Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 23
“Đại sư tỷ buổi tối tỷ ở trong phòng nhé” Tây Ngọc chỉ chỉ phòng của Diệp Tố hạ giọng “Tân sư đang ở bên trong”
Diệp Tố đó đã sư phụ qua chuyện nàng nghiêng đầu cửa phòng đóng chặt: “Chốc nữa tỷ định đến núi tu luyện buổi tối nhất định sẽ về phòng”
Tây Ngọc vuốt vuốt tóc mái lẩm bẩm: “Muội biết ”
Phía núi thanh tịnh nên đại sư tỷ thường đó vì thế nên các tử của Thiên Cơ Môn việc gì thì sẽ núi mọi ai nhưng đều ngầm tự hiểu đó là nơi thuộc về riêng Diệp Tố
“Về thì ” Minh Lưu Sa đẩy cửa sổ thò đầu hỏi
“Chuyện về thì về hẳn ” Diệp Tố nghĩ thầm qua bao lâu nữa Dịch Huyền sẽ thoát tông gia nhập Ngô Kiếm Phái Đến lúc đó gian phòng của sẽ trống nàng dọn đó là
Vừa Diệp Tố chưởng môn sư phụ gọi qua ngoài chuyện về tân sư thì còn hỏi Dịch Huyền cùng trở về
Cũng may Dịch Huyền am hiểu luyện khí theo con đường kiếm tu nên nàng với chưởng môn sư phụ là đã rèn luyện một trở về cùng với mấy các nàng chưởng môn sư phụ chỉ nhíu nhíu mày cũng hỏi gì thêm
“Sáng sớm mai sẽ ” Diệp Tố “Dẫn các sư sư Vô Âm Tông”
Mấy thêm vài câu đó ai trở về phòng nấy Diệp Tố trong viện xoay đến phòng của giơ tay gõ gõ cửa
Nàng cũng chỉ phòng để lấy mấy món đồ linh tinh vụn vặt mà thôi
Đồ vật tuy nhiều lắm nhưng chúng cũng đã chứng kiến mười năm ở đây của nàng
……
Không ai mở cửa khi Diệp Tố còn định tiếp tục gõ thì bên trong truyền đến một thanh âm thanh lãnh lười biếng: “Tiến ”
Diệp Tố khẽ nhướng đuôi mắt buông tay xuống gõ nữa mà thử đẩy cửa cửa mà khóa
Sau khi bước Diệp Tố nhạy bén phát hiện chỗ nào cũng đều đã động qua
Tân sư đã đổi sang một thân áo lót đen dài ẩn ẩn phiếm quang tựa hồ thêu chỉ vàng lười nhác tựa thành giường một đầu tóc đen dài xõa xuống tận eo đuôi tóc uốn lượn hỗn độn giường lộ một cỗ kiều diễm nên lời
Thế gia tử
Diệp Tố một lần nữa sinh hoài nghi khí chất chút giống
mà trong nháy mắt khi nàng thẳng mặt của tân sư nghi hoặc trong lòng liền tan một chút
Khuôn mặt của đối phương thanh sơ như họa mặt mày tựa như băng tuyết quá tổng thể tướng mạo thánh khiết thể phạm xác thật hương vị của con cháu thế gia
“Tiểu sư để thu dọn một ít đồ vật” Diệp Tố nhanh chóng quét một vòng trong phòng thấy bóng dáng đồ vật của ở
Đồ hết
Trên bàn nàng vốn đặt một bộ trà cụ chân bàn lót một quyển sách còn một bộ công cụ điêu khắc cũng thấy
Du Phục Thời chút mệt mỏi thấy phàm nhân cứ xoay vòng vòng xung quanh thì lười biếng mà giơ một ngón tay thon dài trắng nõn chỉ chỉ chỗ cánh cửa: “Nơi đó”
Diệp Tố đầu thì thấy ở góc tường chỗ cánh cửa để một cái rương bước gần thì nàng liền trầm mặc: “……”
Hắn mà dùng nguyên một khối Tử Lê Anh Mộc để làm thành rương đựng đồ
Cây Tử Lê hi hữu sang quý mà túi gỗ do thân cây tăng sinh hình thành nên thì càng là ngàn năm khó gặp cơ bản dù giá trời cũng ai bán
*Túi gỗ phiên âm gọi là “Anh Lựu” nên rương mà Phục Thời dùng chính là làm từ túi gỗ của cây Tử Lê nên gọi là “Tử Lê Anh Mộc” chứ chỉ đơn giản là gỗ cây Tử Lê
Theo lý mà tử một môn phái giống phế tông giống Thiên Cơ Môn căn bản sẽ cơ hội gặp qua Tử Lê Anh Mộc nhưng Diệp Tố đã gặp qua một lần
5 năm Ninh Thiển Dao từng theo Dương trưởng lão ngoài một lần khi trở về cổ nhiều thêm một vòng cổ một hạt châu Tử Lê Anh Mộc to cỡ ngón út
Lúc đôi mắt chưởng môn sư phụ trừng lớn như rớt ngoài ngừng lặp lặp Tử Lê Anh Mộc thể dùng trong những pháp khí nào viên Tử Lê Anh Mộc to như cái móng tay thôi nhưng bao nhiêu trân quý
Vì thế nên Diệp Tố còn cố ý lật tìm về Tử Lê Anh Mộc trong các thư tịch bút ký mộc nhiều mấu kỳ văn sặc sỡ
Từ đó nàng ấn tượng sâu sắc nên liếc mắt một cái liền tài chất của cái rương ở góc tường
Diệp Tố hồi phục tâm tình đến góc tường cửa duỗi tay sờ sờ cái rương xúc cảm tinh tế mát lạnh giống với mặt ngoài thoạt thô ráp
…… Xác thật là Tử Lê Anh Mộc
Nàng cẩn thận mở cái rương thì thấy mấy thứ đồ linh tinh của cộng còn đáng giá một trung phẩm linh thạch đang đựng bên trong
Tay Diệp Tố run run nhiều suy nghĩ toát chạy loạn trong đầu nàng cuối cùng chỉ còn 4 chữ:
Phí phạm của trời
Diệp Tố nhanh chóng nhét đồ vật của túi Càn Khôn đó ôm cái rương đến mặt Du Phục Thời: “Tiểu sư cất kĩ cái rương ”
Du Phục Thời ngửa đầu cảm thấy phàm nhân thật sự phiền đưa cho lễ gặp mặt là một món kém cỏi thì chớ mà giờ còn nhận cái rương
Hắn vất vả lắm mới thể ném cái rương xí đấy
“Không cất” Du Phục Thời cự tuyệt thậm chí dứt khoát xuống giường đưa lưng về phía nàng “Đã đựng đồ vật của ngươi thì chính là của ngươi”
Hắn đưa cái rương xí cho phàm nhân
Diệp Tố: “”
Thế gia tử ở nhân gian hiện tại đều phá của như
“Tiểu sư đây là Tử Lê Anh Mộc giá trị liên thành” Diệp Tố cho rằng biết cái rương trân quý thế nào nên giải thích một câu
Kết quả Du Phục Thời giơ tay bịt kín lỗ tai của bộ dáng ống tay áo của tuột xuống đến chỗ khuỷu tay cánh tay thon dài trắng nõn phát sáng giống như sứ
Diệp Tố chút tự nhiên mà dời ánh mắt nàng đặt rương Tử Lê Anh Mộc lên bàn lưu một câu: “Sáng sớm mai dẫn tu luyện”
Sau khi Diệp Tố rời thì Du Phục Thời liền dậy rương xí vẫn còn bàn thì càng thêm bất mãn với phàm nhân túi Càn Khôn của nàng đựng nhiều thứ gì như tại thể đựng thêm một cái chứ
……
Sau khi khỏi phòng Diệp Tố chậm rãi núi nàng lòng bàn tay của nàng mà mới sờ s0ạng một khối Tử Lê Anh Mộc to như hiện tại tâm tình thật lâu vẫn cách nào bình tĩnh xuống
Tiểu sư mới tới quả thật quá phú hào lấy Tử Lê Anh Mộc làm rương còn tùy tiện ném ở góc tường còn đựng một đống sắt vụn đồng nát của nàng nữa chứ
Người như thật sự giống thế gia ở nhân gian huống hồ dù cho là tu chân giới nữa cũng nhà nào thể xa xỉ đến mức lấy Tử Lê Anh Mộc làm cái rương
Diệp Tố nhảy vài bước trong sơn động nhíu mày: Vị tiểu sư chút cổ quái
Diệp Tố lấy bộ trà cụ của đặt lên mặt nham thạch nhẵn nhụi lẽ do mới lấy từ rương Tử Lê Anh Mộc nên nàng cảm thấy bộ trà cụ của hôm nay đều chút lấp lánh
——–Chính là lấp lánh ánh tiền
Sáng sớm hôm Diệp Tố trở về từ núi ngang qua cửa phòng của tiểu sư mới tới nghĩ tới cái rương hôm qua khỏi khựng bước chân
“Đại sư tỷ chúng chuẩn ” Hạ Nhĩ nhoài nửa ngoài cửa sổ hỏi “Chờ một lát”
“Không vội” Diệp Tố lên bậc thang gõ cửa: “Tiểu sư hôm nay chúng Vô Âm Tông tu luyện”
Trong phòng Du Phục Thời đang nửa giường hàng lông mi dài đậm chậm rãi mở mang theo chút lười ý
Hắn mới tỉnh lâu từ giấc ngủ say mấy trăm năm bởi nên thường xuyên mơ mơ màng màng
Nghe thấy thanh âm của phàm nhân bên ngoài phòng Du Phục Thời chậm rãi dậy đổi một kiện trường bào màu tím đó mới bước khỏi phòng
Vừa đến sân thì mấy Minh Lưu Sa đồng loạt hút khí vì mà là vì quần áo quá quý giá
Vì ngày hôm qua đã thấy Tử Lê Anh Mộc nên Diệp Tố là khả năng tiếp nhận cao nhất trong bốn
“Tiểu sư hôm nay chúng sẽ Vô Âm Tông ở đó linh khí” Hạ Nhĩ với Du Phục Thời “Để đại tỷ dạy cách dẫn khí nhập thể”
Trong mắt bọn họ thì Du Phục Thời nửa điểm tu vi cũng
Du Phục Thời chậm rãi đến mặt phàm nhân tầm mắt dừng ở túi Càn Khôn bên hông của nàng ngón tay khẽ nhúc nhích theo bản năng quăng cái rương xí đó
“Mọi tự ngự kiếm xuống nhé một bước” Diệp Tố bống nhiên lấy một thanh kiếm với ba Hạ Nhĩ
Đêm qua khi kiểm kê đồ vật trong túi Càn Khôn thì nàng phát hiện tài liệu mà lần mua ở tài liệu hành trong Định Hải Thành còn thừa một chút đủ để luyện thành một thanh kiếm bình thường nàng nghĩ nghĩ cũng thể dùng nó làm phương tiện di chuyển nên đã dùng cả đêm để luyện nó
Diệp Tố lấy kiếm đang định bay xuống núi thì đột nhiên nhớ vẫn còn một nàng đầu thẳng mắt của tiểu sư : “Có quá giang một chuyến ”
Không cần đường cũng cần bản thân sử dụng pháp lực Du Phục Thời cảm thấy đề nghị của phàm nhân tồi nên liền gật gật đầu biểu thị đồng ý
Diệp Tố kì thật cho sọt to đó treo lên thân kiếm mang xuống núi làm như sẽ thuận tiện nhất Bất quá tiểu sư lớn lên quá phù hợp chút nào với cái sọt to nên nàng chỉ đành phiền toái một chút mà bắt lấy Du Phục Thời nhảy lên thân kiếm trong nháy mắt liền lao xuống núi
Diệp Tố nghiêng ở phía một tay khác nắm cổ áo của tiểu sư trong lòng cảm khái thôi
May mắn là kỹ thuật của nàng nhiều tiến bộ một tay cũng thể ngự kiếm nếu hôm nay sẽ bỏ tiểu sư vô sọt
Nàng nhận thấy Du Phục Thời ở lưng nàng tròng mắt đột nhiên tối từ đen biến thành tím trong nháy mắt đồng tử dựng to lên bất quá ngay đó liền khôi phục như thường
Du Phục Thời cuối đầu bàn tay đang nắm cổ áo trắng nõn sạch sẽ tính là tú khí xung quanh các đốt ngón tay ít vết sẹo vết chai nhỏ
“Đại sư tỷ” Dưới Cửu Huyền Phong ít các sư sư đã chờ từ thấy bóng đáp xuống nheo mắt kĩ phát hiện là Diệp Tố thì liền lập tức vẫy tay hô lên
Diệp Tố mang theo tiểu sư thành công đáp đất mới thu hồi kiếm thì thấy xung quanh vang lên một trận kinh hô
Nàng ngửa đầu lên thì liền thấy Tây Ngọc cùng Minh Lưu Sa từ Cửu Huyền Phong rớt xuống như hai cọng hành: “……”
Diệp Tố một lần nữa ngự kiếm bay lên bắt lấy Tây Ngọc đó điều khiển kiếm bay về bên dùng bàn tay còn túm Minh Lưu Sa xách hai xuống an
“Leng keng…”
Bất Bình Đao rơi mặt đất Tây Ngọc cũng mặc kệ dậy liền chộp lấy Minh Lưu Sa
“Đại sư tỷ túm lấy trâm cài của ” Tây Ngọc cáo trạng
“Ta chỉ là khẩn trương nên mới vô tình túm tóc của ” Minh Lưu Sa liến thoắng “Ai biểu lùn như làm chi”
“Minh Lưu Sa Ta bụng mang theo ngươi mà ngươi lấy oán trả ơn”
“Kêu nhị sư ”
“Minh Lưu Sa”
Tây Ngọc cùng Minh Lưu Sa cứ mà đấu tới đấu lui mấy hiệp
Diệp Tố kẹt ở giữa hai kéo qua kéo vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc: “……đừng đánh đừng cắn ”
Hai mắt điếc tai ngơ
“Tránh a a a a ——”
Diệp Tố phát hiện đỉnh đầu âm thanh truyền tới nên bằng tốc độ nhanh nhất liền lập tức tránh tiện tay còn vớt theo tiểu sư bên cạnh đó đầu đã thấy Hạ Nhĩ lộn nhào xuống Tây Ngọc cùng Minh Lưu Sa
Hạ Nhĩ mới nỗ lực dậy thì thanh kiếm của lúc mới khoan thai tới muộn từ rớt xuống đầu ba một lần nữa ngã úp mặt xuống đất
“Siêng năng tập luyện nhiều hơn một chút là sẽ thôi” Ngữ khí của Diệp Tố chân thành tha thiết lời giống như của truyền dạy cho nếu xem nhẹ ý trong mắt của nàng thì thật là cảm động biết bao
Ba Minh Lưu Sa: “……”
Sau khi nháo một hồi thì Diệp Tố mang theo các sư sư mênh mông cuồn cuộn đến Vô Âm Tông
Vô Âm Tông cách Thiên Cơ Môn một cái trấn nhỏ là lân tông danh xứng với thực nhưng linh mạch của Vô Âm Tông vẫn sung túc linh khí như cũ giống linh mạch của Thiên Cơ Môn đã sớm khô cạn
*lân tông: tông môn hàng xóm
“Các ngươi làm gì” Đệ tử trông của của Vô Âm Tông thấy nhiều Thiên Cơ Môn như đến đây liền theo bản năng ngăn trở “Ninh Thiển Dao ở Vô Âm Tông”
“Chúng tới tìm Dương trương lão” Hạ Nhĩ hợp lí hợp tình “Muốn thỉnh giáo ông vài vấn đề về luyện khí”
“Thiên Cơ Môn chưởng môn vì một hai tìm Dương trưởng lão” Đệ tử Vô Âm Tông tuy rằng đã Tân sư dặn dò qua nhưng thấy nhiều tử Thiên Cơ Môn như đến đây vẫn là sinh ý tứ cản trở
“Dương trưởng lão tất nhiên phương diện mà ông am hiểu” Diệp Tố chằm chằm tử trông cửa lạnh lùng : “Pháp khí của ngươi hình như chút vấn đề”
Đệ tử trông cửa: “……”
Hắn sợ Diệp Tố thực lực cao là luyện khí sư ít lần gian lận trong pháp khí của tử Vô Âm Tông
Vô Âm Tông tuy rằng cho tử lựa chọn nhạc cụ làm pháp khí nhưng trừ nội môn tử thì những khác nếu pháp khí hỏng thì cũng sẽ quá nguyện ý đưa cho Thiên Cơ Môn giúp sửa chữa
Vì đưa cho Thiên Cơ Môn mà về nhờ luyện khí sư của tiểu tông môn khác sửa chữa thì khi nhận pháp khí sẽ luôn cảm thấy chút gì đó thuận tay
Kiếm là mệnh của kiếm tu đồng dạng nhạc cụ pháp khí cũng là cái mạng thứ hai của âm tu ai cũng đều pháp khí của xảy vấn đề
Đệ tử trông cửa đưa lưng về phía bọn họ vờ như là thấy
“Ta lầm ” Diệp Tố vỗ vỗ vai của đó dẫn theo sư sư nghênh ngang bước
Tác giả lời :
Tiểu hắc xà là một con rắn lười thể thì thể thì