Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 206
Ông chỉ mới bắt đầu tính toán thậm chí còn tới mệnh cách của Diệp Tố thì đã gặp cản trở vô hình
Bồng Lai chưởng sử chằm chằm Diệp Tố lần đầu tiên thấy Diệp Tố ông đã cảm thấy dị nhưng tiểu cô nương là trời sinh thức hải mới hơn hai mươi tuổi đã tới Độ Kiếp sơ kỳ
Người như thế thế gian hiếm cớ điểm khác với thường cũng là hiển nhiên
“Chưởng sử thế nào” Diệp Tố hỏi
Bồng Lai chưởng sử triệu linh lực trong lòng bàn tay đảo qua mặt đất những hạt châu rơi rụng liền trở về tay ông khi tính toán ông đã mơ hồ thấy một vài thứ nhưng cách nào rõ thời gian quá ngắn
Sau một lúc trầm mặc thật lâu Bồng Lai chưởng sử mới câu đầu tiên: “Ngươi……là ai”
“Ta” Diệp Tố cúi đầu nhẹ nhàng vỗ về tiểu hắc xà đang cọ ngón tay cái của “Người thành Thần”
Những lời từ miệng nàng khiến cảm thấy cuồng vọng mà chỉ cảm giác kiên định
Sương mù mỗi lúc một đậm hơn Bồng Lai chưởng sử ở đối diện hỏi: “Ngươi làm cái gì”
Một kiên định thành Thần sẽ vô duyên vô cớ tìm tới ông tính mệnh cách
Diệp Tố ngước mắt gương mặt bình thường của Bồng Lai chưởng sử theo bản năng nhớ tới Bồng Lai chưởng sử ở vạn năm nhịn lo lắng biết tình hình bên đã như thế nào
“Nếu Bồng Lai trộm Thần sẽ mất năng lực tính toán tương lai đúng ” Diệp Tố đột nhiên hỏi
Bàn tay ẩn trong sương mù của Bồng Lai chưởng sử siết chặt các hạt phật châu bất kể là trộm thần là mất năng lực tính toán tương lai ý nào cũng đủ làm ông ngây ngẩn cả
“Năng lực tính toán tương lai của Bồng Lai vốn chính là nhờ Thiên Đạo nếu vô ý tính toán Thần sẽ trả giá đại giới” Bồng Lai chưởng sử xong dừng một chút mới tiếp tục “Sẽ mất năng lực tính toán”
Lực lượng của Thần quá mức khổng lồ sẽ dễ dàng xuống tay với hạ giới
“Chưởng sử tính toán xem sư tổ đang ở ” Diệp Tố hỏi
Tiểu cô nương là đại đồ của Trương Phong Phong sư tổ ý chỉ chính là……Trọng Minh Thần
Bồng Lai chưởng sử theo bản năng hô một câu hoang đường nhưng khi đối diện với ánh mắt của Diệp Tố ông do dự: “Vì ”
“Ta biết sư tổ vì tới”
Sương mù mỗi lúc một dày đặc hơn hai đối diện nếu chỉ bằng mắt thường thì chỉ sợ đã còn thấy đối phương nữa
Bồng Lai chưởng sử bóp nát số phật châu trong tay khiến chúng biến thành bột phấn rơi lả tả đầy đất đó ông vươn hai ngón tay linh lực như ẩn như hiện từ đầu ngón tay bỗng chốc toát hai sợ ánh sáng một trắng một đen bay lên cao cuối cùng tiến trong hai mắt của chưởng sử
Diệp Tố ẩn ẩn nhận thấy linh lực dao động chỉ rũ mắt an tĩnh trêu đùa tiểu hắc xà cổ tay
Bồng Lai chưởng sử chợt mở hai mắt về phía Diệp Tố ông đã mở Thần Nhãn lấy thọ mệnh làm đại giới thấy rõ đối phương nhưng trong nháy mắt khi Diệp Tố ông một lần nữa lui về vài bước giơ tay che hai mắt máu ngừng tràn từ các kẽ ngón tay
Sau lưng tiểu cô nương ẩn hiện mây tía ngập trời đây là dấu hiệu sẽ thành Thần một lần Bồng Lai chưởng sử gặp qua tiền chưởng môn Thiên Cơ Môn lưng ông cũng dấu hiệu giống như đến mười năm đó tiền chưởng môn Thiên Cơ Môn liền phi thăng thành Trọng Minh Thần
mà phía Diệp Tố chỉ mỗi như thế “khí” của tiểu cô nương dây dưa phức tạp Bồng Lai chưởng sử thậm chí còn thấy khí vận của tam giới nhè nhẹ quấn quanh nàng
Bồng Lai chưởng sử nhắm mắt nhớ hình ảnh thấy
Chỉ cần mấy tía của biến mất thế cục của tam giới sẽ lật úp
“Chưởng sử” Diệp Tố thấy động tĩnh gọi ông một tiếng
“Không ” Bồng Lai chưởng sử cố gắng bình tĩnh nội tâm đang cuồng khi hòa hoãn hơn ông mới : “Việc một thể làm cần mượn sức Bồ Đề thần thụ”
Toàn bộ Bồng Lai thế nhưng nhận thấy tam giới gì khác thường
Trong sương mù Diệp Tố nhẹ nhàng chạm chạm tiểu hắc xà: “Đệ cùng chưởng sử đến Bồng Lai ”
Du Phục Thời bỗng nhiên hóa thành hình bên cạnh Diệp Tố: “Vì ”
“Đệ Bồng Lai chờ chờ lấy……huyết ngọc luyện chế một thanh kiếm cho ” Diệp Tố trấn an
Du Phục Thời thấy nàng luyện kiếm cho thì quả nhiên lòng hiếu kỳ dâng cao đồng ý theo Bồng Lai chưởng sử
“Hắn là Yêu Chủ Yêu giới” Diệp Tố chủ động giới thiệu với Bồng Lai chưởng sử “Nếu chuyện gì xảy lẽ thể giúp đỡ”
Thực lực của Du Phục Thời cao cường hiện tại vẫn còn nhiều thứ nắm rõ lẽ thể giúp đỡ
Bồng Lai chưởng sử thì qua Du Phục Thời ông nhớ rõ Quy Vương Yêu Chủ đang bế quan
Không ngờ là một ông thấu
Bồng Lai chưởng sử còn thể tính vài thứ từ Diệp Tố nhưng đối với Du Phục Thời thì chỉ thấy một mảnh trắng xóa
Diệp Tố dặn dò Du Phục Thời nhớ gõ mõ niệm thanh tâm văn
“Vậy ngươi nhớ tới tìm sớm một chút” Trước khi rời Du Phục Thời nghiêm túc với Diệp Tố
“Được” Diệp Tố đồng ý
Sương mù dần dần tan Bồng Lai chưởng sử và tiểu sư biến mất thấy nữa mà Diệp Tố một đất trống xung quanh một bóng
……
Bên bốn vị thượng Thần khi dạo quanh tu chân giới một vòng thì nhanh đã chuẩn giảng đạo để tử tam giới lĩnh ngộ
“Bồng Lai chưởng sử vì mặt” Phong Kiếm Thần ở phía hỏi
Một vị Bồng Lai thánh sứ dậy : “Chưởng sử đột nhiên cảm nhận thấy hi vọng tiến giai đã trở về Bồng Lai bế quan”
Diệp Tố cúi đầu giơ tay che khóe miệng cớ đúng là trăm dùng trăm thiêng tam giới đều biết chuyện tiến giai đôi khi chỉ cần kém một chút thôi bỏ lỡ chính là mất cơ hội
Mặc dù là thượng Thần cũng tiện mở miệng trách móc
“Nếu đã như thì buổi giảng đạo bắt đầu thôi” Phong Kiếm Thần
Khối huyết ngọc vẫn còn lơ lửng giữa đại điện tất cả các tử đều tiến điện xuống Liệt Khẩu Thần và Âm Thực Thần liên thủ bày trận
“Người nào phá trận đầu tiên sẽ thể nhận khối huyết ngọc ” Phong Kiếm Thần tựa lưng ghế chậm rãi
Diệp Tố và ba Minh Lưu Sa ở sát rìa một bên mới xuống còn nhập định thì Kính Thần ở bên về phía nàng : “Diệp Tố ngươi ở giữa ”
Không những thượng Thần nhớ tên mà còn thể khiến thượng Thần mở miệng sắp xếp chỗ ở chính giữa các tử chung quanh đều sôi nổi đầu Diệp Tố trong mắt đều tỏa hâm mộ
Trong lúc nhất thời Diệp Tố nhúc nhích ngửa đầu Kính Thần cao tựa hồ như vẫn hiểu vì làm như
Lúc Phong Kiếm Thần : “ Người là xuất sắc trong số các tử nên giữa làm một tấm gương ”
Hai vị thượng thần đều đã lên tiếng Diệp Tố thể dậy vòng qua những tử khác đến vị trí ở giữa nhất cũng là vị trí cách huyết ngọc gần nhất
Cũng
Diệp Tố rũ mắt nghĩ thầm nếu vấn đề gì nàng cũng thể sớm phát hiện
Các tử kín đại điện trận pháp giảng đạo khởi động ánh sáng trận pháp bao trùm lên bộ các tử tông chủ và các trưởng lão của tam giới yên lặng một bên chờ
Khi trận pháp khởi động Diệp Tố phát hiện các tử chung quanh đã chìm nhập định nàng cũng theo đó bắt đầu nhập định
Đợi khi nàng mở mắt thì phát hiện bản thân đang ở một địa lao
Cảm giác đầu tiên của Diệp Tố đó là quen thuộc nàng về phía một giá chữ thập nhiễm đỏ máu đập mắt và thứ càng thêm quen thuộc đó chính là trói đó máu từ hai tay ngừng nhỏ tí tách xuống chậu đựng bên
…… Tiểu sư
Diệp Tố dùng sức nhắm hai mắt khi mở vẫn là cảnh tượng
So với lúc ở vạn năm Bồng Lai chưởng sử dùng Bàn Âm Dương cho nàng xem hình ảnh thì giờ phút Diệp Tố thậm chí thể ngửi mùi tanh ngọt tràn ngập khắp địa lao
Các thượng Thần chỉ là giảng đạo mà gì thêm nhưng theo lẽ thường thì cơ bản hẳn là đạo vấn tâm
Có trong nội tâm tồn tại sự việc hoặc nào đó khiến bản thân sợ hãi cũng tâm tràn đầy tiếc nuối nguôi bọn họ sẽ lựa chọn quên hoặc né tránh
Vấn tâm khấu đạo đối mặt với nội tâm sâu nhất của bản thân
Chất chứa sâu trong đáy lòng nàng chính là chuyện
Diệp Tố chậm rãi đến giá chữ thập nhưng mà lúc đột nhiên từ hai bên trong địa lao tu sĩ xông công kích nàng
Bọn họ thể thấy nàng Hay chỉ là hư ảnh biến từ nội tâm
Diệp Tố một lần nữa nhắm mắt khi mở mắt những cũng biến mất một thanh kiếm đã chém tới nàng giơ tay lên chắn cánh tay lập tức cắt qua một đường máu nhỏ xuống đất
“……”
Diệp Tố cúi đầu vết máu mặt đất ngẩng đầu tiểu sư giá chữ thập trong đầu một suy nghĩ thoáng qua nhưng công kích đánh tới dồn dập khiến nàng đủ thời gian tự hỏi chỉ dành xử lí hết đám trong địa lao
Thực lực của những tính là quá cao Diệp Tố nhanh giải quyết sạch sẽ nàng vứt thanh kiếm dính đầy máu tươi đoạt chậm rãi bước về phía tiểu sư giá chữ thập
Nàng giá chữ thập thật lâu mãi đến khi tỉnh một đôi mắt đen nhánh cứ an tĩnh Diệp Tố cũng lời nào
Diệp Tố nhấc tay chạm chạm mặt trong ánh mắt còn mang theo ôn nhu nhưng ngay đó chuyển tay bóp chặt yết hầu chậm rãi dựa đến gần bên tai lạnh lùng : “Linh thể huyết ngọc”
Người giá chữ thập bóp cổ đến sắp tắt thở tức khắc biến mất trong tay Diệp Tố đó xuất hiện từ phía nàng há mồm to xông tới cắn
Cùng lúc đó bộ dáng của cũng thay đổi còn là hình ảnh của tiểu sư nếu những ở vạn năm thấy chắc chắn sẽ phát hiện đây chính là Khấp Huyết kiếm linh chẳng qua ánh mắt giống
mà thần thức của Diệp Tố đã vượt xa cảnh giới của nàng bản thân nàng còn rõ lắm nhưng linh thể thể cảm nhận thần thức đang công kích thế nhưng đã đạt đến cảnh giới của Thần
Thần thức của mạnh như
Trong đại điện bộ các tử đều đả tọa nhập định ít lộ vẻ mặt thống khổ chỉ riêng Diệp Tố vẫn bình thản đó trong khi thần thức đang đánh túi bụi với linh thể của huyết ngọc
Linh thể huyết ngọc phạm tối kỵ của Diệp Tố giờ phút nàng xách lên đập ánh mắt vốn dĩ tà khí nay lộ vẻ mờ mịt
Không đúng vốn dĩ nên hút cạn lực lượng của các tử mới đúng chứ ở đây liên tục tấn công đánh kịp đỡ
Cái gọi là truyền đạo chỉ là giả vốn mục đích là vây khốn các tử để khiến từ ngoài sẽ tưởng các tử năng lực chống cự qua cửa ải vấn tâm từ đó lực lượng thần thức cắn nuốt
Diệp Tố bóp cổ của linh thể đã bầm dập mặt mũi mặt biểu tình : “Ta còn thiếu một thanh kiếm chất liệu của ngươi tồi”
Linh thể huyết ngọc: “……” Tiêu đời
Vì Thần trà trộn trận pháp
Linh thể chỉ thể cảm nhận thần thức mà rõ cảnh giới của Diệp Tố kế hoạch hút khô mọi cứ thế thất bại
Sau đó Diệp Tố ở trong trận pháp đột nhiên mở mắt phi thân nhảy lên bắt lấy khối huyết ngọc đang trôi lơ lửng trung giữa điện ấn nó xuống mặt đất
Mọi xem bên ngoài dọa nhảy dựng ai nghĩ tới phá trận nhanh như
“Chúc mừng” Ma tộc thấy là một tu sĩ chán nản xoay sang tu chân giới chắp tay chúc mừng
Diệp Tố bên cạnh khối huyết ngọc ngửa đầu với các Thần đang cao: “Thượng Thần là khối huyết ngọc thuộc về đúng
Mãi đến lúc mặt Phong Kiếm Thần mới rốt cuộc xuất hiện cảm xúc khác một bàn tay ông khẽ siết chặt thành ghế chằm chằm Diệp Tố : “Tất nhiên”
Diệp Tố công khai mặt mọi thu huyết ngọc trong túi Càn Khôn nàng đảo mắt qua các tử vẫn còn đang nhập định xoay nhấc chân định định bước ngoài pháp trận
Không ngoài dự liệu nàng
Diệp Tố đầu : “Thượng Thần”
Kính Thần ngửa đầu Kỳ Nguyện trận thở dài một tiếng: “Đáng tiếc trận vẫn còn kết xong”
Khi bà dứt lời Phong Kiếm Thần liền triệu hồi một thanh kiếm đâm về phía Diệp Tố
Lực lượng của Thần mặc dù Diệp Tố đã sớm chuẩn nhưng vẫn kiếm ý làm cho trọng thương
“Thượng thần”
Chưởng môn và các trưởng lão Thiên Cơ Môn vốn đang xem thấy một màn liền đồng loạt lên Trương Phong Phong xông trận mang Diệp Tố nhưng thành công
Diệp Tố lau vết máu bên miệng chậm rãi lên nàng hiệu cho Trương Phong Phong đừng tiến đó bốn Thần bên : “Thượng Thần làm gì ”
“Đều là con kiến đại đạo mà thôi” Phong Kiếm Thần sửa sửa ống tay áo đó bật nhảy lên nổi lên sát tâm với tất cả mọi trong điện
“Tế trận” Kính Thần hỏi Phong Kiếm Thần
Âm Thực Thần bên cạnh đã nhịn nữa hai tay phóng thích thần lực sinh mệnh của mọi trong đại điện cắn nuốt điên cuồng mà chút cơ hội phản kháng nào
Diệp Tố chằm chằm các Thần đây là thực lực mạnh nhất của bọn họ
Bỗng từ trung ở nơi truyền đến thanh âm thứ gì đó vỡ nát cái gọi là Kỳ Nguyện trận bắt đầu tiêu tán Kính Thần ngẩn trong giây lát đó lập tức phản ứng : “Bọn họ chạy đến ”
Sắc mặt của Phong Kiếm Thần trầm xuống: “Có thể nhốt bọn chúng một lần thì cũng thể nhốt lần thứ hai”
Ba Thần còn cũng phi thân lên dừng ở giữa trung Âm Thực Thần và Liệt Khẩu Thần một lần nữa bấm tay kết trận Kính Thần vẫn phục hồi Kỳ Nguyện trận “cầu phúc” của bà
Ánh sáng tím chói mắt tỏa lên từ nơi xa Thần xuống tam giới