Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 229
- Nhà
- Đừng Thách Thức Sư Môn
- Chương 229 - Phiên Ngoại 3: Suy nghĩ không an phận
Đáng tiếc tuy rằng thể vận dụng linh hỏa cũng thể luyện hóa tài liệu nhưng đối với luyện khí thật sự dốt đặc cán mai
Những tài liệu rắc rối đó dù nhớ kỹ cũng biết dùng cái gì phối với cái gì thôi đã buồn ngủ díp mắt
Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủn Du Phục Thời từ tử nhập môn nhất thành công trở thành nhất……từ đếm lên chỗ cũng từ hàng đầu chuyển xuống hàng cuối lớp
Linh hỏa luyện hóa tài liệu đều làm chỉ là luyện pháp khí
Sau khi các trưởng lão báo thì đều nhất trí yêu cầu Diệp Tố tăng cường dạy dỗ kiên quyết thể lãng phí một hạt giống như
Vì thế Diệp Tố chỉ đành bắt đầu mở lớp bổ túc cho tiểu yêu
“Thẳng eo lên” Tầm mắt Diệp Tố dừng tân sư lười nhác cảm thấy tiên nhắc nhở đối phương những tư thái làm cơ bản
Tiểu yêu thoạt tuổi lớn
Nghe yêu lớn lên chậm trăm tuổi mới bằng tu sĩ một tuổi cũng biết tiểu yêu bao nhiêu tuổi
Du Phục Thời nghiêng đầu thoáng qua đang bên cạnh chậm rì rì dậy cố gắng nhẫn nhịn đợi khi thống nhất tu chân giới nhất định sẽ bắt nàng mỗi ngày dài bàn
Tàng Lục nhiều tu sĩ thích vẻ đạo mạo bắt nàng tuân thủ lễ nghi như nhất định sẽ là một đả kích to lớn với nàng
Diệp Tố tất nhiên biết Du Phục Thời đang nghĩ cái gì nàng chỉ chỉ trang sách đang mở bàn: “Phải nhớ kỹ công thức phối mấy tài liệu đây là tổ hợp dễ luyện chế pháp khí nhất xuất hiện sai lầm gì lớn thì nhất định sẽ thể thành công”
“Cho thời gian một chén trà nhỏ để ghi nhớ đó sẽ bắt đầu luyện tập luyện chế pháp khí ”
Diệp Tố cảm thấy thời gian đưa đã đủ dư dả công thức phối tài liệu chỉ mấy dòng ngốc nữa đều thể nhớ đươc
mà nàng vẫn là đánh giá thấp “bản lĩnh” của tiểu sư
Thời gian một chén trà nhỏ trôi qua nhớ thì đúng là đã nhớ kỹ nhưng khi luyện chế pháp khí xuất hiện các loại vấn đề thậm chí suýt chút nữa đã nổ bay bản thân
Diệp Tố phản ứng cực nhanh kéo Du Phục Thời phía khởi động kết giới chặn đống tài liệu nổ tung mặt cảm xúc bàn ghế chung quanh đã lồi lõm tan tác hết cả
Một kiện pháp khí dễ luyện nhất an nhất chỉ một phần vạn khả năng thể phát nổ…… luyện nổ thật sự
Diệp Tố thậm chí nghĩ rằng cố ý luyện cho nổ cũng thể nào luyện
……Đây chắc là cũng thể coi như một loại thiên phú của
“Vì chúng nó phát nổ” Du Phục Thời ló đầu từ lưng Diệp Tố quanh hỏi
Diệp Tố kéo : “Chúng thử luyện pháp khí khác”
“Ta luyện” Du Phục Thời cự tuyệt “Tay tê ”
Hắn chìa đôi tay xinh của ý bảo Diệp Tố xem: “Còn thương”
Diệp Tố rũ mắt chằm chằm cổ tay trắng nõn gân xanh ẩn hiện đó mấy vệt dấu tay màu đỏ: “……”
Hắn hề thương do vụ nổ mà chỉ là bởi vì nàng đột nhiên dùng sức nắm tay kéo qua nên mới để vệt hằn đỏ
Diệp Tố lớn như vầy còn bao giờ gặp qua nào mỏng manh đến mức
Huống chi vị đối diện còn là một Yêu tộc
Không Yêu đều là da dày thịt béo
Đại sư tỷ hoang mang
“Tiếp tục luyện” Diệp Tố mặt cảm xúc “Không ngươi luôn vượt qua chưởng môn ư”
Tân sư quả nhiên do dự: “Luyện là thể vượt qua ”
“……Có thể”
mà Diệp Tố đã xem nhẹ lực sát thương của Du Phục Thời trải qua nhiều lần nghiệm chứng rốt cuộc chứng minh một việc vị tân sư luyện cái chi là nổ cái đó
Cứ tiếp tục luyện như đừng là học đường sợ là ngay cả Thiên Cơ Môn cũng sẽ nổ thành bình địa
Diệp Tố quyết định nhanh chóng kết thúc lần dạy bù học bù
Nàng nhíu mày tân sư ở đối diện: “Ngươi là Yêu tộc gì”
Đụng nổ đó chẳng lẽ là đá lửa thành tinh
Có ít Yêu tộc kiêng kị hiện bản thể sợ khác tìm nhược điểm nhưng Du Phục Thời trong số lập tức hiện cái đuôi của cho bên cạnh xem
Đuôi của chỉ cần nhẹ nhàng đảo qua thôi cũng thể sinh lực phá hoại cực lớn phá núi dời non cũng là chơi
mà yêu khí của mới lộ thì đã lập tức đã Diệp Tố đè bả vai: “Chỉ là hỏi thôi bắt ngươi hiện nguyên hình”
Tiểu yêu thật lỗ m ãng còn thấy uy lực của hộ môn đại trận nên biết sợ là gì
Yêu khí trong cơ thể nàng ép xuống Du Phục Thời chút bất mãn sang lúc nào cũng thể áp chế yêu khí của
“Về phòng ” Diệp Tố thu tay về một lần nữa dặn dò “Ở trong tông môn đừng phóng thích yêu khí lung tung”
Cũng biết Du Phục Thời nhớ kỹ chỉ thấy ừ hử đồng ý cho lệ
mà nhanh đó Diệp Tố liền biết căn bản hề để lời của nàng ở trong lòng
Sau khi các tân tử nhập môn nửa năm Thiên Cơ Môn tổ chức một buổi tiệc chào mừng tất cả các tử và các trưởng lão trong tông môn đều sẽ tham gia
Tân tử cũng thể nhân cơ hội mà diện kiến chưởng môn Thiên Cơ Môn một lần
Du Phục Thời là tân tử tất nhiên cũng tham gia ở chỗ của các tử mới trong lòng ngo ngoe rục rịch
Mấy ngày nay đã sớm chán ngán thôi cái gì cũng học một lòng chỉ tìm chưởng môn Thiên Cơ Môn quyết một phen cao thấp nhưng dạo gần đây chưởng môn bay nhảy khắp nơi căn bản ở trong tông môn nên đành từ bỏ
Hôm nay rốt cuộc cũng thể gặp chưởng môn Thiên Cơ Môn
Du Phục Thời ngẩng đầu đang vị trí chủ tọa cao nhíu mày nghĩ nghĩ chưởng môn qua vẻ cũng lợi hại như
Trong thời gian qua sắp nhịn hết nổi cả ngày học những thứ nhức đầu nhức óc đó sắp hôn mê đến nơi thấy chưởng môn thì kiên nhẫn gì đó liền cạn sạch
Trước mặt còn bày linh tửu uống sẽ ích cho tu vi Du Phục Thời ngửa đầu uống cạn một ly cảm thấy chút sáp nhưng dư vị chút ngọt nên tự chủ mà uống nhiều mấy chén
Dần dần uống đến chút mơ hồ hai chân vốn dĩ quỳ của Du Phục Thời trong nháy mắt đã biến thành cái đuôi lý trí bay biến hết mất biến thành nguyên hình khiêu chiến với chưởng môn cao
“Ta thể ở đây ”
Một giọng quen thuộc bỗng nhiên vang lên bên tai Du Phục Thời cùng lúc đó một kiện áo khoác tùy ý ném tới lúc che cái đuôi của Du Phục Thời ngẩn theo bản năng đầu mặt mày vẫn còn hiện vẻ tức giận do quấy rầy phát hiện đối phương đang chuyện với bên cạnh
“Vâng thể” Đệ tử mới bên cạnh lập tức dịch sang một bên chừa một trống “Đại sư tỷ tỷ ”
Diệp Tố tùy ý xuống một tay giơ chén rượu tay còn ấn áo khoác mặt còn mang theo ý nàng nâng chén kính chưởng môn và các vị trưởng lão từ xa đó thấp giọng : “Thì là một tiểu xà yêu”
Vừa nàng vốn còn đang ở phía uống rượu cùng các trưởng lão nhưng trong nháy mắt nhận thấy luồng yêu khí thì liền lập tức đến đây
Nàng nghĩ hẳn là do tiểu yêu lần đầu thấy nhiều đại năng như lòng sinh sợ hãi trong lúc nhất thời khống chế bản thân nên ngay cả cái đuôi cũng lộ
“……Chớ sờ ” Du Phục Thời chút xù vảy
Khí thế nhấc lên một hồi phong ba của sớm đã biến mất thấy tăm hiện tại bộ tâm trí đều đặt tay đối phương
Nàng thế mà còn thò tay sờ cái đuôi của
Quả nhiên tu sĩ chính là một đám vẻ đạo mạo
Du Phục Thời tức đến mặt đều đỏ khỏi nhớ tới lời của Tàng Lục khi tới tu chân giới
【Ở tu chân giới ít tu sĩ yêu thích dáng vẻ bề ngoài của chúng khi hóa thành hình giống Yêu Chủ ngài đây lời trêu hoa ghẹo nguyệt nhất định sẽ ít ngài cẩn thận đừng để tu sĩ quấy rối 】
【Quy từng qua một nơi treo đầy đèn lồ ng đỏ thấy nam nữ ở đó thích uống rượu chiếm tiện nghi của mượn cớ mà sờ sờ tay sờ sờ đùi chậc chậc 】
Du Phục Thời còn biết rằng nơi Tàng Lục chính là một thanh lâu bốn phía quả nhiên thấy treo ít đèn lồ ng màu đỏ trong lòng càng thêm chắc chắn Diệp Tố chiếm tiện nghi của
“Thu cái đuôi ” Diệp Tố thay che yêu khí còn tặng qua một đạo linh lực thuần hậu
Hai mắt Du Phục Thời trợn to chỉ cảm thấy đối phương sờ xong cái đuôi của thì tựa hồ chút ghét bỏ càng tức giận hơn: “Ngươi cảm thấy cái đuôi của sờ ư”
Diệp Tố: “”
Thấy nàng lời nào Du Phục Thời càng thêm cảm thấy bản thân nghĩ sai sờ xong cái đuôi của còn ghét bỏ sờ thoải mái thu đuôi
Ánh mắt Diệp Tố dừng gương mặt ửng hồng của Du Phục Thời: “Sư ngươi say ”
“Không say”
Kỳ thật ý thức của Du Phục Thời đã chút mơ hồ nắm tay Diệp Tố ấn đuôi của đuôi của rõ ràng vảy đen sáng bóng mát lạnh ngay cả Tàng Lục cũng vảy của là đá quý nhất
Tu sĩ thật là mắt
Diệp Tố cảm nhận sự mượt mà lành lạnh như băng ngọc trong lòng bàn tay: “……”
Đây là lần đầu tiên nàng thấy tiểu yêu cầu sờ cũng là họ mèo mà
Trong lòng đại sư tỷ thở dài một một lần nữa truyền một đạo linh lực trong cơ thể tân tiểu sư trực tiếp bức cái đuôi của biến về thành đôi chân đó lôi kéo rời
Cũng may trong yến hội nhiều hai rời cũng tạo trống bắt mắt sự chú ý của phần lớn các tử đều đặt chưởng môn cùng các trưởng lão
Diệp Tố kéo Du Phục Thời thần chí đã mơ hồ rời khỏi yến hội đối phương đường vững còn mang theo thói quen lười nhác thường ngày
Nàng rốt cuộc đã hiểu vì luôn biếng nhác lúc nào cũng trông như xương
“Đuôi của xinh ” Du Phục Thời chịu tiếp dừng thẳng đôi mắt Diệp Tố hỏi rõ từng câu từng chữ
“……Ừ” Diệp Tố đáp lời lệ tiểu xà yêu còn thích cái
Nàng biết rằng từ đây về trong lòng tiểu xà yêu đã mặc định lời là thật lâu lâu sẽ hiện cái đuôi lắc lư mặt nàng
Diệp Tố thập phần đau đầu tuy rằng thái độ của Thiên Cơ Môn đối với yêu cũng tệ giống một số tông môn khác thích bắt yêu giết yêu nhưng hộ môn đại trận sừng sững ở đó một khi yêu khí lộ mà chú ý thì sẽ treo cổ ngay lập tức
Sư tâm tính trẻ con phỏng chừng mới hóa hình bao lâu cũng huyết khí
Chỉ là tiểu xà yêu nhát gan mỗi khi thấy chưởng môn liền sẽ thể khống chế yêu khí thò đuôi ngoài
Rắc rối là thiên phú của cực cao nhưng mãi luyện khôngra pháp khí gì nên gần đây luôn chưởng môn gọi hỏi chuyện
Diệp Tố chỉ đành thường xuyên tìm cớ qua với để thay che yêu khí
Nhiều lần như thế nên khỏi chưởng môn chú ý
Một ngày nọ chưởng môn gọi riêng Diệp Tố tới khi đánh giá nàng từ xuống thì : “Sau con cứ chạy tới chỗ thế là lo lắng sẽ đuổi ”
Dù Du Phục Thời cũng là tử đầu tiên mà đại tử dạy dỗ mỗi ngày đều bổ túc cho cảm tình hẳn là cũng giống với những khác
Chưởng môn thông cảm
Diệp Tố: “……thực lực của chút thấp” Sợ sẽ bại lộ nguyên hình
Nhìn thấy nét lo lắng mặt đại tử chưởng môn lắc đầu: “Với thiên phú của thì tuy luyện pháp khí nhưng lưu Thiên Cơ Môn cũng thể chỉ tốn một phần cơm mà thôi”
“……”
Diệp Tố định thật với chưởng môn đối phương là một tiểu yêu thì chưởng môn đột nhiên việc xoay rời
Chờ khi chưởng môn thời gian rảnh thì ông gọi Diệp Tố nữa mà tìm Du Phục Thời tỏ vẻ cho dù luyện chế pháp khí cũng
“Diệp Tố đối với ngươi tệ” Chưởng môn “Lần đầu tiên nó nghiêm túc dạy dỗ một ai đó đến như ”
Đại tử giờ làm chuyện gì cũng bâng quơ nhẹ nhàng
Du Phục Thời miễn cưỡng khắc chế ý đánh một trận với chưởng môn vì tám chín phần thế nào tí nữa Diệp Tố cũng sẽ tới đây
Hắn bĩu môi một từ mà dạo gần đây học khi bát quái trong học đường: “Nàng ý nghĩ an phận với ” Thích sờ s0ạng đuôi của
Chưởng môn: “”
Chưởng môn Thiên Cơ Môn Diệp Tố đang chạy tới ở phía Du Phục Thời bỗng nhiên cảm thấy hình tượng đại tử trong lòng rơi vỡ đầy đất