Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 219
Thế nhưng sợi dây căng thẳng trong đầu nàng bao giờ lơi lỏng
Diệp Tố vẫn luôn hiểu rõ bản thân chỉ đơn độc một thân một hạ giới chưởng môn các sư sư còn những bằng hữu khác tất cả bọn họ đều đang chờ
Thượng giới phân chia xuất thân theo đại lục thế nên các thiên tài phi thăng lên đây trừ những lên Thượng Trọng Thiên còn một khi đã Phù Thế viện thì xem như là nhất thể giống như một tông môn
Vậy nên khi đến thượng giới Diệp Tố hề buông tha bất kỳ cơ hội nào luyện khí kiếm đạo ảo thuật……Chỉ cần nàng thể học thì đều sẽ học
Ảo thuật là một trong số những thứ mà nàng đã học đó chỉ là bao giờ để lộ
Mặc dù là Thần thì cũng sở trường sở đoạn vì chư Thần Tam Trọng Thiên đều cho rằng Diệp Tố hiểu về ảo thuật nếu vì vài lần suýt chết móng Thần Thú hoặc là hai trận thua Chung Ly Khanh thấy nàng dùng đến ảo thuật
Chung Ly Khanh cũng ngoại lệ bao giờ nghĩ tới Diệp Tố biết dùng ảo thuật thậm chí còn biết Diệp Tố giả xuất hiện từ lúc nào
“Năm trận thắng ba thắng” Diệp Tố thu Sương Tường Vi trong một chiếc bình bỏ túi Càn Khôn Chung Ly Khanh sắc mặt đang xanh mét “Chung Ly gia các thực hiện ước định ”
Sương mù trong Thần cảnh dần dần tan Nguyệt Tường Vi mới nở bao lâu thời gian còn qua ngày mới đã khô héo gục xuống
Hai giằng co hồi lâu đột nhiên Chung Ly Khánh bật giọng rõ là trào phúng là lạnh lẽo
Hắn Diệp Tố rõ ý gì : “Ngươi mạnh”
Không cần nghĩ cũng biết nửa câu tuyệt đối là ý tán thưởng gì
“Ước định” Diệp Tố chỉ lặp hai chữ
Chung Ly Khanh dần bình tĩnh khôi phục bộ dáng Ngự Thần cao cao tại thượng: “Từ hôm nay trở lệnh đóng cửa các thông đạo phi thăng đó sẽ giải trừ”
Nét mặt Diệp Tố vẫn như cũ chút biến hóa nào dường như chỉ để ý đến mỗi việc Chung Ly Khanh đã bại trong tay nàng
Chung Ly Khanh xoay rời khỏi Thần cảnh trong lòng sớm đã tràn ngập sát ý với Diệp Tố đợi đến khi cuộc chiến trở về diễn Diệp Tố thân là tán Thần đắc lực nhất của Du gia nhất định sẽ tham gia đến lúc đó liền thể quang minh chính đại gi3t chết nàng
Đương nhiên tên tân Ngự Thần phế vật của Du gia cũng biết thể phi thăng
mà cần biết thể lên thượng giới trận chiến trở về vẫn sẽ đúng hẹn tiến hành
……
Chuyện Diệp Tố thắng Chung Ly Khanh nhanh truyền khắp Tam Trọng Thiên vì việc giải trừ phong ấn của thông đạo cũng thể qua mắt chúng Thần
mà cùng với đó cũng ít lời đồn đãi “Diệp Tố tuy rằng thắng nhưng thắng do thực lực mà là do giở thủ đoạn mới thể thắng” cũng tung bay rợp trời
Diệp Tố cũng để bụng những chuyện
Sau khi trở về Du phủ nàng công bố rằng bản thân thương cần bế quan chữa thương
Không một ai hoài nghi lí do vì đối thủ của Diệp Tố chính là Chung Ly Khanh tân Ngự Thần mạnh nhất hiện tại
Ngay cả bản thân Chung Ly Khanh khi thấy tin cũng nghi ngờ gì thậm chí còn cảm thấy đêm đó Diệp Tố hẳn đã gắng gượng hết sức chống đỡ mới lộ bộ dáng chật vật trong khi thật đã sớm hao hết sức lực
Không ngờ nàng qua mặt
mà cũng chỉ thôi
Chung Ly Khanh nhanh liền vứt Diệp Tố đầu bắt đầu chọn lựa các tán Thần sẽ tham gia cuộc chiến trở về
……
Mà Diệp Tố vốn đang “bế quan chữa thương” giờ phút đã che giấu Thần tức của từ Thượng Trọng Thiên lặng lẽ xuống Hạ Trọng Thiên
Ở Hạ Trọng Thiên lúc nào cũng tuần tra lẽ Chung Ly gia chột vì Diệp Tố rõ ràng phát hiện trong số các đội tuần tra luôn vài tán Thần thường xuyên về phía Phi Tiên Đài của Phù Thế đại lục
việc cũng làm khó Diệp Tố nàng thiết lập một trận pháp ảo thuật ở cạnh Phi Tiên Đài của Phù Thế đại lục khiến cho nó ở trong mắt các tán Thần chung quanh mãi yên lặng chút động tĩnh nào
Diệp Tố lướt qua các tán Thần tuần tra bước về phía Phi Tiên Đài lúc đột nhiên một đội tuần tra đột ngột rẽ hướng ngang qua mặt nàng
Nàng dừng chân yên động đợi đội tán Thần qua mới chậm rãi bước lên Phi Tiên Đài của Phù Thế đại lục
Từ lúc nàng phi thăng thành Thần đến nay đã là hai năm lẻ bảy tháng tòa Phi Tiên Đài của Phù Thế đại lục đó chỉ xuất hiện vài lẻ tẻ đều là các vị Thần mà khi ở vạn năm nàng thường xuyên nhắc đến
Cho đến hiện tại ai phi thăng lên nữa
Diệp Tố biết lí do vì
Lôi gia một trong mười tám nhà Ngự Thần đã quy thuận Chung Ly gia từ đó hề phát lôi phi thăng xuống Phù Thế đại lục nữa
Diệp Tố Phi Tiên Đài lấy máu họa trận đầu tiên là đảm bảo Phi Tiên Đài của Phù Thế đại lục ai thượng giới lén lút giở trò đó một sợi thần thức thuần tím bay từ đầu ngón tay chui xuống thông đạo
Sợi thần thức chính là hóa thân của nàng đại diện cho Diệp Tố hạ phàm
Diệp Tố Phi Tiên Đài vẫn yên bất động từ bên hông lấy Tụ Lôi bình mở nắp bình ngoắc một ngón tay tất cả lôi phi thăng ở bên trong nhấc lên thả thông đạo
Trong đó một đạo lôi phi thăng đặc biệt Diệp Tố giơ tay chụp : “Ngươi đợi đã”
Đạo lôi chính lôi kiếp Diệp Tố một đường cho luyện hóa từ lôi cấp thấp đến tiến giai thành lôi phi thăng như hiện tại trong nháy mắt nó bắt thì phần đầu đột nhiên biến một cái miệng há c ắn cổ tay Diệp Tố
Diệp Tố rũ mắt để mặc nó cắn khi xác định máu đã chảy trong miệng nó thì một tay khác liền nhanh chóng thi triển thủ quyết lập khế ước
Đạo lôi thấy thì đột nhiên cứng đờ cả thầm hô to khi thành tán Thần thì càng thêm giảo hoạt
“Đã uống máu của thì từ đây chính là lôi của ” Diệp Tố xong thì tùy ý ném đạo lôi thông đạo “Ta ngươi lưu Phù Thế đại lục”
Lôi phi thăng kí khế ước cứ thế mơ hồ rơi xuống thông đạo bên tai như như truyền đến thanh âm của biết hổ cưỡng ép làm chủ nhân của nó : Nhớ đánh
Nó đánh
Không đánh đó
……
Vạn năm khi thông đạo nối với thượng giới mở thì thời gian ngưng đọng cũng chầm chậm hóa giải lấy Luân Chuyển tháp làm trung tâm lan khắp tam giới trong một vùng rừng già sâu thẳm một giọt nước vốn đọng nhánh cây rơi xuống yên rơi lúc đây theo làn sóng thời gian tan giọt nước nọ rốt cuộc cũng rơi xuống đánh một tiếng tóc mặt đất
Đây tựa như là một tín hiệu Phù Thế đại lục bỗng nhiên bắt đầu vận chuyển trở chỉ trong một chớp mắt tất cả mọi đều khôi phục từ trạng thái ngưng đọng
Mọi tựa hồ phát hiện đó đã xảy chuyện gì ai chiến đấu vẫn tiếp tục chiến đấu ai rút lui vẫn tiếp tục rút lui
Chỉ Du Phục Thời ở phía tây bỗng nhiên thoáng qua về hướng Luân Chuyển tháp ở nơi giao của tam giới
Ba hư ảnh Thần hiển nhiên cũng biết đã xảy chuyện gì Phong Kiếm Thần ở tây phương đã hút cạn bộ lực lượng của phía tây thành công biến thành thật thể
Kính Thần ở phía nam tuy rằng Đồ Thế áp chế nhưng hư ảnh ở phía bắc cũng đã thực thể hóa gần xong
Hai tán Thần hồi sinh cũng đã đủ để hủy diệt Phù Thế đại lục
Sự kiêu ngạo càn rỡ mặt Phong Kiếm Thần cách nào che giấu nữa ông nghĩ đến chuyện ở vạn năm thì trong lòng liền dâng lên phẫn nộ hủy diệt hết thảy
Nếu nhờ một giọt máu của Kính Thần lọt trong bản mạng Thần Khí của bà đó tên tử Côn Luân ngu xuẩn chữa trị thì bọn họ sẽ còn trấn áp tới mấy vạn năm
Cũng may vạn năm chuẩn hiện giờ bọn họ rốt cuộc cũng đã thể ngoài
Bên các tầng của Luân Chuyển tháp bỗng nhiên dâng lên trận pháp bộ Luân Chuyển tháp sáng lên tất cả lực lượng hội tụ đỉnh tháp
Các tử Bồng Lai đả tọa niệm quyết ở tầng chót của Luân Chuyển tháp thấy một đạo ánh sáng tím rót xuống đỉnh tháp nhưng đó bọn họ thấy một chậm rãi xuống cầu thang
Khi Diệp Tố bước xuống bậc thang cuối cùng tiếng niệm chú của tất cả mọi Bồng Lai đột nhiên im bặt vị Bồng Lai thánh sứ áo choàng ngước mắt lên nàng dường như cũng chút nào kinh ngạc chỉ là dậy theo mọi tránh một đường
Không ai mở miệng lên tiếng Diệp Tố cũng hỏi Bồng Lai chưởng sử ở nàng lập tức bước Luân Chuyển tháp
Tam giới rung chuyển bên ngoài tháp gió cát ngừng gào thét thế nhưng khi bước chân đầu tiên của Diệp Tố bước thì gió liền ngừng bụi đất cũng ngừng tung bay
Diệp Tố ngửa đầu lên trung lôi phi thăng mà nàng ném xuống thông đạo đã tự giác chạy đến Điện Ma Chủ
Nơi đó chính là chỗ của Linh Lung Côt
Lôi phi thăng thể so với lôi kiếp bình thường trận pháp vốn dĩ vây khốn các Độ Kiếp đại năng mà một cú bổ của lôi phi thăng liền ầm ầm vỡ nát
Tất cả các đại năng Độ Kiếp trong Điện Ma Chủ tức tốc chạy ngoài chỉ còn Linh Lung Cốt ở trong đó chống chịu lôi phi thăng
“Không thể nào” Phong Kiếm Thần lôi kiếp phi thăng trong trung ở đằng xa thì luống cuống tay chân khi hạ phàm đối phương rõ ràng đã về lôi phi thăng của Phù Thế đại lục sẽ biến mất cơ mà
Mấy năm nay qua miệng của mấy tên Côn Luân bọn họ nhận thấy đúng là lôi phi thăng nữa
Ông thất thần thì kiếm của Du Phục Thời liền đuổi tới
Thông đạo nối thượng – hạ giới giải trừ phong ấn thì lực lượng ở sâu trong cơ thể Du Phục Thời cũng chậm rãi thức tỉnh
“Ngươi” Phong Kiếm Thần cuồng quýt lui về phía nhưng bả vai vẫn Khấp Huyết kiếm chém trúng một nhát
Vạn năm Phong Kiếm Thần chết trong tay Diệp Tố vạn năm đối đầu với Du Phục Thời thế mà vẫn Khấp Huyết kiếm đả thương
“Nực ” Phong Kiếm Thần đột nhiên hô to một đạo thanh âm mang theo thần lực cơ hồ vang vọng khắp cả Phù Thế đại lục
Những gần Phong Kiếm Thần hai tai nhất định sẽ chấn động đến điếc
Du Phục Thời chỉ là nghiêng đầu gương mặt từ đến nay luôn tuấn cao quý khẽ lộ sự kiên nhẫn còn một tia nóng nảy khó gặp
Hắn……nhớ nàng
“Bị thương cũng ” Sau khi phát ti3t xong mặt Phong Kiếm Thần hiện lên vẻ dữ tợn “Thần lực nhờ đó cũng thể vận chuyển nhanh hơn”
mà phần đắc ý cũng chỉ kéo dài một lát mà thôi
Bởi vì nhanh đó Phong Kiếm Thần phát hiện tốc độ của đối diện còn nhanh hơn ông lực lượng cũng mạnh hơn
“Ngươi ngươi rốt cuộc là ai” Trong lòng Phong Kiếm Thần bỗng nhiên hiện lên một sự sợ hãi mơ hồ đây là chuyện mà khi đối mặt với Diệp Tố vạn năm cũng từng phát sinh
Vì lực lượng của cũng đang tăng lên
Rõ ràng chỉ Thần mới thể kết nối với thượng giới
Du Phục Thời lười chuyện với thứ xí lạ hoắc nắm Khấp Huyết kiếm cổ tay tung kiếm chiêu nhanh đến mức ngay cả tán Thần như Phong Kiếm Thần cũng thấy rõ chém thẳng về phía tên xí
Trong mắt Phong Kiếm Thần Du Phục Thời chỉ là xẹt qua ông mà thôi mà ngay đó ông thấy một luồng máu b ắn
Kỳ lạ kiếm của ông còn chém trúng đối phương máu từ
Đại não của Phong Kiếm Thần xoay một vòng ông chậm rãi cúi đầu lúc mới phát hiện thì kiếm của Du Phục Thời đã cắt qua cổ của ông máu đó chính là của……Phong Kiếm Thần ông
Du Phục Thời cũng vì thế mà ngừng giơ kiếm lên cao đó xoay đâm thẳng từ lưng của Phong Kiếm Thần chỗ trái tim của ông
Khấp Huyết kiếm ở trong tay phát huy sở trường lớn nhất — uống máu
Máu thân của Phong Kiếm Thần rút cạn Thần thể mất vạn năm trù tính mới lấy trong chớp mắt liền tan theo gió biến mất thế gian
Mà lúc Diệp Tố đang cúi đầu rửa sạch máu ở các kẽ ngón tay nàng là một đạo thần thức biến thành nên bên bất kỳ pháp khí nào vì thế nàng đã trực tiếp dùng tay bóp nát đầu của Liệt Khẩu thần mới hóa thành thực thể ở phía bắc
Vốn dĩ là thượng Thần mà nàng ngước đầu trông lên mà hiện tại……một đạo thần thức của nàng thôi đã thể giải quyết dễ dàng
Diệp Tố ngẩng đầu về phía tây dao động kịch liệt đã còn nàng cúi đầu bật một tiếng tiểu sư thắng
Nàng thoáng qua phương nam Đồ Thế tiền bối hẳn là vẫn còn thể chống đỡ một lúc nữa
Diệp Tố nhướng mày thuấn về phía tây nàng gặp tiểu sư của
……
Khi Du Phục Thời đáp xuống đất thì phía tây phương gần như đã còn sót một vật sống nào cũng để bụng chỉ là tùy tay vứt Khấp Huyết kiếm sang một bên
Trong nháy mắt khi Khấp Huyết kiếm sắp rơi xuống đất thì Khấp Huyết liền xông ôm lấy bản thể đáng thương dùng xong liền ném của an tĩnh theo phía Du Phục Thời thể cảm nhận nên chọc chủ nhân lúc
Du Phục Thời chậm rãi bước về phía nhíu mày nâng một tay ấn lên ngực
Chỗ thoải mái
Mãi cho đến khi nhận thấy cái gì đó ngay lập tức ngước mắt lên thì thấy đó đang ngay mặt cách đó xa
—— chớp mắt đã vạn năm
Gió m ơn trớn lá cây phát âm thanh sàn sạt ai cũng mở miệng
Cuối cùng Diệp Tố chủ động bước về phía Du Phục Thời
Nàng Du Phục Thời ở đối diện trong mắt đong đầy ý : “Đã lâu gặp”
Du Phục Thời trả lời nàng môi mím thành một đường thẳng nhưng ngay đó liền lập tức xông tới ôm chặt nàng
Diệp Tố cũng giang tay ôm tiểu sư hai tay siết chặt như là đang ôm một bảo bối mất mà tìm
Du Phục Thời tựa cằm vai Diệp Tố cả khuôn mặt vùi cổ nàng hồi lâu mới lên tiếng: “……kẻ lừa đảo”
“Nhớ ” Diệp Tố nghiêng mặt nhẹ giọng hỏi
“Ừ”
Sau khi phong ấn thông đạo giải trừ thần lực trong cơ thể Du Phục Thời cũng bắt đầu vận chuyển cho nên mọi thứ đều khôi phục như cũ bao gồm trí nhớ của
“Có nàng còn thiếu một bình rượu đúng ” Thân thể Du Phục Thời thả lỏng dựa cả vai Diệp tố chất vấn nàng
Diệp Tố nhướng mày: “Hình như đã trả ”
“Nàng trả” Du Phục Thời thẳng dậy chắc chắn
“Nếu ……” Diệp Tố ngước mắt bỗng nhiên tiến về phía hôn lên môi tiểu sư “Dùng cái bù nhé”
Gương mặt xinh của vị tiểu sư nào đó dần ửng đỏ nhưng một lát kiên định : “Không ”
Tầm mắt Diệp Tố dừng môi như nghiền ngẫm gì đó : “ mà đã lỡ hôn ”
“Ta cần trả cho nàng” Du Phục Thời đột nhiên cúi đầu hôn nàng
Diệp Tố: “……”
Còn cách trả kiểu nữa tiểu sư đúng là hoang dã mà