Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 223
Không ai biết nàng chỉ là một sợi thần thức
Diệp Tố lưu là vì đem tất cả mọi thứ đã học ở thượng giới truyền cho những khác
Nàng đến Quy Tông thành tìm Liên Liên và Trình Hoài An
Hai Diệp Tố đến tìm thì tức khắc chạy từ tông môn
“Diệp Tố còn tưởng cô…… ” Liên Liên nàng đầy kích động ngày đó khi bọn họ rời khỏi Quy Tông thành Liên Liên vẫn luôn nghĩ rằng rằng Diệp Tố sẽ giống Đồ Thế tiền bối phi thăng rời Phù Thế đại lục
Dù ngày hôm đó khí tức Diệp Tố quá bình thường
“Ngày đó hai đưa ngọc giản của Ngũ Hành Tông cho giúp đỡ Ngũ Hành Tông một phen” Diệp Tố Liên Liên và Trình Hoài An đang phía nàng lấy từ trong ngực áo một kiện ngọc giản đưa cho bọn họ “Hôm tới để thực hiện lời hứa”
Liên Liên nhận lấy ngọc giản đầu tiên là kinh ngạc đó mặt liền nở một nụ thật rạng rỡ: “Ta đánh cuộc thắng ”
“Nếu gì rõ thể đến tìm bất cứ lúc nào tạm thời sẽ còn ở Phù Thế đại lục trong vài phù chú là tự nghĩ còn một phần phù chú……” Diệp Tố giơ tay chỉ chỉ lên trung “Học từ các thượng thần Ngũ Hành Tông của hai ”
Trình Hoài An cầm lấy ngọc giản trong tay Liên Liên vội vàng xem liền thấy phù chú bên trong tuyệt đối vượt xa kiến thức của Ngũ Hành Tông hiện tại đây còn là giúp đỡ một phen mà thật sự đã giúp nâng cấp Ngũ Hành Tông lên vài bậc nghiêm túc với Diệp Tố: “Cảm ơn”
“Không cần cảm ơn cũng một yêu cầu” Diệp Tố
“Cô chỉ cần chúng thể làm nhất định sẽ làm giúp cô” Liên Liên chút do dự
Diệp Tố hai : “Ta hy vọng hai sớm phi thăng thành Thần thượng giới tham gia trận chiến trở về”
Liên Liên và Trình Hoài An liếc đó hai nhanh chóng đồng ý với Diệp Tố
Trong ngọc giản vô số phù chú cao cấp càng cần nhắc đến những phù chú trận pháp nếu bọn họ chăm chỉ tu luyện thì thật quá với tấm lòng của Diệp Tố
“Trận chiến trở về chúng nhất định sẽ mặt” Liên Liên nghiêm túc
“Tốt” Diệp Tố gật đầu “Chúng ở thượng giới chờ hai ”
……
Đây chỉ là nhà đầu tiên đó Diệp Tố đến Hợp Hoan Tông
Thật đó nàng đã truyền tin đề cập đến trận chiến trở về nhưng vẫn đích thân một chuyến
Khi Diệp Tố đến Hợp Hoan Tông thì bên trong đang náo nhiệt vì sư tổ của bọn họ đang độ lôi kiếp phi thăng
Lôi phi thăng ở cảm ứng Diệp Tố tạm dừng một lát nhưng đó cơn giận dữ liền bùng lên nó đánh Diệp Tố nhưng hai vị Độ Kiếp hậu kỳ đại năng ở bên ai cũng đừng hòng thoát
Đánh chết mấy tu chân âm hiểm xảo trá
Diệp Tố cũng chỉ khẽ liếc lôi phi thăng đó liền về phía Nhan Hảo và Mai Cừu Nhân
“Diệp Tố” Nhan Hảo đầu liền thấy Diệp Tố theo bản năng tiếp tục nghiêng đầu ngó xem phía nàng “Du sư ”
Hai suốt ngày ở cạnh ít khi thấy họ tách
“Đi thượng giới ” Diệp Tố thuận miệng đáp
“Hở Du sư phi thăng ” Mai Cừu Nhân ngạc nhiên hỏi “Sao thấy lôi phi thăng của ”
“Hắn cần lôi phi thăng” Diệp Tố vẫn như cũ lấy một cái ngọc giản “Đây là ít số ảo thuật học từ các thượng thần Hợp Hoan Tông”
“Cho chúng ” Mai Cừu Nhân thụ sủng nhược kinh xông tới ôm Diệp Tố “Diệp Tố cô thật là một ”
Diệp Tố lùi tránh thoát cái ôm của nào ngờ Nhan Hảo cũng vọt tới ôm nàng sức cọ cọ
“Diệp Tố cô yên tâm chúng nhất định sẽ sớm phi thăng thành Thần” Nhan Hảo Diệp Tố đẩy lui biểu tình ngượng ngùng “Ta cũng sớm gặp Du sư ”
“…… là của ” Diệp Tố mặt cảm xúc cảnh cáo
“Chúng chỉ ở bên cạnh thôi” Nhan Hảo xòe cây quạt lông hồng phấn của nàng nhẹ nhàng phe phẩy mặt “Thật cũng nhớ Dịch sư biết ở Ma giới lăn lộn thế nào ”
Mai Cừu Nhân thì tò mò về thượng giới “Diệp Tố đó nhiều mỹ nhân ”
Diệp Tố: “……Hai lên thì biết”
Lôi phi thăng phía Hợp Hoan Tông còn đang dồn hết sức đánh tông môn tràn ngập khẩn trương lẫn vui sướng Diệp Tố cũng ở lâu nàng tạm biệt hai Ngô Kiếm Phái
So sánh thì Ngô Kiếm Phái chính là tông môn bận rộn nhất hiện tại các tu sĩ chạy nạn từ phương tây hơn phân nửa đều đến Đồ Thủ thành mưu cầu một con đường sống
Người một khi đông lên thì liền dễ dàng xảy tranh chấp Ngô Kiếm Phái thân là đại tông môn nhất ở phương đông tất nhiên chịu trách nhiệm thu xếp quản lí những
Vì thế khi Diệp Tố đến nơi thì khắp nơi trong Đồ Thủ thành đều tử Ngô Kiếm Phái duy trì trật tự
Nàng ở đường gặp Từ Trình Ngọc mới đối phó xong vài tên tu sĩ ỷ cảnh giới của tồi mà tác quai tác quái đang chuẩn áp giải ngước mắt thì thấy Diệp Tố đang gần đó
Từ Trình Ngọc giao cho sư ở bên cạnh bước tới hỏi Diệp Tố: “Sao cô rảnh mà sang đây”
“Ta nhớ rõ thời gian thi đấu tông môn đại bỉ đó đánh một trận với ” Tầm mắt Diệp Tố dừng ở bên hông Từ Trình Ngọc “Một trận dùng kiếm mà đánh”
Từ Trình Ngọc khẽ : “Ta từng thấy qua cô dùng kiếm đối chiến vẫn luôn một lần chứng kiến”
“Thế nên hôm nay đến để đấu một trận” Diệp Tố khom lưng nhặt một thanh kiếm rơi mặt đất từ trận ẩu đả búng nhẹ lên thân kiếm thanh âm nó phát thì “Miễn cưỡng dùng cũng ”
Từ Trình Ngọc cũng nhiều giơ tay ý bảo các sư sư dẫn xa một chút đó đầu rút kiếm với Diệp Tố: “Mời”
Hai đối diện trong mắt đều mang theo ý nhàn nhạt hai bên đường vì vụ việc đánh đó nên đã sớm quét sạch
“Mời”
Diệp Tố dứt lời thì Từ Trình Ngọc ở đối diện lập tức động xông tới nhanh như chớp
Hắn vung kiếm tiếng kiếm xé gió vang lên hề nương tay một chút nào mà chém về phía Diệp Tố
Diệp Tố lùi về một bước nghiêng kiếm chặn lấy đường kiếm chém tới đó thuận thế đâm thẳng hướng vị trí yết hầu của Từ Trình Ngọc kiếm quang chớp lóe rõ ràng chỉ là một thanh kiếm bình thường thế nhưng khi ở trong tay nàng như là thần binh lợi kiếm
Mọi xem ở cách đó xa hỏi hít sâu một sợ Từ Trình Ngọc một kiếm đâm trúng
mà điều khiến mọi kinh ngạc chính là Từ Trình Ngọc sợ hãi một chút nào bởi vì đối phương là Diệp Tố cũng bởi vì hai đang ở trong một trận quyết đấu sinh tử
Đơn giản là vì Từ Trình Ngọc một khi cầm kiếm sẽ bất kỳ cảm xúc nào khác trong mắt chỉ kiếm sẽ nghĩ ngợi ở đối diện là ai càng sẽ sợ hãi đối phương
Chỉ thấy hề lùi cổ tay và cánh tay đều chuyển động khuỷu tay dồn lực “keng” một tiếng một kiếm ý b ắn ngăn cản một kiếm của Diệp Tố
Này vẫn còn xong kiếm ý của Từ Trình Ngọc cực kỳ thuần túy một kiếm của Diệp Tố cản thì chung quanh nàng liền bao phủ bởi kiếm ý thuần túy và cường đại của
Không sợ thứ gì
Thẳng tiến lùi
Đối chiến với một Từ Trình Ngọc như bất kể là ai cũng sẽ đều cực kỳ đau đầu
Diệp Tố kiếm ý ép cho lùi mấy bước bật một tiếng: “Huynh tiến bộ ít”
Trong lúc chuyện thì cổ tay nàng run lên thanh kiếm vốn dĩ bình thường ở trong tay nàng như một con rồng màu bạc uốn lượn kiếm ý thoát kiếm mà đột nhiên vạn đạo bóng kiếm xuất hiện áp sát về phía Từ Trình Ngọc
“Mọi đều đang tiến bộ cũng thể tụt phía ” Từ Trình Ngọc ôn hòa đáp là đại sư Ngô Kiếm Phái theo lý nên giống một cây đại thụ vì các sư sư mà che mưa che gió
Chỉ trở nên mạnh mẽ hơn mới thể bảo vệ các sư sư khỏi nguy hiểm
Từ Trình Ngọc điểm mũi chân xuống đất thân hình nhanh chóng di chuyển kiếm động tùy tâm lợi dụng kiếm ý ở chung quanh dựng lên một chuông kiếm ý hộ thể
Tốc độ của cực kỳ nhanh chuông kiếm ý thành công ngăn những bóng kiếm của Diệp Tố nhưng mà ngay đó Từ Trình Ngọc cảm giác đúng đồng tử co rút Diệp Tố thấy nữa
……
Không đợi Từ Trình Ngọc kịp suy nghĩ Diệp Tố đột nhiên xuất hiện mặt lúc đây thế kiếm của nàng thế mà trực tiếp đâm xuyên chuông kiếm ý của
Từ Trình Ngọc bao giờ cảm nhận rõ ràng cái chết kề cận như tình huống nghìn cân treo sợi tóc cố gắng kìm sự sợ hãi tử vong mạnh mẽ giơ tay dựng kiếm ngăn cản kiếm của Diệp Tố
“Két két—”
Kim loại va phát âm thanh chói tai cơ hồ sắp chấn điếc một bên tai của Từ Trình Ngọc
“Gãy ” Diệp Tố thu kiếm về
Thanh kiếm nàng nhặt ban nãy đã kiếm của cắt thành hai đoạn một nửa lưỡi kiếm vốn chỉ yết hầu của Từ Trình Ngọc đã rơi mặt đất
Từ Trình Ngọc lúc mới lấy tinh thần ánh mắt dừng thanh kiếm gãy trong tay Diệp Tố thật lâu mới nở một nụ khổ: “Nếu đổi sang một thanh kiếm thì sẽ thua khó coi”
“Không so như thế ” Diệp Tố lắc đầu “Cảnh giới của cao hơn quá nhiều”
“Lần đánh một trận nữa” Từ Trình Ngọc bổ sung “Chờ khi phi thăng thành Thần”
“Được” Diệp Tố đồng ý
Nàng ném đoạn kiếm gãy trong tay xoay rời
Từ Trình Ngọc theo bóng lưng của nàng gương mặt ôn hòa lộ ý ánh mắt chứa đầy chờ mong
Mong bọn họ sẽ thể một lần nữa kề vai chiến đấu
……
Nơi cuối cùng ở tu chân giới mà Diệp Tố tới là Định Hải thành nàng tìm Toàn Gia Anh
Nàng lấy một nửa pháp khí mà Du Phục Thời lưu cho Phá Nguyên Môn đồng thời cũng đưa cho Toàn Gia Anh một ngọc giản luyện khí
Sau đó mới dời bước Ma giới
Nàng tìm Dịch Huyền
Điện Ma Chủ đã hủy một Ma Chủ đã chết Ma Chủ còn là Đồ Vưu thì khi Linh Lung Cốt phi thăng biến mất thấy nữa hẳn là đã bế quan ở đó cũng định quản Ma giới
Hiện giờ Dịch Huyền ở Ma giới bắt đầu thu nạp ma quân an bài mọi việc ở Ma giới
Diệp Tố tìm một vòng mới tìm thấy Dịch Huyền trong một tòa ma thành
Dịch Huyền đang tường thành vẫn mặc đạo bào của Thiên Cơ Môn nếu thân ma khí cùng với huyết lan quá mức diễm lệ giữa hai mày thì thật thể nào là ma tộc
Diệp Tố cũng học theo vắt vẻo tường thành hai ai cũng lên tiếng cứ thế sánh vai tường thành cao ma thành ở nơi xa dần dần lên đèn
“Khi nào tỷ sẽ ” Một lúc lâu Dịch Huyền mới mở miệng hỏi
“Mấy ngày nữa” Diệp Tố các ma tộc tới lui bình thường trong ma thành bỗng nhiên “Ta đã gặp mẫu thân của ”
Dịch Huyền cũng hỏi Diệp Tố gặp ở gặp khi nào chỉ hỏi: “Tỷ cảm thấy bà thế nào”
Diệp Tố chống hai tay ngả một chút một lát mới : “Cứng cỏi lớn gan”
Hai yên lặng một hồi
“Sư tỷ” Dịch Huyền đầu nàng “Thật xin ”
Hắn vẫn luôn thiếu sư phụ và các sư sư tỷ một lời xin
“Đệ là sư sư sư tỷ đối với sư là thiên kinh địa nghĩa” Diệp Tố một tiếng “Mà cũng trưởng thành ”
“Chờ Ma giới định sẽ ngay lập tức lên tìm mọi ” Dịch Huyền nghiêm túc
“Tốt” Diệp Tố dậy đó bỗng nhiên duỗi tay sờ sờ đỉnh đầu Dịch Huyền khi phản ứng thì liền nhanh chóng biến mất còn để một câu “Sư tỷ đã làm từ lâu ”
Dịch Huyền thật lâu mới rũ mắt thấp giọng : “Cũng cho tỷ sờ mà”
……
Yêu giới ở một tòa yêu sơn nào đó sâu thấy đáy một ăn mặc rách tung rách toé rốt cuộc từ đáy vực bò lên tới hai tay bám mỏm đá hai nửa pháp trượng chém gãy cột ở lưng
Chờ tới Độ Kiếp kỳ nhất định chơi chết tên Lục Trầm Hàn đó
Cốc Lương Thiên yên lặng thầm thề trong lòng nhanh nữa thôi là sẽ thể lên tới Độ Kiếp kỳ khi đó khi quả Bồ Đề phát huy tác dụng đã giúp nhảy lên đến Đại Thừa hậu kỳ đỉnh
mà…… làm như thì tiên vẫn tu luyện đến Độ Kiếp kỳ Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh cho chắc
Hiện giờ tử Vạn Phật Tông sư phụ sẽ giúp mà sợ là sẽ còn tiếp tay hại Côn Luân là nhất đại tông đấu trừ phi bản thân tu luyện đến Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh bọn họ mới thể đối phó
Cốc Lương Thiên ở đáy vực thiếu chút nữa những yêu thú đó xem như đại bổ đan mà nuốt xuống thật vất vả mới thoát leo lên
Thôi vẫn là nên chờ đến khi tu luyện đến Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh gần sắp phi thăng lúc đó hẳn tìm Lục Trầm Hàn tính sổ
Phải từ từ mưu tính mới
Cốc Lương Thiên thả bay đầu óc như từ đáy vực bò lên
mà khi đôi tay chụp mỏm đá đỉnh núi mới thò đầu lên thì thấy một đôi chân
Thân thể Cốc Lương Thiên lập tức cứng đờ chậm rãi ngẩng đầu thì liền đối diện với ánh mắt của Diệp Tố
“Đã lâu gặp” Diệp Tố mỉm
Cốc Lương Thiên: “……”
Vì quá mức khiếp sợ nên hai tay Cốc Lương Thiên chút run rẩy thiếu chút nữa khiến ngã xuống làm bạn với yêu thú
Diệp Tố tiến tới duỗi tay kéo lên
Cốc Lương Thiên kéo lên mà vẫn hết hồn bay phách lạc: “……cảm ơn”
Hắn cảm thấy Diệp Tố chút kỳ quái chẳng lẽ nàng cũng giết
Tân Phật Tử nhốt vực sâu biết bên ngoài trời đất đã đảo điên như thế nào vẫn còn đang đắm chìm trong thế giới của chính
“Không cần cảm ơn” Diệp Tố Cốc Lương Thiên bệt đỉnh núi tầm mắt đảo qua pháp trượng đã gãy làm hai phía lưng đó nàng lấy từ túi Càn Khôn một pháp trượng mới đưa cho Cốc Lương Thiên
“Cho ” Cốc Lương Thiên khiếp sợ Diệp Tố càng cảm thấy nàng thật sự kỳ quái
“Là đồ của tiểu sư cần nữa nên lấy chia” Diệp Tố Cốc Lương Thiên một thân rách bươm : “Nhớ sớm phi thăng”
“Hả” Cốc Lương Thiên rõ nàng đang cái gì
“Nếu ngươi ở Yêu giới thì thể tìm Tàng Lục đến lúc đó thể phi thăng thành Thần cùng với ông ” Diệp Tố để một câu cuối cùng như xong thì thân ảnh liền biến mất trở về thượng giới
Cốc Lương Thiên: “”
Diệp Tố khi nào thêm trò nữa” Mà vẻ nàng mạnh hơn
Cốc Lương Thiên ê ẩm trong lòng mà quả Bồ Đề của cũng đã tác dụng mà vẫn đuổi kịp Diệp Tố
Diệp Tố đúng là mà
Trong lòng Cốc Lương Thiên tràn ngập phẫn uất nàng bảo tìm Tàng Lục thì tìm Tàng Lục Hắn tìm sẽ tìm một nơi tu luyện cho đó mới là chính đạo
Còn về việc khi Cốc Lương Thiên rời khỏi đây phát hiện tam giới đã thay đổi ngả nghiêng Côn Luân và Vạn Phật Tông đều đã diệt sạch thì là một câu chuyện khác
Tác giả lời :
Cốc Phật Tử mới bò lên: Thế đạo đổi thay Diệp Tố đối xử với như