Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 22
Vậy nên khi luyện chế Nguyệt Nha Sạn Diệp Tố đã đổi một cách nghĩ khác
Nàng thể phục hồi thuộc tính vốn của tài liệu nhưng thể lưu một đường để thêm tài liệu khác về giúp Nguyệt Nha Sạn tăng lên cảnh giới
Thông qua tố hồi ngọc bản thể thấy Diệp Tố mất mấy ngày mới tìm cách cân bằng tất cả các loại tài liệu với đó mới bắt đầu động thủ luyện chế Nguyệt Nha Sạn
Nàng thuần túy chỉ là cọ tài liệu của Phá Nguyên Môn mà đánh bậy đánh bạ thực hiện ý tưởng của các đại sư luyện khí hiện nay: luyện chế pháp khí thể tiến giai
Linh khí của Phù Thế đại lục đã còn sung túc như vạn năm thể trực tiếp luyện chế khí linh đã ít nay còn ít hơn bởi pháp khí thể tiến giai chính là hy vọng duy nhất của các luyện khí sư hiện tại
Trúc Cơ luyện khí sư tất nhiên vẫn còn cơ hội tiếp xúc đến khía cạnh của luyện khí trình độ của bọn họ quá thấp thể luyện chế pháp khí thể dùng đã là tệ
Diệp Tố thế nhưng thể nghĩ xa một bước như trách ngày đó phụ thân thu nàng làm đồ
Nếu đổi là thì sẽ cách nào trong thời gian ngắn như tìm điểm cân bằng của các loại tài liệu
Diệp Tố nên nhận vị trí thứ nhất
Toàn Gia Anh phất tay tắt hình ảnh của tố hồi ngọc bản ghế suy tư một lúc lâu đó dậy đến nơi nhóm Diệp Tố đang trú tạm
Bất quá khi đến cửa chỉ gặp một tử đang vẩy nước quét sân bên trong sớm đã còn một bóng
“Toàn sư ” Đệ tử đang quét sân kinh ngạc Toàn Gia Anh trong mắt ánh lên sự sùng bái hề che giấu
“Người ở viện ” Toàn Gia Anh ôm một tia hi vọng rõ ràng lên tiếng hỏi
Đệ tử quét sân theo ánh mắt của về phía mấy phòng mở rộng cửa chắc chắn lắm : “Sư đang hỏi mấy Thiên Cơ Môn ư Bọn họ đã từ sáng sớm hôm qua ”
Không ở làm tử Phá Nguyên Môn tất nhiên là rời giống như những tán tu khác
Toàn Gia Anh lúc mới hồn bừng tỉnh thì xem tố hồi ngọc bản lâu đến
“Sư tìm bọn họ việc gì ” Đệ tử vẩy nước quét sân tò mò hỏi
“Không việc gì” Toàn Gia Anh lắc đầu xong liền xoay rời
……
Lúc bốn Diệp Tố đang đường trở về Thiên Cơ Môn
Vẫn là như cũ ngự kiếm mà bất quá lần đổi từ dây xích huyền thiết thành một cái sọt to cho ba Minh Lưu Sa ở trong
“Đợi khi trở về cũng học ngự kiếm” Hạ Nhĩ thề son sắt
Minh Lưu Sa chen lấn chút khó chịu: “Thêm nữa”
Tây Ngọc đưa tay túi Càn Khôn sờ sờ Bất Bình Đao mà đã luyện chế “ngự kiếm” chỉ là cách chỉ chung đao cũng thể ngự để di chuyển tới lui
“Ngự kiếm khó” Diệp Tố thân kiếm rõ ràng ba sư lẩm lẩm lầm bầm nàng điều khiển kiếm : “Đâm mấy cái cây té núi vài lần là biết thôi”
“Đại sư tỷ tỷ cảm thấy lễ gặp mặt chút keo kiệt ” Minh Lưu Sa hữu khí vô lực
Cái sọt đang đựng ba chính là lễ gặp mặt mà đại sư tỷ chuẩn cho tân tiểu sư cho bọn họ chen bên trong chính là vì kiểm tra tính bền chắc của nó
“Cửu Huyền Phong quá cao tân tiểu sư lên xuống cũng bất tiện” Diệp Tố tự tin : “Cho mười cơ hội nhờ ngự kiếm chắc chắn sẽ cao hứng”
Bởi vì bọn họ khi thu nhận Thiên Cơ Môn đều là còn nhỏ tuổi nên trong tiềm thức Diệp Tố cho rằng tân sư mới tới cũng là một tiểu hài tử
Thì tân tiểu sư ngay đến cả quyền sỡ hữu cái sọt cũng mà chỉ cho mười lần quá giang mà thôi Tây Ngọc sờ sờ thanh tiểu đao màu hồng luyện từ tài liệu thừa mà nàng đang cài tóc thầm nghĩ Đại sư tỷ quả nhiên càng ngày càng keo
“Đệ báo cho Dịch Huyền về tiểu sư mới ” Diệp Tố hỏi Minh Lưu Sa
“Báo ” Minh Lưu Sa nắm lấy thành sọt dịch dịch cái mông của “Đệ bơ ”
Dịch Huyền từ nhỏ cũng thường để ý khác nên mọi cũng lấy đó làm quen
……
Thiên Cơ Môn hôm nay thập phần náo nhiệt bộ các tử đều chạy túm tụm bàn tán với chờ nào đó ngay cả chưởng môn cùng các trưởng lão khác cũng lên lớp tâm tư trôi về nơi xa
Mấy Diệp Tố sắp về tới
Chỉ một ở trạng thái hưng phấn
“Phục Thời” Trương Phong Phong đang xuống Cửu Huyền Phong để chờ mấy đồ trở về ở cửa viện gặp tiểu đồ mới thu liền “Có cùng gặp các sư sư tỷ của con Mấy đứa bọn chúng trở về còn mang theo quà gặp mặt cho con”
Du Phục Thời mặc huyền sắc đạo bào đồng phục của Thiên Cơ Môn nguyên liệu quá thô ráp thích mặc một áo ngoài màu trắng bạc lúc còn ẩn ẩn hiện ngân quang
Người sáng suốt liền biết áo ngoài đơn giản nhưng Trương Phong Phong căn bản để ý
Gia đình phú quý trong nhân gian ít thủ đoạn nên vài món xiêm y quý hiếm cũng gì lạ nếu sẽ làm gì nhiều tu sĩ như thiếu ân tình của phàm nhân
“Sư sư tỷ của con quen thuộc Thiên Cơ Môn nhất chờ bọn chúng về tới con theo bọn chúng dạo xung quanh một chút ” Trương Phong Phong giúp tử mới nhanh chóng hòa nhập Thiên Cơ Môn đừng chỉ mãi chỉ lắc lư ở trong Cửu Huyền Phong
……Quen thuộc Thiên Cơ Môn nhất
Hắn đã quên mất đồ của đặt ở mấy ngày nay dạo đỉnh núi đều tìm lẽ là năm đó đã ném lạc ở chỗ nào
Du Phục Thời cùng với Trương Phong Phong xuống núi chậm rãi ở phía cảnh giới của chưởng môn thật kém đến chút đáng thương
Đại trận ngoài cửa lớn của Thiên Cơ Môn
Diệp Tố lao thẳng xuống đại trận nhận thấy thở của tử Thiên Cơ Môn nên phát động công kích bốn thuận lợi tiến Thiên Cơ Môn
“Là mấy đại sư tỷ”
“Đại sư tỷ đã về ~~~”
Trong nhất thời bộ sơn môn sôi trào mọi ùa đến bao vây bốn bọn họ
Hạ Nhĩ nhảy khỏi sọt liền móc linh thạch phân phát cho sư sư xung quanh
“Tứ sư linh thạch mà các gửi về vẫn dùng hết” Có sư cự tuyệt
“Cầm lấy ” Diệp Tố thu kiếm đưa cho Hạ Nhĩ hỏi các sư sư xung quanh: “Dạo Vô Âm Tông ”
“Tháng hai lần mấy tử của Vô Âm Tông mà ngáng chân chọc phá” Có một vài sư hoạt bát trả lời
Diệp Tố hiểu rõ hẳn là Tân Hâm đã qua với mấy tử đó
“Sư phụ…” Tây Ngọc thấy chưởng môn sư phụ từ xa tới kêu xong thì thấy phía ông một thì khỏi th ở dốc vì kinh ngạc liên tục lùi về phía vỗ vỗ cánh tay Diệp Tố: “Đại sư tỷ tỷ mau kìa”
Diệp Tố giật Tây Ngọc đó mới nương theo tầm mắt của nàng lúc Trương Phong Phong cũng đã đến gần
“Sư phụ” Diệp Tố hô một tiếng còn phát hiện gì khác thường chỉ thấy phía ông một mảnh trắng bạc nàng nghiêng đầu phía chưởng môn sư phụ
Người nọ cũng ý trốn tránh bước một bước từ phía Trương Phong Phong
Diệp Tố phát hiện trường bỗng chốc liền an tĩnh Hạ Nhĩ đang cầm một khối linh thạch trong tay cũng ngơ ngẩn mà làm rớt lăn đến chân của nàng
Tu chân giới ít xí Thiên Cơ Môn còn Dịch Huyền chuyện khác nhưng tiểu sư lớn lên cực nốt ruồi đỏ giữa mày ẩn diễm như yêu kéo thẩm mỹ của chúng tử lên cao biết bao nhiêu mà
Mà đối diện là đại biểu của một loại cực hạn khác tóc đen như đồng mặt mày tựa như băng tuyết qua một thân áo bào màu trắng bạc cả mang theo tiên ý nhàn nhàn thánh khiết thể nhờn
Khi mọi vẫn còn đang đắm chìm trong đó thì Diệp Tố bỗng nhiên khom lưng nhặt khối linh thạch chân lúc nàng nhớ tới một câu
—————Nhân gian vô thù lệ bậc phi yêu tức hồ
Diệp Tố nhẹ nhàng những lời rõ ràng thích hợp Dịch Huyền hơn còn … Loan tư phượng thái thanh sơ như tuyết giống tiên nhân mới đúng
Cùng biết vì nhớ tới một câu như vậỵ
Du Phục Thời liếc mắt một cái liền nhận Diệp Tố tu sĩ túi Càn Khôn chứa đầy rác đó mà là tử Thiên Cơ Môn
Ánh mắt cũng thể luyện chế pháp khí Khó trách Thiên Cơ Môn rơi nông nỗi suy bại như hiện nay
“Đây là tân tiểu sư Du Phục Thời” Trương Phong Phong giới thiệu một câu đó với Diệp Tố: “Các con trở về về thời gian thì thể dẫn dạo làm quen một chút”
“Tiểu sư đây là lễ gặp mặt đại sư tỷ cho ” Minh Lưu Sa cố ý bưng sọt to đến mặt tân sự giới thiệu lễ vật “tỉ mỉ chuẩn ” thế thể uổng phí tâm ý của đại sư tỷ
“Cái để làm gì” Du Phục Thời vươn một ngón tay chọc chọc cái sọt hỏi
Thanh âm của thanh lãnh ẩn ẩn mang theo một loại vận luật rõ giống như tiếng chuông gió làm từ ngọc sứ nhất khiến Diệp Tố theo bản năng thêm một cái
“Đại sư tỷ mang cái tìm tỷ thì tỷ sẽ ngự kiếm chở mười lần” Hạ Nhĩ tích cực giải thích
Du Phục Thời khẽ nhướng hàng mi dài nghiêng đầu phàm nhân : “Ngươi ngự kiếm chở ”
Diệp Tố thừa nhận tiến lên vài bước lấy cái sọt : “Nhị sư lầm đấy đây mới là lễ gặp mặt tặng cho ”
Nàng đưa tay túi Càn Khôn lật qua lật ngoại trừ phù chú linh thạch còn chỉ còn hai kiện pháp khí cùng tài liệu khen thưởng mà thôi
Nguyệt Nha Sạn thích hợp tân sư Vụ Sát Hoa thì nàng nghĩ cho
Cuối cùng Diệp Tố lấy tài liệu đưa cho tân sư : “Tặng về dùng để luyện khí”
Tầm mắt Du Phục Thời dừng khối tài liệu tay phàm nhân nhận thứ đồ quá kém cỏi huống hồ cũng luyện khí nếu vì tìm ……
mọi chung quanh đều đang bọn họ chờ nhận lấy lễ gặp mặt
Du Phục Thời miễn cưỡng nhận lấy khối tài liệu trong lòng nghĩ lần tới nhất định đem bộ rác rưởi ném trong túi Càn Khôn của phàm nhân
“Mọi đều giải tán ” Chưởng môn lên tiếng đó với mấy Minh Lưu Sa “Các con cũng trở về đều nghỉ ngơi ”
……
“Tiểu sư đó là phòng của đại sư tỷ” Tây Ngọc thấy tân sư thẳng phòng đại sư tỷ khỏi nhắc nhở
Du Phục Thời cũng đầu căn bản là để ý gì sất cứ thế đóng cửa
“Lớn lên tính tình thúi” Minh Lưu Sa tổng kết dựa hành vi của hai tiểu sư
Hạ Nhĩ lập tức phản bác: “Tính tình đại sư tỷ thúi”
“Vậy chút nữa đại sư tỷ ngủ ở ” Tây Ngọc nghĩ nghĩ “Để thu thập một chút để tí nữa cho đại sư tỷ ngủ trong phòng của ”
Đại sư tỷ đã đến viện của chưởng môn sư phụ để bẩm báo những sự tình phát sinh trong chuyến biết khi trở về thấy phòng của chiếm thì tỉ sẽ nghĩ như thế nào
Trên đỉnh Cửu Huyền Phong trong viện
“Tân sư vẫn còn chính thức tu đạo” Chưởng môn chắp tay lưng ngửa đầu đại thụ trong viện thâm trầm “Con chỉ dạy nhiều hơn một chút dạy dẫn khí nhập thể”
Diệp Tố mặt vô biểu tình chọc thủng: “Sư phụ chỉ lười biếng mà thôi”
Trương Phong Phong thẹn quá thành giận: “Con nhiều quá Phục Thời giao cho con đó cự tuyệt vô dụng”
Diệp Tố cũng quá để ý: “Hắn lai lịch gì Nhìn giống thường”
“Còn thể lai lịch gì” Trương Phong Phong “Thế gia công tử linh tinh mà thôi”
Bằng làm nhiều đồ vật thoạt đáng giá như
“Con biết để hôm nào con dạy ” Diệp Tố cũng chỉ là thuận miệng hỏi mà thôi nàng chỉ là nhớ tới tình tiết trong nguyên tác trong đầu nhanh chóng điểm qua một lần các tình tiết
Sau khi nam nhị Dịch Huyền thoát tông mãi cho đến khi Thiên Cơ Môn diệt tông cũng tân tử nào gia nhập
Sự xuất hiện của Du Phục Thời quá đột nhiên thậm chí trong nguyên tác cũng từng đề cập qua
Tác giả lời :
Con rắn nhỏ: Hiện giờ mắt cũng thể làm luyện khí sư