Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 24
Khi gió thổi qua lục lạc sẽ phát các loại thanh âm cao thấp khác trong đó ẩn chứa sát trận một khi khởi trận sẽ lập tức tru sát bất cứ nào bên trong
Diệp Tố cũng ngốc đến mức gây chuyện trong môn phái của khác khi tiến thì các tử Thiên Cơ Môn liền an tĩnh theo phía nàng
Đến chỗ ở của Dương trưởng lão thì Diệp Tố nhấc tay ý bảo mọi dừng
“Dương trưởng lão vẫn gặp qua tiểu sư của các nên dẫn chào hỏi qua” Diệp Tố đầu với mọi “Các chờ ở bên ngoài ”
“Rõ đại sư tỷ tỷ nhanh về nhanh nhé” Hạ Nhĩ lớn tiếng dường như sợ mọi chung quanh thấy
Bọn họ nếu lấy Dương trưởng lão làm cớ thì tất nhiên bái phỏng ông
Diệp Tố nghiêng đầu với Du Phục Thời: “Đi thôi”
Hai cất bước lên từng bậc thang Du Phục Thời lúc mới phát hiện chút kỳ quái đầu thì thấy mọi Thiên Cơ Môn còn đều đang đả tọa tại chỗ
Hắn hiểu lắm mấy đang làm cái gì
Diệp Tố cả nửa ngày thấy tiếng bước chân ở đằng đầu thì thấy tiểu sư mới tới đang ở bậc thang phía nhíu mày
…… đừng tới một Dịch Huyền nữa
Diệp Tố nghĩ tới đó liền thấy gân trán giật giật Thiên Cơ Môn đã ở bờ vực phế tông bất kỳ một thứ tài nguyên nào thể nào cứ lo để ý mặt mũi
“Tiểu sư ” Diệp Tố gọi một tiếng Du Phục Thời lúc mới một lần nữa tiếp tục
Nơi của Dương trưởng lão chỉ mỗi bậc thang thì đã hơn một ngàn còn thiết lập cấm chế bình thường ngay cả tu sĩ Kim Đan kỳ cũng từng bước lên
Nàng nhớ rõ Ninh Thiển Dao từng Dương trưởng lão làm là vì kéo dài thời gian tử Thiên Cơ Môn ở Vô Âm Tông càng lâu càng
Diệp Tố cảm thấy là vì nguyên nhân Dương trưởng lão khi các tử Thiên Cơ Môn vẫn luôn mang một loại thái độ cao cao tại thượng hề giống chưởng môn và Hồ trưởng lão lúc nào đáy mắt cũng cất giấu một mảnh sầu
Một ngàn bậc thang đối với nàng mà tính cái gì dù Cửu Huyền Phong còn cao hơn nơi nhiều mỗi ngày nàng lên xuống cũng đã quá quen thuộc
Tuy nhiên tìm Dương trưởng lão cũng chỉ là cái cớ mà thôi nên Diệp Tố chậm nhưng một còn chậm hơn nàng
Đi nửa đường thì Diệp Tố một lần nữa phát hiện đằng tiếng bước chân đầu thì quả nhiên tiểu sư mới tới ngừng
Nàng cũng ngừng nghĩ thầm thể kéo thêm một thời gian nữa
Tiểu sư với gương mặt tuấn mỹ xa cách biểu tình gì bỗng nhiên giơ một bàn tay về phía Diệp Tố
Diệp Tố: “”
Lúc nàng vẫn còn hiểu đây là đang ý gì thì tiểu sư giương lên hàng mi dài nhàn nhạt liếc nàng một cái
Trong nháy mắt Diệp Tố đột nhiên nhanh trí nàng thử vươn tay tới
Giây tiếp theo tiểu sư liền đặt tay lên cằm khẽ nhếch tiếp tục lên bậc thang bộ dáng thập phần lòng
Phàm nhân tính vẫn còn thông minh Du Phục Thời nghĩ thầm
Diệp Tố: “……” Quả nhiên thật là ý
Tay chút lạnh đốt ngón tay thon dài nhưng xương xẩu móng tay còn màu hồng nhạt
Thật nắm cũng thật thoải mái
Diệp Tố híp mắt nàng còn gặp qua ai sai khiến khác mà cử chỉ tự nhiên hợp lý hợp tình thế thế nhưng nàng vẫn nắm tay tiểu sư chậm rãi một đường lên
“Tiểu sư Cửu Huyền Phong còn cao hơn nơi nếu bộ thì siêng năng tu luyện để sớm ngày đạt Trúc Cơ” Đến bậc cùng Diệp Tố buông tay bụng nhắc nhở
“Trước đó ngươi sẽ ngự kiếm chở ” Tiểu sư mới tới mà một câu qua loa với nàng hiển nhiên ý niệm tiến bộ gì sất
Diệp Tố nghiêm mặt : “Lúc chỉ mười cơ hội nhờ”
Du Phục Thời nghiêng đầu sang chỗ khác làm bộ phàm nhân gì
“Huống hồ lễ gặp mặt cũng đã đổi thành tài liệu” Diệp Tố cố ý đuổi theo đối diện với tầm mắt của rõ ràng mọi việc
Du Phục Thời mặt Diệp Tố: “Trả cho ngươi”
Dứt lời thì chỉ lấy tài liệu mà Diệp Tố đưa cho hôm qua mà còn dùng cái rương Tử Lê Anh Mộc để đựng ném hết chúng cho Diệp Tố
Một công đôi việc
Diệp Tố nghĩ tới lấy Tử Lê Anh Mộc giữa thanh thiên bạch nhật thế ở cửa cách đó xa còn của Dương trưởng lão
Nàng nghiêng cản tầm mắt của hai thấp giọng cảnh cáo: “Đang ở bên ngoài vài thứ đừng lấy ”
Du Phục Thời làm bộ thấy hai tay giấu tịt ở đằng
Diệp Tố tìm túi Càn Khôn nào bên hông của nhưng nàng đã phát hiện hai lưng đã chú ý đến bên nên chỉ cách tạm thời thu Tử Lê Anh Mộc túi Càn Khôn của
“…… Đi gặp Dương trưởng lão” Diệp Tố giơ tay ấn ấn hai bên thái dương dẫn theo Du Phục Thời tiến
Dương trưởng lão đang chơi cờ cùng chưởng môn Vô Âm Tông Chi Nguyệt thời điểm Diệp Tố lên bậc thang thì đã thông báo cho ông
Hai trong điện thấy tiếng bước chân nhưng ai đầu mà chỉ chuyên tâm chơi cờ
“Dương trưởng lão sư phụ gần đây nhận một tử mới dẫn đến bái phỏng ngài” Diệp Tố chủ động lên tiếng
Đầu ngón tay Dương Đàm đang kẹp một viên cờ màu trắng cả ông tiên phong đạo cốt tướng mạo chăm chút thích đáng cùng với chưởng môn Vô Âm Tông xác thật xứng đôi
Không giống với chưởng môn sư phụ rõ ràng mới hai trăm tuổi ở tu chân giới vẫn tính là trẻ trung nhưng râu dài quắc thước trong đáy mắt ẩn xu hướng già nua
Trong điện nào lên tiếng nữa Dương Đàm cũng chậm chạp hạ viên cờ trong tay
“Ông là điếc ” Du Phục Thời Dương Đàm bàn hạ âm lượng mà hỏi thẳng Diệp Tố
“……”
Diệp Tố chằm chằm đôi mắt của tiểu sư nàng nhất thời cũng phân rõ đang âm dương quái khí là đang thật sự nghiêm túc
Tiểu sư tiền nhiệm chỉ thích tự chọc giận chính thôi giờ thì tiểu sư mới tới thích chọc giận khác
Tất cả mọi trong điện đều thấy những lời của tiểu sư Dương trưởng lão cũng ngoại lệ ngay cả chưởng môn Vô Âm Tông Chi Nguyệt cũng nhăn mày qua
Dương Đàm gần như quăng mạnh viên cờ trong tay xuống bàn thở Nguyên Anh hậu kỳ che trời lấp đất ụp xuống đầu hai ông đầu định gì đó nhưng khi tầm mắt dừng Du Phục Thời thì đồng tử rụt rụt
Quần áo của tên tử mới liền biết là một kiện pháp khí cực
Trương Phong Phong mà thể thu một thế làm tử
Có thể mặc pháp khí như tất là đơn giản lẽ lưng còn thế lực nào đó
Nghĩ đến đây Dương Đàm liền thu liễm thở phảng phất như gì từng xảy : “Ngươi là tử mà chưởng môn mới thu nạp Trông khá hơn Dịch Huyền đấy”
Dịch Huyền
Du Phục Thời chút quen tai nghĩ một lát liền nhớ là phàm nhân bên cạnh từng nhận nhầm với tên đó
“Dịch Huyền là ai” Du Phục Thời cũng đáp lời Dương Đàm mà lập tức nghiêng đầu hỏi Diệp Tố
“Trước khi đến là tiểu sư ” Diệp Tố giải thích “Hắn đang đơn độc rèn luyện bên ngoài”
Hai cứ mà lo chuyện với xem nhẹ câu hỏi của ông
Trong nháy mắt thần sắc của Dương Đàm trở nên khó coi nhưng ông nhanh khôi phục bộ dáng tiên phong đạo cốt thường ngày thậm chí còn hòa ái: “Ngươi tên gì Nguyên quán gia đình ở ”
“Du Phục Thời” Hắn chỉ tên trả lời vấn đề giống như căn bản thấy
Ngắn ngủn nửa ngày nhưng Diệp Tố đã hiểu rõ phong cách hành sự của vị tiểu sư vĩnh viễn chỉ điều chuyện
—— trâu bò quá là trâu bò
“Mặt cũng đã gặp nếu việc gì khác thì lui xuống ” Nụ mặt Dương Đàm phai nhạt với hai
Lão nghĩ bối cảnh của tiểu tử lớn đến nữa cũng chỉ là một thường mà thôi
Diệp Tố chắp tay khom lưng hành lễ Du Phục Thời nhúc nhích chờ nàng xoay rời lúc mới theo
Trong điện ánh mắt của Dương Đàm trở nên nham hiểm hung ác: “Trương Phong Phong thật thu một đồ tồi”
Chi Nguyệt cầm lên một viên cờ đen: “Ta thấy cảnh giới của Diệp Tố tăng lên”
“Bất quả chỉ là gặp may mới đột phá Trúc Cơ trung kỳ mà thôi” Dương Đàm nhớ tới tử của thì liền thư thái hơn “Thiển Dao hồi âm báo con bé cũng đã đạt Trúc Cơ trung kỳ nó là Huyền Âm chi thể tương lai ắt hẳn sáng lạn khôn lường”
“ ”
……
Diệp Tố bước khỏi điện cùng Du Phục Thời bước xuống bậc thang
“Lần đừng thẳng như ” Diệp Tố đánh giá vị tiểu sư từ xuống một vòng tiếp “Dương trưởng lão thấy ăn mặc xa xỉ thế cho rằng bối cảnh gì đó cho nên mới tay giáo huấn”
Không cần xa tiểu sư hề một chút tu luyện căn bản nào ngay cả Luyện Khí kỳ còn đạt
Muốn tìm phiền toái quá đơn giản
Du Phục Thời bắt đầu làm bộ thấy phàm nhân thật nhiều mắt còn
Hai bọn họ hết lên xuống tuy mất đến vài canh giờ nhưng ít các sư sư vẫn còn đang nhập định
“Đại sư tỷ” Hạ Nhĩ thấy Diệp Tố xuống liền bước qua đón
Diệp Tố qua nhóm các tử đang đả tọa hỏi Hạ Nhĩ: “Sư sư tỷ của ”
“Vừa mấy tử Vô Âm Tông rừng trúc đằng thổi sáo bảo là tu luyện” Hạ Nhĩ nghiêng chỉ rừng trúc cách đấy xa “Nhị sư và tam sư tỷ là pháp khí của mấy đó thấy chút vấn đề nên mới qua đó giúp bọn họ sửa chữa một chút”
Hù mà thôi nhưng Vô Âm Tông tử lần nào cũng đều tin là thật sợ pháp khí của bản thân thật sự vấn đề
Diệp Tố nhíu nhíu mày các tử Vô Âm Tông tới quấy nhiễu bọn họ tu luyện ở phụ cận thì cũng tính là vi phạm khế ước
Nếu Thiên Cơ Môn linh mạch thì sẽ khác làm cho bó tay bó chân đến
Đáng tiếc là các linh mạch thể khai phá ở tu chân giới sớm đã các tông phái phân chia chiếm hữu linh mạch của Thiên Cơ Môn đã khô cạn chỉ một kết cục duy nhất đó chính là phế tông thời gian sớm muộn mà thôi
Tuy nhiên cũng còn một phương pháp khác đó chính là dùng một lượng lớn linh thạch để duy trì tu luyện
Diệp Tố chìm suy tư giờ hình như Thiên Cơ Môn bao giờ nhận qua đơn đặt hàng luyện khí từ bất kì tông môn nào
Không bao lâu Minh Lưu Sa và Tây Ngọc từ rừng trúc
“Giải quyết xong ” Diệp Tố hỏi
“Hù bọn họ vài câu liền sợ” Tây Ngọc lấy gương sửa sửa tóc mái bĩu môi “Mấy còn tưởng chúng giúp bọn họ sửa pháp khí nghĩ rằng chúng đang ở đây cọ linh khí”
“Mấy ngày tới tỷ sẽ gom tiền để chúng đề tên lên Bách Thanh Bảng” Diệp Tố với mấy Hạ Nhĩ nàng xem thử khi tên Bách Thanh Bảng thì tìm họ đặt đơn luyện khí
Ba nay đều lời Diệp Tố cả ba đều
Du Phục Thời ở bên cạnh buồn chán chết cơn buồn ngủ dâng lên tìm chỗ ngủ thì Diệp Tố ghì dạy dẫn khí nhập thể
“Đệ xuống” Diệp Tố xuống xếp bằng đó là chỉ chỉ Du Phục Thời ý bảo bắt chước làm theo
Du Phục Thời mặt đất một cái đó đến bên Diệp Tố vươn hai ngón tay cầm lên vạt đạo bào của nàng trải phẳng phiu mặt đất đó mới đặt mông xuống
Mà cũng đả tọa nghiêm chỉnh mà là nghiêng nửa dựa Diệp Tố
Diệp Tố: “……” Thật là làm khó mà
Tiểu sư mới tới là chuyên môn tới khắc nàng
Diệp Tố thể cam đoan vị tiểu sư thuần túy xem nàng như một công cụ hình chuyên dùng để dựa ngoài công cụ còn thêm công dụng phụ kèm theo là dắt cầu thang giống như lúc nãy
“Ngồi thẳng lên” Diệp Tố đẩy dậy miễn cưỡng cho vạt áo của biểu diễn qua một lần cho thấy làm để dẫn khí nhập thể
Nàng vốn nghĩ dạy một lần là xong mới học thường sẽ kiên nhẫn một chút
“Như ” Du Phục Thời quả bầu vẽ cái gáo lặp một loạt động tác phiêu một tia linh khí từ đầu ngón tay
Diệp Tố trầm mặc một lát hỏi: “Trước đã từng học qua”
“Không nhớ rõ” Du Phục Thời lười nhác “Chắc là ”
Với gương mặt của dù làm bất kì động tác gì dùng bất luận ngữ khí như thế nào để chuyện thì đều gây cảm giác khó chịu cho đối diện
Minh Lưu Sa Tây Ngọc cùng với Hạ Nhĩ ở bên cạnh đối với hàng động của thậm chí một tia nghi hoặc cũng
Diệp Tố sang chằm chằm sườn mặt gần như mỹ của tiểu sư mới tới nghĩ thầm: chút kỳ quái
Tác giả lời :
Con rắn nhỏ nâng cằm: Công cụ đỡ mau