu khí vô lực
Người vẫn luôn rơi xuống thì ngũ cảm sẽ bắt đầu tê liệt dần sẽ cảm thấy đặc biệt mỏi mệt
“Diệp Tố cô đang làm gì ” Từ Trình Ngọc đột nhiên hỏi
Mọi đồng loạt sang Diệp Tố biết từ khi nào nàng đã lấy một tấm da
“Cứ như rơi xuống mãi sẽ mệt mỏi nên chuẩn một chút đồ vật” Động tác tay của Diệp Tố liên tục ngừng nàng lấy tấm da của Bát Mục Cẩu gặp lúc bí cảnh cùng một ít tài liệu khác nàng định làm một cái dù cỡ lớn để tiện cho việc rơi xuống
Bất quá nàng là luyện khí sư tất nhiên thể chỉ làm đồ vật chay mà nàng còn thêm một ít tính năng khác biến nó thành pháp khí
Là một luyện khí sư nghèo rớt mồng tơi tài liệu của Diệp Tố cũng nhiều chỉ thể tận dụng tất cả mọi thứ trong túi Càn Khôn của nàng mà thôi
Phi Kính Giáp là một pháp khí phòng thân tồi bất quá thứ là của Toàn Gia Anh nàng thể cải tiến nó nên nàng lắp nó thẳng mặt trong của dù chỉ cần dùng linh lực đánh chốt mở thì sẽ liền thể hình thành kết giới chống công kích từ bên ngoài
Thế là một đám kiếm tu một đám phù tu cộng thêm một tên yêu nghiệt giống như du khách tới đạp thanh vây quanh Diệp Tố xem nàng luyện khí
“Luyện khí sư của Thiên Cơ Môn cũng thú vị đấy” Trình Hoài An chân dẫm lên trận pháp phù chú tới gần Liên Liên thấp giọng
Liên Liên xuy một tiếng nhưng ánh mắt dừng Diệp Tố thật lâu linh hỏa trong tay nàng mà cách nào dời tầm mắt
Lại qua biết bao lâu đám Từ Trình Ngọc vô số lần thử ngự kiếm bay lên nhưng vẫn như cũ thể bay lên bên Diệp Tố rốt cuộc luyện chế pháp khí tất nàng ném cây dù cao nửa lên cao cây dù trong nháy mắt liền căng biến thành một cái dù cực lớn phía một cái giỏ ước chừng thể chứa mười
“Đi ” Diệp Tố mở cửa chiếc giỏ móc một ghế gấp nhỏ trong túi Càn Khôn đưa cho tiểu sư “Có thể ”
Du Phục Thời nghĩ ngợi gì thêm mà tiếp nhận ngay kiến nghị của phàm nhân
“Thứ ……” Mã Tòng Thu điều khiển thân kiếm trôi gần dù lớn trợn mắt há mồm hỏi “Ta thể ”
Ngự kiếm thời gian dài quá mệt mỏi còn ngự kiếm cứ mà tùy ý rơi xuống cũng là ý
“Tất cả đều thể ”
Diệp Tố xong thì ba Ngô Kiếm Phái cộng thêm Lữ Cửu liền sôi nổi tiến trong giỏ dù
“Hai vị đây nghỉ ngơi ” Diệp Tố hỏi Trình Hoài An cùng Liên Liên “Không đắt một vị một vạn trung phẩm linh thạch mà thôi”
“Được” Trình Hoài An lập tức đáp ứng Liên Liên còn gì đó nhưng đã kéo trong dù
Diệp Tố là cuối cùng bước đóng cửa giỏ ngay đó nàng ngửa đầu kích phát vòng phòng hộ của Phi Kính Giáp bộ dù bay lượn cỡ lớn liền kết giới bao lấy
Từ Trình Ngọc là chấn động bao giờ gặp qua pháp khí nào kì quái thế theo bản năng hỏi: “Diệp Tố pháp khí của cô gọi là gì”
“Tương Lạc Sơn” Diệp Tố buột miệng thốt
*Tương Lạc Sơn: mang theo () rơi núi
Từ Trình Ngọc lẩm bẩm lặp một lần: “Tương Lạc Sơn Tên ”
Diệp Tố biết khi nào mới thể rơi tới đáy của Vô Tận Vực Sâu thế nhưng chuyện cũng trở ngại việc nàng tiếp tục kiếm tiền
Nàng lấy mấy khối gỗ lớn từ trong túi Càn Khôn đây vốn là nàng chuẩn để Du Phục Thời thể tùy thời luyện tập nhưng tiểu sư quá lười cộng thêm đã đưa Tử Lê Anh Mộc nên nàng liền mở một mắt nhắm một mắt cho lười biếng nhưng mấy khối gỗ vẫn còn trong túi
“Ghế gấp nhỏ một vạn trung phẩm linh thạch một cái” Diệp Tố dành nửa canh giờ liền thể khắc một cái ghế gấp để bản thân xuống một cái đó bắt đầu giá ngay tại chỗ
“Diệp đạo hữu ghế gấp của của cô làm cũng dễ dàng trả hai vạn” Từ Trình Ngọc thấy ánh mắt của Diệp Tố liền tức khắc độn giá ào ào cho hai Ngũ Hành Tông xem
“Chúng mua” Trình Hoài An “Thỉnh Diệp đạo hữu làm hai cái”
Diệp Tố thuận cả hai tay nàng là luyện khí sư thao tác linh lực một chút liền thể dễ dàng khắc mấy khối gỗ hình dáng
Không bao lâu mông mỗi trong giỏ dù đều một cái ghế gấp nhỏ chỉ thiếu hai cái bàn nhỏ nữa là thể mở tiệc trà
Từ Trình Ngọc bao lâu liền chủ động lên: “Tuy kết giới phòng hộ nhưng chúng cũng cần thay phiên tuần tra”
Trình Hoài An dậy: “Nếu Diệp đạo hữu đồng ý thể khắc một phù trận bên trong giỏ”
“Mời” Diệp Tố tất nhiên đồng ý nàng cũng một chút tử chân chính của Ngũ Hành Tông vẽ phù như thế nào