Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 200
“Những tài liệu là nhất……nhưng tỉ lệ điều phối y như khuôn nghĩ tới nhỉ”
“Diệp Tố thật tệ nha”
Trương Phong Phong khi kỹ Tụ Lôi bình trong tay thì lắc đầu: “Tụ Lôi bình ”
“Sư phụ vì ạ” Hạ Nhĩ chạy tới kinh ngạc hỏi nhóc thấy các vị trưởng lão chung quanh đều bảo pháp khí cực vượt qua sự tưởng tượng của mọi cơ mà
Trương Phong Phong vẫn lắc đầu: “Vật cần dùng lôi kiếp để rèn luyện nhưng bình thường chống đỡ lôi kiếp là đã dồn hết tâm sức căn bản cách nào còn rảnh tay lợi dụng lôi để tiến giai pháp khí nên tính nhân rộng khác làm ” Chỉ nhân tài trời sinh thức hải mới tự tin như dựa thần thức dẫn lôi
Trên thế gian trời sinh thức hải cực kỳ ít ỏi luyện khí sư trời sinh thức hải càng hiếm thấy các khác thể luyện Tụ Lôi bình thứ hai
Quan trọng nhất là cấp bậc của Tụ Lôi bình còn đủ cao khí tức tỏa chỉ Đại Thừa kỳ
Không thể luyện chế với số lượng lớn cấp bậc đạt độ đỉnh tuy rằng Thiên Đạo chúc nguyện nhưng cũng chỉ thể gọi là pháp bảo tệ thật đáng tiếc là Thần Khí
Trương Phong Phong xong thì tiện tay mở nắp bình cấu tạo ở bên trong kết quả nắp bình hé từ bên trong liền vọt một đạo lôi sáng chói dọa ông giật nhảy dựng: “Ôi trời ơi”
Cái gì thế
Mọi trong sân đều cả kinh tập trung kĩ mới phát hiện thì là một đạo thiên lôi
“Huyền Thiên Lôi Hợp Thể kỳ” Hình trưởng lão đạo lôi ánh tím kinh ngạc hô lên
Diệp Tố bước tới nhận Tụ Lôi bình từ tay Trương Phong Phong một lần nữa thu đạo lôi đang cố gắng đào tẩu trong bình đạo lôi kiếp mới tiến giai
Các trưởng lão vốn tưởng thứ nhận Thiên Đạo chúc nguyện là Tụ Lôi bình nào ngờ đối tượng chân chính là đạo lôi
“Việc ……” Trương Phong Phong thật thu lời ông hỏi Diệp Tố “Đại đồ Tụ Lôi bình của con……là luyện chế khi nào”
Diệp Tố hiện tại đã tiến giai đến Đại Thừa hậu kỳ khả năng đạo lôi kiếp Hợp Thể thể xuất hiện chỉ thể là tiểu cô nương đã thu nó từ
“Con đã luyện nó đó”
“Vậy là nó nó tiến giai” Trương Phong Phong Diệp Tố như một quái vật
Diệp Tố gật đầu nàng định mỗi lần tiến giai đều rèn luyện Tụ Lôi bình nếu tài liệu thích hợp sẽ thêm cải tiến lên đến lúc đó lẽ sẽ thể thu thập phi thăng lôi
Trong viện một lần nữa lâm trầm mặc Tụ Lôi bình thể tiến giai cũng nghĩa là về nó sẽ dần dần nâng cấp thậm chí khả năng tăng lên đến Thần Khí
“Sư phụ con chút mệt mỏi về phòng nghỉ ngơi” Diệp Tố nàng còn để mọi rời thì sợ tiểu sư phía sẽ thật sự nổi bão
“Ừ ừ con nghỉ ngơi ” Trương Phong Phong và các trưởng lão khác rời với nét mặt còn hết bàng hoàng bọn họ bỗng nhiên cảm thấy nghi ngờ nhân sinh biết bản thân thể đang sống quá mức an nhàn cho nên ở phương diện luyện khí mới chậm chạp tiến bộ gì
Bọn họ quên mất trong mắt ngoài bọn họ cũng là một đám “Tam Lang liều mạng”
*Tam Lang liều mạng: ý chỉ Thạch Tú – một nhân vật trong tiểu thuyết “Thủy Hử” của tác giả Thi Nại Am Trong tác phẩm ông từng trải qua nhiều thân phận: mổ lợn buôn ngựa tiều phu đầu đà hảo hán Lương Sơn buôn táo nội gián vv chắc vì thế nên mới các tử Thiên Cơ Môn cũng “bận rộn” kém gì như
Diệp Tố thoáng qua ba Minh Lưu Sa gật đầu với bọn họ đó liền dẫn theo Du Phục Thời trở về phòng
“Ta đã ở đợi ngươi hai mươi ngày” Vừa bước phòng Du Phục Thời liền cáo trạng cảm thấy vui chỉ để chờ thật lâu mà còn mắng
Rõ ràng chỉ là cho nàng yêu đan những yêu đan đó đều là ở Yêu giới cực cực khổ khổ mới
“Ta xin ” Diệp Tố kéo xuống nhắc nhở “Đừng tùy ý lấy những yêu đan đó bình thường sẽ thể yêu đan cửu giai” Hình trưởng lão quản giáo nghiêm khắc nhất cử nhất động đều tuân theo tông huấn nguyên tắc của Thiên Cơ Môn là thu Yêu làm tử bọn họ cũng kiếm tu cần lập khế ước với Yêu
Du Phục Thời phụng phịu Diệp Tố: “Ta bình thường”
Nói xong cả liền phóng yêu khí ngập trời hù dọa Diệp Tố nét mặt kinh sợ của nàng
ngờ tới Diệp Tố theo bản năng vung tay thiết lập kết giới giúp ngăn cản để yêu khí lọt ngoài
Nàng sợ
Du Phục Thời sửng sốt Yêu tộc trong Yêu giới đều sẽ sợ
Hay là do còn thấy bản thể của
Vị tiểu sư nào đó mới rời khỏi hàng ngũ thất học mấy ngày mà giờ phút trong đầu hiện lên một câu tục ngữ: Nghé con mới sinh sợ cọp
Hắn nhớ ý nghĩa của câu mà Diệp Tố đã giải thích cho Du Phục Thời chắc chắn rằng bởi vì Diệp Tố bao giờ gặp qua đại yêu chân chính nào nên mới sợ
Hắn nhướng cằm làm một bộ dáng chi là cao ngạo lạnh nhạt cùng lúc đó hai chân thon dài quần áo bỗng nhiên hóa thành một chiếc đuôi rắn khổng lồ quất mặt đất
Diệp Tố rũ mắt thấy đuôi rắn của quả nhiên nhíu mày thế nhưng đó câu mà nàng thốt lên là: “Không chê mặt đất dơ”
Cái đuôi của Du Phục Thời khựng : “……” Sao nàng vẫn sợ
Diệp Tố đã quen với tiểu sư thích ở sạch hiện giờ đối mặt với tiểu sư Thần Vẫn kỳ tùy tiện lăn lộn thì chút quen lắm
Du Phục Thời cảm thấy kỳ thị đường đường là một đại yêu lộ cả bản thể mà tu sĩ ở đối diện sợ hãi chút nào còn là mặt đất dơ
Hắn dựng thẳng cái đuôi trong nháy mắt vọt tới mặt bàn giữa hai vỗ nát bàn hù dọa nàng
mà cái đuôi còn đụng tới bàn thì đã Diệp Tố bắt nàng thậm chí còn dùng tay sờ chóp đuôi của
Khi cái đuôi của Du Phục Thời công kích khác cũng cảm thấy gì nhưng hiện tại sờ s0ạng chóp đuôi thì cảm thấy bản thân còn sạch sẽ nữa đặc biệt là gần đây còn đã học qua lễ nghĩa liêm sỉ
Vì thế gương mặt xinh của nhăn cực kỳ tức giận Diệp Tố: “Ngươi phi lễ ”
Tiểu dã xà mới xé tem thất học bao lâu nên còn thể dùng đúng từ ngữ trong đúng trường hợp cứ từ nào hiện lên trong đầu là dùng
Diệp Tố: “……”
Nàng cảm thấy chút đau đầu buông tay thả đuôi : “Chất liệu của bàn tệ hủy đáng tiếc còn hai từ “phi lễ” dùng trong trường hợp cũng đúng”
Du Phục Thời thu đuôi về “hừ” một tiếng đó hỏi nàng: “Không đúng chỗ nào” Rõ ràng lúc chính nàng đã khác đồng ý mà động tay động chân sờ mó chính là phi lễ
Tuy rằng là là đại yêu nhưng hẳn là cũng kém phi lễ là bao
Diệp Tố gương mặt Du Phục Thời nghiêm túc nàng đầy nghi ngờ thì trong lúc nhất thời biết biện giải như thế nào
Cuối cùng nàng sang chuyện khác: “Tối nay sẽ dẫn ngoài chơi”
“Có thể uống rượu ” Quả nhiên sự chú ý của Du Phục Thời ngay lập tức phân tán
“Có thể” Nói xong nàng liền dậy mang ngoài
Thiên Cơ Môn lệnh cấm ban đêm Diệp Tố là đại sư tỷ mới nhậm chức nên Thiên Cơ Môn cũng ai ngăn hỏi han
Sau khi hai xuống núi Diệp Tố mở quyển trục truyền tống dẫn Du Phục Thời đễn Đồ Thủ thành Hạ Nhĩ ở đó nhà tửu lâu bán rượu ngon nhất tu chân giới
Bước tửu lâu Diệp Tố bảo tiểu nhị chuẩn một gian ghế lô thượng đẳng để phòng ngừa Du Phục Thời khi say hiện bản thể ngoài phát hiện
Tất cả các loại rượu trong tửu lâu đều nàng gọi mỗi loại một bình nhỏ ngoài cũng gọi cả những món nhắm chiêu bài của tiệm
Rượu và thức ăn nhanh mang lên Du Phục Thời bao giờ uống nhiều loại rượu như lúc ở trong hầm rượu cũng Tàng Lục kéo thẳng đến chỗ rượu Bát Thanh nên từng thử qua các loại rượu khác
Diệp Tố rót rượu cho : “Mỗi loại chỉ thể uống một chén số rượu còn sẽ bảo quản giúp ”
Du Phục Thời bỗng nhiên cảm thấy Diệp Tố thật ánh đèn Diệp Tố thẳng: “Ta thích ngươi”
Tay Diệp Tố đang rót rượu run lên đó đặt bình rượu xuống : “Lời bậy”
“Vì ” Du Phục Thời cảm thấy nàng rõ ràng đang lật lọng lúc chính nàng đã thích nhiều loại thích chỉ dùng một trong số đó mà thôi
Diệp Tố ngoài mặt vẫn duy trì vẻ trấn tĩnh nhưng trong lòng sôi trào thầm nghĩ tiểu sư vẫn cần học thêm nhiều về thường thức mới
lúc cửa gian phòng ghế lô đột nhiên một đánh đụng vỡ nát
Diệp Tố theo bản năng che chở Du Phục Thời ở phía xuống đang mặt đất
Đó là một nữ nhân trẻ tuổi cả chật vật
Ở bên ngoài phòng một nam nhân mặc áo choàng đen đang đối phương hành lang nữ nhân mặt đất một tay dâng lên ma khí giọng mang theo sát khí: “Bình Thư Lan ngươi tìm chết”