Đừng Thách Thức Sư Môn - Chương 161
Đồn rằng Huyền Âm chi thể là một tử của một tiểu tông môn luôn nhốt mặt đất về tiểu tông môn ánh mắt thiển cận đem máu ngoài bán nên phát hiện manh mối thiếu chút nữa khiến tu chân giới náo động
Các đại tông chủ rõ ràng hơn hai ngàn năm đã gặp qua Huyền Âm chi thể nếu Du Phục Thời là Huyền Âm chi thể đó thì khi ở tông môn đại bỉ bọn họ thể nào Tiếp nữa là Khấp Huyết kiếm của Du Phục Thời cũng luôn trong Kiếm Trủng của Ngô Kiếm Phái hơn hai ngàn năm nó đã mặt ở đấy nhận ai làm chủ các mốc thời gian khớp
Quan trọng là Huyền Âm chi thể đó gặp nhiều chuyện Diệp Tố nhớ tới bộ dáng ngày thường lười nhác tự phụ của tiểu sư hơn nữa vài chỗ giải thích nên nàng liền theo bản năng gạt bỏ suy đoán
Hiện tại Diệp Tố chằm chằm tướng mạo bình thường trong Bàn Âm Dương cách nào bỏ qua thanh âm trong lòng rằng đối diện chính là tiểu sư
“Ảo thuật Bồng Lai xuất hiện nên Bồng Lai Thánh Sứ đã mang trở về” Bồng Lai Chưởng Sử giá chữ thập “ bao giờ gặp qua cũng bao giờ hạ qua ảo thuật lên Bồng Lai”
Hơn hai ngàn năm Bồng Lai Chưởng Sử thấy Du Phục Thời liền chấn kinh ảo thuật Bồng Lai chỉ truyền cho Chưởng Sử chỉ khi tiền nhiệm Chưởng Sử sắp tạ thế mới thể theo những thứ khác cùng truyền cho Chưởng Sử kế tiếp
Có thể nghĩ năm đó khi Bồng Lai Chưởng Sử thấy Huyền Âm chi thể cứu về tới thì bao nhiêu khiếp sợ
“Ta giải trừ ảo thuật ” Bồng Lai Chưởng Sử “Chân dung của ……đã từng xuất hiện trong hồ sơ của các Chưởng Sử chúng cho rằng là Bồng Lai Chưởng Sử Thần Vẫn kỳ”
“Không khả năng đó” Diệp Tố trực tiếp phủ nhận
Bồng Lai Chưởng Sử Bàn Âm Dương đang nổi giữa trung ở đối diện: “Vì ”
Trong Bàn Âm Dương lúc đã đổi sang một đoạn ngắn khác kệ sách mở một quyển trục bên trong chính là vẽ bộ dáng của Du Phục Thời ở tàng cây ngoái đầu đôi mắt tím hiện lên vẻ thần bí thanh quý
“Bức họa xuất hiện trong hồ sơ của Bồng Lai các thì chính là Chưởng Sử ” Hai bàn tay Diệp Tố siết chặt mặt vô biểu tình
Tiếu sư lười như căn bản giống là Chưởng Sử gì đó
“Đó là nơi đặt các bức họa của lịch đại Chưởng Sử từ đến nay ghi bộ dáng chân chính của họ lớp ảo thuật” Bồng Lai Chưởng Sử “Và chỉ Chưởng Sử mới thể ”
“……Nếu là Bồng Lai Chưởng Sử Thần Vẫn kỳ vì trở thành một tử của một tiểu tông môn” Diệp Tố Bồng Lai Chưởng Sử “Hiện giờ cũng một Huyền Âm chi thể chẳng lẽ nàng cũng là vị Chưởng Sử nào đó của Bồng Lai các ”
“Người ” Bồng Lai Chưởng Sử vung tay áo Bàn Âm Dương liền xuất hiện gương mặt của Ninh Thiển Dao “Nàng Chưởng Sử cũng là Huyền Âm chi thể”
“ máu của nàng thể làm tăng cảnh giới của pháp khí” Diệp Tố chậm rãi đây là bàn tay vàng lớn nhất trong nguyên tác của Ninh Thiển Dao
Bồng Lai Chưởng Sử hừ một tiếng vung tay áo lên
Hình ảnh trong Bàn Âm Dương thay đổi
Trong địa lao u ám lúc khắp nơi hỗn loạn vài như đang trốn tránh cái gì đó một lúc đánh tới mục tiêu khó nhận chính là Huyền Âm chi thể giá chữ thập
Trong lúc đánh một của tiểu tông môn đó lặng lẽ bò dậy từ mặt đất đầu ngón tay lóe lên linh lực đâm giữa trán của Huyền Âm chi thể từ đó rút một giọt máu bỏ nó chai nhanh chóng thoát thân
Những tiến còn mãi đánh để tranh đoạt Huyền Âm chi thể ai chú ý đến trán Huyền Âm chi thể xuất hiện một vết thương
Nếu miệng vết thương đó dần dần lành thì Diệp Tố gần như nghĩ rằng cột giá chữ thập đã tắt thở
“Tên từ đó về đã mai danh ẩn tích” Bồng Lai Chưởng Sử dứt lời thì hình ảnh đột nhiên đảo ngược dừng mặt đã tay lấy máu của Huyền Âm chi thể “Về giọt máu lưu lạc khắp nơi chúng cảm ứng tung tích cuối cùng của nó ở Thiên Cơ Môn”
Diệp Tố chợt sang Bồng Lai Chưởng Sử: “Nàng dùng giọt máu mới trở thành Huyền Âm chi thể”
Chưởng Sử trả lời câu hỏi mà chỉ hất nhẹ cằm chỉ về Bàn Âm Dương đã đổi sang một đoạn ngắn khác
Trong một phòng tu luyện mặt Dương Đàm đặt một cái thau tắm bên trong một nữ hài hai ba tuổi đang Lão lấy từ túi Càn Khôn cái chai quen thuộc bóp miệng của tiểu nữ hài dốc giọt máu trong bình miệng nàng
Diệp Tố một cái liền nhận nữ hài hai ba tuổi đó chính là Ninh Thiển Dao
Ninh Thiển Dao hai ba tuổi khi nuốt xuống giọt máu đó thì cả liền trở nên đỏ bừng các lỗ chân lông làn da máu thấm nàng đầu tiên là ôm bụng khom lưng đó cả ngã xuống lăn lộn gào nước thau trong nhanh chóng nhuộm đỏ
Diệp Tố hình ảnh sắc mặt dần dần trầm xuống
—— bọn chúng dùng giọt máu đó để tạo một Huyền Âm chi thể nhân tạo
“Giọt máu đó là Ngạch Linh Huyết của sẽ tan ” Bồng Lai Chưởng Sử “Các ngươi vẫn còn cơ hội tìm về”
Diệp Tố chằm chằm Ninh Thiển Dao bước từ thau tắm nàng thật vui vẻ ngừng xoay quanh mặt Dương Đàm líu líu ríu cái gì đó rõ ràng ngây thơ biết gì
“Ta Huyền Âm chi thể khi mang khỏi địa lao còn trằn trọc mấy lần” Diệp Tố đầu Bồng Lai Chưởng Sử “Có thể cho xem ”
Bồng Lai Chưởng Sử ngừng một lúc đó phất tay khiến hình ảnh Bàn Âm Dương thay đổi
Diệp Tố chăm chú những hình ảnh đó thậm chí còn chớp mắt mỗi một hình ảnh đều nàng khắc sâu trong đầu
“Thời kỳ cảnh giới của trở về từng thanh tỉnh khả năng đã mất cảm giác đối với thế giới bên ngoài” Bồng Lai Chưởng Sử thấp giọng
Không cảm giác nhưng đại biểu thương
Diệp Tố yên lặng thầm nghĩ
Tiểu sư nào đó ngón tay trầy sước thôi cũng đã duỗi tay sang bắt nàng dùng linh lực chữa trị
……
“Ông các hơn hai ngàn năm đã cứu ” Một hồi lâu Diệp Tố đột nhiên hỏi “Đệ đã ở Bồng Lai hơn hai ngàn năm ”
Bồng Lai Chưởng Sử gật đầu “Sau khi ảo thuật cởi bỏ tỉnh qua một lần đó liền ngủ say hai ngàn năm Sau khi tỉnh một lần nữa thì ở mấy năm đó rời khỏi Bồng Lai”
Một lần ngủ hai ngàn năm đúng là phong cách của tiểu sư
Bồng Lai Chưởng Sử thu hồi Bàn Âm Dương: “Những chuyện mà ngươi biết đã cho ngươi”
Diệp Tố chằm chằm Bồng Lai Chưởng Sử dần phản ứng lời ông : “Các tìm chúng việc”
Bồng Lai tương truyền nhúng tay tục sự nhưng những Bồng Lai đã vài lần tay hỗ trợ bọn họ khả năng chỉ bởi vì tiểu sư thể là Bồng Lai Chưởng Sử tiền nhiệm
Một chút điểm tiền duyên còn đủ để khiến Bồng Lai ba lần bốn lượt nhúng tay che chở bọn họ
Chưởng Sử giữa Bàn Âm Dương lớn bên ngoài điện: “Bồng Lai giỏi tính toán nhưng cái gì cũng đều thể tính”
“Cho nên”
Bồng Lai Chưởng Sử chậm rãi : “Một đại sự sẽ lật úp tam giới sắp phát sinh các ngươi chính là hy vọng sẽ phá vỡ tử cục ”
Diệp Tố nhíu mày: “Là chuyện ma vật xâm lấn ư”
Trong nguyên tác xác thật ma vật đã quậy tu chân giới đến long trời lở đất cuối cùng tu chân giới và Yêu giới liên thủ mới thể bức lui ma vật trấn áp chúng trong Ma giới
“Chúng tính ” Bồng Lai Chưởng Sử Diệp Tố ném một quả bom tin tức động trời “Từ 20 năm Bồng Lai đột nhiên mất năng lực tính tương lai”
“Lời ý gì” Diệp Tố trong nháy mắt hoài nghi lỗ tai của
“Bồng Lai cách nào tính bất cứ thứ gì nữa” Bồng Lai Chưởng Sử Diệp Tố đáp “Hắn là chìa khóa cho tử cục các ngươi liên kết với mệnh số của đây là tin tức cuối cùng mà chúng tính ”
Diệp Tố chằm chằm Bồng Lai Chưởng Sử cúi đầu Bàn Âm Dương lớn mà bản thân đang dẫm lên trong lòng cảm thấy hoang đường chấn động
Bồng Lai vốn cho rằng năng lực siêu nhiên thế nhưng mất năng lực tính tương lai
Tông chủ của các đại tông tự hồ đều vẫn rõ về chuyện đối với Bồng Lai vẫn còn nhiều kiêng kị
“Ta hiểu” Diệp Tố nhăn mày “Nếu các ngươi bao giờ tính chính sẽ mất năng lực tính tương lai ”
“Việc cũng đã đến nước ” Bồng Lai Chưởng Sử trầm tĩnh Diệp Tố “Các ngươi thể ở Bồng Lai nghỉ ngơi một tháng hẳn đại năng Độ Kiếp sẽ ở bên ngoài lâu ”
……
Khi Diệp Tố xuống sân viện từ tầng cao nhất trong đầu nàng đều là hình ảnh của Huyền Âm chi thể địa lao khuôn mặt bình thường xa lạ nhưng thân hình quen thuộc các loại cảm xúc chồng chéo trong lòng nàng phẫn nộ đau lòng còn sát ý
Tiểu sư nên gặp những những chuyện xa bẩn thỉu đó
Hắn nên nhận hết tất cả yêu thích thế gian chúng tinh phủng nguyệt hết thảy những đồ vật nhất
“Diệp Tố”
Nàng đến của sân thì liền thấy thanh âm của Du Phục Thời từ bên trong thấy Diệp Tố liền cáo trạng: “Dịch Huyền đập hư cửa phòng ”
Du Phục Thời vốn đang ngủ ở trong phòng Dịch Huyền bỗng nhiên dùng Trọng Minh Đao chém một nhát một đao chém xuống tất cả cửa phòng đều nát gió cứ thế từ bên ngoài thổi khung cửa trụi lủi cứ thế thồi tỉnh dậy
Diệp Tố ngẩng đầu nhíu mày Du Phục Thời bỗng nhiên nở nụ : đây mới là bộ dáng nên của tiểu sư
Không mất ý thức lấy Ngạch Linh Huyết cũng biết gì về mọi chuyện diễn xung quanh thậm chí cả đau đớn cũng cảm nhận
Du Phục Thời thấy Diệp Tố thì thập phần vui cảm thấy nàng bất công bao che Dịch Huyền gương mặt xinh nhăn thành cái bánh bao giận dỗi bổ sung: “Còn cửa phòng ngươi nữa đó”
“Xin cố ý” Ma khí Dịch Huyền so với lúc dày hơn vài phần vẫn luôn khống chế ma khí trong cơ thể nhưng một lúc sơ ý khiến ma khí bùng lên ngoài tầm kiểm soát nên mới phá nát tất cả cửa phòng
“Để tỷ sửa” Diệp Tố bước qua dùng linh lực dựng các mảnh cửa lên đó xoay với hai “Chúng sẽ ở đây nghỉ ngơi chỉnh đốn một thời gian đó sẽ về Thiên Cơ Môn”
Nàng vẫn luôn nhớ hộ môn đại trận của Thiên Cơ Môn đợi xử lý xong đại trận nàng tìm Ninh Thiển Dao
Dịch Huyền nắm Trọng Minh đao chút khó khăn : “Đệ cũng cùng trở về ”
“Đệ về thì ” Diệp Tố nửa quỳ mặt đất lấy công cụ từ túi Càn Khôn bắt đầu sửa cửa “Đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh”
Dịch Huyền im lặng nhạy bén nhận thấy tâm tình của đại sư tỷ lắm
Vốn dĩ đã xem Dịch Huyền mắt nay Du Phục Thời như tìm điểm công kích mới ở bên cạnh Diệp Tố : “Chờ ngươi biến thành ma thì hai mắt sẽ biến thành màu đỏ càng hơn”
Dịch Huyền: “…… Ngươi là yêu cũng gì cho cam”
Không biết vì Dịch Huyền vốn từng cảm thấy tự hào về gương mặt nhưng từ khi Du Phục Thời tới thì bắt đầu cảm thấy gương mặt của cũng tệ lắm
Chỉ là vài phiến cửa phòng Diệp Tố sửa nhanh Sau khi lắp xong cánh cửa cuối cùng nàng thì phát hiện Du Phục Thời ở ngay nàng nhưng cố ý nàng bộ dáng rõ ràng thực tức giận
“Không ngủ tiếp ” Diệp Tố rửa sạch tay đó tiến lên nắm tay dẫn về phòng chính
Khoảnh khắc tay Diệp Tố nắm lấy tay thì hàng mi cố ý nhíu của Du Phục Thời tự giác giãn mở miệng chuyện thì nhớ tới bản thân còn đang tức giận nên liền cố gắng duy trì trầm mặc ừ hử
Ở trong sân Trọng Minh và Dịch Huyền ở một góc đồng loạt đầu hai phòng
“Cảm tình của hai sư tỷ họ thật ” Trọng Minh chân thành “Đại sư tỷ ngươi hẳn là sẽ ghét bỏ ngươi là ma”
Dịch Huyền đá đá mấy hòn đá chân: “Yêu và Ma giống ”
Yêu thể kết bạn lập khế ước cộng sinh với tu sĩ Ma thì thể
“Người và giống ” Trọng Minh “Phẩm tính của đại sư tỷ ngươi ngươi hiểu rõ nhất”
Dịch Huyền trầm mặc biết và cũng do là vì biết nên sợ liên lụy Thiên Cơ Môn
Không ai cũng thể tiếp nhận một ma vật làm tử trong một tông môn ở tu chân giới Thiên Cơ Môn thậm chí còn quật khởi nếu bởi vì mà gặp đả kích thì Dịch Huyền cách nào thể tha thứ cho bản thân
“Nếu cảnh giới của Ma Chủ thì sẽ nào dám động thủ với Thiên Cơ Môn ” Dịch Huyền thấp giọng
Lực lượng của Chính Sơ tôn nhân và Bồng Lai Chưởng Sử vẫn còn in sâu trong trí nhớ đại năng Độ Kiếp lực lượng gần với Thần tùy tay xé rách gian tùy tiện dùng âm thanh cũng thể giết
Nếu đạt tới cảnh giới của Ma Chủ cũng sẽ lực lượng bậc
Lúc Trọng Minh đặt tay lên vai Dịch Huyền làm tỉnh táo
Trọng Minh phảng phất như thể thấy rõ ràng tất cả suy nghĩ dù là chính đạo âm u của : “Ngươi thể tu luyện đến cảnh giới của Ma Chủ nhưng bảo trì thần chí thể giết chóc vô độ
Ma sở dĩ là ma đặc điểm quan trọng nhất chính là cuồng giết chóc
“…… Ta biết”
Trong phòng Diệp Tố Du Phục Thời đang dựa thành giường chơi Vụ Sát Hoa thật lâu mới lên tiếng hỏi: “Vết thương trán từ mà ”
Du Phục Thời đầu nàng đoạn giơ tay lên chà chà cái trán trơn bóng của bản thân: “Vết thương gì”
“Bản thể” Tầm mắt Diệp Tố dừng Vụ Sát Hoa tay “Trên trán một đạo bạch ngân”
Du Phục Thời dậy thừa nhận: “Ta giống nó bạch ngân ”
Tác giả lời :
Kiều Kiều: Không thừa nhận thì miệng vết thương vẫn là một tiểu hắc xà xinh