Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 186
Ông hai thi thể mặt đất trong mắt thoáng kinh ngạc nhưng phần nhiều là hờ hững
Chưởng sử bước vòng qua hai đến mặt Bình Thư Lan : “Đã bỏ hài tử”
Bình Thư Lan cúi đầu chậm rãi dùng khăn chà lau ngón tay của ngẩng đầu chưởng sử: “Bỏ ”
“Đặt nó ở bên đường khả năng cao sẽ chưởng môn Thiên Cơ môn nhặt thiện lương mềm lòng đó cũng đã nhặt vài đứa trẻ” Bồng Lai chưởng sử chậm rãi “Có điều……huyết mạch Ma Chủ tỷ lệ một nửa chết yểu sống quá trăm tuổi”
“Vẫn còn một nửa còn cũng tệ ” Bình Thư Lan ném khăn tay xuống đất một lần nữa ghế dựa “Chỉ sợ chưởng sử còn kế hoạch nào khác tuy nhiên bản lĩnh tính tương lai của Bồng Lai xem như đã lãnh giáo vài phần”
“Chỉ là dựa theo tin tức tiền bối lưu làm việc mà thôi” Bồng Lai chưởng sự cúi đầu “Chúng còn năng lực trộm Thần”
Bình Thư Lan chống một tay cằm chút lười nhác : “Cứ theo lời lần của ông mà làm”
Bồng Lai chưởng sử ngước mắt Bình Thư Lan: “Ngài xác định”
Bình Thư Lan sửa sửa làn váy: “Tam giới từng là nhất thể hiện giờ Yêu giới đóng chặt cửa Tu chân giới chỉ còn một đám tiểu bối miễn cưỡng xem như là trưởng bối duy nhất còn xuất đầu chuyện hiển nhiên ”
Thật lâu Bồng Lai chưởng sử khom một cái thật sâu với Bình Thư Lan mặc dù lớp ảo thuật khiến gương mặt của ông trông cực kỳ bình thường nhưng cũng thể nét mặt đang cục kỳ nghiêm nghị ông xuống tại chỗ nhập định đó gian lưng ông bỗng trở nên vặn vẹo thoáng chốc xuất hiện mười hai vị Bồng Lai thánh sứ mặc thanh y bọn họ lấy chưởng sử làm trung tâm mười hai tản vòng quanh Bình Thư Lan xuống
Bình Thư Lan ghế dựa tình cảnh mặt tựa hồ cũng kinh ngạc
Mười ba Bồng Lai khi nhập định thì bắt đầu tụng niệm ngừng tay bấm pháp quyết thân đồng loạt xuất hiện Bàn Âm Dương cuối cùng chúng hội tụ thành một Bàn Âm Dương khổng lồ vị trí của Bình Thư Lan ngay chỗ giao của hai nửa âm dương
“Ma Chủ cái giá của trận chính là tính mạng của ngài hiện tại nếu hối hận vẫn còn kịp” Bàn tay bấm pháp quyết của Bồng Lai chưởng sử tạm dừng ngước mắt Bình Thư Lan ghế dựa
“Không gì hối hận” Bình Thư Lan tựa ghế “Bổn chủ cũng xem……”
Bà chỉ đến một nửa liền thể tiếp tục phát âm thanh giống như lực lượng nào đó ngăn cản
Bình Thư Lan mím môi trong mắt mang theo hàn ý: “bọn họ làm cái gì”
Cuối cùng Bồng Lai chưởng sử bắt đầu khởi động Bàn Âm Dương Bình Thư Lan ở trung tâm ngừng tràn ma khí cung cấp lực lượng cho Bàn Âm Dương giúp chưởng sử vận hành Âm Dương Trận để tính tương lai
—— Bồng Lai trộm Thần
……
Dịch Huyền tới rốt cuộc Bồng Lai chưởng sử đã thấy cái gì chỉ thấy Bình Thư Lan ghế dựa nhanh chóng suy tàn bà hé mắt tựa hồ thể xuyên thấu qua hư tới
Trong lòng Dịch Huyền chấn động theo bản năng lui về một bước Bình Thư Lan nở một nụ tươi bà thật sự đã thấy
Ánh mắt Bình Thư Lan hiện lên vẻ lòng há miệng một tiếng động với mắt: “Lớn lên tệ”
Dịch Huyền: “……”
Mấy chữ khiến nhớ tới lão yêu tinh vạn năm nào đó đã giành vị trị “tiểu sư ” của
Trong khi Dịch Huyền còn đang cảm thấy cạn lời thì biết Bồng Lai chưởng sử đã thấy cái gì mà tai mắt mũi của mười ba Bồng Lai trong đại điện đều đồng loạt đổ máu
Bình Thư Lan cũng nhắm mắt gục xuống rót cổ lực lượng cuối cùng trong Bàn Âm Dương
Lần nhắm mắt bà vĩnh viễn bao giờ mở mắt nữa
Trước mắt Dịch Huyền thần thức và thân thể của Bình Thư Lan đều hóa thành điểm sáng chung quanh mười ba vị Bồng Lai mạnh mẽ cắt đứt liên kết của bọn họ và trận pháp
Bồng Lai chưởng sử chợt mở mắt khom phun một búng máu nét mặt bi thương khôn cùng sửa tư thế từ sang quỳ chắp tay nặng nề cúi đầu xuống đất
Mười hai vị Bồng Lai thánh sứ cũng đồng loạt cúi quỳ thật sâu
Bọn họ quỳ chỉ vì Bình Thư Lan mà còn là vì Bồng Lai sừng sững mấy vạn năm
Bởi vì trộm Thần Bồng Lai đã đánh mất năng lực tính tương lai
Một lúc lâu Bồng Lai chưởng sử mới lên xoay với mười hai thánh sứ: “Mọi việc đã chậm chúng chỉ một cơ hội duy nhất để cứu vãn”
Mười hai vị thánh sứ yên lặng cúi đầu
Bồng Lai chưởng sử lấy từ tay áo một tờ giấy phía ba chữ “Bình Thư Lan” đó ông chậm rãi xếp thành một giấy đặt nó lên ghế dựa trống giấy trong nháy mắt biến thành Bình Thư Lan
Sau đó mười hai vị Bồng Lai thánh sứ rời một bước lặng yên một tiếng động giống như khi tới
Bồng Lai chưởng sử bước khỏi đại điện theo đó ba trong đại điện một trận linh hỏa đốt trụi cuối cùng lửa ngừng lan khắp điện
Khi Dịch Huyền theo gió bay ngoài ngờ chưởng sử vẫn còn lưng về phía đại điện ông dừng ở đó phảng phất mọi thứ xung quanh như đọng
Hẳn là tàn dư thần thức của Bình Thư Lan vẫn còn mắc Bồng Lai chưởng sử nên Dịch Huyền vẫn còn thấy ông
Hắn theo bản năng tiến đến gần hơn xem vì Bồng Lai chưởng sử còn rời
Bồng Lai chưởng sử đột nhiên đầu giống với Bình Thư Lan lần ông tinh chuẩn bắt ánh mắt của Dịch Huyền tuy nhiên ánh mắt của ông đối với hư chút tán loạn vẻ ông chỉ cảm ứng tồn tại của nhưng thấy
“Đi tìm tháp linh phong ấn” Bồng Lai chưởng sử chỉ một câu như bỗng trời giáng xuống một đạo lôi thẳng tắp bổ xuống đầu ông
Dịch Huyền: “……”
Thì bên ngoài đây Bồng Lai chưởng sự mà là một giấy khi sét đánh thì trong nháy mắt hóa thành tro tàn
Không đợi Dịch Huyền gần xem xét đột nhiên cảm giác một lực kéo mạnh lôi trở về
Dịch Huyền núi Ma Mạch thở hắt một rốt cuộc tỉnh từ trong những ký ức huyết mạch ánh mắt vẫn còn hiện một chút mờ mịt trong lúc vẫn còn hốt hoảng thấy Diệp Tố ở đằng xa tức khắc nghiêng ngả lảo đảo dậy về phía
Diệp Tố vẫn luôn quan sát phía Dịch Huyền khi thấy ma khí tản mây lôi kiếp cũng chạy nàng biết Dịch Huyền đã tiến giai thành công
Nàng đầu Du Phục Thời đó lâu hô hấp đã đều đều duỗi tay bóp hai má của : “Nên tỉnh tiểu sư ”
Du Phục Thời nhíu mày giãy giụa né tránh tay của Diệp Tố trực tiếp vùi mặt cổ nàng còn tiếp tục ngủ
“Trên mặt vết bẩn kìa” Diệp Tố tới gần bên tai thấp giọng
Một hai……
Trước khi Du Phục Thời ngẩng đầu dậy Diệp Tố đã nhanh chóng né sang bên cạnh tránh tông đầu cằm nàng
Vị tiểu sư nào đó khi đại sư tỷ vô lương thì trong nháy mắt liền tỉnh táo thò gần mặt Diệp Tố chằm chằm ánh mắt của nàng đánh giá ảnh ngược gương mặt của trong đó
“Không bẩn” Du Phục Thời phủ nhận
“Ừ bẩn” Diệp Tố đáp một câu lệ nắm tay lên đó tiến lên vài bước đỡ lấy Dịch Huyền lắc lư sắp ngã
Lúc Diệp Tố mới thấy rõ nốt ruồi đỏ giữa hai mày Dịch Huyền thế mà biến thành một đóa hoa lan hoa lan nở rộ giữa mày yêu diễm như ngọn lửa nếu là thì nhất định sẽ khiến cho Dịch Huyền trông càng diễm lệ nhưng hiện tại Trọng Minh đao nhiều thêm một loại cảm giác cứng rắn trong trẻo ngược thiếu vài phần diễm sắc tổng thể nghiêng về phía tuấn mỹ cương dương
Du Phục Thời ở phía cúi đầu bàn tay mới nắm của phát hiện Diệp Tố đang chằm chằm gương mặt của Dịch Huyền thì tức thời liền vui
Sau khi đỡ Dịch Huyền nhanh chóng kể cho Diệp Tố những ký ức thấy thông qua huyết mạch
“Lục Quyết và Thánh Nữ Bình Thư Lan giết” Diệp Tố kinh ngạc nàng nhớ rõ trong nguyên tác ba đồng quy vu tận giống với tin tức lưu truyền bấy lâu nay
Có điều trong nguyên tác cũng Ninh Thiển Dao và Lục Trầm Hàn thành một đôi hiện tại một đã chết còn một biết đã biến thành dạng gì
Nguyên tác cũng tin
“Cuối cùng Bồng Lai chưởng sử tìm tháp linh phong ấn” Dịch Huyền nhớ tới đạo lôi đó chỉ sợ mặc dù Bồng Lai chưởng sử tính tháp linh ở cũng cách nào thể
Diệp Tố bước tới bước lui tại chỗ một vòng chuyện về tháp linh thì ngay lúc nàng khỏi Luân Chuyển Tháp Bồng Lai thánh sứ đã với nàng nhưng thứ nhất là những năm qua từng ai lên tầng thứ chín thứ hai là ngay cả những đại năng tu chân giới cũng từng qua tháp linh nàng tìm đây
“Nếu tháp linh phong ấn đó nhất định là nơi trận pháp” Diệp Tố nghĩ gì thêm “Ngoại trừ manh mối còn tin tức nào khác nữa ”
Dịch Huyền lắc đầu: “Không ”
Đuôi mắt Diệp Tố thoáng qua tiểu sư đang nghiêng dựa trong đầu bỗng nhiên hiện lên cái gì đó tiếp tục hỏi Dịch Huyền: “Vừa khi ngoài thấy Bồng Lai chưởng sử đưa lưng về phía đại điện lúc tư thế của ông như thế nào”
“Nghiêng nửa ……” Dịch Huyền chợt dừng đó thanh âm chút kích động tiếp “Nghiêng về hướng đông bắc”
Hướng đông bắc nơi phong ấn tháp linh
“Bây giờ chúng về tu chân giới hướng đông bắc xem thử còn bí cảnh nào khác xuất hiện ” Diệp Tố “Trừ tiểu bí cảnh chúng lần đầu và Hoang Thành bí cảnh nếu còn bí cảnh khác thì lẽ bên trong chính là nơi phong ấn tháp linh”
Dịch Huyền đồng ý: “Chúng ngay thôi”
Diệp Tố đầu duỗi tay kéo Du Phục Thời: “Tiểu sư ”
Tiểu sư nào đó đang một giận dỗi xoay thấy tay Diệp Tố đỡ Dịch Huyền hiện tại lôi kéo thì càng thêm tức giận ném qua một cái thanh khiết thuật mới miễn cưỡng nguôi giận một chút
Dịch Huyền thấy thế giữa mày giật giật đó bỗng nhiên ôm ngực vờ như còn chút sức lực nào
Diệp Tố phản ứng nhanh lập tức vươn tay đỡ lấy
“Có thể là do tiến giai còn định” Dịch Huyền “suy yếu”
Du Phục Thời bước nhanh tới kéo Diệp Tố tự đỡ Dịch Huyền còn “ bụng” nhét một khối cực phẩm linh thạch tím tay : “Dùng xong là khỏe ngay”
Dịch Huyền: “……” Thiếu chút nữa quên mất tiểu sư giàu đến vô nhân tính
“Loại linh thạch liên quan với Thần ” Dịch Huyền cực phẩm linh thạch màu tím trong tay hỏi
“Tỷ cũng rõ lắm” Diệp Tố mở quyển trục Vạn Cảnh Thông “Chúng về Thiên Cơ Môn xem thử tình hình thế nào”
Ba đặt tay lên quyển trục Vạn Cảnh Thông trong nháy mắt biến mất ở núi Ma Mạch
Thiên Cơ Môn
“Mọi ” Minh Lưu Sa ở bên cạnh đại môn Thiên Cơ Môn trong tay mở các truyền tin ngọc điệp bên trong là hình ảnh tu sĩ ở các nơi truyền về
Trong tu chân giới đột nhiên ít bí cảnh mở các tu sĩ theo bản năng ngờ tới gần liền hút thành thây khô trung của ba phương tây nam bắc còn trận pháp màu tím dâng lên nối liền với
“Những ở ba phương bọn họ cảm giác linh lực của bản thân đang biến mất” Tây Ngọc xong đầu các tử Thí Luyện Trường: “Hạ Nhĩ ”
“Ngày hôm qua đã cùng sư phụ đến Hợp Hoan Tông một bí cảnh cách chân núi Hợp Hoan Tông xa” Minh Lưu Sa “Bọn họ đón các tử Hợp Hoan Tông sang đây để tránh đầu sóng ngọn gió chúng bên tạm thời còn dị trạng gì”
“Sao dẫn theo” Tây Ngọc soi gương “Muội cũng xem Hợp Hoan Tông trông như thế nào”
“Để hai chúng ở để trông chừng các sư sư ” Minh Lưu Sa lấy một từ giấy từ trong túi Càn Khôn đưa cho Tây Ngọc
“Nhị sư tam sư tỷ” Một tiểu sư thở hồng hộc chạy tới trong tay phe phẩy một tờ giấy hô “Không thấy Vu thủ vệ nữa”