Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 204
Tàng Lục từng vài đại yêu thể cảm ứng khi đại nạn sắp buông xuống
Hắn suy nghĩ một hồi lấy truyền tin ngọc điệp
Độ khó của lôi Độ Kiếp kỳ đối với trời sinh thức hải mà càng giống như bùa đòi mạng
Diệp Tố ngờ tới lôi kiếp lần gian nan như thế mỗi một đạo lôi đánh xuống nàng đều cảm thấy thân thể sắp chịu nổi nữa nhưng thần thức vẫn còn thể chống đỡ cứ như là thân thể và linh hồn tách làm hai Trong khi còn cần tiếp tục khống chế Tụ Lôi bình luyện hóa thân bình và đạo lôi bên trong
Lúc truyền tin ngọc điệp bên hông bỗng nhiên lóe lên một bóng xuất hiện mặt Diệp Tố
Tình trạng của Diệp Tố lúc lắm xương cốt thân đánh gãy chỉ thể cấp tốc chữa trị giữa những ngừng của các đạo lôi
Bóng xuất hiện theo ngay là thanh âm rầu rĩ truyền tới: “Diệp Tố sắp chết ……ngươi còn thiếu một bình rượu”
Vốn dĩ ý thức của Diệp Tố đã bắt đầu mơ hồ nhưng thấy nửa đầu câu thì thanh tỉnh hơn ít nàng chằm chằm Du Phục Thời ngay lập tức phát hiện điểm của : “Tình kỳ tới ”
Tính toán thời gian đúng là cũng tới
“Tình kỳ là cái gì” Mặt mày Du Phục Thời đều nhăn vì khó chịu quần áo mặc cũng cọ rối loạn nhàu nhĩ lộ cả ngực ngơ ngác mờ mịt hỏi “Là một cách khác của tử kỳ ”
Hắn nhớ học qua từ
“……”
Diệp Tố thấy lời thì đều quên mất đau đớn bật thành tiếng nhưng cũng ngay lập tức nhăn mặt vì động đến xương gãy: “Đệ sẽ chết”
Du Phục Thời nửa tin nửa ngờ: “ mà khó chịu”
Theo lý mà Yêu đều truyền thừa theo huyết mạch nhất là đại yêu cảnh giới cực cao như Du Phục Thời thì càng thể nào hiểu tình kỳ là gì suy nghĩ thoáng lướt qua trong đầu Diệp Tố nhân lúc đạo lôi tiếp theo còn giáng xuống hỏi : “Đây là lần đầu tiên thấy khó chịu ”
Du Phục Thời gật đầu bao giờ gặp tình huống
“Yêu đều sẽ tình kỳ mỗi một thời gian cố định đều sẽ khó chịu như hiện tại chịu đừng một chút sẽ thôi hoặc là thể……” Diệp Tố ngừng một chút mới tiếp “kết hợp với Yêu khác……hoặc là hoặc là ma cũng ”
“Tàng Lục từng Yêu thể lập khế ước với ” Du Phục Thời nghĩ nghĩ “Hắn thể lập khế ước với cả ma”
Diệp Tố nhắm mắt: “Kết hợp và lập khế ước cùng một nghĩa Kết hợp…… là hai thích ”
“Vậy thể kết hợp với ngươi ” Du Phục Thời tựa đầu giường đuôi mắt vì ảnh hưởng của tình kỳ mà ửng hồng lời cứ thế trắng trợn đơn thuần đến cực điểm
“Ta còn đang tiến giai chờ mấy ngày nữa…… cái cho ” Diệp Tố ngửa đầu lên trung bởi vì mây lôi kiếp nên nàng thậm chí biết khi nào sẽ lôi bổ xuống
Trước khi tắt truyền tin ngọc điệp Du Phục Thời hỏi nàng: “Ngươi tiến giai đau ”
Hắn bộ dáng của nàng hiểu vì ngực cảm giác nặng nề ngay cả cảm giác khỏe vì tình kỳ cũng biến mất vài phần
Diệp Tố : “Ta ” Sau đó nàng tắt truyền tin ngọc điệp
Vừa tắt xong thì lôi Độ Kiếp cũng thình lình giáng xuống đỉnh đầu Diệp Tố khí thế cuồn cuộn như phá hủy nàng
Diệp Tố lấy thân thể chính làm vật dẫn dẫn lôi kiếp cùng với linh hỏa luyện hóa Tụ Lôi bình khi làm xong những việc nàng nhịn mà cong phun một ngụm máu
Nếu từ bỏ luyện hóa Tụ Lôi bình thì nàng sẽ chịu thống khổ như nhưng Diệp Tố dám mạo hiểm nàng chuẩn tất cả thỏa
……
Lần Du Phục Thời chờ đến mấy ngày mãi đến lúc chỉ còn cách đại hội tam giới đúng một ngày Diệp Tố mới rốt cuộc tiến giai thành công khi lôi kiếp tan nàng trong hố sâu hồi lâu mới tỉnh
Trương Phong Phong tiến lên ném cho nàng một lọ Phục Nguyên Đan: “Tốc độ tu luyện của con cũng quá nhanh ngày mai đại hội tam giới tu sĩ Đại Thừa kỳ trở lên đều thể con ”
“Đi” Thanh âm Diệp Tố chút nghẹn nàng Hạ Nhĩ và Tây Ngọc đỡ lên Minh Lưu Sa ở bên ngoài hố xung quanh chuẩn cho tới sửa chữa sân viện
“Vậy hôm nay con nghỉ ngơi cho ” Trương Phong Phong dặn dò thêm vài câu mời rời
Diệp Tố mở lọ đan dược phẩm cấp của Phục Nguyên Đan còn cao hơn cả loại lần nàng mua cho Bình Thư Lan
Nàng đổ hết số đan dược tay nuốt xuống quả nhiên đau đớn trong cơ thể giảm bớt nhiều
Diệp Tố lắc lắc tay bảo hai cần diu nữa đó nàng xin ba vị sư sư vì lôi kiếp đã đánh sụp bộ phòng ốc
“Không tìm tới tu sửa là thôi dù chúng cũng sẽ lập tức tham gia đại hội tam giới đêm nay ở đây cũng ” Tây Ngọc lắc đầu
Thấy bọn họ ngại Diệp Tố cũng nhiều lời nữa nàng triệu hồi thanh khiết thuật dọn sạch sẽ bản thân đó nâng chân bước qua đống đổ nát xuống núi
“Tỷ…… luyện khí ” Minh Lưu Sa Diệp Tố khiếp sợ hỏi lúc mới tiến giai xong bình thường đều sẽ nghỉ ngơi tỷ còn xuống núi tới phòng luyện khí
“Không luyện” Diệp Tố dừng bước chân đầu “Chỉ là chút việc”
Minh Lưu Sa: “……” Khó trách tỷ tiến giai thần tốc như vì căn bản chẳng thời gian nào là nghỉ ngơi cả
Bước chân của Diệp Tố nhanh nàng chậm rãi từng bậc thang một xuống núi nàng đang cảm thụ lực lượng trong cơ thể Độ Kiếp kỳ……cảnh giới đã từng cực kỳ xa xôi mà nay nàng cũng đã tới bước
“Cốc cốc ——”
Diệp Tố bên ngoài phòng Du Phục Thời gõ cửa nhưng động tĩnh gì nên nàng tự đẩy cửa bước
“Sư ” Diệp Tố đóng cửa gọi Du Phục Thời trong nháy mắt đó nàng tin rằng bản thân đã thấy một cái đuôi dài thoáng vụt qua nàng hướng mắt lên Du Phục Thời đang nghiêng giường sống lưng mảnh khảnh hướng ngoài cửa thoáng qua gì khác với thường ngày
Diệp Tố về phía giường vung tay lên lập một kết giới nhàn nhạt với giường: “Đã thấy ”
Đệ tử Thiên Cơ Môn giờ quy củ Du Phục Thời quen biết ai khác nên cũng sẽ ai ghé phòng mấy ngày qua thân thể khỏe lâu lâu khi thật sự quá khó chịu sẽ thả cái đuôi qua lắc qua lắc miễn cưỡng cảm thấy đỡ hơn một chút
Du Phục Thời vốn phòng với Diệp Tố khi nàng tiến mới sực nhớ cái đuôi của còn thu về
“Có đỡ hơn chút nào ” Diệp Tố tới gần mép giường hỏi
Du Phục Thời lúc mới xoay dậy so với lúc đầu thì hiện tại đã bắt đầu thích ứng với trạng thái chỉ là đuôi mắt vành tai và những nơi da mỏng vẫn còn ửng đỏ
“Ta dạy cho niệm kinh thể giảm bớt khó chịu” Diệp Tố lấy mõ từ túi Càn Khôn đưa cho Du Phục Thời
Kinh văn là lúc nàng đổi với một đưa nhiệm vụ luyện khí đối phương luyện Phật khí nàng cần thù lao linh thạch mà chỉ cần một đoạn khẩu quyết thanh tâm kinh
“Đây là cái gì” Du Phục Thời tò mò mõ trong tay quên mất chuyện lòi đuôi của bản thân
Diệp Tố rút thanh gõ mõ gõ gõ thân mõ mõ liển tỏa ánh sáng trắng nhu hòa ánh sáng lan đến sẽ cảm thấy tâm thần thanh tỉnh đến đấy
Nàng đưa thanh gõ mõ cho Du Phục Thời bảo niệm theo
Kinh văn khẩu quyết tuy rằng phức tạp nhưng Du Phục Thời chỉ niệm mấy lần đều đã nhớ kỹ
“Ngày mai tham gia đại hội tam giới” Diệp Tố Du Phục Thời gõ mõ duỗi tay giúp sửa sang quần áo cọ xốc xếch “Đệ……nếu cảm thấy khỏe cứ lấy nó niệm vài lần”
Du Phục Thời ngước mắt nàng: “Ta cũng với ngươi”
Diệp Tố thẳng ánh mắt thật lâu mới : “Đi đại hội tam giới cần cảnh giới Đại Thừa kỳ trở lên mới thể nhưng hiện tại trong mắt sư phụ và các trưởng lão vẫn chỉ là một tử bình thường”
Lần ở tửu lầu Du Phục Thời bại lộ thực lực của ngay cả Ma Tôn Độ Kiếp sơ kỳ cũng đỡ một chiêu của
Bởi vì Diệp Tố gì thế nên cũng quên mất
“Lấy thân phận Yêu Chủ hẳn là cũng thể tham gia” Diệp Tố tiếp “ mà đó sẽ còn là tử Thiên Cơ Môn nữa”
Du Phục Thời một hồi công khai thận phận của một hồi tiếp tục làm tử Thiên Cơ Môn theo Diệp Tố
Hắn ngơ ngác ở mép giường suy nghĩ một lúc lâu mới chậm rì rì lên tiếng: “Ngươi biết thân phận của ”
“Người thể nhẹ nhàng đối phó với Ma Tôn như nhiều lắm” Diệp Tố hạ mi mắt xuống đôi chân thon dài của huống chi vị căn bản chẳng thèm tự che giấu bản thân
Du Phục Thời thật cẩn thận cất mõ túi Càn Khôn nghiêm túc suy nghĩ một lát cuối cùng nghiêng đầu Diệp Tố: “Ngươi dẫn theo ”
Vừa dứt lời đợi Diệp Tố kịp phản ứng thì giường chỉ còn một tiểu hắc xà xinh chậm rì rì lúc lắc bò lên cổ tay nàng an tĩnh cuộn tròn thành một cái vòng tay
Toàn thân tiểu hắc xà tinh xảo mỹ tựa như là tác phẩm điêu khắc nhất của trời cao
Rắn nhỏ thật thích nhiệt độ cơ thể Diệp Tố lắc lắc chóp đuôi đầu cọ cọ ngón tay nàng
Du Phục Thời thích ý nhắm tịt hai mắt quả nhiên vẫn là biến về bản thể thoải mái nhất mấy ngày nay lúc nào cả cũng cứ cảm thấy nóng
……
Ngày hôm Diệp Tố giấu ở cổ tay một tiểu hắc xà cùng chưởng môn và các vị trưởng lão đến đại hội tam giới ba Minh Lưu Sa và những khác cũng cùng
Khi đến nơi Diệp Tố mới phát hiện thì đại hội tam giới tổ chức ở nơi tam giới giao chẳng qua lúc cửa của ba giới đều mở chưởng môn dẫn đoàn đến một đại điện lộ thiên
Diệp Tố theo mọi bước điện đầu ngón tay thỉnh thoảng sẽ xoa xoa tiểu hắc xà đang cuộn tròn tay còn nàng một vòng chung quanh cuối cùng ngửa đầu bên đại điện
Thì vạn năm bên cạnh Luân Chuyển tháp là một mảnh hoang vu mà một tòa đại điện huy hoàng như thế
Đại hội tam giới tất nhiên thành phần tham dự bao gồm cả ba giới Yêu và Ma
Diệp Tố quen ai mọi đều theo từng bàn ít ánh mắt thỉnh thoảng sẽ rơi nàng vì việc Thiên Cơ Môn đột nhiên một đại tử mới đã lan truyền khắp nơi
Diệp Tố làm lơ ánh mắt của những đó nhón lấy một quả nho bàn lặng lẽ đưa tay xuống bàn cho tiểu hắc xà ăn
Du Phục Thời cực kỳ hưởng thụ đút tận miệng thế nửa điểm uy phong của Yêu Chủ
“Đại hội tam giới chỉ là tới đây tới lui thôi ” Diệp Tố đầu hỏi Minh Lưu Sa bên cạnh
“Đợi một chút nữa” Minh Lưu Sa giơ một ngón tay chỉ chỉ lên trời “Sau khi bọn họ xuống đây sẽ hỏi những chuyện đã xảy trong tam giới những năm qua bắt đầu khảo nghiệm ai thông qua sẽ phần thưởng lần là một Thần Khí”
“Người Bồng Lai đến ” Diệp Tố tiếp tục hỏi
“Có đã đến ” Minh Lưu Sa nâng chung trà lên hất nhẹ cằm về phía cửa của đại điện
Diệp Tố đầu theo quả nhiên thấy hơn mười vị mặc áo choàng màu xanh nhạt đang tới dẫn đầu hẳn là Bồng Lai chưởng sử vẫn y như vạn năm một gương mặt bình thường tài nào nhớ nổi
“Bồng Lai đã tới những bên hẳn cũng nên tới ” Trương Phong Phong Bồng Lai an tọa thấp giọng
Ông dứt lời thì khắp trung bỗng nhiên nổi lên gió lớn mây tía tỏa ánh sáng rực rỡ khiến mọi tài nào mở mắt chỉ đành giơ tay che mắt
Diệp Tố che mắt dù đôi mắt ánh sáng chói đến sinh đau thì nàng cũng cho bằng ba chỗ ở cùng đó
Qua một lúc lâu ánh sáng tím tan ba chỗ cao nhất đại điện xuất hiện ba ……hoặc là ba vị thần
Trong nháy mắt khi mọi đều hạ tay xuống Diệp Tố bóp nát quả nho trong tay tiểu hắc xà thè lưỡi li3m li3m bỗng cảm giác đúng lắm ngẩng đầu nàng
Diệp Tố chằm chằm ba ở cao đó cả cứng đờ ba ……Ít nhất hai nàng đã gặp qua chính là hư ảnh ở vạn năm