Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 175
Khi ánh sáng màu xanh nhạt rốt cuộc biến mất tiếng gào rống đỉnh núi Vạn Yêu cũng tạm ngừng lúc bọn họ mới thể thấy rõ Du Phục Thời
Rõ ràng vẫn là gương mặt đó nhưng dường như chỗ nào đó đã thay đổi một đôi mắt tím đạm mạc gợn sóng quanh còn rải rác vài điểm sáng sót phảng phất như một thần minh
Tuy nhiên……ánh mắt của thần minh khi chạm đến một thì liền biến trở về tiểu sư lười nhác ưa làm nũng nọ
Du Phục Thời nghiêng đầu Diệp Tố mặt mày giãn : “Lấy về ”
Diệp Tố đảo mắt sang các Yêu Vương đang quỳ mặt đất vốn dĩ nàng chỉ nghĩ đến Yêu giới để lấy Ngạch Linh Huyết khi đến nàng còn chuẩn sẵn nhiều phương án khác cách nào cũng dự là sẽ tiêu tốn nhiều tâm sức
Không ngờ đến tiến Yêu giới gặp ngay cha con Tàng Lục thậm chí một đường đến đây nàng cần tốn chút sức nào
“Có cảm thấy chỗ nào thoải mái ” Diệp Tố bước tới hỏi biết Ngạch Linh Huyết đã ở trong cơ thể Ninh Thiển Dao lâu như biến chất chút nào
Du Phục Thời lắc đầu khi Diệp Tố bước tới mặt ngón tay lặng lẽ níu lấy ống tay áo của nàng đó nhỏ giọng đắc ý : “Ta là Yêu Chủ”
Diệp Tố hỏi nhớ chuyện nhưng địa điểm hiện tại thích hợp quá nhiều ngoài nên nàng đành nhịn xuống hỏi
Thế nhưng lúc Hồ Vương đột nhiên phóng lên xông về phía Du Phục Thời Tàng Lục vốn dĩ cũng chỉ Yêu Chủ trở về nên nay tâm nguyện đã thành ông cũng buồn bận tâm Hồ Vương nổi điên cái gì
Diệp Tố đầu thì thấy Hồ Vương ôm Ninh Thiển Dao lên nàng còn nghĩ dẫn theo nàng chạy trốn
Ninh Thiển Dao hiển nhiên cũng cho là như nàng suy yếu dựa Hồ Vương uất ức đỏ cả hai mắt trong lòng thầm nghĩ may mắn bản thân còn Hồ Vương che chở tuy rằng Hồ Vương lấy vị trí Yêu Chủ
“Dẫn rời khỏi đây……” hai tay Ninh Thiển Dao nắm chặt vạt áo ngực Hồ Vương nức nở nàng hiện tại những thu hồi máu mà từ nay về còn là Huyền Âm chi thể cũng thể lấy bảo bối nào nữa còn mất mặt như mặt Diệp Tố nghĩ đến thế thôi nàng cảm thấy như phát điên
Nàng rời khỏi đây ngay lập tức
Hồ Vương thẳng đôi mắt to tròn của Ninh Thiển Dao với ánh mắt đa tình ai cũng ngờ tới động tác tiếp theo của mà là duỗi tay chọc trong linh phủ của Ninh Thiển Dao
Đôi mắt vốn dĩ đã to của Ninh Thiển Dao nay càng trừng lớn đến đáng sợ bàn tay đang nắm vạt áo của đối phương buông thõng nàng chậm rãi cúi đầu móng vuốt của Hồ Vương đào Nguyên Anh từ linh phủ của
Đây là thứ mà bất kỳ tu sĩ nào khi đạt đến cảnh giới Nguyên Anh đều sẽ tương đương với đường sống cuối cùng khi gặp nguy hiểm
Đôi mắt đa tình của Hồ Vương Ninh Thiển Dao như bạn lữ mà yêu thương thắm thiết trong khi tay cầm Nguyên Anh của nàng do dự bỏ miệng nuốt xuống
Khế ước cộng sinh bất luận một bên nào chết thì bên còn cũng thể sống
Khi Hồ Vương moi Nguyên Anh của Ninh Thiển Dao thì sắc mặt của cũng trở nên trắng bệt tuy nhiên khi ăn Nguyên Anh thì trong nháy mắt thần sắc khôi phục như cũ
Chỉ cần tự tay đào Nguyên Anh hoặc yêu đan của đối phương đó nuốt xuống thì khế ước cộng sinh sẽ vô hiệu
Hoặc thay vì là khế ước mất hiệu lực thì chính xác hơn là cộng mệnh của đối phương cũng chính là phản phệ mà tu chân giới đến
“Ngươi……” Vừa một chữ Ninh Thiển Dao đã hộc một mồm máu to nàng bao giờ nghĩ tới Hồ Vương sẽ xuống tay với hai rõ ràng đã kết khế ước cộng sinh
Diệp Tố nhíu mày nàng cũng cực kỳ ngoài ý với hành động của Hồ Vương trong nguyên tác tình cảm của hai tuy rằng tình yêu nhưng rõ ràng tình hữu nghị
Nghĩ đến cái gì đó Diệp Tố dời tầm mắt về phía Lục Trầm Hàn cũng chỉ liếc mắt Ninh Thiển Dao và Hồ Vương một cái chút nào đau lòng đồng tình thậm chí một tia kinh ngạc khiếp sợ cũng
Tình huống hiện tại khác với hướng trong nguyên tác nàng từng can thiệp bất kỳ chuyện gì giữa nam nữ chủ tuy quan hệ của bọn họ……vẫn thay đổi
“Ngươi tên Dịch Huyền đó làm cái gì” Tiểu sư bên cạnh bất mãn lên tiếng vốn dĩ các ngón tay chỉ nắm nhẹ ống tay áo của nàng thì lúc bàn tay dời lên nắm cả tay áo và tay nàng còn dùng sức lắc lắc “Hắn bằng ”
Vì lúc Lục Trầm Hàn tay giết Cốc Lương Thiên Dịch Huyền cản nên giữa hai họ cách Lục Trầm Hàn xa nên tiểu sư hiểu lầm
Diệp Tố đầu thì đụng ngay đôi mắt màu tím của tiểu sư : “Ta đang Dịch sư mà đôi mắt của thể biến ”
Du Phục Thời cho rằng Diệp Tố thích đôi mắt của vì nó nhắm tịt hai mắt : “Biến ”
Diệp Tố cũng đã quen với những hành vi ấu trĩ thế của tiểu sư nên cũng chỉ bật một tiếng đó nàng sang Ninh Thiển Dao bên lông mày kìm mà chau
Hồ Vương đã ném Ninh Thiển Dao xuống đất đoạn thoáng qua Tàng Lục biết nghĩ gì cuối cùng quỳ xuống với Du Phục Thời hô Yêu Chủ
Du Phục Thời chẳng phản ứng ai nhưng khi Diệp Tố qua chỗ Ninh Thiển Dao thì liền theo
Diệp Tố đến mặt Ninh Thiển Dao Nguyên Anh của nàng đã Hồ Vương ăn mất linh phủ cũng móng vuốt của đào nát ai cũng như Diệp Tố linh phủ như đồ giả sụp là sụp
Linh lực ngừng phiêu tán từ lỗ to bụng Ninh Thiển Dao thêm nữa nàng lấy Ngạch Linh Huyết đó nên cả mà mặt đất xung quanh đều thấm đỏ máu tổng thể trông đáng sợ
“Tất cả đều tại ngươi” Mặc dù đã cận kề cái chết nhưng Ninh Thiển Dao vẫn hận Diệp Tố thấu xương nàng trừng mắt chằm chằm Diệp Tố tựa hồ như ghi tạc bộ dáng của Diệp Tố trong xương tủy “Đều là của ngươi”
Ninh Thiển Dao vì cố sức những lời nên động tới miệng vết thương máu ngừng trào
Diệp Tố xổm xuống hỏi nàng : “Vì Dương Đàm cho ngươi dùng Ngạch Linh Huyết”
“Cứu ……” Cả Ninh Thiển Dao run rẩy nàng vươn tay bắt lấy vạt áo Diệp Tố nức nở van xin “Đại sư tỷ……Ta chết”
Du Phục Thời thấy thì cực kỳ vui đầu ngón tay khẽ chuyển một đạo ánh sáng xanh phóng chút nào lưu tình đánh bàn tay Ninh Thiển Dao đang kéo vạt áo Diệp Tố
Diệp Tố nhận thấy nàng đầu Du Phục Thời
Bàn tay Ninh Thiển Dao chém rớt mặt đất biết nàng lấy sức lực từ mà gom chút linh lực cuối cùng đánh về phía Diệp Tố
Diệp Tố theo bản năng dựng lên thần thức hình thành một chiếc chuông phòng hộ ngăn cản đòn tấn công của nàng khiến bàn tay còn của Ninh Thiển Dao cũng đánh gãy
Một kích đã tiêu tốn bộ sức lực còn của Ninh Thiển Dao nàng chống đỡ nổi nữa cả run rẩy dữ dội khi chết còn nguyền rủa: “Các ngươi cũng sẽ……sống lâu ……”
Diệp Tố nhíu mày Ninh Thiển Dao trút thở cuối cùng nàng vẫn đáp án vì Dương Đàm dùng giọt Ngạch Linh Huyết mà cho Ninh Thiển Dao
Hồ Vương quỳ một bên tuy rằng cúi thấp đầu nhưng cả căng chặt chuẩn sẵn sàng công kích bất cứ lúc nào
Diệp Tố liếc mắt đó xoay về chỗ cũ
“Nếu Thiên Cơ Môn các làm Yêu Chủ thì mọi việc càng dễ hơn ” Đệ tử Thượng Khuyết Tông với Diệp Tố và Du Phục Thời “Mở Yêu giới suất yêu quân tiêu diệt Ma giới ”
“Ngươi chuyện với Yêu Chủ chúng kiểu gì đó hả” Tàng Lục xoay đầu về phía tử Thượng Khuyết Tông rống lên “Không biết ”
Đệ tử Thượng Khuyết Tông ngây trong nháy mắt câm miệng dám chuyện với Diệp Tố kiểu đó những dám bất kính với một đại năng
“Đại môn của Yêu giới ở ” Diệp Tố hỏi Tàng Lục
Tàng Lục chỉ chỉ phía vách đá dựng Yêu Chủ Thạch: “Ở ngay đây”
Mọi trung chẳng thấy cái gì cả
“Chỉ Yêu Chủ mới thể mở ” Tàng Lục
Diệp Tố sang các tử đại tông bọn họ lần tới đây là vì mượn sức của đại quân Yêu giới
“Ma giới dị động xuất quân xâm lấn tu chân giới thế nên chúng hỏi các vị Yêu Vương liệu nguyện ý tay tương trợ” Sau khi chạm mắt với mấy Từ Trình Ngọc Diệp Tố hỏi các vị Yêu Vương vẫn còn đang quỳ gối một bên
“Đều Yêu Chủ quyết định” Khổng Tước Vương
Các Yêu Vương khác khi do dự cũng trả lời sẽ theo Yêu Chủ an bài
Tuy nhiên khi đã xác nhận thể xuất yêu quân thì còn một vấn đề cuối cùng vẫn giải quyết đó là Du Phục Thời biết cách mở đại môn Yêu giới
Mọi ai bảo ai đều đổ dồn ánh mắt về phía Tàng Lục lớn tuổi nhất ở đây
Tàng Lục lắc đầu : “Quy cũng biết làm để mở Yêu Chủ cứ cứ là nó mở ”
Mọi : “……” Nói cũng như
Tuy nhiên để tập kết yêu quân cũng cần thời gian trong thời gian tìm cách mở Yêu giới các Yêu vương cũng thời gian để triệu tập sắp xếp nhân thủ
Lục Trầm Hàn chỉ còn một hai tử Thượng Khuyết Tông hiển nhiên năng lực cũng chỉ thường thường tình thế lúc thân cô thế cô nên đành im lặng tạm thời động thủ với Cốc Lương Thiên nữa
Những khác thì theo Tàng Lục đến yêu thành lớn nhất Yêu giới chân núi Vạn Yêu
“Các yêu tộc đều quân đóng tại tòa yêu thành ” Tàng Lục hưng phấn “Trước theo Yêu Chủ đánh hết một lượt các yêu tộc ở đây Bây giờ vẫn thể đánh một lần nữa”
Diệp Tố liếc mắt Du Phục Thời nghĩ tiểu sư lười biếng đánh hết một lượt các yêu tộc như thế nào
“Cha già bộ Yêu giới ai đánh ngài ” Ánh mắt Tàng Thất trông mong “Hiện tại là thiên hạ của Quy nhi tử”
Tàng Lục giơ hai tay lên chống má hoảng hốt thốt lên: “Ai cha còn ai thể giáo huấn Quy ”
Đoàn đến nơi đóng quân của Quy tộc là một tòa tiểu thành hình mai rùa khổng lồ bước bên trong cũng thể thấy trang trí từ mai rùa
“Các thể nghỉ ngơi ở đây” Sau khi Tàng Lục sắp xếp chỗ ở cho mọi thỏa thì đầu với Tàng Thất “Con triệu tập các tộc nhân lợi hại chờ khi Yêu giới mở chúng sẽ ngoài”
Diệp Tố mới tiến chỗ ở của thì Du Phục Thời đã xuất hiện ở bên ngoài đẩy cửa bước : “Diệp Tố cái cho ngươi”
Diệp Tố hỏi là thứ gì mà ngược hỏi: “Hôm nay mệt ”
Lúc mỗi một lần Du Phục Thời động tác gì lớn là sẽ mệt mỏi thôi
“Không buồn ngủ” Du Phục Thời nhấc cao cằm lông mày cũng nhướng cao mang theo sự vui vẻ đắc ý “Ta đã nhiều đồ vật”
Hắn đột nhiên vươn tay nắm lấy tay Diệp Tố đó hai liền biến mất ở trong phòng tiến trong một giới khác
Diệp Tố chỉ cảm thấy mắt hoa lên một cái đó nàng liền tới một nơi xa lạ nơi giống như một huy3t động thiên nhiên một cầu thang hướng lên nơi cao nhất là một cánh cửa đóng chặt từ miệng huy3t động đến dọc theo cầu thang đến cảnh cửa đó ít pháp bảo cùng các bình đan dược linh tinh lăn lốc khắp nơi
Diệp Tố thấy rõ ràng mỗi một kiện đồ vật mặt đất đều cực kỳ trân quý ở tu chân giới lấy đại một món thôi cũng đều thể khiến tu chân giới tranh sứt đầu mẻ trán
Du Phục Thời kéo tay Diệp Tố lên nhưng nàng nhúc nhích lúc mới đầu
Diệp Tố đang chằm chằm một lỗ hổng vách đá nàng bước qua khom lưng dùng ngón tay đo đạc một chút lớn nhỏ đủ một hạt châu khảm
Nàng tức khắc nghĩ ngay tới hạt Tử Lê Anh Mộc mà Ninh Thiển Dao mang cổ lúc
Thì là moi từ đây xuống
“Chúng bên trong” Du Phục Thời kéo kéo Diệp Tố
Diệp Tố lúc mới dậy theo Du Phục Thời bên trong dọc theo đường nàng cúi đầu các loại pháp bảo đan dược mặt đất trong đầu nàng chợt nhớ những món đồ mà Ninh Thiển Dao lấy trong phần nguyên tác khiến các đại tông khiếp sợ thôi hiện tại các đồ vật đó đều đây thiếu món nào
Thế nên là……Ninh Thiển Dao vẫn luôn ỷ Ngạch Linh Huyết đây để nhặt đồ vật
Tử Lê Anh Mộc ở gần phía ngoài nhất vị trí của các pháp bảo đan dược cũng tương ứng với thời gian phía của nguyên tác việc rõ Ninh Thiển Dao thể một lần mang hết những thứ ngoài hẳn là tu vi càng cao thì mới thể càng sâu trong huy3t động hơn
Trong khi Diệp Tố đang liên kết các mối suy nghĩ thì Du Phục Thời đã nhẹ nhàng đẩy cảnh cửa ở sâu trong huy3t động một luồng ánh sáng chói lòa hiện lên khiến Diệp Tố khỏi giơ tay che mắt
Tác giả lời :
Tiểu sư : đến lúc trả nợ