Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 226
Nói về kiếm thì ai thể vượt qua
Chung Ly Khanh bằng một thanh kiếm đã xưng bá Linh Cảnh đại lục khi lên thượng giới còn tiếp nhận truyền thừa của huyết mạch Chung Ly gia
Du Phục Thời làm thể đả thương
Chung Ly Khanh trợn to mắt thể tin nổi mà cúi đầu ngực của máu nhuộm đỏ cả một vùng áo khiến thể nào thẳng Du Phục Thời
Ngược Du Phục Thời ở đối diện chẳng để ý chút nào đến suy nghĩ của Chung Ly Khanh chỉ nghĩ sớm hạ gục tên
Dịch Huyền cứ mãi lẽo đẽo theo Diệp Tố làm thấy mười phần khó chịu
Nếu Ngự Thần nên do Ngự Thần đối phó thì Du Phục Thời đã sớm chạy giống như theo bên Diệp Tố
Nghĩ đến đây Du Phục Thời càng thêm bất mãn với Chung Ly Khanh
Lúc đây đã sớm quên rằng Dịch Huyền theo phía Diệp Tố là bởi về chiến thắng trận chiến trở về
Hai vị tân Ngự Thần bốn mắt chiến ý đều bốc lên hừng hực nhưng là râu ông cắm cằm bà
Người động thủ là Du Phục Thời cổ tay đột nhiên run lên Khấp Huyết kiếm thế mà khiến cho khách sinh ảo giác nó là một thanh nhuyễn kiếm tựa hồ như đang cuộn sóng thực tế chỉ là do kiếm ý phát sinh biến hóa đồng thời còn tiếng rít kỳ quái khiếp vang lên
Đương nhiên nếu mấy Diệp Tố tập trung một chút nhất định sẽ thấy âm thanh cực kỳ quen tai rõ ràng là Khấp Huyết kiếm đang tru tréo đầy sảng khoái
Du Phục Thời đó liền xuất chiêu kiếm như tia chớp chuyển động nhanh như du long Chung Ly Khanh cũng theo đó vung kiếm thân kiếm cũng phát một tiếng thét dài
Hai thanh kiếm va phát tiếng kim loại thanh thúy bởi vì hai bọn họ đều dốc lực chém về phía đối phương thế nên chỗ lưỡi kiếm chạm truyền tiếng cọ sát khiến mọi ê cả răng
“Vừa là khinh địch” Hai mắt Chung Ly Khanh khẽ lộ lưỡi kiếm đáy mắt giăng đầy tơ máu thân tỏa sát ý “Luận về kiếm đạo Chung Ly gia mới là mạnh nhất”
Nói xong đột nhiên dồn sức bộc phát Thần lực ánh sáng nổi lên từ đuôi kiếm trong nháy mắt truyền khắp thân kiếm bức cho Du Phục Thời lui về phía
Không đợi Du Phục Thời động tác phản ứng thì thanh kiếm đã rời khỏi tay Chung Ly Khanh bay về phía Du Phục Thời đường nhất kiếm hóa vạn kiếm phong tỏa bộ mọi ngóc ngách mặt Du Phục Thời
Vài đạo bóng kiếm nhanh nhất trong nháy mắt đã tới tới gần mặt Du Phục Thời thậm chí hai đạo bóng kiếm khác đâm thẳng về hướng hai mắt của
Kiếm ý Chung Ly mạnh mẽ bá đạo ẩn chứa Thần lực nồng hậu một khi khỏi vỏ thì khó thể mà chống cự là một trong những sát chiêu của Chung Ly Khanh
Năm đó ở nơi giao của tam giới Phù Thế đại lục một chiêu mà Diệp Tố từng giao thủ với Phong Kiếm Thần cũng là do Phong Kiếm thần ngộ từ kiếm ý Chung Ly chỉ là còn bằng một phần ngàn
Một chiêu chúng Thần Thần sơn tức khắc im bặt
Càng cần tới bên Thần sơn tất cả những tán Thần cách đó xa trong chớp mắt đều ngừng tay đầu về phía hai vị Ngự Thần ở giữa sân đấu
Trong đầu mọi đều trống rỗng
Chung Ly Khanh dám lơi lỏng một chút nào trong tay đã còn cầm kiếm hai bàn tay đều triệu hồi thần lực thao tác bóng kiếm tấn công Du Phục Thời
Hai đạo bóng kiếm nhích gần thêm một phân nữa
Du Phục Thời chợt giương mắt hàng mi dài cơ hồ phất qua mũi bóng kiếm chỉ cần hai đạo bóng kiếm tới gần thêm một chút nữa thôi là liền thể đâm đôi mắt xinh như bảo thạch của
Du Phục Thời vẫn như cũ mặt hề chút biểu cảm nào trong mắt thậm chí cũng chẳng một tia sợ hãi
Giờ khắc sắc mặt Chung Ly Khanh đột nhiên tái nhợt bởi vì phát hiện bóng kiếm của thế mà cách nào thể tiến lên thêm nữa
Mặc dù vận hết Thần lực đến mức tối đa thì vạn đạo bóng kiếm vẫn chỉ yên tại chỗ hề nhúc nhích
Không thể thao thác bóng kiếm của chính thế thì bước tiếp theo……tất nhiên chính là mất khống chế
Quả nhiên Du Phục Thời bỗng nhiên nâng tay trái lên hai ngón tay chỉ nhẹ nhàng b ắn một cái hai đạo bóng kiếm gần như đâm mắt bỗng chốc tan biến trong thiên địa
Sau đó Du Phục Thời vung tay áo vạn bóng kiếm vốn đâm về phía đột nhiên bắt đầu chậm rãi động đậy
Chung Ly Khanh cắn răng một lần nữa phóng thích thần lực đoạt quyền thao tác bóng kiếm nếu ngay cả kiếm của mà còn thể khống chế thì còn mặt mũi nào để làm Ngự Thần nữa đây
Vận dụng Thần lực quá độ khiến cho cơ thể từ vùng cổ trở xuống của Chung Ly Khanh nổi lên gân xanh cắn chặt răng bật cả máu miệng nhưng vẫn thể ngăn cản xu thế chầm chậm đầu của vạn kiếm
Lúc Thần sơn chư Thần sôi nổi hít sâu một đặc biệt là mười tám nhà Ngự Thần và Ngự Thủ Chung Ly mặt mũi ai nấy cũng trắng bệch
Đây còn là vấn đề thắng thua mà là thể diện của Chung Ly gia đã quăng xuống đất dẫm đạp
Ai thể nghĩ đến Chung Ly Khanh phóng thích thần thực quá độ cũng áp chế Du Phục Thời Du Phục Thời ở đối diện trạng thái của quá khác với lúc rõ ràng là còn xuất hết lực
“Thật nhi tử còn chút bản lĩnh” Dung Nhai khiếp sợ ông còn tưởng rằng nhi tử của sẽ dựa dẫm Diệp Tố ăn cơm mềm đấy
Du Ly Giáng: “……”
Khi mọi còn tiêu hóa xong chuyện xảy thì vạn đạo bóng kiếm đã đầu Chung Ly Khanh mất khống chế với bản mạng kiếm của chính trơ mắt vạn kiếm đâm về phía bản thân
Trong nháy mắt đó đầu tiên là Chung Ly Khanh cứng đờ cả ngay đó mới phản ứng thả giới hút số kiếm ý đó trong
Bóng kiếm ngừng biến mất cuối cùng thanh kiếm bản thể đâm thủng Thần giới mà Chung Ly Khanh thiết lập
Kiếm ý Chung Ly mặc dù là chính cũng cách nào thể phá vỡ
Những bóng kiếm khác theo lỗ hổng ùa đánh Chung Ly Khanh đỡ hở bóng kiếm đâm xong thì tan biến nhưng thương tổn tạo là thật
Chung Ly Khanh giơ tay dùng lòng bàn tay nắm kiếm bản thể đang xông tới lòng bàn tay cắt đứt thế kiếm đẩy lùi xa về đến mấy trượng thật vất vả mới ngừng thì bỗng nhiên phun một búng máu thân kiếm
Mà lúc Du Phục Thời một lần nữa tới gần Khấp Huyết kiếm đặt ngang sát cổ Chung Ly Khanh Du Phục Thời nghiêng đầu : “Ngươi thua”
Sắc mặt Chung Ly Khanh tái nhợt đưa mắt xung quanh thì phát hiện lãnh địa của đã tán Thần Du gia chiếm cứ hơn phân nửa mà tán Thần của Chung Ly gia chỉ mới lướt qua đường ranh chiến tuyến một chút mà thôi ở đó mấy tán Thần Quy Yêu dựng mai rùa chặn đường tiến lên của các tán Thần phủ Chung Ly
Còn vài tán Thần lợi hại nhất cắt cử canh giữ phía thì biết từ khi nào đã mấy Diệp Tố bắt lấy trói
“Ngươi vẫn còn chiến” Du Phục Thời một lần nữa nâng Khấp Huyết kiếm lên mũi kiếm để cổ Chung Ly Khanh chỉ một chút nữa thôi sẽ cắt da của
“Ngừng chiến Chung Ly gia nhận thua” Mẫu thân Chung Ly Khanh ở bên thấy thế vội hô to sợ Du Phục Thời đả thương nhi tử của
Du Phục Thời đầu lên phía Thần sơn sắc mặt của Chung Ly Ngự Thủ cực kỳ khó coi đôi mắt cơ hô phun lửa
Năm đó ông đã dự cảm Du Ly Giáng và Dung Nhai một là Ngự Thủ mạnh nhất Du gia còn cũng là Ngự Thần huyết mạch cường đại nhất từ đến nay của Dung gia Ngự Thần do hai đó kết hợp dựng dục tuyệt đối sẽ kém
Chung Ly Ngự Thủ đương nhiên cũng định động tay động chân nhưng đối phương lên thượng giới chậm hơn Chung Ly Khanh thường ngày tác phong lười nhác căn bản điểm nào uy hiếp thế nên ông mới thả lỏng
……Sớm biết như …… Ông nên xuống tay tàn nhẫn hơn
Chung Ly Ngự Thủ dùng sức nhắm mắt đó mở mắt chậm chạp : “Chung Ly phủ nhận thua” Phảng phất như trở nên già nua trong nháy mắt
Du Phục Thời lập tức thu Khấp Huyết kiếm nhanh đến lưng Dịch Huyền vươn một tay xách cổ áo kéo sang một bên chính chen đến bên cạnh Diệp Tố
Khi Dịch Huyền đụng cổ thì tay nắm Trọng Minh đao tức khắc nâng lên nhưng khi đuôi mắt thoáng thấy tới là Du Phục Thời thì cứng rắn hạ đao xuống vờ như việc gì mà nương theo lực kéo của dịch vài bước
Mình là sư nhường một chút cũng chẳng
Dịch Huyền thầm nghĩ hiện giờ đã trưởng thành còn là thiếu niên tâm tư mẫn cảm nữa
Sẽ so đo với tiểu sư ấu trí hiểu chuyện nào đó
“Tay đau” Du Phục Thời dán bên Diệp Tố tùy tay ném Khấp Huyết kiếm xuống đất để lộ lòng bàn tay chút đỏ lên tố khổ với Diệp Tố
Khấp Huyết kiếm ném : “” Đột nhiên dùng sức nắm nó làm chi chuôi kiếm cũng đau lắm chứ bộ
Mặc dù Diệp Tố biết vị tiểu sư nào đó tám phần là đang cố ý làm bộ làm tịch nhưng nàng vẫn nguyện ý dỗ đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn ấn lòng bàn tay của Du Phục Thời: “Đỡ hơn ”
“Nàng sờ nữa ” Du Phục Thời nghiêm túc “Vừa vài đạo bóng kiếm đó thiếu chút nữa chém trúng ”
Hắn tiến đến gần sát Diệp Tố ý bảo nàng xem hai mắt của dấu vết bày góc mặt xinh nhất cho nàng xem
Dịch Huyền thì dịch xa hơn nữa Ngự Thần nào đó thật là biết hổ
Mà cách đó xa một vị Ngự Thần khác Chung Ly Khanh đang thất hồn lạc phách nắm thanh kiếm bản mạng của thậm chí còn cảm nhận lòng bàn tay đau đớn
Nếu lúc bại bởi Diệp Tố là do sơ ý thì trận chiến trở về lần Du Phục Thời thắng triệt để Du Phục Thời đánh bại ở chính phương diện mà am hiểu nhất
Chung Ly Khanh cúi đầu một khoảnh đất chân đã máu nhiễm đỏ nét mặt hoảng hốt
Hắn thế mà thua……
“Nếu trận chiến trở về thắng bại đã phân thì tòa Thần sơn thuộc về Du phủ chúng ” Du Ly Giáng đầu với Chung Ly Ngự Thủ ở bên cạnh
“Chỉ là một tòa Thần sơn mà thôi” Thần sắc của Chung Ly Ngự Thủ đã khôi phục như thường dường như việc gì “ Các ngươi thì cứ lấy thôi ngày sẽ Thần sơn khác xuất hiện”
“Thần sơn khổng lồ phong phú như các hẳn là chờ vạn năm nữa ” Dung Nhai vui sướng khi gặp họa
Tân Ngự Thần quá mức cường đại đời sẽ tổn hại đến dưỡng dục
Năm đó Du Ly Giáng bởi vì sinh hạ Du Phục Thời dẫn đến cảnh giới thụt lùi lúc mới cho Chung Ly gia cơ hội khuếch trương hiện giờ Du Phục Thời đã trở về thân thể của đạo lữ cũng đã ông dưỡng
Chung Ly gia sẽ cơ hội thể càn rỡ như mấy năm nữa
Cuối cùng trận chiến trở về kết thúc với sự thất bại của Chung Ly Khanh và tán thần Du phủ chiếm cứ lãnh địa của đối phương Thần sơn mới thuộc về Du gia và thế lực của Thượng Trọng Thiên một lần nữa phân chia
……
Sau thắng lợi của trận chiến trở về khi màn đêm buông xuống Du phủ liền tổ chức thịnh yến thậm chí còn hào phóng mời các Ngự Thần của Chung Ly gia sang góp vui chẳng qua đối phương chịu tới
Diệp Tố và Thiên Cơ Môn cùng cạnh nàng là Hạ Nhĩ và Nhan Hảo một thì một hai kính rượu đại sư tỷ còn thì cứ lèm bèm với nàng rằng Thượng Trọng Thiên nhiều mỹ nhân quá quả thực là thiên đường của Hợp Hoan Tông
“Thật bó tay” Minh Lưu Sa nghiêng đầu thoáng qua Nhan Hảo đang toe toét thì lắc đầu chậm rì rì
Tây Ngọc sửa sửa tóc mai của mới bưng ly rượu bàn lên: “Nhị sư đã nhớ chuyện còn chuyện kiểu đó hoài ”
“Ta cứ thích khiến mấy nghẹn khí chuyện đó” Minh Lưu Sa thích ý nhấp một ngụm rượu một hồi lâu mới chậm chạp tiếp “Kích thích ~”
Tây Ngọc: “……”
Đối diện là Liên Liên và Trình Hoài An đang với đầu hai châu biết đang lặng lẽ cái gì
Còn Từ Trình Ngọc vốn dĩ đang với các sư sư của kết quả Tàng Lục say mèm kéo theo Tàng Thất bước tới xuống một hai lôi kéo uống rượu
Từ Trình Ngọc đầy mặt bất đắc dĩ chỉ đành uống rượu với bọn họ
“Đồ Vưu ở Trung Trọng Thiên” Dịch Huyền ở phía Linh Lung Cốt Vu Thừa Duyệt Đồ Vưu rõ ràng đã sớm đạt đến Độ Kiếp kỳ nhưng vẫn phi thăng mãi cho đến mấy ngày thể kéo dài nữa mới phi thăng lên đây
bà cũng Phù Thế viện mà một lăn lộn ở Trung Trọng Thiên
Vu Thừa Duyệt cúi đầu chén rượu trong tay thấp giọng : “Hai bên nhất là gặp ”
Dịch Huyền ngước mắt chung quanh ai cũng đều đang vui chân thành nhiều đều là mà quen thuộc ở Phù Thế đại lục
Đại sư phụ nhị sư phụ những đã từng cùng tham gia tông môn đại bỉ và đến bây giờ vẫn luôn kề vai chiến đấu còn đại sư tỷ……
Dịch Huyền giơ tay vỗ vỗ bả vai Vu Thừa Duyệt xoay rời
Trong một góc nào đó Cốc Lương Thiên yên lặng một cũng cảm giác gì với các buổi yến tiệc còn bằng để trở về tu luyện tuy rằng đã trở thành tán Thần nhưng đánh thì vẫn là đánh
Hừ một đám thiên phú đảng còn nỗ lực hơn thật là phiền toái
Bên Du Phục Thời rốt cuộc lừa gạt xong các Ngự gia khác xuyên qua đám chuẩn xác tìm Diệp Tố
đến gần mà truyền âm mật nhĩ cho nàng
【 Chuyện nàng hứa với vẫn thành đó 】
Khi Diệp Tố nhận tin thì vốn đang chuyện với mọi bên cạnh khi đảo mắt qua thấy Du Phục Thời cách đó xa thì liền buông chén rượu vờ như việc gì mấy câu với bọn họ xong liền thoát thân rời
Hai một một rời khỏi yến hội
Đêm trăng tròn vành vạnh gió nhẹ nhàng m ơn trớn qua các tán lá sắc say mặt Diệp Tố dần tan nàng chậm rãi về phía chỗ ở của Du Phục Thời
Du Phục Thời hẳn là đã chờ đến mất kiên nhẫn vì đường đến Diệp Tố đụng từ sân viện
“Nàng thật chậm” Du Phục Thời Diệp Tố nét mặt tựa hồ quá vui nhưng ánh sáng trong mắt sắp tràn tới nhẹ nhướng mi khẽ gọi nàng “Đại sư tỷ”
Diệp Tố một tiếng bước về phía Du Phục Thời vươn tay dắt tiểu sư của nàng: “Chỉ là đang suy nghĩ dạy cái gì”
“……”
Vị tiểu sư nào đó bỗng nhiên trầm mặc đó gương mặt dần dần phớt hồng ngay cả đôi tay từ đến luôn lành lạnh cũng đều trở nên nóng rực
Hắn theo Diệp Tố về phòng của nhỏ giọng hỏi: “Vậy sẽ dạy cái gì”
Diệp Tố kéo phòng khép cửa xoay thẳng đôi mắt của tiểu sư : “Còn nghĩ xong là bắt đầu từ ôn tập ”
Tiểu sư bài vở chuyên môn học quên lúc bỗng nhiên trở nên cực kỳ nhanh nhạy thì liền tiến lên một bước cúi đầu hôn nàng
Diệp Tố thoáng đơ trong giây lát đó liền giơ tay ôm lấy eo há miệng cắn cắn môi tiểu sư tự dạy học
……
Bên ngoài phòng yến hội trong Du phủ vẫn náo nhiệt như cũ đột nhiên pháo hoa nở rộ trung tất cả mọi đều ngửa đầu lên mặt tràn đầy mong đợi về những điều mới mẻ sắp đến
Hết thảy đã qua hết thảy tiếp tục tiến về phía