Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 165
Diệp Tố bên ngoài sân viện duỗi tay chụp lấy một đạo lưu quang đạo lưu quang rơi trong tay nàng liền biến thành một mảnh lá cây bề mặt tin tức truyền về từ các nơi
Nàng nội dung một lát chút thể nào lý giải
Cốc Lương Thiên là một tư tưởng ích kỷ làm việc lúc nào cũng tìm lợi cho bản thân mang lợi ích gì cho thì tuyệt sẽ động tay
Cấu kết Ma Chủ hại chết Độ Kiếp đại năng thì chỗ gì Còn tu chân giới truy nã
“Cái gì chết” Dịch Huyền bước từ trong phòng hỏi
Diệp Tố đưa lá cây cho xem: “Là tin tức về tu chân giới”
Ở Bồng Lai dùng truyền tin ngọc điệp mà bọn họ đường truyền tin đặc thù chính là những tia sáng ngừng bay lên đáp xuống trong sân
Ba Diệp Tố mới ở đây mấy ngày thôi mà bên ngoài vẻ đã nghiêng trời lệch đất
“Cốc Lương Thiên” Dịch Huyền ấn tượng lắm với “Cũng liên quan đến chúng ”
“Chỉ là thấy chuyện chút kỳ quái” Diệp Tố nhận lá cây từ trong tay mở bàn tay thì lá cây nọ hóa thành tia sáng bay nàng hỏi “Vẫn cách nào khống chế ma khí ”
Dịch Huyền mang một thân ma khí trầm mặc một lúc đáp: “Bồng Lai Chưởng Sử đưa cho một quyển tâm pháp Ma tu”
Nếu tu luyện quyển tâm pháp thì sẽ còn đường trở về nữa cũng chính là nhập ma
“Nếu luyện thì Thiên Cơ Môn vẫn dư sức nuôi nổi một tử” Diệp Tố thẳng mắt Dịch Huyền
“Không ” Dịch Huyền chút do dự cự tuyệt “Đệ tu luyện nó”
Thiên Cơ Môn đều là luyện khí sư chỉ riêng mỗi Diệp Tố là dị loại nếu cứ mãi trì trệ tiến thì bộ áp lực sẽ đổ dồn lên vai đại sư tỷ
“Phải nhập ma cũng sợ ” Diệp Tố hỏi “Trong tương lai phần lớn các tu sĩ sẽ xa lánh ghét bỏ ”
Dịch Huyền gằn từng chữ một : “Đệ đã bắt đầu tu quyển tâm pháp đó ”
Chỉ trở nên cường đại hơn thì thế nhân mới dám xem nhẹ ghét bỏ dù cho trong lòng bọn họ suy nghĩ như thế nữa thì cũng dám biểu lộ
“Nhập nhập ma thì vẫn là tử Thiên Cơ Môn” Diệp Tố trong viện đầu Dịch Huyền “Nếu tu luyện tâm pháp thì tranh thủ thời gian chúng sắp xuống núi ”
Dịch Huyền trốn tránh ánh mắt của nàng vẻ mặt nay lạnh lùng cũng chút thả lỏng: “Đệ biết ”
Ngũ sư về phòng luyện tâm pháp Diệp Tố ở trong sân khom lưng nhặt lên giấy rơi đầy đất
Nàng nhặt một đường đến bàn trong viện gom gọn chúng đặt sang một bên
Đây là sơ đồ phác thảo hộ môn đại trận mà Diệp Tố vẽ mấy ngày nay nàng đã vận dụng đây tất cả các trận pháp tính phòng ngự mà nàng đã xem qua ở Luân Chuyển Tháp tuy nhiên vẫn cảm thấy thiếu cái gì đó
Hộ môn đại trận ban đầu của Thiên Cơ Môn quá mức ưu tú vô luận nàng vẽ thế nào thì đều nhịn mà nghĩ đến đại trận đó mặc dù tàn phá động tay chân nhưng vẫn tràn ngập sự sắc bén bàng bạc
Thậm chí Diệp Tố hoài nghĩ sở dĩ trận trung trận thể giam cầm linh mạch Thiên Cơ Môn hơn phân nửa là mượn lực từ chính hộ môn đại trận nguyên bản
Đáng tiếc cảnh giới của nàng đủ cao cách nào rõ bộ kết cấu của đại trận……
Nghĩ đến đây bàn tay Diệp Tố đang sửa sang các bản vẽ đột nhiên ngừng cảnh giới của nàng xác thật là đủ cao nhưng thần thức đã sớm vượt xa trình độ Hóa Thần sơ kỳ lẽ thể tái hiện đại trận trong thức hải
Nàng từ đến nay nghĩ đến sẽ bắt tay làm ngay nàng buông giấy thẳng tập trung tinh thần nhập định tiến thức hải
So với lúc dời thành thức hải an tĩnh hơn ít cũng ảm đạm hơn tình huống lúc đặc thù Diệp Tố phát hiện thái độ của Chính Sơ tôn nhân đối với bọn họ thân thiện nên liền dứt khoát cắt đứt tất cả thần thức còn thu hồi
Diệp Tố dựng thần thức dậy từ trong thức hải bắt đầu mô phỏng hộ môn đại trận của Thiên Cơ Môn
Những chỗ nàng xem hiểu thể dễ dàng phác họa nhưng những chỗ xem hiểu thì chỉ thể đành dựa ký ức để chép
rõ ràng khi đến những đoạn nàng hiểu thì thần thức rõ ràng thể cảm nhận ẩn ẩn khỏe đây là thống khổ do vượt cấp dựng trận tạo thành
Thất bại thất bại…… Vẫn là thất bại
Phần lớn Diệp Tố chỉ mới phác họa đến một nửa liền gặp thất bại trong khi đây chỉ là đại trận đã tàn phá qua trăm năm chứ còn là trận pháp trong thời kỳ thịnh
Thần thức sử dụng quá độ liên tục nhiều ngày khiến linh phủ của Diệp Tố lung lay sắp đổ nàng chỉ đành tạm thời dừng chữa trị thức hải
Sau khi mở mắt thoát khỏi trạng thái nhập định Diệp Tố phát hiện Du Phục Thời đang sát bên nàng cánh tay lót lên giấy gục đầu xuống bàn ngủ
Tầm mắt nàng dừng cái trán trơn bóng của hề bất kỳ vết sẹo nào khó tưởng tượng chỗ đã từng rạch một một đường thật sâu
Hẳn là do ánh mắt của nàng dừng quá lâu Du Phục Thời chậm rãi mở mắt mặt vẫn gối cánh tay một lúc mới dậy
Hắn thẳng thì quyển sách đầu gối cũng theo đó trượt xuống đất phát một tiếng “bốp” thật lớn
Diệp Tố cúi đầu thì phát hiện đó là quyển từ điển cổ văn nàng mang từ Luân Chuyển Tháp nàng duỗi tay nhặt quyển từ điển thật dày lên ngón tay nhẹ nhàng triệu một thanh khiết thuật phủi sạch bụi bẩn mới đưa cho Du Phục Thời
Du Phục Thời nhận hai tay khoanh ngực Diệp Tố tư thế như tính sổ một phen
“Sao ngủ bàn” Diệp Tố vờ như thấy ngón tay chỉ chỉ quyển từ điển “Đệ đang sách ”
Tiểu sư thật sự giống sẽ thích sách xé sách thì khả năng hơn
“Không ai để ý ” Du Phục Thời vui
Cả sân viện một tên thì chui phòng tu luyện tâm pháp ma tu một thì nhập định ở trong sân Du Phục Thời tự chơi vài ngày cực kỳ nhàm chán
Vừa lúc thức hải trong linh phủ đang cuồng cách nào thể tiếp tục mô phỏng đại trận nên Diệp Tố liền chuyên tâm chuyện với tiểu sư
“Ta để ý mà” Diệp Tố mở quyển từ điển cổ văn “Trước dùng quyển sách để học chữ ”
Du Phục Thời nghiêng nghiêng đầu quả nhiên lời của nàng hấp dẫn lực chú ý: “Chắc là ”
Diệp Tố lật lật đến vài tờ cuối cùng thấy bên cạnh hàng chữ thêm đó nhiều thêm một hàng chữ khác
“Thất học là cái gì” gạch bên cạnh “Ta thất học” hai hàng chữ bất đồng thời đại nhưng cùng chung một kiểu chữ biếng nhác
Diệp Tố thấy hai hàng chữ thì nhịn bật tiếng nụ trong mắt Du Phục Thời hiểu thành nàng đang nhạo
Tiểu sư lập tức vươn tay che quyển từ điển đang mở với đại sư tỷ vô lương tâm: “Không cho xem”
Diệp Tố trong một khoảnh khắc nhớ đến linh phủ đang đau đớn nữa nàng mỉm gật đầu: “Được xem nữa”
Du Phục Thời rút quyển từ điển về lật sang các trang khác che dòng chữ đã
Ánh mắt Diệp Tố chạm đến phù chú đồ mà Du Phục Thời lật tới theo bản năng dời ánh mắt sang chỗ khác nhưng đó nàng phát hiện Du Phục Thời phù chú đồ đó cũng xuất hiện dị trạng nào
Nàng thử phù chú đồ trang giấy như cũ chỉ thoáng qua một chút nhưng suýt nữa bộ tinh thần hút trong đó
“Đệ xem phù chú gặp vấn đề gì ” Diệp Tố hỏi Du Phục Thời
Du Phục Thời chút ngạc nhiên giương mắt hiển nhiên hiểu ý mà Diệp Tố đang hỏi
“Ta xem trang phù chú đồ ” Diệp Tố giải thích một phen đó hỏi “Đệ thể xem ”
Du Phục Thời rũ mắt phù chú đồ quyển từ điển cổ văn đó nghiêng đầu thốt một câu kinh : “Đây là vẽ”
Diệp Tố: “……”
Trong lúc nhất thời trong sân chỉ âm thanh gió luồn qua lá bồ đề xào xạc xào xạc
Nàng bao giờ biết tiểu sư còn biết phù thuật
“Phù chú đồ là vẽ” Diệp Tố hỏi một lần nữa xác nhận “Tiểu sư biết vẽ phù trận ư”
Du Phục Thời đầu tiên là gật dầu đó lắc đầu vươn một ngón tay chỉ trang giấy: “Ta chỉ biết họa mỗi cái ”
Hắn mơ hồ nhớ là đã ép học cho bằng phù chú đồ sẽ ích trong tương lai
“Đệ biết vẽ phù trận chỉ biết vẽ mỗi phù chú đồ ” Diệp Tố hỏi
“” Du Phục Thời khép quyển từ điển cổ văn Diệp Tố hỏi “Ngươi biết vẽ ”
Trong ấn tượng của Diệp Tố gì là biết
“Cảnh giới quá thấp” Diệp Tố trả lời đơn giản
Trên thực tế tính theo tuổi của nàng thì cảnh giới đã là cực cao chẳng qua những thứ Diệp Tố đang tìm hiểu cao thâm hơn tri thức của các tu sĩ bình thường nhiều nên lúc nào nàng cũng cảm thấy cảnh giới đủ dùng
Du Phục Thời áp mặt lên quyển từ điển dài lên bàn nghiêng mặt Diệp Tố bỗng nhiên : “Ta thể vẽ đại môn của Thiên Cơ Môn”
“Thiên Cơ Môn…… Đại môn” Diệp Tố ngây trong thoáng chốt hỏi “Có nhớ cái gì ”
“Phải vẽ đại môn của Thiên Cơ Môn” Du Phục Thời chút mờ mịt lặp một lần
Mỗi khi ngủ thật đầu óc đều đang tiến hành chữa trị mấy ngày nay tựa hồ mơ thấy nhiều thứ chẳng qua khi tỉnh thì phần lớn nhớ gì cả
“Được vẽ đại môn” Diệp Tố duỗi tay che đôi mắt thấp giọng “Không cần nghĩ quá nhiều”
……
Trên đường mòn nhỏ trong núi một đang che phần eo của máu từ ngón tay ngừng chảy nọ lảo đảo chạy về phía tràng hạt trong tay sớm đã phá hủy pháp trượng đài sen cũng loang lổ vết kiếm
Người chính là Cốc Lương Thiên
Lục Trầm Hàn quả nhiên dễ thoát khỏi như thế mà thả một sợi thần thức trong kiếm ý từ bắc phương đuổi theo một đường tới đây
Cốc Lương Thiên lần nào cũng đều lấy Diệp Tố k1ch thích tuy rằng sẽ thương nặng hơn nhưng vẫn còn cơ hội
Bởi vì tên Lục Trầm Hàn tự cao tự đại càng k1ch thích như thì càng tự giải quyết Cốc Lương Thiên
Không trưởng lão tông chủ nào đuổi đến đây chỉ một Lục Trầm Hàn Cốc Lương Thiên vẫn còn cơ hội thoát thân
“Ngươi cho rằng bản thân thể trốn bao xa” Lục Trầm Hàn bỗng nhiên xuất hiện đoạn đường mòn ở phía Cốc Lương Thiên đang nghiêng ngả chạy tới “Ta vô dụng nữa thì ngươi cũng sẽ chết trong tay thôi”
Cốc Lương Thiên ngừng cả đều là vết kiếm trong lúc nhất thời trốn khỏi Vạn Phật Tông nên căn bản mang theo bao nhiêu đan dược một đường chỉ dựa hấp thụ linh khí trong linh thạch để chống đỡ hiện tại linh thạch cũng đã sớm dùng sạch
“Cái chết của ba sư tổ liên quan gì đến ” Sức chống chịu của Cốc Lương Thiên sắp tới cực Lục Trầm Hàn gằn từng chữ “Người giết bọn họ……là tông chủ Vạn Phật Tông Nhạc Kỵ”
Biểu tình của Lục Trầm Hàn cũng thay đổi chút nào: “Bắt đầu vu oan cho tông chủ của chính ”
Cốc Lương Thiên: “……”
“Ngươi Bồng Lai đúng ” Lục Trầm Hàn đột nhiên hỏi
Sắc mặt Cốc Lương Thiên biến đối vòng tới vòng lui cũng là vì tới Bồng Lai để cầu cứu nghĩ tới vẫn Lục Trầm Hàn phát hiện “Thật ngọn núi đã trong địa phận Bồng Lai” Lục Trầm Hàn tay nắm kiếm nở một nụ sâu xa “Ngươi cho rằng Bồng Lai gặp là thể gặp ”
Cảnh nội Bồng Lai vô Bồng Lai (Trong địa phận của Bồng Lai chắc Bồng Lai) lúc nhỏ Lục Trầm Hàn đã sư phụ đạo nhân qua
So với ảo thuật của Hợp Hoan Tông ảo thuật Bồng Lai càng am hiểu hơn trong khoản ẩn và hiện riêng gì diện mạo mà còn cả bộ Bồng Lai
Chỉ thời điểm Bồng Lai hiện thân thì thế nhân mới thể thấy nếu ai cũng thể tìm dù cho gặp thoáng qua cũng sẽ phát hiện bên cạnh chính là Bồng Lai
Cốc Lương Thiên chạy tới chạy lui trong khu vực núi non vài ngày qua sợ là còn biết bản thân sớm đã tiến địa phận Bồng Lai
“Người Bồng Lai cứu bọn Thiên Cơ Môn nhưng đại biểu cũng sẽ cứu ngươi” Lục Trầm Hàn lạnh một tiếng “Không tới chuyện ngươi đã quy phục Ma giới cho dù ngươi vẫn là tu chân giới thì cho dù chết cửa lớn Bồng Lai cũng ai sẽ quản”
Lòng Cốc Lương Thiên trầm xuống vốn dĩ nghĩ rằng khi tới Bồng Lai cho dù quỳ đại môn cũng cầu xin ngờ tới ngay cả bóng dáng Bồng Lai còn chẳng thể thấy
“Cho nên…… Bồng Lai chính là ở gần đây” Cốc Lương Thiên hỏi “Chỉ là thấy”
Lục Trầm Hàn huy kiếm lạnh lùng : “Đừng giãy giụa vô ích nữa”
Thật chút đáng tiếc Cốc Lương Thiên yên làm một Phật Tử cấu kết với ma vật còn gi3t chết ba vị Độ Kiếp đại năng
Chết kiếm của cũng coi như là vinh quang Cốc Lương Thiên cũng hưởng
Cốc Lương Thiên dậy gắng gượng dựng lên pháp trận chống kiếm ý của chỗ bụng còn bàn tay ấn nên máu ào ạt chảy
“Diệp Tố ngươi đây” Trong khoảnh khắc sinh tử Cốc Lương Thiên cũng bất chấp cảnh giới về chống cự Lục Trầm hàn điên cuồng gào to “Ngươi còn sẽ thân phận của Du Phục Thời cho mọi đều biết”
Lục Trầm Hàn tiếng hét đột ngột của làm cho kinh ngạc ngày cả kiếm ý cũng đánh trật khi thấy câu kế tiếp thì khỏi nhíu mày: “Ngươi kêu nữa cũng vô dụng”
Thân phận của Du Phục Thời Còn chỉ là một tên Yêu
Lục Trầm Hàn tuy nghĩ như nhưng kiếm chiêu chậm vài phần cảm thấy Bồng Lai sẽ xuất hiện chỉ Cốc Lương Thiên câu kế tiếp
“Ngươi sợ ” Cốc Lương Thiên càng gào càng lớn như trút hết chút sức lực cuối cùng “Lục Trầm Hàn cũng đang ở đây Một khi biết thì bộ Côn Luân đều sẽ biết”
Lục Trầm Hàn thấy mãi vẫn rõ còn kiên nhẫn nữa lập tức vung kiếm chém tới
Bất quá một kiếm chặn
“Tiểu sư thân phận gì” Diệp Tố bỗng nhiên bất thình lình xuất hiện giữa hai về phía Cốc Lương Thiên hỏi
Tác giả lời :
Cốc Lương Thiên:…… Thân phận cao quý