Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 5
Sau khi nỗ lực ngừng vô số lần đâm núi té vực nàng rốt cuộc nắm giữ bí quyết để ngự kiếm phi hành chẳng qua ba còn do Trúc Cơ nên thể vững kiếm khi cả nhóm hội ý đã quyết định để Tây Ngọc nung thanh đao lấy huyền thiết luyện thành ba sợi xích sắt móc lên thân kiếm
Cuối cùng Diệp Tố thân kiếm điều khiển kiếm ba sư lủng lẳng nàng tải trở thành một hình ảnh “vượt tải trọng” kì ba một hai
Minh Lưu Sa cảm nhận gió đập mặt mười phần thích ý: “Thoải – mái-“
Ngồi ở sợi xích chính giữa là tiểu cô nương Tây Ngọc một tay nàng cầm gương nhỏ một tay vòng qua ôm chặt xích sắt cố gắng kéo xuống cọng cỏ dính tóc mò mẫm nửa ngày tiểu cô nương kết thúc với việc cài một thanh đao màu hồng bé xinh lên tóc coi như trâm cài sửa soạn xong nàng mới thuận miệng hỏi: “Đại sư tỷ khi nào chúng mới đến Định Hải thành”
Diệp Tố đang tập trung cao độ chỉ huy kiếm tam sư hỏi nàng mới đột nhiên nhớ : “Ai trong ba đứa biết đường đến Định Hải thành”
“Hở” Hạ Nhĩ ở cùng ngửa mặt lên với Diệp Tố “Đại sư tỷ tỷ đang bay về hướng Định Hải thành Tụi đều biết đường”
Diệp Tố: “……” Quan trọng là nàng cũng biết
Bốn chỉ biết đại khái tòa thành ở hướng nào trong đông nam tây bắc nhưng tuyến đường cụ thể thì ai biết cả
Tất cả chìm trầm mặc một lúc lâu cuối cùng Diệp Tố khụ một tiếng hỏi thử: “Vậy tụi đứa nào quyển trục dư đồ ”
Quyển trục dư đồ giống như các app bản đồ trực tuyến ở thế giới cũ của nàng chỉ cần đưa điểm đến nó sẽ lập tức hiện đường chi tiết khắp lục địa hầu như nơi nào cũng thể tra cứu quyển trục dư đồ
Tây Ngọc ngẩng đầu: “Đại sư tỷ một quyển trục dư đồ giá ít nhất cũng hai trung phẩm linh thạch”
Trong khi bộ gia sản bọn họ hiện tại cũng chỉ 1 nghìn hạ phẩm linh thạch còn là do tiểu sư cho
Lại một trận trầm mặc Minh Lưu Sa bỗng nhiên chỉ trung mặt : “Phía ”
“Chúng hỏi một chút” Diệp Tố xong lập tức đuổi theo đuổi hô to “Đạo hữu dừng bước”
Phía mấy đạo hữu đang ngự kiếm bao lâu thì Diệp Tố cũng đuổi kịp Nhóm mặc một thân đạo bào màu xanh da trời phía đạo bào thêu bóng kiếm thoạt tựa hồ đều là tử trẻ tuổi Tu chân giới tuy đoán tuổi qua tướng mạo nhưng từ đôi mắt vẫn thể suy đoán một hai mấy so với nhóm Diệp Tố cùng lắm chỉ chênh vài tuổi
Nhóm thấy âm thanh thì đầu ánh mắt tự giác mà dừng ba đang xích sắt lắc lư kiếm tức khắc cảm thấy chấn động cách ngự kiếm như nữa
Cả nhóm chằm chằm ba tòng teng xích sắt trong mắt tràn ngập tò mò nghiên cứu
Bọn họ đã gặp qua đủ loại tư thế kiếm phi hành nhưng bao giờ thấy cảnh treo kiếm ai cũng cảm thấy chuyện thật cạn lời nhưng nhất thời tìm điểm nào bất hợp lí
Dưới kiếm quải thêm …… hình như cũng gì là thể
Diệp Tố dừng kiếm thấy bọn họ đều chằm chằm kiếm khỏi khụ một tiếng: “Xin hỏi các vị đạo hữu biết đường đến Định Hải thành ”
Lúc mọi mới hồn một vị thanh niên từ trong nhóm tiến lên phía : “ Đạo hữu Định Hải thành”
Diệp Tố gật đầu: “Chúng lần đầu tiên rời tông quyển trục dư đồ rõ đường cụ thể đến Định Hải thành”
“Tông môn chuẩn quyển trục dư đồ cho các ngươi ” Một bên cạnh tò mò hỏi
Diệp Tố thẳng: “Tình hình tông môn tạm thời chút khó khăn tiền để chuẩn cho chúng nếu tiện xin đạo hữu cho chúng mượn dư đồ một chút thôi”
Nhóm liền bàn tán xôn xao hiển nhiên là họ cách nào hiểu tông môn đến cỡ nào mà đến cả một quyển trục dư đồ cũng mua nổi
“Tất nhiên là ” Thanh niên lấy một quyển trục dư đồ từ trong túi trữ vật lật bàn tay đẩy quyển trục đến trong tay Diệp Tố
Diệp Tố mở quyển trục dư đồ đầu ngón tay phát linh lực ba chữ Định Hải thành lên quyển dư đồ quyển trục vốn đang trống rỗng trong nháy mắt liền hiện bản đồ cũng vài lộ tuyến thể
“Đa tạ đạo hữu” Diệp Tố nhanh chóng ghi nhớ lộ tuyến đem quyển trục dư đồ trả cho thanh niên đối diện
Thanh niên nhận mà đem quyển trục dư đồ một lần nữa đưa tay Diệp Tố : “Nhóm chúng vẫn còn quyển trục dư đồ tương ngộ tức là duyên quyển các vị đạo hữu cứ giữ lấy”
Diệp Tố cúi đầu quyển trục dư đồ trong tay cự tuyệt chắp tay : “Đệ tử Thiên Cơ Môn xin cảm tạ đạo hữu”
Mũi chân nàng đạp nhẹ thân kiếm Minh Lưu Sa kiếm liền sột soạt lấy một tấm gỗ nhỏ từ trong túi trữ vật ném lên cho Diệp Tố
“Thiên Cơ Môn Thì các ngươi là tử Thiên Cơ Môn” Một tử mặt tròn cạnh đó kinh ngạc “Vì các đạo bào của các ngươi chữ”
500 năm Thiên Cơ Môn dùng chỉ vàng để thêu ba chữ “Thiên Cơ Môn” cực lớn lên đạo bào đây là đặc thù rõ ràng nhất của bọn họ tông môn bên bờ vực suy sụp tiền mua chỉ vàng ngay cả vải dệt cũng đổi thành hàng thứ phẩm chỉ cổ áo và cổ tay áo của chưởng môn và trưởng lão còn dùng một chút chỉ vàng
Diệp Tố một lần nữa trần thuật: “Do kinh tế khó khăn”
Ngay cả quyển trục dư đồ đều mua nổi thêu nổi chữ lên đạo bào cũng gì lạ vài đối diện nghĩ thầm trăm bằng một thấy Thiên Cơ Môn ngờ đã nghèo đến mức khó trách khắp nơi tống tiền
“Đạo hữu thuộc môn phái nào” Diệp Tố hỏi
Thanh niên tuy rằng ngạc nhiên đối phương đạo bào của bọn họ nhưng vẫn chắp tay : “Ngô Kiếm Phái Từ Trình Anh”
Ngô Kiếm Phái – một trong hai đại phái là tông môn là về tiểu sư sẽ gia nhập Vừa cửa liền đụng Ngô Kiếm Phái vài vị tử thoạt cũng tồi
Diệp Tố cẩn thận hỏi tên của phương như thế nào đó dùng linh lực làm bút lên tấm gỗ một câu đưa cho thanh niên đối diện: “Từ đạo hữu chúng đa tạ quyển dư trục đồ”
Thanh niên theo bản năng tiếp lấy tấm gỗ bay tới lúc ngẩng đầu lên thì chỉ còn thấy một đạo tàn ảnh nhóm bốn một kiếm kì lạ trong nháy mắt đã biến mất ở phương đông
“Sư nàng đưa cái gì thế” Một thanh niên tò mò thò đầu qua hỏi
Từ Trình Anh cúi đầu tấm gỗ trong tay lúc mới nội dung ghi đó: [Thiếu Ngô Kiếm Phái Từ Trình Anh một thanh kiếm Thiên Cơ Môn tử Diệp Tố]
Từ Trình Anh trầm ngâm: “Thiên Cơ Môn Diệp Tố……”
Phương thức phi hành của tu đạo đa dạng trừ kiếm tu ít ngự kiếm phi hành tuy nhiên cũng một vài luyện khi sư chuyên luyện kiếm cũng thể xem như một nửa kiếm tu lẽ vị Diệp đạo hữu am hiểu luyện kiếm
Tốc độ ngự kiếm của Ngô Kiếm Phái bọn họ chỉ một phái Côn Luân thể so vị Diệp đạo hữu thân kiếm còn treo ba mà thể đuổi kịp bọn họ ẩn ẩn thể thực lực bất phàm
Một nữ tử bên cạnh cảm thán: “Sư Thiên Cơ Môn thật thú vị ngờ còn dùng dây xích móc lên thân kiếm để mang theo ”
Từ Trình Anh nhớ tới kỳ cảnh liền : “Chắc đó là bản lĩnh của luyện khí sư chúng cũng tiếp tục lên đường thôi”
“Vâng sư ”
……
Ngự kiếm là một việc khá hao phí linh lực Diệp Tố còn chở ba mới Trúc Cơ thường xuyên bay giữa đường thì hết linh lực đột nhiên rơi tự do nên chỉ thể bay nghỉ
Bay đứt quãng sáu ngày hành trình bọn họ rốt cuộc đến Định Hải thành
“Đại sư tỷ mau kìa” Hạ Nhĩ chỉ chữ cửa thành “Chúng tới ”
Diệp Tố đáp xuống khom lưng thu kiếm đưa ba sợi xích sắt cho Tây Ngọc: “Vào thành thôi”
Bốn hưng phấn thành trong thành đông như mắc cửi gần như đảo mắt cũng đều thể thấy kiếm tu đa phần trong tay ai nấy cũng cầm kiếm so với chân núi của Thiên Cơ Môn thì phồn hoa náo biết bao nhiêu mà
Đặc biệt ven đường bày nhiều loại sạp vô vùng náo nhiệt liên tục thức ăn mới lò hương khí tỏa bốn phía
“Đại sư tỷ đói” Minh Lưu Sa chằm chằm một sạp bán bánh bao chậm rãi
Đi liên tiếp mấy ngày đường bọn họ cũng đàng hoàng mà ăn cái gì cả bọn xác thật đều đói bụng Diệp Tố đitới hỏi bao nhiêu tiền một cái
“Một trăm hạ phẩm linh thạch một cái” Chủ quán mở nắp lồ ng hấp hương khí theo đó liền trào “Nhân của bánh bao nhà chúng đều là dùng thịt linh trư để làm bên trong linh khí”
Nghe xong giá cả bốn đều yên lặng nuốt nước miếng Diệp Tố đầu: “Tỷ cảm thấy Tích Cốc Đan cũng tệ”
“Tích Cốc Đan hàng ngon giá rẻ” Hạ Nhĩ giơ tay tán thành
“Mua Tích Cốc Đan ” Tây Ngọc cũng giơ tay theo
Ba cùng chằm chằm Minh Lưu Sa vẫn lên tiếng một lát mới chậm rì rì : “Đệ chọn Tích Cốc Đan”
Vì thế cả nhóm đành từ bỏ bánh bao thơm ngào nhạt tìm một dược phô bên đường mua Tích Cốc Đan
“Các vị mua loại Tích Cốc Đan nào” Tiểu nhị hỏi “Tiệm chúng nhập vài loại Tích Cốc Đan mới cảnh giới Nguyên Anh dùng một viên thể nhịn mười ngày một lọ mười viên thanh đào mật ong hương lý vị gì cũng ”
Diệp Tố lần đầu tới Tích Cốc Đan còn chia vị: “Bao nhiêu linh thạch”
“Không mắc” Tiểu nhị vươn một ngón tay
Hạ Nhĩ thấy liền : “Đại sư tỷ Tích Cốc Đan ở đây mà chỉ giá một hạ phẩm linh thạch Không hổ là Định Hải thành” Bọn họ mua Tích Cốc Đan chân núi Thiên Cơ Môn còn cần đến 50 hạ phẩm linh thạch đấy
Nụ mặt tiểu nhị liền cứng : “Khách quan đây là Lâm Tuyền thành bình Tích Cốc Đan giá một trung phẩm linh thạch”
Lâm Tuyền thành là địa bàn của Đan Tông môn phái đan tu nhiều vô số kể nên giá đan dược tất nhiên sẽ rẻ hơn nơi khác ít mấy loại đan dược cơ bản như Tích Cốc Đan rơi đất cũng ai thèm nhặt
Hạ Nhĩ: “…… trung phẩm linh thạch”
Ở Thiên Cơ Môn linh thạch kiếm đều bao giờ qua tay các tử chưởng môn cầm lấy cung cấp linh khí cho đại trận hộ tông còn chia cho các trưởng lão Nhóm Diệp Tố chỉ mấy năm nhờ Ninh Thiển Dao mới thấy trung phẩm linh thạch trông như thế nào chạm còn chạm một trung phẩm linh thạch trị giá 10 vạn hạ phẩm linh thạch bọn họ căn bản mua nổi loại Tích Cốc Đan
“Ở đây loại Tích Cốc Đan rẻ nhất giá là bao nhiêu” Diệp Tố trực tiếp hỏi tiểu nhị
Tiểu nhị đánh giá một lượt mấy thấy diện mạo của bọn họ đều tầm thường còn tưởng rằng là tử của đại tông môn nào hiện tại bọn họ chỉ mặc một thân đạo bào vải thô ráp xoay lấy từ ngăn kéo cùng một lọ Tích Cốc Đan ném lên bàn uể oải : “Một lọ hai mươi viên một trăm hạ phẩm linh thạch”
Diệp Tố thanh toán tiền đổ hai mươi viên Tích Cốc Đan tay chia cho mỗi năm viên
Tiểu nhị thấy hành động của nàng thì hai mày nheo vẻ mặt ghét bỏ biết là môn phái nghèo kiết hủ lậu nào mà mua một lọ Tích Cốc Đan kém nhất còn chia làm bốn còn bằng tán tu nữa
Thật tiếc cho mấy gương mặt gì và nọ mà nghèo xơ nghèo xác
“Đại sư tỷ đối diện là cửa hàng bán pháp khí” Tây Ngọc kéo kéo ống tay áo của Diệp Tố “Chúng qua xem một chút nhé”
Diệp Tố ăn một viên Tích Cốc Đan cất lọ túi trữ vật : “Đi”
Bốn nghênh ngang bước sang cửa hàng đối diện khí thế mười phần
Tiểu nhị trong cửa hàng đan dược lưng bọn họ thấy thế khỏi lắc đầu tấm tắc trách ngay cả còn lầm thoạt mấy ai mà là xuất thân từ một môn phái nghèo kiết xác chứ
Tự tin ngời ngời như thế mà