Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 176
Bên trong bày đầy ăm ắp các rương ít rương mở để lộ những đống linh thạch cực phẩm màu tím chứa đầy bên trong toát ánh sáng tím lấp lánh ngoài còn ít thiên tài địa bảo mà Diệp Tố nhận rõ tùy ý ném khắp nơi sàn
Diệp Tố cần những thứ khác chỉ những chiếc rương to dùng để đựng đồ cũng đã thấy chế tạo từ tài liệu quý hiếm đã biến mất trong tu chân giới từ lâu
Khó trách tiểu sư chướng mắt Tử Lê Anh Mộc
“Ngươi cái gì cứ lấy cái đấy” Vị tiểu sư nào đó hào phóng
Diệp Tố hít sâu vài lần để bình tĩnh nàng sang hỏi Du Phục Thời: “Đây là giới của ”
Du Phục Thời gật đầu: “Của ”
Ở bên trong nhận thấy thở của ngoài chứng minh Ninh Thiển Dao còn tiến đây điều khiến nét mặt của Du Phục Thời cũng vui vẻ hơn chán ghét ngoài chạm đồ vật của
Diệp Tố là ngoài dựa chủ nhân của nơi là Du Phục Thời nắm tay mới tiến giới nên hai vẫn luôn nắm tay hề buông
Nàng đánh giá xung quanh phát hiện ngoài các gương linh thạch còn mười mấy rương trang phục kiện nào cũng rực rỡ lung linh xem kích cỡ lớn nhỏ thì hẳn đều là quần áo của Du Phục Thời
Không những thế đống quần áo mà đều là pháp bảo
“Giàu ghê” Đại sư tỷ luôn trấn định mọi việc cũng nhịn phát một tiếng cảm thán những thứ tiêu tốn bao nhiêu tâm sức và tiền tài mới thể gom đây
“…… Có tặng cho ” Du Phục Thời nghiêng đầu
“Sao cơ” Diệp Tố
“Ngươi gì đều thể mang ” Du Phục Thời nghiêm túc “Trước đã hứa với ngươi”
Ánh mắt Diệp Tố đảo qua rương linh thạch sắp tràn ngoài nàng khom lưng nhặt một viên cực phẩm linh thạch tím ở mặt đất: “Lấy cái ”
“Chỉ một viên” Du Phục Thời cảm thấy quá ít
Diệp Tố một tiếng: “Trước tiên lấy một viên thôi”
Muốn dưỡng tiểu sư một viên cực phẩm linh thạch tất nhiên chẳng thấm
Ngoại trừ linh thạch và quần áo Diệp Tố vòng sang đến mấy cái rương đựng các pháp bảo nàng khom định xem bên trong những gì thì phát hiện bản thân cách nào cầm những pháp bảo trong rương phía những pháp bảo …… một cổ lực lượng cực kỳ cường đại
Nó giống với linh lực yêu lực là ma lực mà phảng phất là một loại lực lượng còn cao cấp hơn
Diệp Tố thu tay về các loại pháp bảo trong rương về phía Du Phục Thời: “Sau khi thu hồi Ngạch Linh Huyết nhớ cái gì ”
Tiểu sư chút hoang mang: “Nhớ cái gì”
“Những chuyện ” Diệp Tố hỏi “Quan hệ của với Bồng Lai và với Thiên Cơ Môn nữa”
“Không nhớ ” Du Phục Thời đáp ý tìm tòi nghiên cứu quá khứ của
“Vậy thể là nguyên nhân nào khác” Diệp Tố cảm thấy ký ức của tiểu sư ngẫu nhiên mới hiện
Thiên tài địa bảo trong động phủ nhiều nữa thì Diệp Tố xem một hồi cũng xem xong ngoại trừ mang một viên cực phẩm linh thạch tím thì nàng lấy cái gì khác cả
Du Phục Thời thì lấy một túi Càn Khôn từ một cái rương đó bỏ đó mười mấy bộ quần áo xong xuôi mới dẫn Diệp Tố ngoài
……
Du Phục Thời giường tóc mai mồ hôi thấm ướt nhưng khóe miệng khẽ cong lên
Trong mộng là linh đàm quen thuộc
Hắn thấy chính khoác một thân áo đen mỏng đang ghé bên hồ ngẩng đầu một thân ảnh mơ hồ đang bên bờ linh đàm bản thân đang mím môi thành một đường thẳng bộ dáng đang tỏ vẻ vui thế nhưng mặt mày giấu sự thoải mái đuôi dài trong hồ quẩy nước tứ tung cố ý bắn nước ướt một thân đang bờ
Người nọ tựa hồ cũng tức giận chỉ vươn tay giúp vén mái tóc ướt tai: “Không gian về sẽ chỉ mở với ngươi lúc nào thoải mái thì cứ đây ngâm linh đàm”
“Phòng của ngươi thể tùy ý tiến ”
Du Phục Thời thấy bờ bật : “Có thể ngươi đều tiến ”
Sau đó thấy chính giận dỗi đắc ý : “Rõ ràng là vì ngươi sờ đuôi của ”
Chiếc đuôi dài trong hồ một lần nữa phá nước xông đập xuống mặt nước nước bắn tung tóe khắp nơi nhưng lần bắn đến bờ
Người bờ cũng chút nào giật cũng giải thích gì chỉ : “Ở bên ngoài nhờ giấu kĩ đuôi cẩn thận khác bắt mất”
“Tu sĩ các ngươi còn xa hơn cả ma”
“Ừ”
Du Phục Thời thấy bản thân nghiêng đầu thân mật cọ cọ sườn mặt lòng bàn tay của bờ hiển nhiên là cực kỳ tín nhiệm đối phương
Không biết vì cảnh trong mơ quá mức chân thật mà Du Phục Thời dường như ảo giác một bên mặt của cũng cảm giác ấm áp
“Tiểu sư ”
Trời đã sáng nên Diệp Tố gọi Du Phục Thời thấy còn tỉnh nên nàng giơ tay định lay nào ngờ tiểu sư đột nhiên cọ cọ mặt tay nàng
Du Phục Thời thấy tiếng gọi thì chậm rãi mở mắt đập mắt là Diệp Tố đang cúi ngơ nàng một hồi lâu mới hồn từ từ dậy
“Đệ mơ ” Diệp Tố xuống mép giường thấy mái tóc dài của Du Phục Thời rối tung thì liền thuận tay giúp gom gọn tóc tai túm cầm trong tay
Sau khi ngủ một đêm đôi mắt màu tím của tiểu sư đã khôi phục thành màu đen bất quá Diệp Tố cũng nhắc chuyện với
Du Phục Thời còn thoát khỏi mộng cảnh nghiêng mặt tay Diệp Tố đang cầm tóc giúp cảm thấy cảnh tượng vô cùng quen thuộc ngây tùy ý để nàng giúp sửa sang đầu tóc đó đột nhiên dụi mặt tay nàng
Tay Diệp Tố khựng : “Sao ”
Du Phục Thời ngước mắt Diệp Tố chút ngơ ngác hỏi: “Ngươi sờ đuôi của ”
Vị đại sư tỷ nào đó thu hồi tay biết vì chút chột mà sờ sờ mũi: “Không tiểu sư yêu thể tùy tiện để lộ bản thể”
Du Phục Thời chút thất vọng “ừ” một tiếng đó chậm rì rì rời giường
Yêu tộc đang chọn lựa quân lực để tu chân giới nhưng Du Phục Thời vẫn còn biết làm để mở cửa Yêu giới cho nên trong thời gian cứ cách một đoạn thời gian đến đỉnh núi Vạn Yêu xem
Tàng Lục theo bên Du Phục Thời thao thao bất tuyệt: “Yêu Chủ còn nhớ năm đó dẫn theo Quy khắp nơi trong Yêu Giới tác oai tác oái ”
Diệp Tố ở bên cạnh liền nhăn mặt biết đại năng Quy yêu học ăn ở mà tính từ ông dùng chẳng từ nào là từ đàng hoàng cả
“Không nhớ” Du Phục Thời gọn gàng dứt khoát đáp
Nước mắt nước mũi của Tàng Lục tức khắc trào giàn giụa: “Đó là những năm tháng xanh miết của chúng đó Yêu Chủ Từ ngày bỏ theo tu sĩ là biết Tình cảm của chúng sớm muộn cũng ngày sẽ tàn phai”
Diệp Tố nổi nữa cắt ngang hỏi: “Ông theo Yêu Chủ lâu như từng thấy cửa Yêu giới mở như thế nào ”
“Trước cửa Yêu giới cũng bao giờ đóng ” Tàng Lục thầm “Cũng cản những đó ”
Những đó
Diệp Tố nhỡ rõ mấy đại năng Độ Kiếp của tu chân giới đều thể mở đại môn của Yêu giới
Vậy thì……
Diệp Tố bỗng nhiên nhớ tới Tàng Lục là yêu từ Thần Vẫn kỳ khi đó các giới Thần tồn tại Thần thể mở cửa Yêu giới cũng lạ
Đoàn đỉnh núi Vạn Yêu chờ Du Phục Thời thể nhớ cái gì đó nhưng mà ngoại trừ gió lớn rít gào thì chẳng cái gì xảy
Tầm mắt Diệp Tố dừng ở một góc xám xịt đỉnh núi nơi đó chính là nơi thi thể Ninh Thiển Dao đó lần đó đường xuống núi nàng và Dịch Huyền đã tìm một chỗ núi Vạn Yêu an táng nàng
“Không lúc ông một vạn năm đại môn Yêu giới sẽ mở ” Dịch Huyền ôm Trọng Minh đao hỏi Tàng Lục
Tàng Lục gật đầu: “Yêu Chủ vạn năm sẽ mở cụ thể mở như thế nào thì Quy cũng biết”
Diệp Tố và mấy Liên Liên qua mấy vòng đỉnh núi xem trận pháp gì đó nhưng lùng sục mãi cũng tìm thấy gì đỉnh núi ngoài khối Yêu Chủ Thạch chẳng còn cái gì khác
Phơi gió đỉnh núi cả một ngày mà thu hoạch gì đoàn chỉ đành dẹp đường hồi phủ
“Cốc Lương Thiên ” Đi nửa đường Diệp Tố bỗng nhiên phát hiện thiếu một
Dịch Huyền đầu quả nhiên thấy Cốc Lương Thiên nữa
“Chắc là tẩu thoát ” Diệp Tố nhíu mày quả nhiên Cốc Lương thiên nhân cơ hội lẩn trốn Yêu giới
Người bình thường đều rửa sạch oan khuất của bản thân cũng chỉ như Cốc Lương Thiên những tìm tông chủ Vạn Phật Tông đối chất hoặc là dám mà cũng làm rõ mọi chuyện
Cốc Lương Thiên mất tích đoàn tạm dừng một lát đó vẫn tiếp tục trở về
“Lần các Yêu Vương lấy máu ấn Yêu Chủ Thạch” Trước khi đoàn tách Lục Trầm Hàn bỗng nhiên “Có lẽ Yêu Chủ cũng cần lấy máu mới thể mở đại môn Yêu giới”
Lời dứt tử Thượng Khuyết Tông tức khắc cảm thấy lý: “Nhất định là như thế núi Vạn Yêu cũng chỉ một khối Yêu Chủ Thạch Yêu Chủ mở cửa Yêu giới nhất định động đến Yêu Chủ Thạch”
Diệp Tố đối diện thẳng ánh mắt của Lục Trầm Hàn một lúc lâu mới lên tiếng: “Ngày mai ”
Nàng thích thấy Du Phục Thời thương chảy máu mặc dù chỉ là một vết cắt đầu ngón tay cũng
Lục Trầm Hàn chằm chằm Diệp Tố một lát dời tầm mắt xoay trở về phòng
……
Nửa đêm trong rừng
Cốc Lương Thiên lấy một viên Tích Cốc Đan từ túi Càn Khôn phóng thần thức xa kiểm tra xung quanh
Yêu giới quá xa lạ với nguy hiểm thể nhảy bổ bất cứ lúc nào nên đành dựng lên mười hai phần tinh thần cẩn thận
Dù chỉ là một chút thì Cốc Lương Thiên cũng dính đại chiến tam giới đặc biệt là tử thiên phú như thế nào cũng sẽ đẩy lên tuyến đầu dễ chết như chơi
Tu chân giới thể trở về nữa vô ý một chút thôi sẽ tông chủ tóm ngay lúc đó một chiêu của ông thôi cũng đủ tiễn về miền cực lạc
Yêu giới vẻ tệ tài nguyên phong phú còn một chỗ tụ tập ít tu sĩ Cốc Lương Thiên tới đó thử thời vận
“Nếu ngươi ở bên Diệp Tố chừng vẫn còn cơ hội giữ mạng”
Trên tầng cao của đại thụ đột nhiên truyền xuống một đạo âm thanh khiến lông tơ cổ Cốc Lương Thiên dựng thẳng lên đã mở thần thức thế mà vẫn nhận đối phương ở gần điều lên rằng cảnh giới của đối phương vượt xa
Cốc Lương Thiên cứng đờ ngẩng đầu lên thấy đại thụ thì đồng tử co rụt nuốt nước miếng gian nan mở miệng: “Lục Trầm Hàn”
Cảnh giới của vốn cao như mới đúng đang dùng pháp bảo gì
“Cho dù thật giết ba vị sư tổ Vạn Phật Tông thì đó cũng là đại năng của Vạn Phật Tông liên quan gì tới Côn Luân các ngươi” Cốc Lương Thiên khó hiểu Lục Trầm Hàn hề giống sẽ báo đáp ân tình gì đó hơn nữa điều kiện của Côn Luân còn hơn Vạn Phật Tông nhiều đến lượt nợ ân huệ gì
Lục Trầm Hàn nhún gối nhảy xuống Thất Tuyệt kiếm linh cũng bay khỏi thân kiếm : “Giết ngươi cũng cần lý do”
“Chỉ với ngươi” Cốc Lương Thiên lạnh một tiếng khi uống chén rượu Bát Thanh thì thần thức của đã tăng cường mặc dù đánh thắng Lục Trầm Hàn nhưng ít nhất cũng sẽ đủ trốn chạy “Lục Trầm Hàn ngươi xưng là nhất nhân của thế hệ tu sĩ tuổi trẻ lâu ngươi đã quên cảnh giới của bản thân ”
Với cảnh giới chỉ mới là Hóa Thần sơ kỳ của thật sự tính là cái gì các tử đại tông khác ai mà là Hóa Thần sơ kỳ hoặc là sắp đến Hóa Thần sơ kỳ
“Nếu là thì Lục Trầm Hàn ngươi đúng thật là ghê gớm” Cốc Lương Thiên châm chọc “ hiện tại cần nhắc đến mấy Thiên Cơ Môn chỉ Từ Trình Ngọc thôi cũng sắp vượt qua ngươi ”
“ ” Lục Trầm Hàn lắc cổ đánh một cái rốp cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ đột nhiên ngừng tăng lên
“Ngươi…… Áp chế cảnh giới” Cốc Lương Thiên trợn mắt chằm chằm đối diện sắc mặt khó coi đến cực điểm