Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 162
Diệp Tố tiếp lời : “Có bạch ngân cũng ”
Du Phục Thời chút hoài nghi sang: “Vì đầu nó ” Hắn nhớ rõ Diệp Tố từng Vụ Sát Hoa luyện chế theo bộ dáng của
Phàm nhân nhất định là ghét bỏ bạch ngân quá nên mới thêm
Tầm mắt Diệp Tố dừng Vụ Sát Hoa trong tay Du Phục Thời lúc đó nàng cảm thấy đạo bạch ngân đó làm mất vẻ hài hòa của chỉnh thể tiểu hắc xà nên mới khắc lên
“Là do tỷ quên đấy” Đại sư tỷ mặt đổi tim đập dối
Diệp Tố dậy đến mép giường khom lưng cầm lấy Vụ Sát Hoa trong tay Du Phục Thời triệu hồi linh hỏa bọc lấy phần đầu của rắn nhỏ một đạo linh lực bén nhọn thay mũi dao xẹt qua một đường ở bên đó nàng lấy một khối bạc thủy từ trong túi Càn Khôn nhỏ xuống dấu vết thương linh lực mới cắt
Toàn bộ quá trình diễn chớp nhoáng khi Du Phục Thời phản ứng thì Diệp Tố đã thả Vụ Sát Hoa trong tay
Vụ Sát Hoa từ đây đầu nhiều thêm một đạo bạch ngân
Du Phục Thời cúi đầu chút đau lòng mà sờ sờ Vụ Sát Hoa cắt một đường đó ngửa đầu Diệp Tố
“Có bạch ngân cũng ” Diệp Tố thẳng mắt nghiêm túc “Có điều……”
Du Phục Thời mở to mắt lời hết của nàng hấp dẫn: “Có điều cái gì”
“Bản thể của tiểu sư càng hơn”
Khi Diệp Tố nghiêm túc chuyện thì luôn thể khiến đối diện theo bản năng nguyện ý tin tưởng
Rõ ràng chỉ là một câu đơn giản như nhưng vị tiểu sư nào đó trở nên cực kỳ cao hứng thích Diệp Tố
Vì thế Du Phục Thời đột nhiên thốt một câu: “Ngươi xem bản thể của ”
Diệp Tố hoài nghi lỗ tai của liệu xuất hiện ảo giác
Thấy nàng trầm mặc đáp lời Du Phục Thời vui: “Ngươi chính là chê ”
Đại sư tỷ nhanh chóng phủ nhận: “Không chê”
“Ngươi xem bản thể của ” Du Phục Thời bĩu môi lên án
“Muốn xem mà” Diệp Tố theo bản năng tiếp lời
Lời cả căn phòng liền trở nên yên tĩnh sự tình dần bắt đầu xa mục đích ban đầu của nàng đại sư tỷ chỉ đảo ngược thời gian để bảo bản thân câm miệng
Du Phục Thời đặt Vụ Sát Hoa trong tay nàng đợi Diệp Tố phản ứng thì mắt đã biến mất quần áo rớt ập xuống giường đại sư tỷ xuống cổ tay thì thấy bên cạnh Vụ Sát Hoa nhiều thêm một tiểu hắc xà
Vảy của chú rắn nhỏ đen nhánh như ngọc ánh sáng như đậu từng mảnh vảy khiến chúng cứ lấp la lấp lánh ánh lên vẻ tầm thường
Đây là lần đầu tiên Diệp Tố thấy bản thể và Vụ Sát Hoa ở bên so sánh nàng bỗng nhiên cảm thấy bản thân vẫn luyện chế Vụ Sát Hoa thật những tài liệu đó thậm chí thể diễn tả dù chỉ là một phần mười bản thể của tiểu sư
“Không chút nào” Tầm mắt Diệp Tố dừng đạo bạch ngân trán chậm rãi
Tiểu hắc xà ngẩng đầu thấy lời của phàm nhân thì khẽ gật đầu tỏ vẻ lòng
Diệp Tố thấy bộ dáng đó của tiểu hắc xà thì bật nàng vươn tay ngửa bàn tay lên dùng lưng ngón trỏ nhẹ nhàng chạm chạm đầu khoảnh khắc nàng định thu tay về thì tiểu hắc xà bỗng đặt đầu lên ngón tay nàng đó cứ thế bất động chút giống ảo giác là đang đặt cằm lên ngón tay nàng
Đại sư tỷ khẽ nhướng mày ngừng động tác rụt tay về
Cả tiểu hắc xà lười biếng cái đuôi trong lòng bàn tay nàng lúc lắc qua nó cọ cọ đầu ngón tay nàng tìm một vị trí êm ái sấp xuống đó động đậy nữa
Diệp Tố tiểu hắc xà lớn bằng ngón tay thật sự khó mà tin một “đại yêu” lười biếng như đã từng là Bồng Lai Chưởng Sử
“Đã thấy rõ” Diệp Tố cố gắng đè sự thôi thúc sờ sờ tiểu sư trong lòng xuống ngón tay khẽ nhích sang một bên bàn tay nắm “Đệ thể biến trở ”
Tiểu hắc xà quấn cổ tay Diệp Tố bất động
Du Phục Thời đúng lý hợp tình : “Mệt mỏi biến về nổi” Hắn thích độ ấm nàng dán thật ấm áp
Đại sư tỷ: “……”
Cuối cùng Diệp Tố nhận mệnh thu Vụ Sát Hoa gấp gọn quần áo của tiểu sư đặt ở đầu giường rắn nhỏ cổ tay do dự một lát rốt cuộc thì nhịn mà dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng chạm chạm thân rắn trong lòng thầm nhủ sờ thân thể của tiểu sư
Tiểu hắc xà Diệp Tố sờ sờ cũng phản ứng gì chỉ cái đuôi nhếch lên biểu hiện cực kỳ hưởng thụ
Đại sư tỷ nào đó luôn tự hào bản thân luôn bình tĩnh trong mọi trường hợp nay yên lặng ép bản thân thu hồi tay ở giường bắt đầu nhập định
Nếu còn thu tay sợ là sờ nữa sẽ nghiện mất
……
Phía bên Phạm Ương Thủy nhờ quyển trục Vạn Cảnh Thông trở Thiên Cơ Môn trong nháy mắt rơi xuống linh khí bao quanh khiến bà kinh ngạc thôi nhưng cả bà đuôi tóc của Ma Tôn đâm thủng lỗ chỗ máu chảy ngừng thần trí mơ mơ hồ hồ cả liệm
Trương Phong Phong cảm nhận linh khí dị động nên chạy đến thấy bà một thân đầy máu thì hốt hoảng chạy đến nâng bà dậy
“Dịch Huyền vẫn còn ở trong Lâm Tuyền Thành” Phạm Ương Thủy vươn tay túm chặt vạt áo của Trương Phong Phong khó khăn tuy rằng Ma Tôn đâm những chỗ yếu hại nhưng cả bà đầy lỗ thủng từng ngâm trong huyết trì thân máu chảy đầm đài cực kỳ đáng sợ
Trương Phong Phong dọa nhảy dựng vội vàng nâng dậy luống cuống lục tìm đan dược trong túi Càn Khôn đây là bao lâu ông dùng linh thạch mua ở chỗ Hoàng Nhị Tiền ông chuẩn sợ các tử xảy việc gì mà trong tay ông đan dược thì nguy
Không ngờ nhanh như đã dùng đến
“Đại đồ và tiểu đồ của đã chạy đến đó” Trương Phong Phong đút đan dược cho Phạm Ương Thủy
“Diệp Tố Không ” Phạm Ương Thủy vốn đang nhắm nghiền mắt thấy câu thì bỗng trợn mắt giãy giụa lên “Bên trong Ma Tôn”
Trương Phong Phong liền cả kinh lập tức dùng truyền tin ngọc điệp liên lạc Diệp Tố và Du Phục Thời nhưng ai đáp
“Đây là Thiên Cơ Môn” Sau khi nuốt xuống đan dược tuy rằng máu còn ngừng chảy nhưng Phạm Ương Thủy chút tinh thần hơn “Vì nhiều linh khí như ”
“Linh khí của tông môn đã trở ” Trương Phong Phong cúi đầu chằm chằm truyền tin ngọc điệp Du Phục Thời nhắn hai chữ “Biết ” khiến ông thở dài một nhẹ nhõm
“Dịch Huyền các ngươi cần tông sử” Phạm Ương Thủy Trương Phong Phong dìu một gian phòng nghỉ ngơi bà cũng hỏi linh khí của tông môn làm trở về bà giường suy yếu mở phong ấn túi Càn Khôn của giao cho Trương Phong Phong “Ở bên trong” Trương Phong Phong nhận lấy túi Càn Khôn ông lập tức mở lấy tông sử mà tập trung truyền linh lực sang cho Phạm Ương Thủy giúp bà bảo trì thanh tỉnh loại bỏ tàn lưu ma khí
“Dịch Huyền là nửa ma……Ngươi biết chuyện ” Một lúc lâu Phạm Ương Thủy đầu hỏi Trương Phong Phong
Hai kỳ thật cũng quá quen thuộc khi Phạm Ương Thủy rời Thiên Cơ Môn thì Trương Phong Phong vẫn còn nhỏ khi bà dẫn theo các tử khỏi thì Thiên Cơ Môn cũng mất trụ cột cuối cùng
Linh lực của Trương Phong Phong đình trệ trong thoáng chốt đó một lần nữa truyền sang Phạm Ương Thủy ông trấn định đáp: “Biết”
thực trong lòng ông đang âm thầm lau mồ hôi ông hề biết đồ của Cửu Huyền Phong đều là do ông tùy tiện nhặt đường nào biết thân phận bối cảnh của tụi nhỏ dù cô nhi ở tu chân giới quá nhiều
Nếu Dịch Huyền là nửa ma thể giải thích sự biến hóa của mệnh đèn hôm nghĩ Trương Phong Phong ngược chút vui mừng
Bởi vì là nửa ma nên Dịch Huyền còn thể tiếp tục tồn tại
“Ngươi bảo vệ nó” Phạm Ương Thủy thẳng mắt lên trần nhà “Hiền giờ Thiên Cơ Môn vẫn năng lực đó”
Trương Phong Phong phản bác lời của bà Phạm Ương Thủy sai mặc dù linh mạch của Thiên Cơ Môn đã khôi phục nhưng vẫn như cũ cách danh xưng đại tông một đường xa vạn dặm thậm chí ngay cả hộ tông đại trận vẫn còn thiết lập
“Hắn là tịnh tông tử” Phạm Ương Thủy thấy linh phủ đã dần khôi phục linh lực nên dậy vận khí bức ma khí trong cơ thể “Tân kẻ điên nhất định sẽ để bụng đồ duy nhất của là nửa ma nửa yêu ngươi nên với Nói chừng Ngô Kiếm Phái thể mặt”
Tuy nhiên Trương Phong Phong còn kịp liên lạc Tân Thẩm Chi thì của Côn Luân và Ngũ Hành Tông đã mang theo lễ vật tới là chúc mừng linh mạch Thiên Cơ Môn sống
Nếu đổi là thì Trương Phong Phong nhất định sẽ cao hứng nhưng mắt tình huống các tử còn rõ nên ông thật sự vui mừng nổi miễn cưỡng tiếp đãi cho xong
Ngày hôm Ngô Kiếm Phái tới dẫn đầu chính là Tân Thẩm Chi ông còn dẫn theo tất cả tử Thiên Cơ Môn trở về
“Sư phụ đại sư tỷ còn trở về ạ” Hạ Nhĩ trực tiếp chạy lên Cửu Huyền Phong
Tân Thẩm Chi giữa Thí Luyện Trường của Thiên Cơ Môn đánh giá cảnh chung quanh đồ của ông đã sinh hoạt ở đây
“Mấy đứa đã về ” Trương Phong Phong vội vàng chạy hô to “Diệp Tố bảo mấy đứa một thời gian nữa hẳn về ”
Thiên Cơ Môn đã mấy sóng Ma Quân công kích ai cũng chắc lần tiếp theo sẽ là khi nào
“Có mấy Tân trưởng lão đến nữa đấy ạ” Minh Lưu Sa tới từ phía “Tụi con mấy đại sư tỷ Bồng Lai mang ”
Bọn họ liên hệ với đại sư tỷ cho rằng nàng khả năng sẽ về Thiên Cơ Môn thế nên đã theo Tân Thẩm Chi trở
Trực giác của Trương Phong Phong với ông nhất định đã chuyện gì xảy sắc mặt của ba đồ đều quá thích hợp
“Bọn họ ngũ sư là ma tiểu sư là yêu” Hiếm khi thấy Tây Ngọc tay cầm gương cũng để ý thanh đao hồng nhỏ cài tóc “Đại sư tỷ là cái gì mà trời sinh thức hải”
Gì mà yêu còn ma đầu Trương Phong Phong đều sắp phình lớn chỉ là ngoài một chuyến tìm tông sử làm mà ba đồ thì hai đứa thay đổi thuộc tính
“Trời sinh thức hải” Phạm Ương Thủy từ trong phòng đại đường đỡ cây cột Tây Ngọc lặp câu hỏi “Diệp Tố là trời sinh thức hải ư”
“Bà là……” Tây Ngọc nhận Phạm Ương Thủy là ai liền trừng lớn đôi mắt là trưởng lão của Trảm Kim Tông ở đây
“Thì là khó trách” Phạm Ương Thủy nở nụ “Trời sinh thức hải nay cũng chỉ một là Lục Quyết tiên đoán chỉ cần chịu đựng lôi kiếp là nhất định thể phi thăng”
Mọi còn đang suy nghĩ Lục Quyết là ai thì Hạ Nhĩ bỗng nhiên c ắm một câu: “Con biết ngay là đại sư tỷ tương lai sẽ phi thăng mà”
Mọi trong đại đường: “……”
Dưới chân núi Từ Trình Ngọc và Chu Vân Mã Tòng Thu ở phía Tân Thẩm Chi
“Tân trưởng lão” Mã Tòng Thu do dự hỏi “Diệp Tố thật sự đã truyền tống Lâm Tuyền thành trong Côn Luân ”
Chuyện làm mà làm chứ
“Côn Luân tìm tông chủ Vạn Phật Tông Nhạc Kỵ mới đưa Lâm Tuyền thành về chỗ cũ con xem thật ” Tân Thẩm Chi đầu
Tuy rằng Diệp Tố làm chuyện kinh thiên động địa nhưng ông lo lắng nhất vẫn là Dịch Huyền
Mặc kệ là yêu trời sinh thức hải thì ở tu chân giới vẫn còn chỗ đặt chân nhưng là ma đúng lúc ma vật đang xâm lấn Dịch Huyền gần như trở thành cái đích cho mọi chỉ trích
Tân Thẩm Chi nắm chặt kiếm của thầm nghĩ tương lai ai dám nhiều lời một câu ông sẽ cắt miệng đó
“Bọn họ Bồng Lai mang hẳn là việc gì ” Chu Vân thở dài hơn nửa năm quá nhiều chuyện xảy
Tân Thẩm Chi xoay với đội ngũ tử Ngô Kiếm Phái cùng đến đây: “Trước tiên kết kiếm trận”
Tông chủ Ngô Kiếm Phái Chu Kỳ khi thu tin tức về chuyện đã xảy bên bên trong Lâm Tuyền thành và Côn Luân thì sửa chủ ý thu hồi lễ vật vốn định mang tặng thay thành phái Tân Thẩm Chi dẫn theo tử sang đây che chở Thiên Cơ Môn một đoạn thời gian
Kiếm của Tân Thẩm Chi bay vút lên trời cao nhanh chóng chuyển động trung của Thiên Cơ Môn kiếm ý oai hùng tỏa tứ phía những tử khác cũng rút kiếm theo sát ông dùng kiếm ý kết trận
Chưa đến thời gian một chén trà nhỏ bộ Thiên Cơ Môn liền kiếm ý sắc bén bao phủ
……
Phương bắc bên trong Thượng Khuyết thành Lục Trầm Hàn mới trừ ma trở về bên trong khách đi3m nghỉ ngơi thế nhưng lúc thấy mọi chung quanh bàn tán về Côn Luân về bản thân mà thay đó là một đống tin tức của về Thiên Cơ Môn hai mắt dần dần âm trầm Diệp Tố mới khỏi Luân Chuyển Tháp mấy ngày mà đã quậy đến long trời lở đất
Yêu ma
Thiên Cơ Môn bất quá chỉ là một cái tông môn ô hợp cái gì mà linh khí trở quật khởi chỉ sợ là dùng thủ đoạn gì đó
Lục Trầm Hàn lắng mọi chung quanh đàm luận khi đến tin tức Diệp Tố truyền tống Lâm Tuyền thành trong Côn Luân thì trực tiếp bóp nát chén trà khiến tiểu nhị bưng đồ ăn lên dọa nhảy dựng
Đợi khi một ở lầu đại năng tổ tông của Côn Luân xuất quan tiêu diệt Ma Tôn thì sắc mặt của mới thoáng giãn nhưng nhanh đó tới tin tức ba Diệp Tố Bồng Lai mang
Lại là Bồng Lai
Lục Trầm Hàn thấy hai chữ “Bồng Lai” liền nhớ tới khuất nhục ngày bên ngoài Luân Chuyển Tháp tên Bồng Lai Thánh Sự nọ chỉ lấy một kiện áo choàng Thanh Bồng nếu vì tử Thiên Cơ Môn thì nhận áo choàng nhất định sẽ là
Linh thực dọn lên bàn nhưng Lục Trầm Hàn hề động đến bước xuống lầu khi rời khỏi khách đi3m còn nghiêng đầu mấy chuyện để một câu: “Ma vật xâm lấn tàn sát tu sĩ Thiên Cơ Môn thu lưu nửa nửa ma đáng chết”
Tác giả lời :
Kiều Kiều: Phàm nhân bản thể của biết mà