Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 218
Mấy năm nay Chung Ly gia liên tục đoạt ít Thần địa từ Du gia nhưng cũng đến nỗi tổn thương đến nền móng của Du gia
Tuy nhiên một khi thắng cuộc chiến trở về thì sẽ tòa Thần sơn mới Chung Ly gia sẽ thể nhảy vọt trở thành Ngự gia nhất Thượng Trọng Thiên
Từ khi Chung Ly Khanh phi thăng trở về thì gần một năm nay tình hình càng lúc càng nghiêm trọng hơn
Không cần thế lực phụ trợ nào khác vị tân Ngự Thần lên tới liền lấy tốc độ cực nhanh thích ứng với Thượng Trọng Thiên đó dẫn dắt của phủ Chung Ly ngừng tiến các Thần cảnh Ngự Thần Du gia gặp đều chiếm chỗ nào
một năm qua năm thứ hai tình hình đột nhiên chuyển ngược
Truyền rằng Du gia chiêu mộ một tán Thần khó lường từ Trung Trọng Thiên chẳng những biết luyện khí mà còn biết các loại trận pháp phù chú vì thế tin bắt đầu đổ về Du gia nhiều lần Thần cảnh còn thu hoạch phong phú hơn cả Chung Ly gia
Mấu chốt nhất chính là vị tán Thần đó một lần đã đối đầu trực diện với Chung Ly Khanh
Một tán Thần một Ngự Thần
Người đầu óc bình thường đều biết ai sẽ thắng
“Khẳng định là Chung Ly Khanh thắng ” Nơi náo nhiệt nhất ở Trung Trọng Thiên một tán Thần phi thăng lên bao lâu khi các tiền bối chung quanh bàn tán thì liền khẳng định chắc nịch
“ ” Tán Thần đối diện rung đùi đắc ý “Hai vị đó mà đánh ngang tay”
“Thật ”
“Thật Vị tân Ngự Thần khi trở về thì bầu trời phủ Chung Ly cũng tối sầm xuống các Thần ở Tam Trọng Thiên đều thấy rõ ràng thể thấy tâm tình của thế nào”
Khi vị tán Thần mới còn chìm đắm trong chấn động khi tán Thần đối kháng ngang cơ với Ngự Thần thì ở bên cạnh một tán Thần khác ngoắc tay bảo mọi tới gần: “Các ngươi biết vì ”
Mọi chung quanh lục tục xích gần
Vị tán Thần nhỏ: “Thật vị tán Thần đó chính là tân Ngự Thần Du gia”
Vừa xong thì mọi liền xùy một tiếng tản hiển nhiên là tin lời
“Không thể nào”
“Lúc khi tán Thần đó phi thăng lên tới đã gặp qua là nữ Mà ai biết tân Ngự Thần của Du gia là nam nhân”
“Với ai mà Ngự Thần làm tự nhiên làm tán Thần ”
“Mấy chuyện cũng rõ nhưng mà……” tán Thần Diệp Tố là Du Phục Thời bày một vẻ mặt thần bí nhếch môi “Đường nhà thúc thúc của bạn của của đang là phó Thần trong Du phủ chính tai thấy vị tán Thần đó gọi Ngự Thủ Du gia là mẹ”
Câu cuối cùng thành công hấp dẫn mọi túm tụm xung quanh nhiều bát quái hơn nữa
Tuy nhiên cũng chỉ một điểm chứng cớ mà thôi còn gì khác
Lúc trong Du phủ Thượng Trọng Thiên vị tán Thần lên truyền kỳ đánh ngang tay ngang sức với Ngự Thần đang dựa ghế để Dung Nhai giúp chữa thương một cánh tay của
“Lực lượng của Ngự Thần là thứ mà tán Thần các ngươi thể thừa nhận nổi” Bàn tay Dung Nhai lướt qua lướt cánh tay đang đầm đìa máu tươi của Diệp Tố ánh sáng xanh nhạt hòa lẫn ánh tím chậm rãi loại trừ kiếm ý của Ngự Thần ẩn chứa trong miệng vết thương
Quá trình đến mức đau đớn đến đứt ruột đứt gan nhưng cũng tuyệt đối dễ chịu
Thế nhưng đương sự ngoại trừ sắc mặt tái nhợt trán ướt mồ hôi thì mặt mày hề gợn sóng thậm chí một tay khác còn đang cầm bản đồ Thượng Trọng Thiên lên xem
Dung Nhai từng là của Dung gia một trong mười tám Ngự Gia bọn họ sinh liền năng lực chữa trị về quy phục Du gia
Ông xử lý xong miệng vết thương của Diệp Tố : “Ngươi nên nghỉ ngơi một đoạn thời gian”
Diệp Tố vờ như thấy nàng đặt bản đồ lên đùi dùng cánh tay còn thương khoanh một vòng nhỏ bản đồ: “Nơi thuộc về Chung Ly gia ”
Dung Nhai chuyển mắt theo tay nàng chỉ đáp: “Từ năm ngoái bộ đã về trướng bên đó”
Nơi Diệp Tố chỉ là một trong mười tám Ngự gia Lôi gia tức Ngự Thần phụ trách lôi kiếp của hạ giới
Mười tám Ngự gia thực lực mạnh yếu đều sẽ ít Ngự gia vì đủ loại nguyên do mà cuối cùng lựa chọn quy thuận một nhà khác nhưng thể giữ họ của
“Vậy ……” Diệp Tố khẽ nhắm mắt trầm tư khó trách vạn năm Phù Thế đại lục lôi phi thăng Ngự gia phụ trách lôi kiếp Chung Ly gia nắm giữ tất nhiên thể khống chế lôi phi thăng cho khác lên thượng giới
Thời gian còn bảy tháng
“Mà hỏi thật……” Dung Nhai trị liệu cánh tay cho nàng xong thì rời ngay mà lén lút đầu chung quanh phòng ngừa đạo lữ của đột nhiên xuất hiện ông ấp a ấp úng hỏi: “Ngươi thật sự ……nhi tử của ”
Diệp Tố: “……”
Đã hơn một năm trôi qua mà hiểu lầm vẫn giải trừ
Nàng chậm rãi ngước mắt lên thì liền đối diện ngay với ánh mắt ẩn ẩn mang theo sự thương yêu và đau lòng của Dung Nhai
“Có con gặp lý do gì khó nên mới che giấu tung tích ” Dung Nhai thấp giọng hỏi
“Ngài……vì ngài hỏi như ” Diệp Tố khó hiểu
Nàng hề chuyện Du Phục Thời với hai hiện tại nàng đã giao đấu qua với Chung Ly Khanh kế tiếp chính là đuổi tới vạn năm mở thông đạo nối Phù Thế đại lục với thượng giới Chuyện Diệp Tố đã bắt tay làm Chung Ly Khanh đã đồng ý với lời khiêu chiến của nàng bọn họ sẽ đồng thời tiến năm Thần cảnh ai lấy vật mục tiêu thì thắng
Còn điều kiện của lần đánh cược chính là mở thông đạo đóng cửa đó
Một năm qua Diệp Tố vẫn luôn đối phó với Chung Ly gia hơn nữa mỗi lần hành động đều mục đích rõ ràng tất cả đều là nhằm chuyện Chung Ly gia đã làm
Chung Ly Khanh hề hoài nghi lập tức đồng ý đánh cược với nàng
“Trong cơ thể của ngươi…… vẫn cảm giác Dũ huyết tồn tại” Nét mặt Dung Nhai khẽ xẹt qua một tia mờ mịt mỗi khi ông tập trung tra xét thì phát hiện gì cả nhưng khi trị thương cho Diệp Tố thì một lần nữa cảm nhận Dũ huyết mặc dù cực kỳ nhạt
Dũ huyết là huyết mạch đặc thù của Ngự Thần Dung gia con của ông tập hợp lực lượng của ông và Du Ly Giáng chỉ riêng cơ thể mang Dũ huyết mà còn lực lượng tối thượng
Diệp Tố sửng sốt nhớ tới tiểu sư đã từng đút một giọt máu
“Hai đang cái gì đó” Du Ly Giáng vội vàng bước thấy hai thì lên tiếng hỏi
Dung Nhai tức khắc ngậm miệng còn liếc mắt ý bảo Diệp Tố linh tinh
“Đang về chuyện đánh cuộc với Chung Ly Khanh” Diệp Tố bình tĩnh đổi đề tài
Du Ly Giáng nhíu mày: “Ngươi thật quá mức lớn gan một năm đụng Chung Ly Khanh lần lần đầu tiên thể đánh ngang tay nhưng nghĩa lần thể thắng”
Lực lượng của Ngự Thần sâu lường đặc biệt năm đó khi hai vị tân Ngự Thần sinh còn Thiên Đạo tiên đoán sẽ sinh Thượng Trọng Thiên nhất Ngự Thần
“Thôi nếu hai bên đã định thì cũng cách nào thay đổi” Ánh mắt sắc bén của Du Ly Giáng về phía Diệp Tố “Từ hôm nay trở ngươi theo ”
Chung Ly gia am hiểu kiếm đạo Du gia thì thần lực ngập trời luận về thực lực thì hai nhà Ngự Thần áp đảo mười sáu nhà còn
“Được” Diệp Tố đồng ý
Từ đó Diệp Tố liền theo Du Ly Giáng rèn luyện thần lực tới thời gian ước định liền tiến Thần cảnh
Chỉ một nàng
Ngày ước định hôm đó hai đơn độc Thần cảnh đoạt vật mục tiêu
Trên mỗi một toà Thần sơn đều Thần cảnh bên trong Thần cảnh thiên biến vạn hóa Thần thú thường xuyên lui tới nên lấy vật mục tiêu cũng việc dễ dàng
Diệp Tố nhanh chóng đạp lên các tán cây tạp phi thân về phía bên tai đều là tiếng lưỡi dao gió lướt qua sắc lẹm lưng nàng một con Phong Thú đang đuổi theo
Đây đã là cửa ải cuối cùng nàng vượt qua để lấy Sương Tường Vi trong Thần cảnh
Bốn ván nàng và Chung Ly Khanh một lần nữa huề phân thắng bại vì thế ván chính là ván quyết định
Chẳng qua lần vận khí nàng chút kém mới tiến bao lâu đụng Phong Thú
Tốc độ của một một thú nhanh đến độ chỉ xẹt qua tàn ảnh tuy Phong Thú nhanh đã đuổi kịp Diệp Tố
Một ván nàng nhất định thắng
Diệp Tố chợt xoay hai tay kết trận dâng lên một trận pháp tử kim sắc ngăn trở tất cả các lưỡi dao gió từ các hướng
Phong Thú phía nhảy chồm tới nhẹ nhàng như một trận khói đôi mắt cực lớn chằm chằm Diệp Tố hô hấp phả từ miệng mũi đều hóa thành lưỡi dao gió xông thẳng về phía nàng
Thật phiền
Trong lòng Diệp Tố hiếm khi nóng nảy năm lần Thần cảnh đã tiêu tốn thời gian hơn nửa năm nàng cần xuống hạ giới kịp thời mới
Diệp Tố bỗng nhiên thu trận pháp Phong Thú ở đối diện dự đoán một màn trong đôi mắt to như chuông đồng hiện lên vẻ nghi hoặc nhưng nhanh đó nó liền hiểu
Hai tay nàng triệu hồi thần thức hóa thành hai lưỡi đao hình tròn Diệp Tố hai tay hai đao phóng về phía Phong Thú
Trong lúc lưỡi dao gió cũng hông ngừng bay về phía nàng nhưng Diệp Tố chuyển đao lưỡi tròn thành đoản đao cho thuận tay hơn vung lên chém vỡ các lưỡi đao gió mở một đường máu giữa con mưa dao gió chạy thẳng về phía Phong Thú
Diệp Tố đã tới mặt Phong Thú nàng tiếp tục bước tới mà cầm đao Phong Thú ở đối diện đôi mắt nàng thẳng đôi mắt trừng lớn của nó sát ý bừng bừng
Cuồng phong dao gió biết khi nào đã ngừng chỉ còn làn gió nhẹ trong Thần cảnh thỉnh thoảng lướt qua gian an tĩnh nhưng căng như dây đàn
Cuối cùng Phong Thú nâng chân lên dần dần lui về phía đó chậm rãi biến mất mặt Diệp Tố
Trong nháy mắt khi Phong Thú rời Diệp Tố lập tức tăng tốc chạy sâu trong Thần cảnh nàng tìm gốc cây Nguyệt Tường Vi Chung Ly Khanh đó còn thu thập một giọt sương từ trong nhụy h0a mới tính là thắng ván
Dọc theo đường những thần thú mà Diệp Tố gặp thì đều hoặc là chủ động thối lui hoặc là xông tới công kích nàng nhưng đều chết tay nàng
Càng đến gần trung tâm của Thần cảnh thì sát ý nàng càng nặng
Mãi đến khi Diệp Tố rốt cuộc tìm một gốc Nguyệt Tường Vi sắp nở thì trời cũng đã dần tối xuống
Sát khí nàng một lần nữa bùng nổ
Bởi vì bên gốc Nguyệt Tường Vi một đang
Người nọ tay cầm kiếm đầu Diệp Tố một thân chật vật mặt mày tuấn đ ĩnh đạc nét mặt như : “Ngươi đúng là mạnh thể thắng đến hai lần”
Ở Linh Cảnh đại lục còn ai thắng qua
Nguyệt Tường Vi còn nở thế nên Chung Ly Khanh mặc dù tới nhưng vẫn cách nào lấy Sương Tường Vi
Diệp Tố căn bản phản ứng thần thức hóa kiếm trực tiếp động thủ
Chung Ly Khanh khẽ nhíu mày thật hai chạm mặt nhiều lắm ngoại trừ lần ở Hạ Trọng Thiên thì số lần hai chân chính tiếp xúc chỉ sáu lần
Mà sáu lần với còn quá mười câu
Chung Ly Khanh thật cố ý giao lưu với Diệp Tố nhưng đối phương nay bao giờ đáp một câu
Hắn rũ mắt cổ tay chuyển động giơ kiếm lên theo chiều ngang ngăn cản kiếm của Diệp Tố
Tuy nét mặt của Chung Ly Khanh vẫn như thường nhưng bước chân dấu vết chếch một biên độ rộng hơn lực lượng của một kiếm của Diệp tố thật quá hung ác
“Không bằng ngươi đầu quân về Chung Ly gia của đợi cuộc chiến trở về kết thúc sẽ trở thành Ngự Thần mạnh nhất” Chung Ly Khanh kẹp sát hai tay nửa uốn đằng tránh kiếm của Diệp Tố đó kiếm trong tay nhanh như điện xẹt chém về phía eo Diệp Tố
Tuy trong lòng Diệp Tố cảm xúc bực bội và sát ý chồng chéo lên nhưng hai mắt càng lúc càng bình tĩnh nàng hạ một tay xuống nhanh chóng rút phù chú chắn công kích bên hông
Phù chú chém nát nhưng đồng thời cũng cho nàng cơ hội kéo giãn cách
Chung Ly Khanh khỏi chậc một tiếng khi còn ở Linh Cảnh đại lục chướng mắt nhất chính là loại tu sĩ thủ đoạn đa dạng loại thường học nhiều môn đạo nhưng mạnh về một môn nào
Thế nhưng tán Thần mặt mỗi một ngón nghề đều thể sử dụng thuần thục đến cảnh giới tinh thông
Diệp Tố……
Đôi mắt Chung Ly Khanh ánh lên vẻ lạnh lẽo nếu thể phục tùng cho thì cũng thể để nàng lưu Du gia
Hôm nay cho Du gia và Diệp Tố biết ánh đom đóm sáng đến cũng cách nào thể so với thái dương
Hai ngừng tung chiêu đối chiêu lúc thì Diệp Tố đến gần Nguyệt Tường Vi hơn lúc thì Chung Ly Khanh ở gần hơn
Đuôi mắt Diệp Tố thấy nụ hoa Nguyệt Tường Vi đã bắt đầu nở rộ thì thân hình liền thoắt cái thuấn di qua đó giơ tay hái hoa Tường Vi đổ giọt sương trong nhụy h0a
Chung Ly Khanh vẻ chậm hơn một bước nhưng khi giọt Sương Tường Vi sắp rơi tay Diệp Tố thì một lưỡi kiếm từ xuất hiện chém rớt cánh tay đó của Diệp Tố
—— Cánh tay rơi thẳng xuống đất
Nét mặt Chung Ly Khanh thoáng hiện nét trào phúng mạnh nữa thì cũng chỉ là tán Thần mà thôi
Thế nhưng……
Ngay đó Diệp Tố mắt đột nhiên biến mất đợi khi tập trung thì nàng đã bên cạnh Nguyệt Tường Vi
Vẻ mặt lạnh lùng trấn định từ đến nay của Chung Ly Khanh rốt cuộc cũng xuất hiện vết rạn nứt cúi đầu cánh tay rơi xuống đất lúc nãy: thấy nữa
Diệp Tố mở một bàn tay để lộ giọt sương ánh nhũ vàng: “Quên cho ngươi biết đây còn biết chút ảo thuật” Nàng đã học trong thời gian ở Phù Thế viện