Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 203
Trong lúc nàng đang xuất thần trong phòng bỗng nhiên truyền tiếng lộc cộc
Diệp Tố lập tức đẩy cửa bước đặt chân phòng liền thấy một bình rượu lăn đến bên chân nàng cả phòng nồng nặc mùi rượu còn sâu rượu đang quỳ giường mặt là một dãy các bình rượu đã uống cạn một tay của vẫn còn đặt một bình trong số đó
Nghe thấy tiếng mở cửa Du Phục Thời ngửa đầu lên tuy rằng ngược sáng thấy rõ mặt nhưng vẫn nhận là Diệp Tố vì thế chậm rãi : “Rượu uống hết ”
Giọng vốn dĩ trong trẻo sạch sẽ nay nhiễm men say nên chút khàn khàn xong nhẹ nhàng đẩy ngã bình rượu mặt khiến nó cũng lăn đến bên chân Diệp Tố khi thấy bình rượu đụng chân nàng thì nở một nụ rạng rỡ như mây tan sương lạnh trong phút chốc khiến gian như rực rỡ cả lên
Diệp Tố giơ hai tay đóng cửa phòng che khuất ánh mặt trời ngoài cửa đó về phía
Lúc Du Phục Thời mới thấy rõ mặt nàng gần mép giường một đầu tóc đen dài mềm mượt như lụa rơi tán loạn bên bông gương mặt cao quý tuyệt luân phiếm hồng bên môi thấp thoáng vệt nước
— là vệt rượu
Diệp Tố khom lưng liền ngửi thấy một thân đầy mùi rượu còn ít rượu đổ cổ áo rũ mắt là thấy ngay cổ áo ướt nhẹp
“Ngươi đến dẫn uống rượu ” Du Phục Thời nghiêng đầu nàng hiển nhiên là vẫn còn nhớ mãi quên bình rượu đánh vỡ hôm
“Tiểu…… tửu quỷ” Diệp Tố còn gọi xong xưng hô “tiểu sư ” thấy dáng vẻ của thì giữa đường sửa lời
Du Phục Thời ngửa đầu nhíu nhíu mày loáng thoáng thấy Diệp Tố mấy chữ liền phản bác: “Ta quy là đại yêu”
Diệp Tố chằm chằm Du Phục Thời một lúc lâu cuối cùng thở dài một xốc dậy đỡ tựa đầu giường tay xẹt qua cổ áo của thanh trừ sạch sẽ rượu dính đó
Du Phục Thời một lát liền ngã xuống giường trong miệng lẩm bẩm cái gì đó đó lấy giấy bút từ túi Càn Khôn vẫn giữ nguyên tư thế bắt đầu chữ
“Du Phục Thời…… Diệp Tố” Hắn cực thích tên của hai lên giấy xong nghiêng đầu chữ của một hồi cuối cùng thốt lên một câu “Xấu”
Tiểu hắc xà say rượu nào đó vo tròn tờ giấy tùy tay vứt sang bên cạnh lúc ném trúng Diệp Tố
Diệp Tố cúi đầu nhặt viên giấy lên thay cất gọn giấy bút vì tiểu hắc xà đã ngủ mất
Thực lực của thấp Diệp Tố cũng thấu chút rượu sẽ thể khiến say bao lâu nàng mở viên giấy vuốt phẳng chằm chằm một hồi cuối cùng thu trong túi Càn Khôn
Diệp Tố ở mép giường an tĩnh Du Phục Thời ánh mắt dừng ở chỗ giữa hai mày của nơi đó Thần Vẫn kỳ vẫn sẽ rạch để lấy Ngạch Linh Huyết
Nhớ đến tiểu sư một thân Huyền Âm chi thể hề sức phản kháng lấy máu ngực nàng đột nhiên quặn thắt tiểu sư vốn nên chịu mọi chú mục quang hoa chói mắt nhận lấy hết thảy mọi thứ nhất đời
Lúc Diệp Tố đang xuất thần cơn say của Du Phục Thời cũng dần tan mở mắt liền thấy nàng cũng động đậy chỉ như yên lặng nàng
Hắn là yêu lớn gan lớn mật chẳng sợ cái gì chỉ vì tò mò mà tu chân giới tuy rằng lần đầu tiên gặp kỉ niệm gì vui vẻ nhưng đó chính nàng đã dạy biết chữ còn tặng nhiều quần áo linh thạch
Hừm Du Phục Thời cảm thấy Diệp Tố cũng tệ sớm đã quyết định ghét nữa
Còn khi nào sẽ bình định Thiên Cơ Môn thì……Thôi bình định mệt lắm
Du Phục Thời lặng lẽ Diệp Tố hàng mi dài của nàng khẽ rũ nét mặt bình tĩnh bên mép giường dáng ngay thẳng bàn tay rũ giường chồng chất các vết thương to nhỏ khác nhớ tới ngày đó ở chân núi Cửu Huyền Phong nhớ đến biểu tình của những ở đó và tiếng nghị luận thường xuyên vang lên
Người bao giờ để ý đến khác như trong lòng cũng một ấn tượng mơ hồ
—— nàng lợi hại
“Tỉnh ” Diệp Tố lấy tinh thần liền thấy Du Phục Thời đã mở to hai mắt từ bao giờ nàng theo bản năng hỏi giọng bất giác mang theo sự thân mật lúc
“Tàng Lục thuốc mỡ bôi lên sẽ nhanh khỏi” Du Phục Thời chống một tay xuống giường dậy chỉ chỉ tay Diệp Tố
Nghe thấy nhắc tới cái tên “Tàng Lục” Diệp Tố đầu tiên là ngẩn đó giơ lên bàn tay mà chỉ trong lòng bàn tay thậm chí còn nhiều vết thương hơn mu bàn tay hình dạng cũng giống
Luyện hóa tài liệu tránh khỏi sẽ thương đặc biệt là Diệp Tố vì theo đuổi xác suất thành công gần như tuyệt đối nên nhiều lúc để tâm đ ến những chuyện khác từ đó thường xuyên thương nếu giữa những lần luyện thời gian nghỉ ngơi thì vết thương hẳn là sẽ thể tự lành mau Diệp Tố luyện khí quá thường xuyên tài liệu đa phần cũng là cực phẩm thương tổn gây so với vết thương do đao kiếm bình thường càng khó khép hơn nàng ngại phí thời gian chữa trị nên cứ mặc kệ
“Không cần lo lắng” Diệp Tố thu tay
Cảm giác say của Du Phục Thời đã biến mất sạch sẽ da mặt cũng còn hồng nữa ánh mắt trong trẻo thuần triệt nhưng khi về phía Diệp Tố ngẫu nhiên hiện lên vài phần mờ mịt
Hắn cảm thấy nàng điểm nào đó khác nhưng rõ khác ở điểm nào
“Qua mấy ngày nữa Hình trưởng lão sẽ kiểm tra ” Diệp Tố với Du Phục Thời “Đệ nên học về các tài liệu ”
Du Phục Thời hứng thú với chuyện học hành nhưng khi đối diện với ánh mắt của nàng cuối cùng vẫn lời cự tuyệt chỉ : “Còn rượu Bát Thanh nữa”
“Phải học mới ” Diệp Tố bật
……
Khối Ma Minh Mộc dư cuối cũng vẫn Diệp Tố lấy làm mõ mỗi một chỗ mõ bao gồm cả phần bên trong đều nàng dùng thần thức khắc kinh văn lên đó những kinh văn hình thành pháp trận chỉ cần gõ một cái là liền thể thanh lọc tinh thần xua đuổi tà niệm
Mõ cũng thành trong ngày một ngày hai Trước khi bắt đầu làm nàng đã đẩy nhanh tốc độ thành xong hết những việc khác để thể tập trung làm mõ nàng vùi ở Tàng Điển Các tìm nhiều thư tịch tốn nhiều công sức nghiên cứu nên điêu khắc như thế nào thậm chí tất cả kinh văn thanh tâm đều nàng sàng lọc kĩ càng mới khắc lên
Ngày đó khi pháp khí luyện chế thành công thì chỉ còn cách đại hội tam giới đúng mười ngày Minh Lưu Sa nhận danh sách bước sân thông báo cho Diệp Tố Tây Ngọc cũng mới bước khỏi phòng của Hạ Nhĩ thì ngủ gật bàn dài trong sân
Lúc trong phòng Diệp Tố đầu tiên là phát một luồng sáng cực kỳ chói mắt đó là dấu hiệu pháp khí đã thành Minh Lưu Sa theo bản năng đầu sang gian phòng đầu tiên trong lòng yên lặng hô một câu bi3n thái
mà ngay đó một đạo lôi đột nhiên từ trời giáng xuống mà hề mây lôi kiếp dự báo một đạo lôi cứ thế trực tiếp bổ xuống cả sân viện đều đánh sập
Một tiếng lôi ầm vang thành công dọa Hạ Nhĩ nhảy dựng Minh Lưu Sa và Tây Ngọc liếc ai kịp về phòng của để xem xét hai tức khắc mỗi một bên cắp nách Hạ Nhĩ còn đang mờ mịt chạy như bay xuống Cửu Huyền Phong tốc độ phản ứng nhanh gọn như đã trở thành bản năng
Diệp Tố tiến giai
Sao cứ lâu lâu là tiến giai
Mọi chạy xuống núi nghĩ lần là lần thứ mấy
Không riêng gì bọn họ mà ngay cả Diệp Tố cũng nghĩ tới đột nhiên sẽ lôi tiến giai xuất hiện vì bất cứ dấu hiệu gì cả
Nàng vội vàng cất mõ túi lấy Tụ Lôi bình
Sau lần tiến giai cảnh giới của nàng sẽ là…… Độ Kiếp kỳ
Với độ tuổi của nàng lên đến Độ Kiếp kỳ ngoại trừ Linh Lung Cốt thì một ai thể đuổi kịp tốc độ
Diệp Tố vẫn lòng nàng nhanh chóng thành Thần để sớm ngày trở về bên biết như thế nào
Bầu trời vốn quang đãng chút mây lôi kiếp nào khi đạo Huyền Thiên Lôi Độ Kiếp kỳ đó đánh xuống trong nháy mắt khắp bầu trời như nhuộm một màu tím
“Lôi kiếp ……” Hình trưởng lão bầu trời trong vắt mây “Không đúng lắm”
Bọn họ còn bao giờ gặp qua tình huống ban ngày ban mặt mây lôi kiếp thế mà lôi giáng xuống
Trương Phong Phong nhíu mày: “Lôi kiếp của trời sinh thức hải đều như thế ” Khí thế gần bằng với lôi phi thăng
Hình trưởng lão lắc đầu ông tuy rằng là tuổi thọ dài nhất Thiên Cơ Môn hiện tại nhưng cũng chỉ mới gặp qua một trời sinh thức hải mà thôi mà đó cũng chỉ đến Đại Thừa kỳ
Trời sinh thức hải tuy rằng thần thức cực cường nhưng tiến giai quá khó khăn cơ bản đều sẽ thân vẫn đạo tiêu con đường tu luyện
Hình trưởng lão đương nhiên sẽ biết vì lôi kiếp khoa trương như thế
Đó là bởi vì thần thức của Diệp Tố quá mạnh vượt xa cảnh giới của chính nàng đặc biệt luyện chế thành công pháp khí thần thức càng vận chuyển tới cực đỉnh thế nên mới dẫn tới dị trạng ban ngày hiện lôi
Giờ phút Diệp Tố gì chống đỡ chỉ thể dựa bản thân căng kháng lôi nàng thậm chí còn để ý đến Tụ Lôi bình đạo lôi trong bình cũng thả tới nó liền run bần bật lôi cao cấp hơn nó nhiều lần
“Không biết……lôi phi thăng sẽ như thế nào” Diệp Tố đả tọa đất nửa đã sét đánh còn nguyên vẹn nàng tập trung thần thức chữa trị các vết thương Diệp Tố ngửa đầu trung tròng mắt sung huyết mới là lôi Độ Kiếp kỳ mà thôi mà nàng đã dốc lực chống đỡ thần thức giữ một chút nào
Mà lúc cũng một ai chú ý chân núi của một phong đầu khác Du Phục Thời đang giường lưng ướt mồ hôi gương mặt đỏ hồng hai mày nhăn chặt