Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 194
Quen thuộc chính là kết cấu gì thay đổi vạn năm vẫn như một chiếc giường hai cái bàn một cái ở cửa sổ phía đông và một cái ở gian lớn ngay chỗ cửa chính Xa lạ chính là giường và bàn làm từ tài liệu hơn giường và bàn ở vạn năm của nàng vô số lần bên trong còn tràn ngập linh khí thuần túy nhất Thiên Cơ Môn
Diệp Tố đóng cửa bàn nét bình tĩnh nhẹ nhàng mặt chợt biến mất hai tay nàng chống lên trán dùng sức nhắm chặt mắt định những suy nghĩ hỗn loạn đan xen trong đầu nhưng cũng khá hơn là bao
Không biết mọi như thế nào khi nàng rời Dịch Huyền vẫn còn đang đối chiến với Lục Trầm Hàn nhưng tên họ Lục dường như hư ảnh cung cấp lực lượng còn tiểu sư nữa đối đầu trực diện với hư ảnh đã thực thể hóa mặc dù trong giới ít cực phẩm linh thạch tím nhưng linh thạch cũng sẽ lúc dùng cạn
Còn Đồ Thế tiền bối bò từ rừng bia đá
Lúc Diệp Tố còn biết rằng khi nàng bộ tam giới rơi tình trạng thời gian ngưng đọng
Nàng hít một thật sâu chầm chậm thở đó buông tay khôi phục thành Diệp Tố bình tĩnh thường ngày
Diệp Tố lên về phía giường xuống bắt đầu nhập định tu luyện nàng dùng tốc độ nhanh nhất để tu luyện đến Độ Kiếp kỳ phi thăng thành Thần đó trở về
……
Ngày hôm
Minh Lưu Sa khỏi phòng liền thấy Tây Ngọc và Hạ Nhĩ đang ngó nghiêng bên ngoài gian phòng đầu tiên bĩu môi: “Đã trễ thế còn dậy luyện khí Vậy mà đòi làm đại sư tỷ”
“Hình như là đang nhập định” Tây Ngọc khe cửa sổ ở phía đông
Minh Lưu Sa hừ một tiếng: “Thôi nếu như nhập định thì chúng đừng quấy rầy tìm Trận Pháp Đường đến lập kết giới bên ngoài phòng cho tỷ ”
“Sau tỷ cứ ở trong phòng thế” Hạ Nhĩ bước xa lắc đầu “Đệ còn tưởng rằng Diệp Tố cảm thấy hứng thú với Thiên Cơ Môn chúng chứ”
“Quan tâm làm gì thôi luyện khí” Minh Lưu Sa ngoài viện
“Tốt gì về cũng chính là đại sư tỷ của chúng mà” Hạ Nhĩ lầm bầm nhấc chân chạy theo
Một ngày một ngày trôi qua Diệp Tố vẫn bước khỏi phòng ngay cả Hình trưởng lão cũng tới xem tiểu cô nương kỳ quái cầm Thiên Cơ Lệnh tới cửa chỉ vì ở Thiên Cơ Môn làm đại sư tỷ
Mãi cho đến hai tháng một buổi đêm muộn Cửu Huyền Phong chợt nổ một tiếng sấm rền vang ánh chớp xẹt qua màn đêm đen nhánh như cắt bầu trời làm hai
“Cái quỷ gì ” Minh Lưu Sa giường giật mở to mắt nhảy từ cửa sổ lúc đụng Tây Ngọc cũng nhảy từ cửa sổ bên cạnh
Tây Ngọc ngửa đầu bầu trời đêm vần vũ cuồn cuộn mây: “Nhị sư là lôi kiếp”
Minh Lưu Sa nghiêng đầu lạnh lùng cô nhóc: “Muội sửa miệng cũng nhanh thật”
“Wa Đại sư tỷ đây là tiến giai ” Âm thanh cảm thán của Hạ Nhĩ truyền tới từ trong sân viện “So với trận thế lúc của còn lớn hơn hổ là đại sư tỷ”
Minh Lưu Sa: “……”
Một tay nắm lấy cánh tay Tây Ngọc lôi cô nhóc tới trong sân tay còn vớt luôn Hạ Nhĩ kéo hai ngoài: “Đừng ngơ ngác ở đây nữa lôi kiếp sắp giáng xuống ”
Ba chạy xuống chân núi lúc chưởng môn và trưởng lão ở các phong khác cũng đã tỉnh Trương Phong Phong lập tức cưỡi hạc giấy bay khỏi Cửu Huyền Phong đường thuận tiện cho ba tử quá giang xuống núi
Trưởng lão các phong khác cũng sôi nổi về phía Cửu Huyền Phong
Bóng đêm trầm lắng thỉnh thoảng lôi kiếp cắt qua trung chiếu sáng bộ Thiên Cơ Môn như ban ngày
“Trời sinh thức hải quả nhiên giống thường” Có trưởng lão cảm thán “Cô nhóc chỉ là một Hợp Thể kỳ mà động tĩnh còn lớn hơn cả Đại Thừa kỳ tiến giai”
Lúc Diệp Tố ở trong phòng rốt cuộc cũng tỉnh từ trạng thái nhập định nàng cố ý bước khỏi phòng bàn và giường đều làm từ vật liệu quý giá thể sét đánh hỏng
Nàng bước trong sân tìm một vị trí trống để đó lấy Tụ Lôi bình từ trong túi Càn Khôn
Lúc từ đám mây vần vũ rốt cuộc đánh xuống một đạo lôi to tướng thẳng tắp giáng xuống đầu Diệp Tố nàng pháp bảo để chống đỡ cũng dâng lên linh lực tạo thành chuông phòng hộ cho nên cả nàng đánh từ đầu đến chân còn tỏa mùi khét
Tốc độ của lôi kiếp Đại Thừa quá nhanh
Sau đạo lôi đầu tiên đánh xuống Diệp Tố thầm nghĩ thần thức của nàng còn thích ứng kịp tốc độ
Mười ngón tay Diệp Tố vẫn còn xẹt xẹt tia điện nàng ngẩng đầu các cụm mây dày đặc thỉnh thoảng lóe lên tia chớp chờ đợi đạo lôi tiếp theo
Sau khi bổ mấy lần thần thức của Diệp Tố rốt cuộc thể bắt kịp với tốc độ của lôi Đại Thừa tuy nhiên thể lực của nàng đã chống đỡ hết nổi đành mặt đất tay vẫn nắm chặt Tụ Lôi bình như cũ nàng mượn từng đạo lôi bổ xuống rèn giũa Tụ Lôi bình để về bình thể đủ mạnh để thu thập lôi phi thăng
Lại một đạo lôi Đại Thừa nữa đánh xuống Diệp Tố trốn tùy ý để lôi đánh trúng đó thông qua việc điều khiển thần thức điều hướng lôi lấy thân thể làm vật dẫn dẫn năng lượng của lôi Đại Thừa thân bình một tay khác của nàng phóng linh hỏa nung khô lôi bên ngoài Tụ Lôi bình
Người bình thường lôi Đại Thừa bổ một cái thì ngay cả việc chống cự cũng khó thể tiếp tục Diệp Tố cũng cảm giác đầu đau như nứt mỗi một đoạn xương trong cơ thể đều như đang kháng nghị xương cốt vỡ vụn đó phục hồi đó vỡ vụn
Tất cả đều nhờ thức hải bàng bạc của nàng mới thể chống đỡ đến hiện tại
Tuy nhiên Diệp Tố cảm thấy như cũng đủ linh khí ở nơi đầy dồi dào nàng thể hấp thu bất cứ lúc nào bất cứ thậm chí còn tạp chất cực kỳ thuần túy đây là điều xa xỉ mà thể nào
Lúc bất cứ đạo lôi nào đánh xuống đều Diệp Tố dẫn lên thân bình đó sẽ nàng luyện hóa thẩm thấu Tụ Lôi bình
Quá trình giằng co suốt năm ngày mãi đến đêm ngày thứ sáu trung bỗng nhiên sáng lên rực rỡ mọi đều chuẩn tâm lý biết rằng đây sẽ là đạo lôi cuối cùng của quá trình tiến giai nếu thể chịu đựng thì sẽ thể tăng cảnh giới
“Haiz trông đạo lôi lớn như thế” Trương Phong Phong nôn nóng qua chân núi ông ngẩng đầu l3n đỉnh núi “Sớm biết đêm đó khi rời khỏi ném cho tiểu cô nương mấy món pháp bảo phòng hộ ”
Diệp Tố ở trong viện mặt đất chung quanh nàng đã lõm xuống ít nàng ngửa đầu bầu trời đêm sáng như ban ngày nếu lúc mở Tụ Lôi bình là cơ hội tám phần thể thu lôi Đại Thừa trong bình tuy nhiên……làm như tuy rằng thể tiến giai nhưng sẽ để mất cơ hội cường hóa thân bình
Cuối cùng Diệp Tố vẫn lựa chọn sẽ chống đạo lôi cuối cùng tùy ý để lôi Đại Thừa đánh xuống nhưng đó nàng nhanh tay vẽ Tụ Linh Trận ở xung quanh để giúp bản thân thể đẩy nhanh độ hấp thu linh khí chữa trị thân thể
“Đùng đoàng ——”
Tiếng sấm tới gần bầu trời đêm sáng rực tới độ mọi mở mắt một đạo Đại Thừa huyền lôi thô to trong ánh điện còn ánh lên tia tím xông từ đám mây cuồn cuộn bổ thẳng xuống Diệp Tố
Cả nàng lập tức căng chặt mỗi một tấc xương cốt đều lôi kiếp đánh gãy tốc độ chữa trị của linh lực khó khăn lắm mới miễn cưỡng theo kịp Diệp Tố phun một ngụm máu lỗ mũi hai tai cũng bắt đầu chảy máu thậm chí hai mắt cũng xé rách máu và mồ hôi hòa chảy thành từng dòng gương mặt nàng tuy nhiên hai tay hề dao động một tay vẫn cần Tụ Lôi bình một tay vẫn thao tác linh hỏa luyện chế Đại Thừa huyền lôi làm cho nó chậm rãi thẩm thấu Tụ Lôi bình
Khi đạo Đại Thừa huyền lôi kết thúc bầu trời đêm cũng dần dần tan mây khôi phục sự bình tĩnh ban đầu một tay Diệp Tố nắm chặt Tụ Lôi bình tay còn dùng ống tay áo lau vết máu dính thân bình nhưng càng lau càng bẩn
Tay nàng chợt dừng cúi đầu tay áo của thì do là số lượng lôi quá nhiều linh lực chữa trị kịp làn da cũng vì vỡ toang ngay cả quần áo cũng máu thấm ướt đẫm
Diệp Tố máy móc triệu vài thanh khiết thuật cho bản thân nếu tiểu sư ở đây sợ là hẳn sẽ bóp mũi chê nàng bẩn mất thôi
Sau khi sửa sang bản thân sạch sẽ Diệp Tố tiếp tục lau sạch Tụ Lôi bình nhưng trong mắt nàng Tụ Lôi bình vẫn dính một màu đỏ rực
Diệp Tố chậm chạp dời tầm mắt sang bàn tay của đầu óc sét đánh đơ cuối cùng cũng phản ứng hẳn là do mắt của nàng xuất huyết nên cái gì cũng thấy đỏ
Nàng cẩn thận bỏ Tụ Lôi bình túi Càn Khôn ngơ ngác một lát cuối cùng nhắm mắt ngã ngang sang một bên
Khi Trương Phong Phong mang theo ba đồ trở về Cửu Huyền Phong thì cũng lúc thấy Diệp Tố ngất trong chiếc hố sâu hoắm trong sân
“Tỷ mãi ở đây nhúc nhích chịu lôi đánh xuống ” Hạ Nhĩ ghé bên cạnh hố Diệp Tố ngất xỉu bên “Không dùng tới pháp bảo Thương tích cỡ vẻ cũng ăn đan dược”
“Trước tiên vớt đại sư tỷ của mấy đứa lên truyền tin cho Y Đường phái tới xem” Trương Phong Phong
“Trận thế lớn như còn tưởng rằng tỷ độ kiếp luôn chứ” Minh Lưu Sa lèm bèm tuy nhiên vẫn nhảy xuống hố đỡ Diệp Tố lên
“Đại Thừa trung kỳ đuổi kịp chúng ” Tây Ngọc xổm bên cạnh
……
Khi Diệp Tố tỉnh nàng thấy bản thân đã về phòng của chính đang giường và giường nhiều thêm một cái chăn
Diệp Tố cảm nhận một chút a đầu còn một cái gối nữa
Nàng nóc giường một lát đó nhanh chóng dậy còn kịp nhập định thì vài tiến phòng
“Mới tỉnh tu luyện” Minh Lưu Sa tư thế của nàng thì tắc lưỡi một tiếng “Y tu tỷ mệt mỏi quá mức cần nghỉ ngơi nếu sẽ nhiều quá hóa vụng hại cho đường tu luyện”
Ngày đó khi mời y tu của Y Đường đây thăm khám cho Diệp Tố nọ khi xem xét thì tỏ vẻ hoài nghi hỏi chưởng môn hỏi Diệp Tố đã bao lâu nghĩ ngơi đàng hoàng ông còn bao giờ gặp tu sĩ nào căng thẳng mỏi mệt như
“Đại sư tỷ hôm nay là nguyệt khảo của Thiên Cơ Môn chúng cùng xuống xem ” Hạ Nhĩ gọi Diệp Tố là đại sư tỷ cực kỳ thuận miệng kéo ghế dựa qua ở cạnh giường “Ngày đầu của mỗi tháng nguyệt khảo đều cực kỳ náo nhiệt biết bao nhiêu mắng”
*nguyệt khảo: cuộc thi tháng
Nguyệt khảo của Thiên Cơ Môn……
Cụm từ Diệp Tố đã qua mỗi ba tháng Thiên Cơ Môn sẽ tiến hành một lần kiểm tra luyện khí tuy nhiên về do Thiên Cơ Môn nghèo dần từ ba tháng chuyển thành một năm nữa thành nhiều năm cuối cùng hủy bỏ
“Các cũng thi ” Diệp Tố hỏi
“Ba tụi cần thi” Tây Ngọc ở góc giường còn “Cấp bậc đã quá cao hơn nữa những gì sư phụ dạy tụi đều đã làm ”
Diệp Tố gật gật đầu: “Vậy cũng xuống xem thử”
……
Trên Thí Luyện Trường đầy các tử ai nấy đều vô cùng khẩn trương chờ đợi kiểm tra
“Mười đầu cuộc thi sẽ nhận tài liệu của các vị chưởng lão” Tây Ngọc ở bên cạnh Diệp Tố giới thiệu nguyệt khảo cho nàng “Còn chính xác thi cái gì thì mỗi lần mỗi khác do các vị trưởng lão khác đề đề thi cũng sẽ giống vài trưởng lão thích cho thi phân biệt tài liệu vài trưởng lão thích xem luyện khí”
Diệp Tố theo bọn họ ở một góc Thí Luyện Trường quan sát chưởng môn và các trưởng lão đài cao mãi cho đến khi cuộc thi bắt đầu một vị trí bên cạnh trưởng môn vẫn trống thấy ai
“Còn ai tới ” Diệp Tố chỗ trống đó hỏi
“Đó là chỗ của sư tổ” Hạ Nhĩ thoáng qua đó giơ một ngón tay chỉ chỉ lên trời “Sư tổ phi thăng quá nhanh kịp an bài xong các sự vụ của Thiên Cơ Môn nên ngẫu nhiên cũng sẽ xuống đây một chuyến để hướng dẫn sư phụ làm chưởng môn”
Ngữ khí của bình thường tựa hồ việc Thần xuống tu chân giới chẳng là việc gì lạ
“Tuy nhiên sư tổ xuống đây một chuyến phiền phức cho nên phần lớn thời gian thì Hình trưởng lão mới chính là lão đại của Thiên Cơ Môn chúng ” Hạ Nhĩ nhỏ giọng với Diệp Tố “Hình trưởng lão ghét nhất tuân thủ quy củ và dối thế nên tỷ tuyệt đối để ông bắt nhược điểm”
Nói xong giơ tay lên làm động tác cắt cổ: “Hình trưởng lão thật sự sẽ giết đấy”
“Được biết ” Diệp Tố gật đầu đồng ý
“Còn ……” Hạ Nhĩ móc từ ngực áo một tờ bản đồ Thiên Cơ Môn tự chế tất cả các phong đầu đều đánh dấu rành mạch “Phong đầu là địa bàn của Hình trưởng lão Chấp Sự Đường chính là ở đó Còn phong đầu thì bên một hầm rượu tỷ ngàn vạn đừng tới đó bên trong đều là rượu yêu quý của Hình trưởng lão”
Diệp Tố nhớ tới một sự kiện đột nhiên hỏi: “Trong đó rượu Bát Thanh ”
Hạ Nhĩ gật gật đầu: “Tất nhiên là tam giới ai biết Hình trưởng lão là ủ rượu Bát Thanh ngon nhất”
Hắn nhớ chép chép miệng: “Lúc khi sư tổ phi thăng Hình trưởng lão đã từng lấy cho mọi cùng uống để chúc mừng ngon lắm”
Diệp Tố rũ mắt ghi nhớ lộ tuyến bản đồ vờ như việc gì : “Ta sẽ tới đó”
Nàng nhớ rõ Tàng Lục từng bản thân trộm ít rượu Bát Thanh ở Thiên Cơ Môn biết tiểu sư cùng ông
Nguyệt khảo của Thiên Cơ Môn bắt đầu lần là thi luyện khí Diệp Tố các tử Thí Luyện Trường luyện khí phát hiện kiến thức cơ sở của bọn họ cực kỳ vững chắc hơn nữa ít tử sáng kiến tuy một điều nàng quá đồng tình đó là xác suất thất bại vứt tài liệu hư của họ quá cao số thành công ngay ở lần đầu tiên nhiều lắm
Nếu mọi ở đây biết suy nghĩ của nàng thì chỉ sợ sẽ bật tiếng xác suất thất bại khi luyện khí của tử Thiên Cơ Môn nổi tiếng là thấp bình thường chỉ trong ba lần là đã thể thành công
“Ta chút mệt về nghỉ ngơi” Sau khi xem xong buổi sáng Diệp Tố đầu với ba Minh Lưu Sa
Minh Lưu Sa phất phất tay thao tác tay của một sư đang luyện khí ở đằng : “Tỷ trở về nhớ nghỉ ngơi đừng tu luyện”
Diệp Tố rời khỏi Thí Luyện Trường chuẩn về hướng Cửu Huyền Phong nhưng một nửa nàng đột nhiên đổi tuyến đường rẽ sang phong đầu mà Hạ Nhĩ khoanh tròn cũng chính là hầm rượu của Hình trưởng lão
Không biết vì Diệp Tố đến khu vực hầm rượu một chuyến thực sự nàng đang âm thầm chờ mong cái gì cũng chỉ bản thân nàng biết
Trên cửa lớn của hầm rượu trận pháp hơn nữa ở bậc thang cuối cùng cũng cơ quan Diệp Tố liếc mắt một cái liền thấu khi làm vô hiệu trận pháp và cơ quan nàng chậm rãi đẩy cửa tiến
Hầm rượu cực kỳ rộng lớn riêng mặt đất nhiều vại rượu to mà tường cũng nhiều giá treo bày đầy vò rượu các loại
Khi bước Diệp Tố liền ngửi thấy đủ các loại hương rượu nhàn nhạt nhưng khi nàng càng sâu thì một cổ thanh hương đặc thù quen thuộc bắt đầu trở nên đậm mùi hơn
—— là rượu Bát Thanh
Lúc ở trong phủ Quy tộc Diệp Tố đã từng uống một chén nhỏ nên đối với hương vị hề xa lạ
Bỗng tim nàng như hụt một nhịp bước chân càng lúc càng nhẹ như sợ kinh động cái gì
Xuyên qua khe hở giá rượu Diệp Tố bắt gặp một bóng dáng cõng mai rùa quen thuộc nhưng ở góc của mai rùa dấu răng nàng chút do dự ở cái giá động
“Yêu Chủ cha Quy bảo Quy trở về ngay ợ ——”
Là Tàng Lục
Diệp Tố thấy thanh âm liền nhận ngữ điệu chuyện nhận cũng khó chẳng qua giọng trẻ hơn một chút
Ngón tay nàng siết chặt giá rượu Yêu Chủ……là tiểu sư
Diệp Tố tới bên trái Tàng Lục vì một vại rượu to chặn mất tầm
Tàng Lục ợ xong tiếp: “Yêu Chủ lần khi Thiên Cơ Môn tổ chức nguyệt khảo chúng đến nhé”
Hắn xong mặt liền sáng lên một thông đạo là đường thông với Yêu giới
Lúc một bàn tay thon dài xinh duỗi từ vại rượu ấn lên mai rùa của Tàng Lục dùng sức đẩy một cái Tàng Lục liền té nhào trong thông đạo đó thông đạo liền biến mất trong hầm rượu
“…… Ồn”
Trong nháy mắt khi giọng réo rắt nhiễm một chút hương say vang lên Diệp Tố liền chắc chắn nọ là ai nàng phát hiện ánh mắt chợt dâng lên ý bản thân tự chủ nhấc chân bước khỏi giá rượu
“Du Phục Thời”
Diệp Tố đến vại rượu to đang dựa lưng vại hô một tiếng
“…… Ừ”
Hắn hiển nhiên đã say ngửa đầu hai mắt mông lung Diệp Tố nửa điểm cảnh giác nào cả
Diệp Tố tiểu sư trâm cài tóc chút nghiêng ngả quần áo mặc quá giống như là quơ đại ở đó mặc chất liệu rẻ tiền thô ráp ngực còn ướt một mảng lớn nhưng vẫn như cũ hề ảnh hưởng đến tướng mạo xinh kinh tâm động phách của
“Thật đúng là tới trộm rượu” Diệp Tố lầm bầm xuống quỳ một chân vươn tay giúp sửa trâm cài đó bàn tay trượt xuống chạm chạm sườn mặt nóng hôi hổi của
Du Phục Thời nhíu mày hất tay nàng nhưng bởi vì dùng sức nên cơ thể theo đà ngả về phía
Diệp Tố đỡ lấy lúc nàng phát hiện bên ngoài tiến lập tức vẽ một Truyền Tống Trận mặt đất kéo Du Phục Thời qua đó
‘Tỉnh tỉnh ” Diệp Tố duỗi tay nhéo một cái eo Du Phục Thời “Đây là Truyền Tống Trận ngẫu nhiên khỏi đây tính”
Eo giờ vẫn là nơi mẫn c ảm Du Phục Thời nàng nhéo một cái tức khắc liền thanh tỉnh chỉ mới kịp một bên mặt của Diệp Tố thì đã Truyền Tống Trận truyền tới nơi khác
Nhìn tiểu sư biến mất trong lòng nàng đột nhiên cảm thấy buồn bã mất mát
Ngón tay nàng ngoắc một cái một luồng rượu bay từ trong vại thấm ướt cổ áo của nàng
Hầm rượu bỗng nhiên sáng lên thì đỉnh hầm một viên minh châu lúc lớp che phủ minh châu đã dời sang một bên ánh sáng nhanh chóng rọi tới mọi ngóc ngách trong hầm
Hình trưởng lão mặt mũi lạnh lùng Diệp Tố nửa quỳ vại rượu chỉ còn một phần ba: “Trước cửa hầm rượu rảnh rỗi chớ sinh nông nỗi mà chạy con thấy ”
“Con thấy” Diệp Tố cố ý quẹt quẹt miệng “ mùi rượu thơm quá con nhịn Hình trưởng lão ủ rượu quá thơm”
Hình trưởng lão mặt đen như đít nồi: “Đừng hòng nịnh nọt vô dụng thôi”
Rượu Bát Thanh của ông a
“Trận pháp ở cửa là do con làm vô hiệu” Hình trưởng lão chằm chằm Diệp Tố
“Dạ đúng”
“Đi lãnh phạt” Hình trưởng lão túm cổ áo Diệp Tố lôi đến Chấp Sự Đường
Trên đường hương rượu Diệp Tố tung bay khắp nơi
“Không ngờ dám hầm rượu trộm rượu lần là chưởng môn đó”
“Ôi đây chính là mùi hương của rượu Bát Thanh đây mà chậc chậc thơm quá”
Hình trưởng lão ngửi thấy mùi rượu Diệp Tố tỏa thì lòng đau như cắt nhưng mặt càng thêm lạnh lẽo xách nàng đến Chấp Sự Đường
“Con ở đây luyện hết xong đống tài liệu mới rời nhớ nếu luyện hư một kiện tài liệu nào thì số tài liệu sẽ tăng gấp đôi” Hình trưởng lão lãnh khốc
Diệp Tố các loại tài liệu xếp thành các loại núi nhỏ trong sảnh lớn Hình trưởng lão xong thì sửng sốt nửa ngày nhịn hỏi: “Còn loại chuyện thế ”
Hình trưởng lão: “……”
Đầu óc của tử hình như lắm
Luyện hóa tài liệu là việc làm cực kỳ nhạt nhẽo từ bình thường khi chịu hình phạt xong thường nghỉ một đoạn thời gian mới thể luyện khí
“Một kiện cũng thể luyện hư” Hình trưởng lão cảnh cáo “Cho con tỉnh táo tông huấn cũng chép một trăm lần”
“Dạ Hình trưởng lão” Diệp Tố những ngọn núi nhỏ tài liệu mắt khó nhịn hưng phấn “Con thể bắt đầu chứ”
Núi tài liệu khổng lồ như nàng từng gặp qua bao giờ đối với nàng mà đây chính là núi vàng
Hình trưởng lão: “……”
Tác giả lời :
Kiều kiều: Có mới lần đầu gặp mặt đã sờ eo của nhíu màyjpg