Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 208
Kính Thần thể cảm nhận rõ ràng thanh kiếm trong tay Diệp Tố khí thế của Thần Khí nhưng lẫn trong đó còn tà khí vô tận
Bà chằm chằm máu ngừng chảy dọc theo thân kiếm nhưng đều hấp thu hết khi nhỏ giọt xuống đất máu chảy đến hấp thu sạch sẽ đến đấy một vết nào sót
Người mà thật sự luyện chế khối huyết ngọc đó khối huyết ngọc tà khí ngập trời ngay cả bà cũng mất một thời gian mới thu phục linh thể của nó
“Diệp Tố” Kính Thần trong lòng đã sinh cảm giác sợ hãi nhưng bà vẫn nhận vẫn chỉ cho rằng Diệp Tố cũng chỉ là một phàm nhân của hạ giới mà thôi là luyện khí sư sức chiến đấu sẽ chẳng làm nét mặt đầy vẻ trào phúng “Ngươi biết dùng kiếm ”
“Còn bao giờ chính thức dùng kiếm” Tay Diệp Tố nắm chuôi kiếm lòng bàn tay bên trái lưỡi kiếm cắt một đường thật sâu nàng giương mắt Kính Thần “Ngươi hẳn là Thần đầu tiên mà dùng kiếm……giết”
Giết thần
“Ngươi thật to gan” Quanh thân Kính Thần bùng lên ánh sáng tím hiển nhiên là đã cực kỳ tức giận hai tay nắm lấy kính xoay Hỗn Độn Kính chiếu Diệp Tố một luồng thần lực khổng lồ đánh thẳng về phía nàng
Khi mọi ở đây đều nghĩ rằng Diệp Tố sẽ chết nghi ngờ gì nữa thì nàng cầm kiếm xông thẳng đến Hỗn Đỗn Kính rút kiếm chém ngang chắn thần lực
Diệp Tố xoay cổ tay chuyển lưỡi kiếm từ ngang sang dựng lên một tay giữ mũi kiếm một đường chẻ đôi luồng thần lực đó nàng điểm nhẹ mũi chân xuống đất thuấn di với tốc độ cực hạn nghiêng lướt sang bên cạnh né tránh thần lực chạy về phía Kính Thần
Kính Thần cắn răng Diệp Tố quả nhiên là biến số một phàm nhân hạ giới mà thể phá vỡ Kính lực của bà
Khi Diệp Tố sắp xông tới mặt Kính Thần thì bà bỗng nhiên biến mất ngay đó liền xuất hiện ở phía Diệp Tố giơ tay công kích từ lưng nàng
Ngay khi bà đánh trúng lưng Diệp Tố lập tức liền hiện khiên thần thức
“Ngươi……” Kính Thần Diệp Tố đầy khiếp sợ thần thức của nhãi ranh cường đại như
Về phần Diệp Tố khi khiên thần thức đánh vỡ thì nàng đã kịp phản ứng trở tay bổ kiếm về phía Kính Thần
Kính Thần theo bản năng giơ tay lên đỡ một chiêu nhưng bà đánh giá sai uy lực của Khấp Huyết kiếm thần thể chém trúng cánh tay thương một đường thật sâu
Không ít Thần huyết bắn tung tóe thân kiếm Khấp Huyết trong chớp mắt liền hấp thu tà khí theo đó cùng bùng lên dữ dội
Trong cơn giận dữ Kính Thần hung hăng giơ Hỗn Độn Kính lên chụp xuống đầu Diệp Tố tốc độ của bà nhanh đến độ ngay cả các đại năng trong điện cũng cách nào thấy rõ
Thần cũng chỉ Thần mới thể thấu
Diệp Tố cũng dùng đôi mắt để mà thứ nàng dùng chính là thần thức mênh mông bàng bạc của
Chỉ thấy Diệp Tố nghiêng đầu nghiêng Hỗn Độn Kính theo đó sượt qua mặt nàng vài sợi tóc mai tung bay tránh khỏi chạm mặt Hỗn Độn Kính rong nháy mắt hóa thành tro
Mấy chiêu
Trong lòng Kính Thần cảm thấy mờ mịt một phàm nhân thể liên tiếp tránh thoát mấy chiêu của bà
Hai giao thủ trong lúc nhất thời mà ai đả thương ai
“Diệp Tố……đang tiến bộ” Tông chủ Ngô Kiếm Phái hai đạo tàn ảnh ông rõ động tác của Kính thần nhưng chiêu thức của Diệp Tố thể thấy rõ
mà việc cũng chỉ mới bắt đầu lâu
Tốc độ của Diệp Tố mỗi lúc một nhanh hơn độ nắm giữ kiếm cũng càng lúc càng thuần thục
Đạo của tông chủ Ngô Kiếm Phái chính là kiếm đạo từ lúc bắt đầu là tử cho tới địa vị tông chủ hiện tại cả đời đều học kiếm
Từ động tác vung kiếm đầu tiên của Diệp Tố ông thể nàng quen dùng kiếm loại cảm giác xa lạ thường xuất hiện ở những thường đụng tới kiếm
Tuy nhiên mỗi một kiếm chiêu của Diệp Tố chỗ thể bắt bẻ giống như biết dùng kiếm hoặc thể các kiếm chiêu đã từng phác họa vô số lần trong đầu nọ
Cho đến hiện tại Diệp Tố đã bắt đầu quen với việc dùng kiếm thì tốc độ một lần nữa tăng nhanh
Nét mặt Kính Thần đã sớm lạnh như băng sương ánh mắt bà xoáy sâu Diệp Tố một tay thêm trận pháp lên mặt Hỗn Đỗn Kính ngay đó xoay mặt kính về phía Diệp Tố
Không gian xung quanh Diệp Tố phảng phất như níu chậm tất cả mọi thứ trở nên thong thả bao gồm chính bản thân nàng
Thần lực của Kính Thần xuyên qua mặt kính đâm tới Diệp Tố kịp dâng lên khiên thần thức đánh trúng ngay giữa ngực
“Dám can đảm đấu với Thần tìm chết” Kính Thần rốt cuộc thể nở một nụ bà Diệp Tố ngã thật mạnh mặt đất thậm chí còn thấy âm thanh mỹ diệu của tiếng xương ngực đứt gãy
bà biết rằng từ khi đến vạn năm Diệp Tố đã sớm quen với việc gãy xương
Diệp Tố mặt đất bầu trời xanh thẳm mây đó xoay lên tay chống Khấp Huyết kiếm xuống đất chỗ xương gãy trong nháy mắt chữa trị nàng ngước mắt Kính Thần ở đối diện
“Không biết tự lượng sức ” Kính Thần thấy Diệp Tố vẫn còn thể lên thì một lần nữa vung Hỗn Độn Kính lòng tràn chờ mong lần Diệp Tố hình thần đều sẽ tan biến
Diệp Tố động
Vô số thần thức tỏa từ thân thể nàng ép căng pháp trận chi phối thời gian của Kính Thần Nàng còn thần trận kiềm chế triệt để thoát khỏi gông cùm xiềng xích
Giờ phút trong mắt Kính Thần bà thấy phía Diệp Tố bỗng nhiên xuất hiện linh thể của khối huyết ngọc thân ảnh hai dần dần trùng khớp tay của bọn họ cùng nắm Khấp Huyết kiếm cách bà mỗi lúc một gần
Diệp Tố linh thể huyết ngọc một một linh hợp thể đôi tay nắm chuôi kiếm Khấp Huyết đâm thẳng ngực Kính Thần
Kính Thần theo bản năng nâng Hỗn Độn Kính lên ngăn cản Khấp Huyết kiếm trực tiếp đâm xuyên qua mặt kính ghim Kính Thần
Một một linh hai tay dùng sức bước chân cũng ngừng sấn tới
Kiếm đâm sâu ngực Kính Thần đẩy bà lùi về đụng một cây cột trong đại điện
Một cột hai cột ba cột……mãi đến cây cột thứ năm mới dừng
Đại điện phía lưng bọn họ ầm ầm sụp xuống một nửa
Kính Thần ghim cây cột thứ năm ngực bà chính là thần kính bản mạng mặt của kính máu nhuộm đỏ
Linh thể Khấp Huyết kiếm dần dần tan trong mắt Kính Thần chỉ còn một Diệp Tố nàng mặt biểu tình rút kiếm : “Ngày khai kiếm lấy máu Ma Thần huyết tế”
Diệp Tố cắm hai ngón tay ngực Kính Thần đó rút tay dùng máu tươi vẽ phù chú lên thân Khấp Huyết kiếm
Vừa mới vẽ xong đạo phù chú đó lập tức biến mất
Linh thể Khấp Huyết bay từ thân kiếm chậm rãi trượt xuống xổm bên cạnh Kính Thần ngón tay cũng c ắm ngực bà gương mặt tà khí lộ biểu tình hưởng thụ đang thông qua ngón tay uống máu của Thần
Diệp Tố ngửa đầu lên Trúc Thần đã mất Thần Khí bản mạng cơ hồ còn sức chống cự
Mà lúc chúng Thần cũng cảm giác Kính Thần đột nhiên suy yếu tất cả đều xuống bên
“Diệp Tố” Phong Kiếm Thần rít tên nàng qua kẽ răng mỗi một chữ đều mang theo sát ý ngập trời
Diệp Tố sang linh thể Khấp Huyết: “Vẫn còn máu Ma Thần uống ”
Linh thể Khấp Huyết ngẩng đầu Diệp Tố lúc vẫn còn giống bộ dáng của vạn năm tà khí trong mắt vẫn còn nồng đậm liền nhận là tà linh thể
“Uống” Linh thể Khấp Huyết một lần nữa tiến trong kiếm
Không ai chú ý thấy máu ở mặt của Hỗn Độn Kính theo khe hở chảy trong gương
Một tử Côn Luân lặng yên tiếng động tới gần nhặt cái gương đó mất
Diệp Tố cầm kiếm phi thân lên cao dùng một lực thể chống cự vung lên một kiếm chém về phía Phong Kiếm Thần
“Không biết tự lượng sức ” Phong Kiếm Thần nhạo một tiếng ông đã quên mất bao lâu mới dám vung kiếm về phía ông
Phong Kiếm Thần kiếm những làn gió lướt qua trong trung chính là kiếm của ông
Một bàn tay của ông nắm chặt gió liền hóa thành kiếm dễ dàng đẩy một kiếm lực của Diệp Tố
“Người kiếm hợp nhất Không tồi” Phong Kiếm Thần vặn đầu đánh một cái rốp chút đáng tiếc “ đối đầu với thì vẫn còn kém một chút”
Diệp Tố vẫn ảnh hưởng gì nàng sang Trọng Minh Thần ánh mắt của hai đối diện một lát Trọng Minh Thần liền xoay hỗ trợ Trúc Thần
“Không cần gấp” Phong Kiếm Thần vung một đường kiếm quét qua nhẹ nhàng tựa như hô hấp “Các ngươi ai cũng trốn thoát ”
Diệp Tố nắm Khấp Huyết kiếm một một linh một lần nữa hợp thể ngăn cảm kiếm ý xông tới nhưng mà kiếm ý khi chém làm hai biến mất mà ngược biến thành hai đạo kiếm ý từ hai bên trái đồng thời chém xuống hai vai của nàng
Vết thương sâu thấy cả xương nếu khiên thần thức giảm sóc thì hôm nay hai tay của Diệp Tố chắc chắn sẽ chặt đứt
“Thần thức tệ” Phong Kiếm Thần tán dương nhưng ngay đó “Mà cũng chỉ thế mà thôi”
Ông chém tới một kiếm Diệp Tố trong nháy mắt kiếm ý quét tới đánh trọng thương ngã xuống đất vết thương chỗ hai vai chỉ mới chữa trị một nửa nàng nhịn phun một búng máu tóc dài che mặt một tay chống đất
Diệp Tố cúi đầu nhưng nàng cảm nhận Phong Kiềm Thần cũng đã đáp xuống đất bên môi nàng cong lên một nụ lạnh lẽo
Ưu thế của nàng bao giờ là trời sinh thức hải mà chính là năng lực học tập nhanh chóng cấp kỳ
Ở vạn năm Diệp Tố thích dùng kiếm bởi vì vung kiếm quá phiền quá mệt nàng thích dùng các thủ đoạn khác hơn
Thêm một nguyên nhân khác là vì mỗi khi cầm kiếm nàng sẽ cảm thấy một vài dự cảm cách nào khống chế cho nên vẫn luôn tránh dùng kiếm
Tuy nhiên xung quanh nàng kiếm tu thiếu chiêu thức của bọn họ kiếm ý của bọn họ lúc nào là Diệp Tố nắm bắt đó lưu ở trong đầu
Các bí kíp mà nàng xem qua trong Luân Chuyển tháp cũng ít kiếm phổ vốn dĩ nàng chỉ định nhớ kĩ đó trở về dùng nó làm vốn lập nhánh kiếm tu cho Thiên Cơ Môn
Trận chiến với Kính Thần chính là quá trình nàng dung hợp những kiếm chiêu đó với
Thần lực lượng khổng lồ nhược điểm lớn nhất của bọn họ chính là kiêu ngạo xem khác chỉ là con kiến đại đạo mà biết là con kiến cũng khả năng đục mòn đại thụ
Diệp Tố chậm rãi lên tầm mắt nàng dừng ở tay Phong Kiếm Thần xem mỗi chiêu mỗi thức của ông thành đối tượng để học tập