Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 197
“Ngươi làm một lần nữa ” Du Phục Thời nghiêm túc chằm chằm tay nàng
Diệp Tố kiên nhẫn dạy tới dạy lui vài lần cho đến khi học mới thôi
Cho đến Du Phục Thời còn tính là khá vui vẻ tuy nhiên niềm vui tắt ngúm khi Diệp Tố đẩy giấy bút qua dạy học chữ
Diệp Tố lấy một nắm linh thạch từ túi Càn Khôn đặt lên bàn đầu với Du Phục Thời: “50 chữ học xong thì chúng sẽ là của ”
Số linh thạch còn lấp lánh hơn lần giả vờ thèm để ý nhưng ánh mắt đã đảo qua vài lần
“Một chữ một khối” Diệp Tố chủ động đẩy một khối linh thạch thượng phẩm qua
Du Phục Thời do dự một lát kìm vươn tay chạm chạm khối linh thạch đó rụt trở về
“Có ngoài chơi Bên ngoài cũng bán rượu” Diệp Tố chỉ chỉ linh thạch “ chỉ thể dùng cái để mua”
“Còn rượu gì” Du Phục Thời tò mò hỏi
“Có nhiều tuy rằng bằng rượu Bát Thanh nhưng nhiều hương vị khác ” Diệp Tố quá hiểu làm để cảm thấy hứng thú vốn dĩ nàng chỉ cần mấy ngày là đã thể hiểu một bảy tám phần huống chi lúc đã ở chung với lâu như
“Chỉ cần học chữ ngươi sẽ dẫn ngoài chơi” Du Phục Thời vốn chỉ là một Yêu Chủ ngáo ngơ trải sự đời làm chống cự sự dụ dỗ của Diệp Tố bắt đầu dao động
“ ”
Du Phục Thời cầm lên một khối linh thạch bàn đút túi Càn Khôn của đó ngước mắt với Diệp Tố: “Vậy……ngươi dạy một chữ ”
Diệp Tố mở quyển từ điển cổ văn bắt đầu dạy học chữ từ phát âm đ ến nét bút thong thả kiên nhẫn dạy từng chút một
“Ngón tay đặt ở đây” Diệp Tố dùng cán bút khảy khảy ngón tay của Du Phục Thời ý bảo học theo động tác của
Du Phục Thời học cứ cầm đại bút ứng phó cho qua
Diệp Tố thấy buông bút nghiêng sang sửa tay cho đúng đó cầm tay chầm chậm từng nét một: “Tất cả nét bút đều quy luật của nó cho kỹ”
Du Phục Thời chữ dần dần hiện trang giấy hai cách cực kỳ gần khi xong một chữ đầu Diệp tố chút hoang mang hỏi: “Ngươi thật sự song tu với ”
Nét mặt Diệp Tố hề dao động: “Đệ ai mà biết song tu Quy Yêu trong hầm rượu hôm đó”
“Ngươi cho túi Càn Khôn quần áo dạy học chữ còn cho linh thạch” Du Phục Thời đáp xong sờ sờ túi Càn Khôn bên hông “Ngươi với song tu ”
Trước ở Yêu giới ai cũng đều chỉ đánh với quen biết cũng chỉ một Tàng Lục
Diệp Tố buông tay Du Phục Thời ngửa lui về chỗ của chậm rãi : “Đối xử với một ngoại trừ song tu còn là vì thích”
“Vậy là ngươi thích ” Du Phục Thời suy một ba học nhanh
Diệp Tố vốn ngờ tới tiếp lời nhanh như ậy nàng kéo quyển từ điển cổ văn sang lật lật tìm hai chữ đó đó đặt xuống mặt Du Phục Thời: “Hai chữ là “thích”* thử xem”
*Từ tiếng Trung là hai chữ: “喜欢(xǐhuɑn)
Du Phục Thời: “…… Ngươi còn đáp lời ”
“Thích nhiều loại ví dụ thích giữa bạn bè thân sẽ giống ” Diệp Tố bắt đầu tách hai chữ phân tích giảng giải cho từ chữ “thích” móc nối đến các chữ khác
Du Phục Thời giờ từng qua những chuyện dần dần mê mẩn cũng quên bản thân biết cái gì
……
Từ hai chữ “thích” Diệp Tố liên kết sang các chữ khác dạy hết cho Du Phục Thời nàng dùng tố hồi ngọc bản ghi nét bút của từng chữ đó chỉ mở tố hồi ngọc bản như thế nào dặn tự luyện chữ
“Ngươi dạy nữa” Du Phục Thời ngẩng đầu Diệp Tố lên hỏi
“Hôm nay học đến đây thôi về phòng nhớ hết các chữ đã học” Diệp Tố đẩy số linh thạch bàn sang lấy thêm một ít linh thạch nữa từ túi Càn Khôn đưa cho “Ba ngày đến đây học tiếp”
“Ngày mai cần tới” Du Phục Thời ngoài “Trước mỗi ngày đều học”
“Cho mấy ngày để tiêu hóa” Diệp Tố nghĩ nghĩ “Ta ở Cửu Huyền Phong việc gì cứ đến tìm ”
Nàng là luyện khí sư tiến giai những cần tu luyện mà còn thông qua luyện khí để thành đạo của
Du Phục Thời theo bóng lưng nàng xa xuống quyển từ điển cổ văn và giấy bút bàn do dự một hồi cuối cùng vẫn nhấc tay cầm bút luyện chữ
Không Diệp Tố quản thúc trực tiếp tựa cằm lên bàn lười biếng quẹt từng nét một
Thường thường một hai chữ phân tâm lúc thì chơi linh thạch lúc lấy quần áo từ túi Càn Khôn cẩn thận sờ sờ
Nể tình những đồ vật mà nàng đã cho sẽ xong những chữ
……
Trong vòng 3 ngày Diệp Tố luyện chế thành công một kiện pháp khí tuy nhiên đáng tiếc là một phần tài liệu trong số tài liệu nhiệm vụ cung cấp đã hỏng đó là loại tài liệu nàng từng gặp qua nắm rõ đặc tính mượn quyển tài liệu bách khoa thư từ Tàng Thư Các mới miễn cưỡng xử lí
Tuy khi Diệp Tố trong đêm đó cầm pháp khí lãnh số thù lao còn thì cũng khiến quản sự Nhiệm Vụ Đường kinh sợ
“Ngươi đã luyện chế Mới mấy ngày” Quản sự dụi dụi mắt pháp khí đặt bàn còn tưởng rằng đang mơ
“Quản sử thể kiểm tra” Diệp Tố
“Vậy ngươi đợi một chút đem nó kiểm tra” Quản sự gian phòng phía gọi đồng liêu cùng tiến đèn đuốc trong Nhiệm Vụ Đường thắp lên sáng trưng
Náo động một hồi như qua hai canh giờ Diệp Tố đang dựa một cây cột nghỉ ngơi thì thấy tiếng bước chân mở mắt liền thấy vài vị quản sự đang mặt: “Đã kiểm tra xong ”
“Xong xong ” Vị quản sự lúc mặt mũi tươi cầm một túi linh thạch đưa cho nàng “Đây là số thù lao còn ”
“Đa tạ quản sự” Diệp Tố nhận lấy linh thạch nâng bước liền biến mất ở Nhiệm Vụ Đường
Các quản sự chỉ kịp giương mắt : “……” Bọn họ còn hàn huyên vài câu nữa mà
Diệp Tố rời khỏi Nhiệm Vụ Đường ngẩng đầu ráng màu đỏ ừng ở phía đông trời đã sáng
Nàng tại chỗ suy nghĩ một lát đó xoay tìm Du Phục Thời
Ngày hôm khi trở về Diệp Tố đã hỏi Hình trưởng lão Du Phục Thời sắp xếp ở chỗ nào
Tuy rằng phân một viện lớn những mỗi đều phòng riêng của cách cũng xa sợ quấy nhiễu lẫn
Diệp Tố đến một gian phòng gõ gõ cửa hỏi: “Có ngoài ”
Du Phục Thời ở bên trong tức khắc mở cửa chỉ mặc một kiện áo trong áo ngoài thì xộc xà xộc xệch chỉ đôi mắt là sáng rực nàng: “Ngươi dẫn ngoài chơi”
“Ừ” Diệp Tố vốn nghĩ lấy xong linh thạch sẽ ngoài mua sắm nhưng quản sự kiểm tra lâu quá trời cũng đã sáng bằng dẫn Du Phục Thời cùng ngoài luôn đỡ trông mong
Nàng duỗi tay dắt trở phòng đóng cửa : “Trước mặc quần áo đàng hoàng đã”
Du Phục Thời cúi đầu bàn tay hai nắm nét mặt chút kỳ quái giờ ai chạm qua như
……Cũng cảm thấy chán ghét
Diệp Tố kéo đến cạnh giường đó xoay giúp chỉnh trang áo trong cầm lấy áo ngoài ở bên cạnh phủ thêm cho : “Lần nhớ rõ mặc quần áo gọn gàng mới ngoài gặp đai lưng thắt như thế biết ”
Du Phục Thời nghiêm túc nàng thắt xong đai lưng cho mới “ừ” một tiếng
“Chữ mà mấy ngày nay luyện ” Diệp Tố thu tay đột nhiên hỏi
Ánh mắt Du Phục Thời trốn tránh mặt hiện lên vài phần chột : “Còn xong”
“Viết bao nhiêu đưa tỷ xem”
Hắn xoay chậm rì rì tới chỗ án thư cầm một chồng giấy đưa cho nàng xem: “Viết nhiêu đây”
“Vẫn còn thiếu một nửa” Diệp Tố nhíu mày
“Ta đã thuộc hết những chữ đó đều nhớ rõ ” Du Phục Thời vội vàng sợ nàng dẫn ngoài chơi
Diệp Tố thu chồng giấy túi Càn Khôn đó : “Phạt chép gấp đôi”
“Vậy còn thể…… ngoài chơi ” Du Phục Thời trộm nàng hỏi
……
Đây là lần thứ hai Du Phục Thời đường lớn điều lúc với còn linh thạch ăn cái gì nàng liền mua cho cái đó cảm giác khác với lúc
Diệp Tố dẫn Du Phục Thời một cửa tiệm: “Phải tự giác luyện chữ cho lần sẽ dẫn chơi”
Du Phục Thời liên miệng đồng ý trong tay còn cầm một bao điểm tâm đây là nàng mua cho đường ăn
“Đạo hữu mua cái gì” Tiểu nhị của cửa tiệm xong liền xuống đạo bào hai nét mặt tức khắc tôn kính hơn vài phần “Thì là đạo hữu Thiên Cơ Môn hai vị mua cái gì bổn tiệm sẽ giảm giá 20% cho hai vị”
“Truyền tin ngọc điệp” Diệp Tố
“Mời hai vị đạo hữu sang đây xem” Tiểu nhị mở một cái rương “Trong đều là truyền tin ngọc điệp còn ……”
Diệp Tố cắt ngang lời : “Muốn loại nhất”
“Có ngay” Tiểu nhị chọn một cái tay nghề chế tác tinh xảo chất lượng cao nhất đưa cho Diệp Tố xem
“Lại lấy thêm vài quyển trục truyền tống cũng loại nhất”
Nàng thanh toán xong liền sang đưa cho Du Phục Thời ở bên cạnh dạy cách dùng: “Về việc thì cứ dùng vật liên hệ với nhưng mà nếu gửi tin nhắn thì biết chữ mới Quyển trục truyền tống thì cất thì dùng”
Du Phục Thời nhận hai món đồ lật tới lật lui xem đó thử theo lời nàng chỉ bỏ một khối linh thạch truyền tin ngọc điệp quả nhiên ngọc điệp liền hiện lên gương mặt Diệp Tố tò mò duỗi ngón tay chọc chọc thử nhưng chỉ chọc
Diệp Tố bật : “Chỉ là hình ảnh mà thôi”
Sau khi khỏi cửa tiệm Du Phục Thời còn dạo tiếp nhưng Diệp Tố cho dẫn trở về Thiên Cơ Môn
“Lần luyện chữ cho mang ngoài chơi” Diệp Tố ngẩng đầu chỉ biển hiệu của cửa hàng “Đệ nhớ kỹ những chữ đó lần chúng sẽ bắt đầu tiếp từ đây”
“Ta chỉ biết một chữ” Du Phục Thời ngước lên theo tay nàng hề hổ thẹn
Diệp Tố liếc mắt : “Sư thất học”
“Thất học nghĩa là cái gì Lần ngươi còn trả lời ”
“Về sẽ biết”
Hai về Thiên Cơ Môn đường Du Phục Thời kể cho Diệp Tố chuyện phát sinh ở Truyền Tống Trận lần
“Người đó cũng thích giống ngươi ” Du Phục Thời hỏi đúng lý hợp tình
Diệp Tố: “……Đệ là Hợp Hoan Tông hẳn là vì thấy mà thôi cũng miễn cưỡng xem như là một loại thích”
“Vì ” Du Phục Thời khó hiểu là yêu ở Yêu giới coi trọng nhất chính là thực lực
“ ” Diệp Tố thuận miệng “Đệ ”
Du Phục Thời thì sờ sờ gương mặt của hỏi: “Ngươi thích cũng là vì ”
Hai bước qua hộ môn đại trận Diệp Tố bắt đầu tính xem Du Phục Thời bao nhiêu trang giấy to: “Ba ngày 50 chữ lần chỉ mới một nửa còn 25 chữ luyện gấp đôi là 50 chữ hơn nữa hôm nay còn học thêm 50 chữ mới lần giao cho một trăm tờ luyện ”
Du Phục Thời nhớ tới những chữ ngoằn ngèo như giun bò đó thì tức khắc trở nên tình nguyện bắt đầu cò kè mặc cả: “Hôm nay thể học ít hơn một chút ”
“Không thể” Diệp Tố đầu “Hôm nay còn dẫn uống thử các loại rượu khác chờ khi thông qua kiểm tra của Hình trưởng lão thì sẽ dẫn thế nào”
Du Phục Thời nghĩ nghĩ thành công nàng dụ dỗ nghiêm túc theo nàng học chữ
Tác giả lời :
FA · giác quan nhạy bén · tiểu dã xà: Có ngươi thích
Đại sư tỷ: Tránh né đáp