Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 214
Du Phục Thời liền lời mà ở trong tông môn
Chẳng qua nó giống với cảnh tượng bình yên trong tưởng tượng của Diệp Tố khi nàng ở đây luôn độc lai độc vãng mặc cho các tử trưởng lão chào hỏi thì nét mặt cũng thân thiện hơn là bao càng cần nhắc tới tính tình thiên chân trẻ con luôn bày mặt nàng tựa như từng tồn tại
Du Phục Thời lúc xứng với chức danh Yêu Chủ của – cường đại lạnh nhạt
Diệp Tố từng thấy qua một mặt của hoặc là Du Phục Thời ở mặt nàng luôn tránh để xuất hiện dáng vẻ
So với Yêu giới đơn giản chỉ cần dựa thực lực là thể xưng bá thì tu chân giới giống như một cái phường nhuộm khổng lồ đặc biệt ở trong đại tông chỉ cần ngốc thì ở một thời gian thôi cũng thể học bảy tám phần
Huống chi……ngày Thần Vẫn hôm đó khi Du Phục Thời thấy Diệp Tố ngã xuống đất tỉnh thì tâm thái vốn dĩ đơn thuần của đã xảy biến hóa còn chỉ tập trung mỗi bản thân mà dần dần đã phân một ít sự chú ý lên những cùng những việc xung quanh
Du Phục Thời nay thông minh ngay cả Diệp Tố đôi khi cũng ngạc nhiên với tốc độ học tập của theo bản năng hấp thu học hết thảy mọi thứ quanh đã sớm còn là Yêu Chủ đơn thuần lúc chân ướt chân ráo mới đến tu chân giới nữa
Đương nhiên mặt cũng chỉ là khi đối diện với những khác còn mặt Diệp Tố Du Phục Thời trở về là một tiểu hắc xà thiên chân lười biếng thích làm nũng thỉnh thoảng sẽ tùy hứng vô lý
……
Thời gian rời tông môn của Diệp Tố lần khá lâu trong suốt bốn tháng qua chỉ truyền về hai tin cho Du Phục Thời mà đều chỉ là tin nhắn bằng chữ
Du Phục Thời mỗi ngày đều bấm ngón tay tính một lần một lần cảm thấy thời gian nàng dài quá bọn họ đã lâu gặp
Chẳng lẽ nàng nhớ chút nào
Vị Yêu Chủ nào đó dài úp mặt lên bàn đá trong sân viện Cửu Huyền Phong buồn rầu thôi nhớ nàng
Đột nhiên Du Phục Thời bật dậy tìm trưởng lão hỏi xem Diệp Tố làm gì cũng theo
Du Phục Thời yên lặng đến chủ điện Cửu Huyền Phong khi Diệp Tố mặt ở tôn môn thì sự vụ trong tông sẽ do một vị trưởng lão lo liệu trong tương vị trưởng lão sẽ thay cho Diệp Tố trở thành chưởng môn Thiên Cơ Môn
Du Phục Thời đến bên ngoài đại diện thì liền cảm nhận trong điện chỉ một vung tay lên giấu bản thân đến cửa hông đại điện nghiêng đầu trong mới phát hiện bên trong ít ngoại tông đang
Nhìn cũng khá quen mắt hình như đều là đại năng của các tông
Bọn họ tựa hồ đang đàm luận chuyện gì đó Du Phục Thời thấy gì hứng thú thì xoay chuẩn trở về nào ngờ đột nhiên mơ hồ thấy hai chữ “Diệp Tố”
Hắn dựa sát cửa điện rũ xuống hàng mi dài nghiêng tai lắng
“Ngày Thần Vẫn hôm đó thượng Thần cũng đã trong lôi kiếp của tiểu cô nương ẩn chứa Thần ý ư Vì hiện tại đã Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh lâu như mà mãi động tĩnh gì”
“Việc chúng cũng biết” Giọng nữ vang lên đó đúng là giọng của trưởng lão Thiên Cơ Môn
“Sáu kiện Diệp Tố đã luyện sáu kiện thể là pháp bảo Thần Khí ” Tông chủ Hợp Hoan Tông lắc đầu “Nếu chiếu theo quy luật phi thăng thành Thần từ tới nay của tu chân giới thì lúc luyện chế kiện Thần Khí đầu tiên Diệp đạo hữu đã thể phi thăng ”
Vậy mà Diệp Tố đã luyện đến kiện Thần Khí thứ sáu vẫn chút dấu hiệu phi thăng nào
“Diệp Tố lo lắng về trời sinh thức hải ” Tông chủ Ngô Kiếm Phái hỏi “ với sáu kiện Thần Khí hộ thân hẳn là cũng đủ để ngăn cản lôi phi thăng”
Không một ai trong đại điện biết rằng Thần Khí mà Diệp Tố luyện chế tất cả đều đã đưa cho Du Phục Thời để đặt trong giới
Hôm nay các vị đại năng tề tựu đây là vì thương nghị một vài việc chuyện về Diệp Tố đơn thuần chỉ là vô tình nhắc đến trong lúc thảo luận mà thôi nhưng ai phát hiện Du Phục Thời ở bên ngoài điện đã hết bộ lời của bọn họ
“Hay là vì tiểu cô nương còn nào đó hoặc là việc nào đó còn yên lòng bỏ xuống ” Tông chủ Hợp Hoan Tông đột nhiên lên tiếng ánh mắt của bà cố ý về phía trưởng lão Thiên Cơ Môn ý ám chỉ rõ ràng là Diệp Tố còn an tâm về và việc của Thiên Cơ môn dù đó chưởng môn Thiên Cơ Môn và các trưởng lão các tử thiên phú cao nhất đều chắn nàng vì thế mà hình thần đều tan biến
Những lời đó Du Phục Thời cũng nữa lặng yên rời khỏi đại điện chậm rãi bước xuống núi
Có đôi khi cũng từng nghĩ khi Diệp Tố phi thăng thành Thần thì làm bây giờ cũng phi thăng
mà Du Phục Thời biết làm để phi thăng vì từng lôi kiếp lực lượng của bao giờ là do dốc sức tu luyện mà mà là đã sẵn trong
Có lẽ là vì suy nghĩ quá nhiều qua mấy ngày Du Phục Thời tiến thêm một bước nấc thang trưởng thành bắt đầu lột da
Lột da là một việc dễ dàng mặc dù linh mạch của Thiên Cơ Môn chống đỡ thì vẫn cảm thấy quá đủ mỗi khi hóa thành hình thì làn da đều nứt nẻ cả
Lần lột da đầu tiên nên cũng hiểu biết lắm tóm cuối cùng khi kết thúc cả đều cạn kiệt sức lực thậm chí còn nhận thấy lực lượng của đã thuần hóa lên một bậc cao hơn
Lúc Diệp Tố vẫn trở về Du Phục Thời cầm truyền tin ngọc điệp liên lạc với nàng nhưng ai trả lời mãi đến vài ngày mới thu một tin an ủi của Diệp Tố nhưng vẫn hình ảnh âm thanh chỉ vài chuỗi kí tự lạnh băng
Cứ như qua mấy tháng Du Phục Thời nghênh đón lần lột da thứ hai nhận tốc độ lột da của quá nhanh chỉ mãi lo tức giận Diệp Tố vì lâu như mà vẫn trở về
“Nàng còn trở là sẽ quên nàng luôn đó” Du Phục Thời mở truyền tin ngọc điệp
“Sẽ quên ai cơ”
Từ bên ngoài viện truyền đến một thanh âm Du Phục Thời trong nháy mắt liền đầu thì phát hiện Diệp Tố đang bên ngoài hỏi
Từ ngày nàng rời cho đến hôm nay đã gần một năm đối với tu sĩ mà tính là một thời gian dài nhưng Du Phục Thời cảm thấy đã lâu lâu gặp Diệp Tố
Hắn ném truyền tin ngọc điệp lên bàn đá trong sân bĩu môi: “Thứ thật vô dụng liên hệ nào đó”
Diệp Tố bước đến cầm truyền tin ngọc điệp lên xin : “Khoảng thời gian chút bận cho nên liên hệ với đàng hoàng” Vì tìm linh đàm mà nàng đã dốc nhiều tâm lực trong quá trình thường xuyên thương nghiêm trọng nên chỉ thể thỉnh thoảng trả lời bằng tin nhắn cho
Du Phục Thời ngửa đầu nàng: “Có nàng sắp phi thăng ”
Diệp Tố lắc đầu : “Còn phi thăng nào đơn giản như ”
Ánh mắt nàng dừng Du Phục Thời bỗng nhiên nụ chút cứng nàng duỗi tay kéo cổ áo lớp vảy đen như ẩn như hiện thì nhíu mày hỏi: “Lại sắp lột da” Khoảng cách với lần còn bao lâu
“Chắc là ” Hiểu biết của Du Phục Thời về tình trạng thân thể của cũng chẳng hơn khác là bao nhiêu
Diệp Tố sửa sang cổ áo cho : “Đệ cố gắng nhịn mấy ngày mang theo một thứ trở về về thể dùng ”
Chuyện đầu tiên mà Diệp Tố làm khi trở về là thiết kế trận trong phòng liên kết với giới của bản thân
Không giống với giới của Du Phục Thời trong giới của Diệp Tố chỉ đặt một cái linh đàm đây là nàng tìm kiếm hồi lâu mới tìm thấy ở một di tích hài cốt của một đại năng của tu chân giới
Trận pháp sẽ chỉ mở khi Du Phục Thời cần linh khí đến gần sẽ ngay lập tức khởi động đưa tiến trong giới của Diệp Tố
Sau khi trận pháp thiết lập xong thì Diệp Tố liền dẫn Du Phục Thời dạy về mỗi khi lột da thì đây ngâm linh đàm
Du Phục Thời ngâm nửa trong linh đàm cảm giác khó chịu quả nhiên dần dần biến mất ngửa đầu Diệp Tố: “Lần ngươi thì dẫn cùng nơi quá nhàm chán” Đặc biệt là khi chỉ một
“Sau ……” Diệp Tố vươn tay vén mấy sợi tóc mai lòa xòa của tai Du Phục Thời theo bản năng cũng cọ cọ mặt lòng bàn tay nàng Diệp Tố thấy thế thì nhịn mà nở nụ “Sau chúng sẽ ở cùng đó”
Du Phục Thời nhận thâm ý bên trong lời của nàng chỉ cảm thấy lần lột da tuy rằng thoải mái nhưng cũng may Diệp Tố ở cạnh bên nên tinh thần cảm thấy
“Đệ cất kỹ cái ” Diệp Tố lấy một thứ giao cho Du Phục Thời “Đừng làm mất nhé”
Du Phục Thời nhận lấy cúi đầu lật xem một hồi : “Ta biết cái ”
Hắn ngửa đầu Diệp Tố: “Là Thiên Cơ Lệnh”
Lúc Du Phục Thời lật xem tông huấn đã thấy qua
“ ”
“Vì đưa cho ” Du Phục Thời hiểu lắm
Diệp Tố tỏ vẻ như việc gì : “Về …… thể dùng nó để tìm ”
Du Phục Thời từng tử Thiên Cơ Môn lén nghị luận qua biết Diệp Tố lúc là dựa Thiên Cơ Lệnh để tiến tông môn cũng biết Thiên Cơ Lệnh ý nghĩa thế nào với Thiên Cơ Môn cẩn thận cất trong giới ngửa đầu hai mắt trong trẻo thẳng mắt nàng: “Vậy đây về sẽ thể lệnh cho nàng làm một chuyện ”
Diệp Tố giơ tay sờ sờ mặt của chỉ mà gì
……
Khi Du Phục Thời lặn xuống đáy đàm Diệp Tố rời khỏi giới bàn trong phòng vẽ tranh bức họa khi lột da xong đã nàng đưa trong Thư Các của Bồng Lai xen lẫn trong các bức họa của các đời chưởng sử
Đợi khi khỏi đàm Diệp Tố dạy vẽ pháp trận phù chú
Du Phục Thời học mau đặc biệt là pháp trận phức tạp nhất trong số đó nàng thường xuyên kiểm tra
“Pháp trận khó quá ” Du Phục Thời dài bàn lười biếng
“Thất học mới cảm thấy khó” Diệp Tố chọc
Du Phục Thời nhíu mày: “Ta thất học”
Hằn tùy tay lấy qua quyển từ điển cổ văn bàn mở một trang trống ở phía vẽ phù chú đồ đó đắc ý đưa cho Diệp Tố xem: “Ta sớm đã học xong”
Diệp Tố phù chú đồ trang giấy mà khỏi chút hoảng hốt…… Việc nên làm đều đã làm xong cả
……
Từ ngày đó về cách mỗi nửa năm Du Phục Thời lột da một lần lực lượng của cũng theo đó biến hóa nhưng bản thân cũng rõ ràng lắm nên ngay cả Diệp Tố cũng biết gì
Mãi cho đến lần lột da thứ tư của Du Phục Thời còn đang ngâm trong linh đàm thì đột nhiên Diệp Tố thất tha thất thểu rời khỏi sân viện nàng đã áp chế nữa
Từ khi đại hội tam giới diễn thì thần thức của Diệp Tố vốn đã tiệm cận với mức Thần hai năm khi tới Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh nàng vẫn luôn ép cảnh giới mới đến nỗi phi thăng ngay tại chỗ
Đến hôm nay nếu Diệp Tố vẫn phi thăng thì sẽ chỉ một con đường đó là nổ tan xác mà chết
Khi Diệp Tố đến núi nàng nghiêng đầu về đỉnh Cửu Huyền Phong lúc hẳn là vẫn còn đang ngâm đáy linh đàm chờ tới thì lẽ nàng đã phi thăng thành Thần
Nàng biết Du Phục Thời ở đây về sẽ theo con đường như thế nào nhưng nàng cần phi thăng mới thể trở về cứu ở vạn năm
Lôi phi thăng tới mau giống như đã đợi sẵn từ lâu thời gian ngưng đọng cũng nhanh gấp chờ nổi mà lập tức bổ xuống Diệp Tố
Mọi trong Thiên Cơ Môn đều kinh động ngoại trừ gian phòng thiết kế trận pháp Cửu Huyền Phong
Mọi ngước lôi kiếp phi thăng khổng lồ xưa nay từng là Thiên Cơ Môn khắp mọi nơi bộ tu chân giới đều ánh sáng tím chiếu đến ngày đêm nghỉ
Khi mỗi một đạo lôi phi thăng màu tím giáng xuống Diệp Tố cũng hề chống cự nàng cũng quên thả đạo lôi kiếp trong Tụ Lôi bình cho nó cùng “hưởng thụ” lôi phi thăng với nàng
Lôi phi thăng đánh xuống liên hồi giống như hàng miễn phí phát ngừng bổ xuống núi Cửu Huyền Phong khiến cho ngay cả linh mạch của Thiên Cơ Môn cũng hấp thu ít thần lực đọng ở giữa linh mạch
Lôi phi thăng quá nhiều Diệp Tố nhanh đã thể luyện chế chỉnh Tụ Lôi bình nhưng đạo lôi ở trong bình vẫn còn đang tiến giai
Diệp Tố bắt đầu dùng Tụ Lôi bình thu thập lôi phi thăng giáng xuống một đạo hai đạo……Khi Tụ Lôi bình sắp đầy thì đạo Huyền Thiên Lôi cấp thấp nàng nhốt trong bình đó thế nhưng cũng ngừng nương theo đó luyện hóa tiến giai cuối cùng cũng tăng cấp trở thành khác gì với lôi phi thăng
Diệp Tố đóng nắp bình ngửa đầu bầu trời tím lịm đầu khổ: Lôi kiếp phi thăng của nàng bây giờ mới bắt đầu
Bóng đêm dày đặc những đạo Huyền Thiên Lôi giáng xuống nữa mà ngược cứ xoay tròn quện chớp nhá đầu Diệp Tố quá nhiều lôi phi thăng màu tím tụ với màu sắc của chúng ngày một đậm hơn mỗi một đạo lôi phi thăng thô to tím đen giáng xuống thì tam giới đều theo đó mà rung lắc
Càng cần nhắc đến Diệp Tố ở trong trung tâm lôi kiếp vô số lần cơ thể đánh nát tái tạo quá trình mỗi khi lôi phi thăng bổ xuống đều diễn một lần
Ý thức của nàng thật đã trở nên mơ hồ chỉ hy vọng lôi kiếp nhanh nhanh kết thúc ít nhất là kết thúc khi Du Phục Thời tới
Diệp Tố ngước mắt lên về phía đỉnh Cửu Huyền Phong ở đằng xa thật nàng đã do dự lâu nhưng cuối cùng vẫn thể nào với Du Phục Thời rằng rời khỏi đây
Mỗi khi đôi mắt của nàng nên lời
Lôi kiếp phi thăng cuồn cuộn đang ngừng hội tụ lôi điện tím đen lập lòe tuy nhiên ai phát hiện một bóng xẹt qua nhẹ phất ống tay áo đó liền nhanh chóng biến mất tựa như bao giờ tồn tại
Đạo lôi kiếp cuối cùng vốn dĩ đã kh ủng bố đến mức tận cùng thế nhưng một lần nữa phình to lên mấy lần bổ xuống Diệp Tố
Mà giờ phút Du Phục Thời vốn đang ngủ say đáy đàm đột nhiên mở mắt phóng khỏi mặt nước chân cũng mang giày mà cứ thế chạy khỏi phòng liền thấy Diệp Tố đang đả tọa giữa lôi kiếp ở nơi xa
Gương mặt Du Phục Thời thanh lãnh ánh mắt trong trẻo nàng
Kẻ lừa đảo
Tuy rằng trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc nhưng giờ khắc Du Phục Thời vẫn màng tất cả mà vọt trung tâm của lôi kiếp
Hắn thể cảm nhận đạo lôi kiếp cuối cùng đó đúng đó là lôi kiếp của nàng
Diệp Tố Du Phục Thời ôm lấy trong nháy mắt hồn ý thức cũng theo đó mà tỉnh táo : “Quay về”
Nàng siết chặt cánh tay Du Phục Thời thậm chí còn chút run rẩy
Thứ mà nàng lo lắng nhất lúc là lôi kiếp phi thăng của thể quấy nhiễu mà là an nguy của Du Phục Thời
Du Phục Thời để ý tới nàng mà ngược còn vùi đầu trong hõm cổ của nàng thấp giọng : “Kẻ lừa đảo”
Diệp Tố nghiêm mặt đẩy : “Du Phục Thời về ”
“Đây lôi kiếp của nàng” Du Phục Thời bỗng nhiên ngẩng đầu đạo lôi đen đặc đang giáng xuống
Mây lôi kiếp đã bao phủ cả hai ngăn cản ánh mắt của tất cả những khác nên ai cũng thấy chuyện gì đang diễn
Diệp Tố đã ngâm trong lôi kiếp quá lâu căn bản thể khống chế Du Phục Thời khi lôi kiếp bổ xuống đã đẩy nàng về phía chính nhận lấy đạo lôi kiếp khổng lồ đen quánh đó
Khi đạo lôi kiếp xẹt qua Diệp Tố nàng thể cảm nhận rõ ràng khí tức của lực lượng ẩn chứa bên trong đó tương tự với thuật cấm ngôn của Ngự Thần buông xuống ngày Thần Vẫn
—— Trên thượng giới động tay động chân đạo lôi phi thăng cuối cùng của nàng
Diệp Tố chỉ thể trừng lớn mắt Du Phục Thời đạo lôi đánh trúng trong thân thể đồng thời cũng nảy một đạo quang quang và lôi chạm phát ánh sáng chói lóa khiến nàng còn thấy bất cứ thứ gì nữa
Còn Du Phục Thời luồng lôi cuốn rơi mấy ngàn năm
Bầu trời một lần nữa khôi phục sự yên ả một ai biết rằng Du Phục Thời đã từng xông lôi kiếp của Diệp Tố
……
Khi Diệp Tố tỉnh táo thì nàng đã còn ở hạ giới Nàng thấy bản thân đang quỳ một gối một sân gạch trống ngừng ho máu hai tay siết chặt thành quyền trong đầu ngừng nhớ hình ảnh Du Phục Thời đẩy khỏi đạo lôi kiếp đó
Phi thăng thành Thần đó thì ……
Tiểu sư của nàng thấy nữa
Nàng nửa quỳ nền gạch bao lâu thì chung quanh nhanh nhiều hiện giờ nên là Thần nhiều thượng Thần chạy tới vây xung quanh nàng
Vô số thanh âm chui tai chúc mừng ngạc nhiên……chỉ là thanh âm lên án nàng là kẻ lừa đảo nữa
Diệp Tố rũ mắt nặng nề nền ngọc gạch lấp lánh nếu Ngự Thần đã quyết xuống tay với tam giới thì nàng sẽ diệt trừ hết đám Ngự Thần đó