Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 227
Tân Thần sơn càng phồn vinh thì lực lượng của tất cả Ngự Thần của Du phủ càng trở nên cường đại
Thần sơn là nguồn cội lực lượng của các Ngự gia Thượng Trọng Thiên cũng là Thiên Đạo ban cho
Kết nối với Thần sơn mạch là một việc đơn giản nhưng đối với Du Phục Thời mà chỉ là mất mấy ngày liền kết nối thành công
Gần đây một việc phiền lòng khác
Cha mẹ đột nhiên chạy mất vứt các Ngự gia để một xử lí nhưng vốn quản những chuyện linh tinh phiền phức cả ngày chỉ một mong đó là lười biếng và ngủ
Đương nhiên còn đại sư tỷ “dạy” một ít thứ
Đáng tiếc trời sinh đã mệnh lao lực
Diệp Tố căn bản thể nào trơ mắt mọi việc rối loạn tuy ở mặt ngoài tân Ngự Thủ vẫn là Du Phục Thời vì lực lượng của Ngự Thần thì thể thay thế
Nàng vội thì Du Phục Thời cũng thể lười biếng đành xốc lên tinh thần đảm đương chức vụ Ngự Thủ của
Phiền
Đặc biệt là khi hiện tại nghiêm chỉnh các Ngự Thần ở bên thảo luận thể dựa Diệp Tố ở bên cạnh
Thật phiền quá
Ánh mắt Du Phục Thời đảo khắp nơi cuối cùng dừng bàn tay nhỏ của Diệp Tố đang để bàn thất thần chăm chú
Tay nàng nhỏ hơn tay một chút nhưng cũng thon dài trắng nõn nhưng lúc nào cũng các loại vết thương lớn nhỏ khác
Điểm thì khác với
mà……Du Phục Thời rũ mắt bàn tay của thích cảm giác tay hai nắm
Nàng hẳn là cũng thích
Trước ngoại trừ linh thạch và tài liệu nàng bao giờ biểu lộ bản thân thích cái gì nhưng trong lúc “dạy học” để ý thấy nàng thích thưởng thức tay của
Ừm mà thật chỉ mỗi tay
Không biết nhớ tới cái gì mà hai vành tai khuất tóc của vị tiểu sư mới thăng chức Ngự Thử nào đó đột nhiên nóng cả lên
Các Ngự Thần trong Nghị Sự Điện đang cái gì Du Phục Thời rõ yên ghế rũ mắt gương mặt thanh quý trương dương của thôi cũng đã đủ để trấn áp các Ngự Thần bên càng cần nhắc đến uy áp đang ẩn ẩn tỏa ai biết đang nghĩ cái gì
Qua một lúc lâu khi Diệp Tố thấy bóng dáng các Ngự Thần đã khuất khỏi sân viện lúc mới với Du Phục Thời: “Chúng nên lau thông tin của Phù Thế đại lục Bàn Luân Hồi trong Thánh Thần cảnh”
Diệp Tố hy vọng Phù Thế đại lục tiếp tục vòng luân hồi nàng ngại ở thời khác còn một phiên bản khác của chính nữa nhưng nàng thấy Du Phục Thời tiếp tục lâm khốn cảnh
Nói xong nàng thấy trả lời theo bản năng sang Du Phục Thời bên cạnh: “Tiểu sư ”
Nàng gọi vài tiếng Du Phục Thời mới ngước mắt sang
Đôi mắt của đã biến thành màu tím sậm giống như một loại đá sang quý nhất sâu thấy đáy
Diệp Tố ngừng một chút khi lên Thượng Trọng Thiên nàng đã thăm dò quy luật biến hóa màu mắt của Ngự Thần một là khi phát huy Thần lực hai là khi chút “mất khống chế”
Không khéo nàng thấy cả hai loại xuất hiện Du Phục Thời
“Đang nghĩ gì thế” Diệp Tố thẳng đôi mắt của tiểu sư hỏi thanh âm so với trầm thấp hơn một chút
Tiểu sư mặt đều đã đỏ phừng nhưng vẫn bịt tai trộm chuông : “Không nghĩ về nàng”
“Ừ nghĩ về ” Hai mắt Diệp Tố cong cong chứa đầy ý tùy ý lặp một lần
Nàng thật phiền
Du Phục Thời dứt khoát bất chấp tất cả : “Ta hôn nàng”
Không đợi Diệp Tố phản ứng thì đã chống tay lên bàn thò sang hôn lên môi nàng
Bởi vì động tác chút mạnh nên đã làm lật bàn trà nước trà ấm áp nhanh chóng thấm ướt ống tay áo của khi một ít nước trà sắp lan đến ngón tay của Du Phục Thời thì Diệp Tố đột nhiên duỗi tay nắm bàn tay nâng lên lúc đó nước trà cũng chảy thẳng qua rơi xuống sàn
Trong Nghị Sự Điện tiếng nước trà rơi xuống đất giấu một tiếng nước phát do răng môi giao
……
Diệp Tố và Du Phục Thời đến Thánh Thần cảnh Bàn Luân Hồi ở sâu trong nơi trung tâm của thần cảnh ai trông coi vì mặc dù là Ngự THần cũng thể dễ dàng động Bàn Luân Hồi
“Chỉ cần lau thông tin của Phù Thế đại lục là ” Du Phục Thời
Lực lượng của và của Diệp Tố giống huyết mạch truyền thừa nhiều tin tức vì thế tự nhiên liền sẵn trong đầu
“Lau ” Diệp Tố Bàn Luân Hồi đang toát bàng bạc lực lượng
Du Phục Thời nâng hai tay lên kết Thần quyết một đạo Thần quyết bao bọc lực lượng cường hãn nhất Thượng Trọng Thiên xông thẳng về phía Bàn Luân Hồi
Chỉ thấy một một luồng ánh sáng tím va một quầng sáng trắng ánh sáng chói lóa bao trùm lấy hai
Diệp Tố hề chớp mắt và trong khoảnh khắc dấu vết của Phù Thế đại lục xóa thì một đạo bạch quang đột nhiên đâm mắt nàng với tốc độ cực nhanh
Đợi khi Diệp Tố phản ứng thì đã chậm một chút “ký ức” đã truyền sang cho nàng
Nàng thấy phương hướng phát triển của Phù Thế đại lục trong một thời khác
Phù Thế đại lục đó Thần Vẫn kỳ Thiên Cơ Môn như một là một siêu cấp đại tông môn bởi vì cả đại lục nhiều phi thăng thành Thần nên nhờ các Thần hỗ trợ cung cấp nhiều tài liệu nên Phù Thế đại lục dần phát triển mạnh mẽ ngang ngửa với Linh Cảnh đại lục
Nàng cũng là đại sư tỷ nghèo rớt mùng tơi mà ngược tài nguyên trong tay sung túc đương nhiên sư môn là một đại tông nên cũng cực kỳ nghiêm khắc
“Diệp Tố” Du Phục Thời mới xóa bỏ dấu vết của Phù Thế đai lục Bàn Luân Hồi xoay thì thấy nàng mãi ở nhúc nhích
Diệp Tố gọi vài tiếng mới lấy tinh thần nàng chằm chằm về phía Bàn Luân Hồi đó về phía Du Phục Thời bỗng nhiên : “Số mệnh đã định chúng lúc nào cũng ở bên ”
Du Phục Thời: “……”
Nàng thật phiền quá đột ngột một câu như làm tim cũng nhảy nhanh mấy nhịp