Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 42
Diệp Tố bỗng nhiên : “Lúc ba vị Kim Đan kỳ kiếm tu cạnh là thân truyền tử Ngô Kiếm Phái”
“Ngô Kiếm Phái” Hoàng Nhị Tiền quả nhiên cảm thấy hứng thú tiến đến gần nàng hơn hạ giọng hỏi “Thiên Cơ Môn đã đáp lên thuyền Ngô Kiếm Phái ư”
Diệp Tố nhướng nhẹ mày bắt đầu vẽ bánh nướng lớn: “Ngươi cũng thấy phù chú và pháp khí của hơn của những khác nhiều đúng Bỏ lỡ cơ hội lần về gia nhập Thiên Cơ Môn của chúng sẽ còn dễ dàng như ”
Hoàng Nhị Tiền đã lăn lộn trong tu chân giới nhiều năm đương nhiên sẽ dễ dàng mắc mưu chỉ vì mấy câu của Diệp Tố nhưng nàng chằm chằm suy nghĩ một hồi lâu cuối cùng cắn răng : “Văn Đông tài liệu hành cũng đã còn gì để mất đáp ứng”
Hai dành một chút thời gian để khế ước từ đây Văn Đông trở thành tài liệu hành trướng Thiên Cơ Môn
“Vài ngày nữa chúng sẽ giao Súng Phun Phù tới đây” Diệp Tố
“Tốt sẽ đem Súng Phun Phù bán ở cửa hàng bên thành của phù tu bên ” Gương mặt khô gầy của Hoàng Nhị Tiền lúc cũng lộ khí thế ngất trời “Tuy rằng phù tu từ Nguyên Anh kỳ trở về thể dùng Súng Phun Phù nhưng phù tu Nguyên Anh kỳ nhiều như lông trâu món nhất định thể bán khá”
“Vì phù tu Nguyên Anh kỳ trở về thể dùng” Diệp Tố nhíu mày hỏi
Hoàng Nhị Tiền sửng sốt: “Cô là phù tu mà hỏi ” Đừng là lừa nhé
“Phù chú là tự học biết nhiều lắm về giới phù tu” Diệp Tố chân thành
Hoàng Nhị Tiền: “……”
Trầm mặc một lát mới tiếp: “Phù sư từ Nguyên Anh kỳ trở về cần dùng lá phù để làm vật dẫn họ chỉ cần dùng linh lực là đã thể kết cấu thần ý của thiên địa họa phù chú”
Thì là thế Diệp Tố thật gặp phù sư lợi hại chân chính
“Ta ở đây còn một ít tài liệu yêu thú bán ngoài”
Hoàng Nhị Tiền lập tức chà xát hai tay: “Được a bao nhiêu cũng thu”
Diệp Tố quanh bốn phía: “Nơi chút nhỏ”
“Đi hậu viện” Hoàng Nhị Tiền dẫn Diệp Tố phía cửa hàng
Vừa đến hậu viện Diệp Tố liền lấy tất cả thi thể yêu thú mà họ đã nhặt trong bí cảnh dọa Hoàng Nhị Tiền một phen nhảy dựng
“Ở nhiều thi thể yêu thú qua xử lí như Ta nơi ……cũng nhân thủ hỗ trợ” Hoàng Nhị Tiền khiếp sợ “Các ngươi đã giết bộ yêu thú trong bí cảnh Kiếm tu Ngô Kiếm Phái quả nhiên hung tàn”
Diệp Tố cũng giải thích mà chỉ phối hợp với Hoàng Nhị Tiền xử lí thi thể yêu thú chọn tất cả tài liệu thể dùng
“Sau khi bán xong phần lợi nhuận chia cứ trực tiếp giao đến Thiên Cơ Môn là đúng ” Hoàng Nhị Tiền hỏi
“ ” Diệp Tố gật đầu đó “Nơi của ngươi bán túi Càn Khôn Ta mua một cái”
“Túi Càn Khôn Có” Hoàng Nhị Tiền chạy về phía cửa hàng lục tung lên đó tìm một chồng túi Càn Khôn: “Cái tặng cho cô hôm nay nếu nhờ cô hỗ trợ thì biết làm đến bao giờ”
Diệp Tố cũng khách khí nữa mà nhận lấy chờ vị tiểu sư tỉnh nàng đền cho một chồng túi Càn Khôn
……
Diệp Tố khi trở về liền truyền tin cho chưởng môn sư phụ về việc kí khế ước với Văn Đông tài liệu hành Trương Phong Phong bảo vấn đề gì ông hiện tại cũng bất chấp tất cả
“Con cứ xem xét quyết định là ” Trương Phong Phong xua xua tay “À Dịch Huyền mấy hôm cũng truyền tin cho thấy nó khá chật vật đấy”
“Chật vật” Diệp Tố mới từ bí cảnh tới vẫn liên hệ với Dịch Huyền
Trương Phong Phong vuốt chòm râu: “Trên mặt đầy vết tím tím xanh xanh tuy nhiên tích tụ trong ánh mắt đã ít nhiều vị sư phụ kiếm tu của nó quả thật hơn ”
Diệp Tố nhớ tới Tân Thẩm Tử há mồm ngậm miệng một câu “lão tử” hai câu “lão tử” còn tính tình nóng nảy thẳng thắn của ông : “Sư vốn dĩ quá quan tâm đ ến mặt mũi Tân Thẩm Tử tiền bối thể trị ”
“Mấy đứa ở bên ngoài cũng cẩn thận một chút” Trương Phong Phong dặn dò đó hỏi “Phục Thời gây thêm phiền toái gì ”
Diệp Tố lắc đầu: “Trừ bỏ lười gây phiền toái gì”
Nhắc tới Du Phục Thời Diệp Tố liền nhớ tới vẫn còn tỉnh cũng biết vì như
“Thôi nữa sư phụ lên lớp ” Trương Phong Phong hằng ngày vẫn giảng bài cho các tử Thiên Cơ Môn
Diệp Tố đóng truyền tin xoay đến phòng Du Phục Thời
Trong phòng Minh Lưu Sa cùng Tây Ngọc đang chơi cờ bàn Hạ Nhĩ bên cạnh xem còn vị tiểu sư nào đó vẫn đang còn hôn mê giường
“Mấy đứa chăm sóc tiểu sư như đó hả” Diệp Tố tiểu sư đang giường: “…… Đứa nào làm”
Đôi mắt Du Phục Thời bịt bởi một khối vải trắng cả khuôn mặt chỉ lộ vùng trán cùng cằm
Minh Lưu Sa cùng Tây Ngọc vốn đang hăm hở chém giết bàn cờ tiếng Diệp Tố liền giật nảy động tác nhất trí chỉ Hạ Nhĩ đang bên cạnh
“Nhị sư tam sư tỷ” Hạ Nhĩ khiếp sợ “Đệ chỉ làm theo lời hai thôi mà là hai bảo sợ tiểu sư tỉnh thấy”
“Được ” Diệp Tố đuổi ba ngoài “Ba đứa ngoài ”
“Vâng đại sư tỷ” Minh Lưu Sa chậm rì rì nhưng động tác dọn dẹp bàn cờ thì cực nhanh
Ba nhanh như chớp chạy khỏi phòng
Diệp Tố kéo ghế dựa qua ở mép giường tháo miếng vải trắng mắt Du Phục Thời xuống đầu ngón tay đặt cổ tay truyền một đạo linh lực nàng xem linh phủ của gì bất thường nhưng mà khi truyền thì linh lực liền mất hút
Kỳ quái
Diệp Tố suy nghĩ một hồi cuối cùng lấy từ túi Càn Khôn vài trung phẩm linh thạch nhét trong tay Du Phục Thời chỉ trong chớp mắt mấy khối linh thạch liền hấp thu còn một mảnh
Đây là do linh lực cạn kiệt thường linh lực cạn kiệt cũng đến nỗi hôn mê nhỉ
Diệp Tố nhét mấy khối linh thạch cho Du Phục Thời nữa linh thạch như cũ hấp thu hết nhưng vẫn tỉnh
Lúc Từ Trình Ngọc ở ngoài cửa giơ tay gõ gõ cửa
“Vào ” Diệp Tố đầu
“Du đạo hữu vẫn còn tỉnh ” Từ Trình Ngọc Du Phục Thời giường hỏi
Diệp Tố lắc đầu: “Từ tìm việc gì ”
Từ Trình Ngọc : “Vừa liên tiếp đưa tin cho vài vị Ngô Kiếm Phái đại trưởng lão hỏi về Vạn Phật Tông ở thời gian Thần Vẫn kỳ trong đó một vị đại trưởng lão đã hồi âm”
Nền lịch sử dài rộng của tu chân giới đưa chia làm hai phần đường biên phân chia chính là Thần Vẫn kỳ
Tương truyền ở giai đoạn Thần Vẫn kỳ các đại tông môn ở Phù Thế đại lục ít tu sĩ độ kiếp thành thần nhưng sự kiện các chư thần chết (Thần Vẫn) linh khí của tu chân giới ngày một loãng khắp đại lục còn thần sĩ
*Chỗ chú thích một xíu Thần Vẫn chính là về sự kiện các tu sĩ khi độ kiếp thành thần chết còn vì chết tại chết linh khí loãng và từ đó ai thành thần thì mọi theo dõi từ từ ở phần phía của truyện sẽ giải thích hết nhé
“Đại trưởng lão hồi âm thế nào” Diệp Tố hỏi
“Đại trưởng lão Tứ Lăng Địa Tạng Pháp Trượng trong tay Phật Tử Vạn Phật Tông bao giờ thay đổi vẫn luôn là pháp trượng phần bạch ngọc bao gồm cả đài sen ba tầng bao giờ qua pháp trượng đài sen hắc ngọc” Từ Trình Ngọc hỏi Diệp Tố “Có cô đã nhớ nhầm ”
Nàng bao giờ sẽ nhớ nhầm
Diệp Tố giương mắt: “Chắc là đã nhớ nhầm lâu thấy qua trong sách pháp trượng lẽ là do tà tu mô phỏng”
Từ Trình Ngọc cũng nghi ngờ: “Chờ cơ hội cô thể cầm pháp trượng hỏi Vạn Phật Tông thử xem”
“Về sẽ hỏi thử” Diệp Tố gật đầu
“ ” Từ Trình Ngọc lấy từ túi Càn Khôn hai viên yêu đan đưa cho Diệp Tố: “Đây là yêu đan của Giác Bằng và Cá Sấu Sương Mù trong bí cảnh ít nhiều nhờ cô hỗ trợ còn một viên yêu đan còn do Chu sư cần dùng đến nên giữ ”
Diệp Tố ngờ sẽ chia cho nàng hai viên yêu đan nàng nhận lấy cảm tạ: “Đa tạ”
“Vậy quấy rầy nữa” Từ Trình Ngọc dậy bước khỏi phòng đóng cửa
Diệp Tố cúi đầu hai viên yêu đan trong tay một hoàng kim một màu xám yêu đan ích đối với tu sĩ thậm chí chỉ tăng cảnh giới bằng cách chuyên giết yêu thú để lấy yêu đan tu luyện
…… Yêu
Diệp Tố lấy viên yêu đan hoàng kim để trong tay Du Phục Thời ở bên cạnh chờ
Không quá một khắc viên yêu đan liền biến mất với tốc độ cực nhanh tiểu sư hấp thu còn một mảnh
Diệp Tố: “……”