Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 185
“Dịch sư còn dùng linh thạch để tu luyện nữa ” Diệp Tố khối linh thạch trong tay
“Có thể dùng” Du Phục Thời chắc chắn
Chờ khi Diệp Tố nhận lấy Du Phục Thời âm thầm thở một nhẹ nhõm đan dược đó là thứ chỉ một lọ cho Dịch Huyền
Diệp Tố ném linh thạch cho Dịch Huyền bảo thử dùng xem
Dịch Huyền chụp lấy trong tay quả nhiên thể dùng linh thạch màu tím mà thể cung cấp ma khí cho ma tu hoặc là chuyển hóa thành loại lực lượng mà cần
Sau khi linh thạch màu tím bổ sung phạm vi phóng thích ma khí của Dịch Huyền mở rộng thần thức của Diệp Tố cũng theo đó dò xét rốt cuộc tìm hai nơi vẻ là mắt trận
Nàng hiệu cho Dịch Huyền xuống đất đó dẫn theo Du Phục Thời chạy đến chỗ mắt trận cùng loại với mắt trận của hộ môn đại trận Thiên Cơ Mô
“Giống như lần làm với đại trận Thiên Cơ Môn thể chém nát mắt trận ” Diệp Tố đầu hỏi tiểu sư
Du Phục Thời nâng cằm đáp: “Có thể”
Hắn biết bản thân lợi hại hơn Dịch Huyền mà
Tiểu sư giơ tay lên trời mở lòng bàn tay Khấp Huyết kiếm lập tức bay đến trong tay
Du Phục Thời nắm lấy Khấp Huyết kiếm khẽ nhắm mắt mở màu mắt bỗng chốc biến thành màu tím bàn tay siết chặt chuôi kiếm chuẩn chém xuống
“Khoan đã” Diệp Tố bỗng nhiên duỗi tay giữ tay Du Phục Thời
Du Phục Thời nghiêng mặt sang nàng hai mắt của lúc là màu tím mang theo vẻ lạnh lùng cùng thần bí giống như đá quý nhưng khi về phía Diệp Tố thì trở nên cực kỳ mềm mại
Diệp Tố chú ý đến chi tiết nàng đang mắt trận còn
Trong trận pháp sẽ vô cớ xuất hiện hai mắt trận trận pháp biến dị đến thế nào bình thường cũng chỉ thể một mắt trận
Trận pháp ở đây và trận pháp ở Thiên Cơ Môn đều là trận hấp thu lực lượng nên Diệp Tố theo bản năng chọn phá mắt trận giống với mắt trận ở Thiên Cơ Môn
“Dịch sư rót ma khí về hai hướng đó xem một lần nữa” Diệp Tố do dự một lúc
Dịch Huyền làm theo lời nàng Diệp Tố khẽ nhắm hai mắt như càng thể tập trung cảm nhận tồn tại của thần thức nàng thấy hai mắt trận đều đang hấp thu ma khí mắt trận cùng loại với trận pháp ở Thiên Cơ Môn chuyển động nhanh hơn
Không đúng mắt trận là cửa chết
Diệp Tố cảm nhận loáng thoáng khí tức lưu động bên pháp trận thế mà giống với khí tức trong rừng bia đá
Một khi phá hủy ba bọn họ hôm nay đều thể tránh khỏi trận pháp phản phệ
“Tiểu sư phá mắt trận đó” Diệp Tố chỉ tay qua mắt trận còn
Du Phục Thời chỉa kiếm sang hướng nàng chỉ khi vung kiếm hỏi Diệp Tố một lần nữa: “Cái ”
Diệp Tố gật đầu nàng nhích gần Du Phục Thời để một khi biến thể nhanh chóng mang rời khỏi đồng thời nàng cũng ngoắc tay bảo Dịch Huyền đến gần nàng lấy quyển trục Vạn Cảnh Thông từ túi Càn Khôn cầm sẵn trong tay
Khi Du Phục Thời cầm kiếm khí tức của giống ngày thường phong thái lười biếng biến mất cả trở nên uy phong đ ĩnh bạt một kiếm nhẹ nhàng chém nhưng mang theo sức mạnh của vạn quân
Điểm kiếm ý và mắt trận chạm phát ánh sáng cực kỳ chói mắt cơ hồ biến cho gian âm u của Ma giới thành ban ngày Diệp Tố thậm chí dùng tay che mắt mà là căng mắt chằm chằm Du Phục Thời
Hai loại lực lượng đối đầu kết quả cuối cùng……Du Phục Thời một lần nữa chiến thắng
Pháp trận vô hình bao phủ núi Ma Mạch chém nát khi tầng pháp trận ầm ầm biến mất thì mắt trận còn cũng vỡ tung một hồi núi đá rung chuyển từng cổ ma khí toát lên tận trời
“Trận phá ” Dịch Huyền thấp giọng
Khi ánh sáng dần tan Dịch Huyền thấy rõ thân ảnh của Du Phục Thời ở đằng tựa hồ luôn thể tay giải quyết vấn đề trong thời khắc mấu chốt nhất
“Xong ” Du Phục Thời buông kiếm xoay bước nhanh về phía Diệp Tố nhiều ít ý tranh công
Trước khi ném mặt đất Khấp Huyết kiếm cơ trí dựng thẳng bay lên một chủ nhân tùy lúc tùy nơi quăng kiếm là nỗi đau cả đời của Khấp Huyết
“Đệ nhập định tu luyện nhớ rõ đã là Hợp Thể hậu kỳ đỉnh” Diệp Tố với Dịch Huyền “Chúng sẽ thủ ở đây”
Bọn họ biết gì về tháp linh càng biết ý đồ của Côn Luân là gì Nếu lời Đồ Vưu là thật khi Dịch Huyền thức tỉnh huyết mạch Ma Chủ lẽ sẽ thể biết gì đó thông qua ký ức Bình Thư Lan lưu
Với tác phong của Bồng Lai đầu tiên là đưa tâm pháp hỗ trợ Dịch Huyền nhập ma đó cho quả Bồ Đề để tăng cảnh giới trong nháy mắt khả năng Bình Thư Lan lưu ký ức đến sáu bảy phần
Dịch Huyền chậm rãi bước đến nơi ma khí nồng đậm nhất bắt đầu nhập định tu luyện
Diệp Tố ngoảnh đầu Du Phục Thời sắc mặt chút tái nhợt nàng nhét quyển trục Vạn Cảnh Thông tay tiểu sư : “Hay về Cửu Huyền Phong ”
“Không về” Du Phục Thời trực tiếp cự tuyệt tự giận dỗi xuống một tảng đá thậm chí cũng thèm lấy vạt áo của Diệp Tố để lót
“……Vậy về” Diệp Tố theo cùng xuống nàng chủ động kéo vạt áo sang vỗ vỗ ý bảo đây
Vị tiểu sư nào đó lạnh lùng hừ một tiếng len lén dịch mông sang miễn cưỡng tha thứ phàm nhân
Hai ở đây thủ hộ cho Dịch Huyền tiến giai Du Phục Thời thoạt chỉ là nhẹ nhàng vung một kiếm nhưng hao tổn với nhỏ xuống bao lâu liền chậm rãi dựa sang Diệp Tố
Diệp Tố đầu thì thấy đã nhắm mắt hẳn là sắp lâm hôn mê
Nàng nhẹ nhàng nghiêng sang bên một chút để Du Phục Thời thể dựa đầu vai
Tuy nhiên …… Diệp Tố nhanh nhận thấy Du Phục Thời thế nhưng cũng thể hấp thu ma khí chẳng qua tốc độ hấp thu so với linh khí và yêu khí chậm hơn một chút
Bên Dịch Huyền đã đến điểm mấu chốt để đột phá tiến giai ngừng niệm khẩu quyết trong bản tâm pháp chuyên tâm tăng cảnh giới
Ma khí màu đen lượn lờ bao vây quanh Dịch Huyền hắc lôi cũng dần dần tụ tập mỗi lúc một nhiều đầu cuối cùng bắt đầu bổ xuống
Dịch Huyền vận hết sức chống đỡ những đoàn hắc lôi thân đều tia điện xoẹt tanh tách hai tay đặt ở đầu gối cong thành một góc độ vặn vẹo mất tự nhiên xương đùi cũng sét đánh gãy
Không ai nhận nốt ruồi đỏ giữa mày đang biến hóa
Lại một đạo lôi nữa bổ xuống Dịch Huyền dựng lên chuông ma lực ngăn cản lôi điện một hồi lâu cuối cùng chuông ma lực vẫn xé rách và đạo lôi bổ thẳng xuống
Mỗi một đạo lôi đánh xuống đều làm nốt ruồi đỏ giữa mày Dịch Huyền thay đổi một chút Sau khi chịu mấy chục đạo lôi thì nốt ruồi đỏ đã trở nên cực kỳ giống một nụ hoa
“Huyền Thiên lôi” Diệp Tố ngửa đầu bồ trời xuất hiện một đạo hắc lôi thô to mang theo ánh tím lẩm bẩm
Đạo lôi thoạt quá nguy hiểm sợ là khi đánh xuống chỉ đơn giản là gây tổn thương da thịt mà thôi
Nàng nghiêng đầu thoáng qua tiểu sư đang dựa vai hôn mê sang Dịch sư đang ma khí bao trùm cuối cùng quyết định mang theo Du Phục Thời cách một cách để ảnh hưởng Dịch Huyền tiến giai
Diệp Tố quên bản thân là thể chất nhiều lôi kiếp
Dịch Huyền trong cụm ma khí quanh thân ngừng xẹt tia điện cánh tay uốn lượn theo góc độ kỳ cục mãi cho đến khi đạo Huyền Thiên lôi đánh xuống cứng rắn chống đỡ tất cả xương cốt trong cơ thể như chặt đứt nhưng tốc độ chữa trị của huyết mạch Ma Chủ trong cơ thể mỗi lúc một nhanh hơn
Dịch Huyền mở hai tay phát âm thanh răng rắc khớp xương vặn vẹo chậm rãi trở vị trí cũ những bộ phận khác thân thể cũng ngừng chữa trị
Đạo Huyền Thiên lôi đó vẫn tan xương cốt Dịch Huyền cứ thể một lần một lần trải qua gãy nát phục hồi gãy nát phục hồi
Thẳng đến khoảnh khắc cuối cùng tiến giai Huyền Thiên lôi mới biến mất cùng lúc đó nốt ruồi giữa mày Dịch Huyền biến thành một bông hoa đỏ rực trông như thể là một đóa hoa thật nở rộ
—— là một đóa hoa lan
Dịch Huyền vẫn biết về sự biến hóa khi xương cốt của một lần nữa chữa trị vẫn mở mắt
Hai bàn tay Dịch Huyền nắm chặt thành quyền trong lòng vẫn còn yên lặng niệm khẩu quyết tâm pháp bỗng đột nhiên ngửa đầu một vài hình ảnh và ký ức lưu trong huyết mạch bắt đầu chậm rãi xuất hiện trong đầu
Bình Thư Lan là huyết mạch Ma Lan đây là huyết mạch cao quý nhất ở Ma giới Thần Vẫn kỳ nhiều ma phi thăng thành thần của Ma giới đều thuộc huyết mạch tuy nhiên hai cùng huyết mạch dễ con trong Ma giới ít huyết mạch đã từng huy hoàng một thời nhưng cuối cùng bởi vì việc kéo dài huyết mạch khó khăn mà biến mất
Dịch Huyền thấy khi Bình Thư Lan giao quyền quản lí Ma giới cho Hình Phụ thì khắp nơi tìm kiếm thể thừa nhận huyết mạch Ma Lan
Ở tu chân giới bà quen biết một tử trẻ tuổi nhưng thiên phú cực cao còn là trời sinh thức hải loại nếu chết sớm một cách tầm thường thì chắc chắn sẽ vượt qua gian khổ thành Thần
Hiển nhiên tử là vế bởi vì là đại tử của Côn Luân Lục Quyết vả đã sớm tới Đại Thừa hậu kỳ
Bởi vì lôi kiếp khi tăng lên cảnh giới Độ Kiếp quá mức khổng lồ nên lâu tiến giai vẫn đang tìm kiếm pháp bảo lợi hại
Bình Thư Lan lòng Lục Quyết Lục Quyết cũng biểu đạt hảo cảm với bà hai cứ thế tiến tới
Bà thậm chí báo rõ thân phận của cho Lục Quyết để tránh khó xử trong tương lai
Lục Quyết tất nhiên thèm để ý còn trở về Ma giới với Bình Thư Lan
Bình Thư Lan đã từng chưởng quản Ma giới pháp bảo lợi hại trong tay cũng ít 21 năm khi thai thì bà định đưa pháp bảo cho Lục Quyết
Trong ma khí vờn quanh Dịch Huyền thống khổ nhăn chặt hai mày khiến cho đóa hoa lan nở rộ giữa trán thêm phần diễm lệ
Hình ảnh trong đầu dần mờ
Không……nhất định còn ký ức nào khác nữa
Dịch Huyền giãy dụa thứ xem là thân thế cha mẹ đều đã chết hiện giờ quan trọng nhất với chính là những mà quen biết đại sư phụ nhị sư phụ sư tỷ sư còn những……bằng hữu đó
Qua hồi lâu đang lúc Dịch Huyền từ bỏ thì cảm thấy máu trong bắt đầu nóng lên lúc đây hiện lên mắt còn là hình ảnh Bình Thư Lan và Lục Quyết ở bên mà thêm một nữ nhân khác
Diện mạo của nữ nhân đó cực kỳ thánh khiết trong tay còn nắm một chuỗi tràng hạt
Dịch Huyền thấy liền đoán là Thánh Nữ đời của Vạn Phật Tông
bộ dạng của Lục Quyết và Thánh Nữ trong đoạn ký ức cực kỳ chật vật hai quỳ mặt đất biểu tình sợ hãi
Bình Thư Lan mặt vô biểu tình tựa ghế chân để trần bà đang cái gì đó
Hoặc là đang hỏi cái gì đó
Dịch Huyền cẩn thận đánh giá Bình Thư Lan bà đang khắc chế cảm xúc của bản thân nhưng giống cố nén nỗi đau vì tình cũng giống vì phản bội mà kích động
Khi vẫn còn đang phân tích tình huống mắt thì Bình Thư Lan bỗng nhiên chợt động bà thuấn di đến chỗ giữa Lục Quyết và Thánh Nữ mỗi bàn tay đặt đỉnh đầu của mỗi ma khí bén nhọn ập xuống trực tiếp gi3t chết hai trong chớp mắt
Dịch Huyền: “……”
Đây hề giống với chuyện xưa ba đồng quy vu tận đồn đãi khắp nơi
Sau khi giết hai Bình Thư Lan khom lưng vươn tay rút xương cổ của hai bọn họ
Là Thần ấn
Hai mày Dịch Huyền một lần nữa nhíu chặt xương cổ của Lục Quyết một đạo Thần ấn dựa theo lời của Đồ Vưu thì đây là dấu vết lưu khi Thần bám
Mà đoạn xương của Thánh Nữ thì bất kỳ ấn ký nào chỉ là xương trắng bình thường
Bình Thư Lan bóp nát xương của hai mặt biểu tình khoanh hai tay ngực đây là tư thế chờ
Một lúc cửa rốt cuộc đẩy chậm rãi đến